Editor: HThanh.
"Cần thiết phải thế không?"
"Họ cũng phải ăn tối mà. Buổi tối mình đâu có bán hàng, thà rủ họ ăn cùng còn hơn để họ phải đi tìm quán khác."
"Nhưng cần gì phải vậy chứ...."
"Sao lại không cần? Một tiếng nữa dắt họ qua đây nhé."
Vào cổng rồi kiệt sức thì đồng đội cũng vậy thôi.
Không thể chỉ mình Sa Geon Woo hồi phục rồi thoải mái đi qua cổng được.
Đồng đội cũng phải ăn no nghỉ ngơi hồi sức thì mới có thể vượt qua cổng tiếp theo an toàn.
Dù không thể ngày nào cũng lo cơm nước áo quần cho cả đội của hắn, nhưng đãi họ một bữa cũng không phải ý tồi.
Thức ăn làm ra nhiều hơn dự tính, à không, làm quá tay luôn ấy chứ.
Giờ là bữa tối, nếu chỉ gọi mỗi hắn ra ăn thôi thì cũng hơi keo kiệt.
Trong lúc đợi thịt luộc chín, tôi luộc mỳ trộn sẵn, trộn cơm với bột rong biển và dầu mè vo thành nắm, rồi làm trứng hấp rắc đầy ớt bột.
Chuẩn bị xong xuôi chỉ chờ bày thịt ra thì đúng lúc hắn dẫn đồng đội vào cửa hàng.
"Cho Rong àaaa! Nghe nói cậu vất vả chuẩn bị bữa ngon cho bọn tôi. Sao phải bận tâm đến cả tụi tôi nữa..."
Cha Ye Seung huyên náo gọi tôi rồi vào bàn, trái ngược hoàn toàn với câu ‘thôi, đừng khách sáo, không cần đâu’ lúc nãy, cô là người đầu tiên chiếm chỗ ngồi.
"Ôi trời, nghe nói từ sáng cậu đã làm kimchi cuốn rồi hả? Đây là món đó à?"
Dù tôi chưa kịp bày thịt ra, cô đã cầm đũa gắp kimchi bỏ vào miệng.
Nhai ngấu nghiến xong, cô tròn mắt nhìn tôi.
"Cái gì đây? Này, thay vì bán súp thì cậu có thể bán món này đấy!"
Tôi gắp miếng thịt luộc bốc khói nghi ngút ra, dùng dao cắt thành từng miếng vừa ăn.
Khi bê hai đĩa đầy thịt ra ngoài, cả bàn ồ lên vui vẻ.
"Mời mọi người dùng bữa."
"....Chúng tôi... xin phép..."
Thấy Ma Jang Gun đã ăn sạch một phần kimchi thịt heo luộc trước khi thịt luộc được dọn ra, tôi lại gắp thêm cho anh ta một phần nữa.
Anh ta nhìn tôi với ánh mắt rưng rưng, đôi môi run rẩy và nói khẽ lời cảm ơn.
"Cho Rong, lại đây."
Sa Geon Woo kéo tôi lại và đặt tôi ngồi bên cạnh, sau đó gắp một miếng thịt luộc thái dày, cho thêm một miếng kimchi lên trên rồi đưa vào miệng tôi.
Vừa nhai, tôi vừa hỏi Ja Young đang ngồi đối diện.
"Thầy không có nhiều món để ăn. Có mì và cơm nắm, thầy có muốn để tôi nấu canh không?"
"Có rất nhiều món, không cần bận tâm đâu. Ăn những gì thí chủ dâng cũng là một quy tắc rồi."
"Dù vậy…."
"Việc cấm sát sinh cũng giống như việc đề cao sự sống. Sự sống của người khác, sự sống của động vật, sự sống của côn trùng, sự sống của một ngọn cỏ đều quý giá như nhau. Trong đó cũng bao gồm cả sự sống của chính mình nữa."
Có cần phải nhắc đến giáo lý Phật giáo khi đang đối diện với một món thịt thế này không?
Vậy rốt cuộc là thầy muốn ăn hay không vậy?
Tôi không thể không bận tâm vì món thịt heo luộc này là món chính, khác với vài miếng thịt trong bát canh xương bò.
Tôi nở một nụ cười gượng gạo, Sa Geon Woo ngồi cạnh tôi lại càu nhàu.
"Cái gì thế? Muốn ăn thì cứ nói thẳng ra chứ sao phải vòng vo? Cứ nói ‘tôi sẽ ăn’ là được rồi. Nói vòng vo như thế chỉ càng trở nên thảm hại hơn thôi, thầy ơi. Cho Rong cũng đừng bận tâm đến thầy nữa. Thầy ấy tự biết đâu là món ăn được, đâu là món không. Càng bận tâm, thầy ấy lại càng không dám ăn."
"Hãy giả vờ không biết, giả vờ không biết đi. Có thế thì thầy mới có thể ăn một miếng thịt chứ. Nếu cứ nhìn chằm chằm như thế, đến cả miếng thịt cũng không ăn được."
Nghe Cha Ye Seung nói, tôi nhìn sang Ja Young rồi lại cúi xuống bàn.
Dù biết có tiếng cười vang lên vì thái độ giả vờ không biết của mình, tôi cũng phớt lờ.
"Dù sao thì, mọi người hãy ăn thật nhiều nhé."
"Cậu có lẽ được sinh ra với đôi tay may mắn. Năng lực thức tỉnh của cậu vẫn chưa được xác định đúng không? Có khi nào đó là khả năng nấu ăn ngon không? Kiểu 'đôi tay của đầu bếp thiên tài' ấy. Củ cải muối cũng ngon, kimchi thịt heo luộc cũng ngon, thịt luộc cũng ngon, mì cũng ngon, trứng hấp cũng ngon. Đến cả ớt cũng ngon sao?"
Nếu ngay cả ớt vừa hái ở vườn ra cũng ngon, có lẽ không phải nhờ vào tài nấu ăn của tôi, mà là do nguyên liệu thì đúng hơn.
Nghĩ lại thì, sau khi tôi làm củ cải muối từ củ cải hái ở vườn, mọi người đã phản ứng tích cực hơn hẳn.
Dù tôi chưa gặp ai có thể cảm nhận được mana như Sa Geon Woo, nhưng tôi thường nghe mọi người nói rằng món đó trở nên đậm đà và thanh mát hơn.
"Cả ngày vất vả làm món này rồi. Giờ đến lượt Cho Rong ăn đi."
Có lẽ thấy tôi ngồi im không động đũa, Sa Geon Woo liên tục gắp thịt luộc và kimchi cuốn đưa vào miệng tôi.
"Đừng lo cho tôi, anh ăn đi."
"Làm vất vả cả ngày mà sao không ăn? Sáng nay còn hăng hái bảo muốn ăn món này mà."
"Ừ nhỉ. Tại thấy tuyết rơi nên muốn ăn kimchi cuốn. Chắc mệt quá nên chẳng thiết ăn uống gì."
"Cho Rong làm ra rồi chẳng được ăn, mấy đứa kia lại hồ hởi."
Mệt thế này thì biết làm sao, dù không muốn ăn cũng cố ăn chút đi.
Cứ thế này Cho Rong sẽ kiệt sức mất.
Hắn xoa lưng tôi nhẹ nhàng rồi đút miếng thịt luộc vào miệng tôi, giục ‘ăn thêm miếng nữa đi’.
May mà hôm nay hắn về.
Nếu đối phương không về, có lẽ tôi đã làm xong kimchi cuốn rồi mệt lả mà chẳng ăn được.
À không, kimchi cuốn để một hai hôm sẽ ngon hơn, hay là nên đợi mai hắn về rồi cùng ăn thì hơn nhỉ?
"À, mọi thứ đều tuyệt chỉ trừ một điều."
Cha Ye Seung đang cuốn mỳ vào thịt ăn ngon lành, chép miệng tiếc rẻ.
"Sao ạ? Tôi làm thêm món gì nữa nhé?"
"Không. Thiếu cái này, cái này cơ."
Cô chụm ngón cái và trỏ thành hình tròn, giả vờ nhấp nháp trong không khí.
Tôi hiểu ngay ý cô ấy.
"Tôi có mua ít đồ uống để dành."
Sáng nay khi mua thịt luộc, tôi có mua thêm vài chai rượu gạo.
Nhưng vì nghĩ Sa Geon Woo chưa về nên chỉ mua đủ uống một mình, chắc chỉ đủ cho mọi người nhấp môi thôi.
"Em mua rượu về à?"
"Một ít thôi. Không nhiều lắm đâu. Tôi không biết anh về hôm nay nên chỉ mua đủ uống một mình."
Mua rượu để uống một mình?
Biểu cảm ngạc nhiên của hắn khiến tôi bật cười.
Việc tôi mua rượu uống có gì lạ đâu?
Khi tôi lấy bốn chai rượu gạo trong tủ lạnh ra, Cha Ye Seung hào hứng mang sáu cái ly tới.
"Waaaaaa! Cảm ơn Cho Rong! Ngon quá Cho Rong ơi!"
Cô reo hò, giơ hai tay lên vẫy vẫy.
Cô có biết Cho Rong không phải tên tôi không nhỉ?
Chắc là không rồi.
Nếu biết thì đã không gọi kỳ quặc như thế mà reo hò.
"Một chút thôi mà."
"Một chút thôi, nhưng là một chút cho cả nhóm này."
Số này đủ cho tôi uống thoải mái một mình.
Sa Geon Woo nhìn chằm chằm vào chai rượu gạo tôi đang ôm.
Tôi cười gượng gạo, khóe mắt hắn hơi nhăn lại.
"Lần trước uống rượu gạo với bánh xèo rồi bò như chó, em quên rồi sao?"
"Tại sao anh cứ nhắc lại những ký ức tồi tệ mà người ta đã cố gắng quên đi chứ?"
"Vì sắp có một kỷ niệm tồi tệ mới rồi."
Tôi lườm hắn khi người nọ trêu chọc rằng lần này còn có thêm khán giả nữa.
"Tôi sẽ uống chừng mực. Lần trước là vì tôi không biết giới hạn. Uống say một lần rồi nên giờ không sao đâu."
"Một lần sẽ thành hai lần, hai lần thành ba lần thôi. Người ta đâu tự nhiên gọi đó là 'thói quen uống rượu'."
"Một, hai lần thì thường được gọi là sai lầm."
"Sao lại là một, hai lần, không phải một lần?"
'Lần trước em đã gây ra chuyện gì nữa à?'
Sa Geon Woo nhìn tôi với ánh mắt nghi ngờ.
Tôi sẽ không bao giờ kể cho hắn nghe về lần tôi say Soju và bò như chó, trước cả khi tôi tròn 20 tuổi, vì buồn bã khi luật sư của tên sát nhân tìm đến.
Tôi quyết định thực hiện quyền im lặng, mím chặt môi và nhìn xa xăm.
Ánh mắt đầy nghi ngờ và thiếu tin tưởng của hắn cứ như kim châm vào má tôi.
"Hai đứa làm gì mà cứ thì thầm với nhau thế? Để những người độc thân như chúng tôi thấy khó chịu à? Nhanh lên, lấy ly đi. Cậu nhóc đã vất vả nấu nướng cho chúng ta hôm nay, để cậu uống trước."
"Cho Rong không uống rượu đâu."
"Gì thế, tôi uống mà."
Tôi nhanh chóng giơ ly rỗng lên và nói: "Mau rót cho tôi đi", Cha Ye Seung đã rót rượu gạo đầy tràn ly cho tôi.
"Sa Geon Woo-ssi cũng vất vả rồi, uống một ly đi. Jang Gun cũng đừng ăn kimchi thịt heo luộc nữa, lấy ly đi. Và cả Charles của chúng ta, người mà tôi lo lắng về tương lai của cậu ấy, cũng uống một ly đi. Thầy hôm nay cũng uống cùng được chứ?"
"Được thôi. Hòa nhập cũng là một quy tắc mà."
Một câu hỏi nhỏ hiện lên trong đầu tôi: Từ khi nào mà ‘quy tắc’ lại có nghĩa tương tự như ‘giao tiếp xã hội’ vậy?
"Vất vả rồi với cổng lần này, cảm ơn cậu nhóc đã nấu một bữa ăn thịnh soạn hôm nay, ăn ngon và nghỉ ngơi thật tốt, rồi chúng ta cùng cố gắng cho cổng tiếp theo nhé. Khẩu hiệu sẽ là 'tên khốn đó hãy chết sớm đi'..."
"Yên lặng và uống thôi."
"Vâng."
Tôi có thể hiểu hành động của Cha Ye Seung khi nói to lời chúc mừng ngay bên cạnh trưởng nhóm là vì cô, một thành viên sôi nổi trong số những người thiếu kỹ năng xã hội, đang cố gắng khuấy động bầu không khí.
Nhưng tôi có cảm giác như khẩu hiệu có kèm một lời chửi thề nào đó, và cảm giác này không phải là ảo giác.
Tuy nhiên, Sa Geon Woo đã bịt miệng cô lại, khiến tôi mất cơ hội để hỏi về ý nghĩa của khẩu hiệu có chứa lời chửi thề đó.
Tôi nhấp một ngụm rượu gạo đã được Cha Ye Seung rót đầy ly và ăn vài miếng thịt heo luộc.
"Có vẻ ồn ào nhưng cũng thật yên bình."
"Thật sao?"
"Ừm."
( toi tò mò là khi nào anh nhà biết về kiếp trước của ẻm - hoặc không :v ).