Closed Door - Chương 90

Editor: HThanh.                 

Suốt thời gian qua, tuyết chỉ rơi lất phất, bám đầy đường phố khiến lòng người thêm phiền muộn. 

Nhưng năm nay, lần đầu tiên tuyết rơi dày đặc khiến tôi hào hứng một cách khác thường. 

Dù tuyết lất phất hay rơi dày, xét cho cùng cũng chỉ là thứ rác rưởi xinh đẹp mà thôi. 

Thế mà giờ đây, tôi lại hào hứng ngắm tuyết rơi và làm cả kimchi cuốn. 

Đáng lẽ nên nặn một người tuyết rồi quét dọn trước cửa tiệm thì hơn.

Dòng suy nghĩ ‘thấy tuyết rơi dày nên làm kimchi cuốn’ đã là vấn đề, mà bản thân tôi cũng là một vấn đề nốt.

Vừa tự trách mình, tôi vẫn cần mẫn đặt củ cải muối vào rổ cho ráo nước, rồi rửa sạch bắp cải muối và vớt ra giá phơi cho khô. 

Chắc phải đợi thêm vài tiếng nữa.

"....Nghỉ một lát vậy."

Sáng nay làm việc chăm chỉ quá rồi, tôi cần được nghỉ ngơi chút.

Đóng cửa tiệm, tôi ra ngoài quét tuyết đóng đầy trước tòa nhà sang một bên rồi lên căn hộ của mình. 

Vì quá mệt mỏi, thay vì vào phòng đặc biệt, tôi chỉnh nhiệt độ phòng lên rồi đặt lưng lên chiếc giường nhỏ.

Ngủ thêm vài tiếng nữa rồi dậy làm kimchi vậy, ước gì tuyết cứ rơi mãi đến tối. 

Tôi muốn vừa ngắm tuyết rơi vừa ăn kimchi cuốn, tuyết đóng lại cũng phải quét nữa.

Những suy nghĩ rời rạc cứ thế tiếp nối, rồi không biết từ lúc nào, tôi đã chìm vào giấc ngủ.

===

Một thứ gì đó chạm nhẹ vào mặt khiến tôi vung tay đuổi đi. 

Tưởng là côn trùng, nhưng bàn tay vung vẩy của tôi bị ai đó nắm lấy nhẹ nhàng, từng ngón tay được hôn lên một cách dịu dàng. 

Cảm giác nhột nhạt và khó chịu khiến tôi vặn người, thay vì giải phóng được tay thì toàn thân tôi lại bị khóa chặt.

"Gì vậy...."

Trong tầm nhìn mơ màng, một vật thể đen sì lờ mờ hiện ra.

"....?"

Cái gì thế này?

Chớp mắt vài cái để tập trung nhìn, một khuôn mặt trắng trẻo mịn màng ngẩng lên từ mái tóc đen như bầu trời đêm.

"Chào Cho Rong của anh."

"....?"

"Sao em lại ngủ ở đây?"

Thay vì trả lời, tôi ngáp một cái rồi đẩy khuôn mặt Sa Geon Woo đang tiến sát vào ra xa. 

Không chút nao núng, hắn nắm lấy tay tôi và hôn lên từng đầu ngón tay. 

Hóa ra cảm giác lúc nãy là từ đây.

"Anh về lúc nào vậy?"

"Mới về được một lúc."

Chắc vừa tắm xong.

Nhìn mái tóc còn ẩm và khuôn mặt trắng hồng, tôi đưa tay véo nhẹ hai má hắn.

"Có bị thương chỗ nào không?"

Tôi xoay đầu hắn qua lại kiểm tra kỹ lưỡng, nhưng khuôn mặt không một vết xước vẫn mịn màng như mọi ngày.

"Tôi luôn khỏe mạnh mà."

"Khỏe mạnh gì mà suýt ói máu."

"Lần này tôi ổn thật. Chỉ là cổng cấp 4 thôi, xử lý xong nhanh lắm."

Có những lần hắn mất cả tuần mới về, nhưng lần này chỉ mất bốn ngày. 

Đúng là nhanh hơn mọi khi.

"Bên ngoài tuyết vẫn rơi à?"

"Ừm, em đã xem chưa?"

"Sáng nay tôi xuống cửa hàng rồi về, cũng đã quét tuyết trước tòa nhà rồi."

"Chắc phải quét lại thôi. Tuyết đóng lại nhiều lắm, có vẻ sẽ rơi đến mai."

"May quá."

Sao lại may? 

Sa Geon Woo nghiêng đầu với vẻ mặt không hiểu.

"Em có phần thưởng gì à?"

"Tôi á?"

"Ừm, hôm nay là ngày ăn kimchi cuốn mà."

"Có ngày nào như vậy sao?"

Ừ, tôi vừa quyết định đấy.

Tôi hiên ngang gật đầu, không chút ngượng ngùng. 

Nếu ai đó biết tôi đã làm gì từ sáng sớm chỉ để ăn thịt heo luộc, chắc chắn sẽ không ai có thể chỉ trích tôi.

"Mấy giờ rồi?" 

"Ba giờ." 

"Phải ăn trưa đã." 

"Thịt heo luộc hả?"

Tôi mới chỉ chuẩn bị nguyên liệu thôi, còn chưa làm kimchi thịt heo luộc nữa. 

Vẫn còn rất nhiều việc phải làm, không thể vội vã đòi ăn ngay được.

"Không, để tối."

Tôi định nằm nghỉ một lát rồi dậy, nhưng không ngờ lại ngủ mất năm tiếng. 

Dù ngủ hơi nhiều, nhưng lúc này cải thảo và củ cải đã ngấm muối vừa đủ. 

Nên ăn trưa trước, hay làm kimchi trước nhỉ? 

Nếu không định ăn dưa chuột vào bữa trưa như buổi sáng thì phải suy nghĩ cẩn thận.

"Bữa trưa có cơm và canh, anh thích canh kimchi hay canh tương?"

Dù đã ngủ một giấc, tôi vẫn cảm thấy mọi thứ thật phiền phức. 

Trong thâm tâm, tôi chỉ muốn ăn cơm chan nước hoặc nấu mì gói thôi. 

Nhưng nghĩ đến Sa Geon Woo đã ăn thức ăn quân đội suốt thời gian trong cổng, tôi cảm thấy có trách nhiệm phải nấu cho hắn một bữa cơm nóng hổi với canh.

"Cho Rong của chúng ta, mặt em cứ như thể phiền phức muốn chết vậy?"

Có lẽ những suy nghĩ trong lòng tôi đã hiện rõ trên khuôn mặt.

Tôi theo phản xạ đưa tay lên che mặt, hắn đã hôn lên mu bàn tay tôi.

"Vào Door và ngủ tiếp đi, tôi sẽ nấu cơm." 

"Không được. Còn một đống việc phải làm." 

"Cửa hàng còn chưa mở mà việc gì. Tôi làm giúp em, em cần trồng gì à?"

Thấy hắn tự nhiên nghĩ đến việc đồng áng khi tôi nói đến ‘việc’, tôi cảm thấy có lỗi vì đã bắt người nọ làm việc quá nhiều.

'Đúng là vì vậy nên anh từ chối ở lại.'

Sau này không còn phải thu hoạch cỏ ma thuật, cuốc đất hay làm gì nữa, liệu tôi có nên để hắn trải nghiệm cuộc sống yên bình bên trong Door không nhỉ? 

Có nên chăm sóc hắn thật chu đáo, nấu cho hắn ba bữa cơm với chín món ăn kèm không? 

Như thế thì hắn sẽ không còn muốn ra ngoài nữa.

"Cho Rong ơi?"

"Không, không phải việc đó. Là chuẩn bị làm thịt heo luộc cho bữa tối. Vì trời đang tuyết nên chúng ta ăn canh đậu phụ non nhé. Có vẻ như vào Door rồi thì tôi sẽ không muốn ra nữa, nên chúng ta xuống cửa hàng ăn trưa đi."

"Tuyết và canh đậu phụ non có liên quan gì đến nhau?"

"Đậu phụ trắng như tuyết...?"

Khi tôi đảo mắt và cố gắng đưa ra một lý do, Sa Geon Woo bật cười.

"Nấu cay nhé." 

"Tôi sẽ cho nhiều dầu ớt và cả ớt cheongyang nữa." 

"Nghe ngon quá." 

"Ăn cơm xong anh vào trong ngủ một lát đi. Tối tôi sẽ gọi anh dậy, lúc đó chúng ta sẽ ăn thịt heo luộc."

Dù cơm trắng với canh nóng cũng ngon, nhưng khi người ta mệt mỏi thì phải ăn thịt mới đúng.  

Dù tôi bất ngờ ca ngợi món thịt, hắn chỉ cười gật đầu đồng ý.  

"Vậy nên giờ tôi có thể xuống dưới nhà chưa?"  

Tôi đẩy vai Sa Geon Woo ra, người từ lúc tôi mở mắt đến giờ vẫn đè lên người mình như chiếm lĩnh lãnh thổ.  

Nặng quá, ngạt quá đi.  

Nghe giọng điệu phàn nàn pha chút bực bội của tôi, hắn lại càng dụi mặt vào gáy tôi, cựa quậy không yên.  

"Lâu lắm mới gặp em mà em lạnh lùng đẩy tôi ra thế này à?"  

"Vừa mới khoe là về sớm hơn mọi khi xong."  

"Dù sao cũng mấy ngày không gặp mà. Trước khi đi em còn lo lắng bảo tôi cẩn thận, giờ tôi về lành lặn rồi em chẳng thèm quan tâm nữa à?"  

"Anh nói gì thế."  

Chuyện gì cũng làm quá lên. 

Người đã ba mươi ba tuổi rồi còn đòi hỏi.  

Tôi bật cười trước trò đỏng đảnh vô lý của người đàn ông hơn mình những mười ba tuổi.  

"Anh."  

"Hửm?"  

"Dạo trước tôi gặp một đứa bé bảy tuổi."  

"Khách hàng à?"  

Khách là khách chứ, dù sao anh cũng là khách của tôi.  

"Nhóc đó gọi tôi là chú, tôi mới hai mươi thôi mà. Nhưng nghĩ lại thì tôi với nhóc ấy chênh nhau đến mười ba tuổi, thế thì gọi chú cũng đúng nhỉ."  

"....?"  

Có vẻ linh cảm chuyện chẳng lành, Sa Geon Woo đờ người ra, ánh mắt lơ lửng vào khoảng không.  

"Nhưng mà tôi với anh cũng cách nhau mười ba tuổi. Vậy thì với tôi, anh cũng là..."

"Tôi đói rồi."  

Chưa kịp để tôi kết thúc câu, hắn bật dậy khỏi giường, kéo tôi lên theo.  

"Nghe nói nhạy cảm với chuyện tuổi tác là dấu hiệu của tuổi già đấy."  

"Tôi đói bụng quá."

Tôi bật cười khi thấy hắn lảng tránh câu chuyện, cứ nói sang chuyện khác như thể không nghe thấy tôi nói gì.

Gần ba mươi ba tuổi rồi mà sao lại đáng yêu thế không biết.

Ban đầu, tôi nghĩ hắn chỉ là một kẻ lừa đảo với vẻ ngoài hào nhoáng, không biết cách lừa gạt. 

Sau đó, tôi lại nghĩ hắn là một tên ngốc khù khờ, còn giờ thì tôi lại thấy hắn là một người lớn với tâm hồn trẻ con, không đúng với tuổi của mình mà lại đáng yêu. 

Rốt cuộc, tôi cũng không thể xác định được mình đánh giá Sa Geon Woo tốt hơn hay xấu đi nữa.

"Được rồi, đi ăn thôi."

Hắn đã cố gắng lờ đi một cách tuyệt vọng như thế, vậy thì tôi sẽ giả vờ như không biết vậy.

Tôi vỗ vỗ vào lưng Sa Geon Woo, như muốn nói: ‘anh biết tôi định nói gì, và tôi cũng biết anh không muốn nghe. Mọi người đều biết cả, nhưng tôi sẽ bỏ qua."

===

Tôi đã làm nước sốt kimchi bằng cách trộn củ cải và các nguyên liệu phụ đã chuẩn bị sẵn. 

Sau đó, tôi phết nước sốt lên từng lá cải thảo đã ngâm, cuộn chặt lại khoảng bốn đến năm lá một. 

Thế là một miếng kimchi thịt heo luộc đã hoàn thành. 

Cẩn thận xếp chúng vào các hộp đựng, tôi thu được hai hộp lớn.

Có phải tôi đã quá ham muốn được ăn không? 

Số lượng này quá nhiều cho hai người ăn. 

Nó đủ để ăn với cơm, với mì, hay với thịt nướng, và có thể ăn trong suốt một tháng mà vẫn còn.

"Chừng này thì không phải quá nhiệt tình nữa, mà là tràn đầy nhiệt tình rồi."

Sau khi rửa sạch chậu và bát đĩa đã dùng để làm kim chi và dọn dẹp căn bếp lộn xộn, tôi lấy thịt đã mua sẵn ra và bắt đầu luộc.

Tôi lấy điện thoại ra, ước chừng thời gian rồi gọi.

"Alo, Cho Rong ơi." 

"Anh đã hoàn thành công việc rồi chứ?"

Sau bữa trưa, tôi bảo hắn đi ngủ một giấc trước khi ăn tối, nhưng Sa Geon Woo nói rằng hắn không muốn vào Door một mình và đã đi đến văn phòng để viết báo cáo.

Hắn có vẻ không thật sự coi trọng lời tôi nói, nhưng có lẽ vẫn đang cảnh giác với việc bị giam giữ. 

Cách đây vài giờ, tôi đã vui vẻ để hắn đi với chút nghi ngờ.

"Tôi chỉ cần sắp xếp và gửi đi thôi." 

"Vậy thì một tiếng nữa anh quay lại nhé, tôi đang luộc thịt rồi." 

"Tôi có cần giúp gì không?"

"Không, chỉ cần luộc thịt thôi. Đừng đến sớm, sẽ bất tiện lắm."

Tôi lại từ chối lời đề nghị giúp đỡ của hắn. 

Thịt heo luộc là món ăn cần thời gian chứ không cần nhiều người. 

Nếu hắn cứ quanh quẩn bên cạnh thì chỉ thêm rắc rối thôi.

"Lượng làm ra nhiều hơn tôi nghĩ. Tôi cũng luộc nhiều thịt rồi... anh đưa cả những người đang ở cùng với anh đến nhé."

"Mấy thằng... không, mấy người này nữa hả?"

‘Mấy thằng’ hay ‘mấy người này’ thì cũng đều là những cách diễn đạt không lịch sự, có cần phải thay đổi không? 

Vừa nghĩ thầm trong đầu, tôi vừa trả lời: "Vâng".

Bình luận
Đăng ký mới
Báo Lỗi Truyện!
Mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo đúng sẽ được thưởng 50 coin. Báo sai sẽ bị trừ 50 coin.
Donate Ủng hộ Team
Premium Chapter
hoặc 0 coin
Nếu không có mật khẩu mở chương bạn sẽ bị trừ coin!
Bạn có chắc chắn thực hiện hàng động này!
Đăng nhập
Nếu không đăng nhập được hãy dùng chức năng quên mật khẩu để lấy mật khẩu mới!
Quên mật khẩu
Mật khẩu mới và link xác nhận sẽ được gửi tới địa chỉ email! Mật khẩu mới chỉ có hiệu lực sau khi bạn xác nhận!
Thông báo