Closed Door - Chương 92

Editor: HThanh.          

Chà, tuyệt quá. 

Đúng là món thịt heo luộc phải đi cùng rượu gạo. 

Tôi liên tục thốt lên những lời cảm thán trong khi Cha Ye Seung đang rót ừng ực rượu gạo xuống cổ họng, Ma Jang Gun im lặng đánh chén món kimchi thịt heo, Park Cheon Soo ngồi vắt chân, đeo tai nghe và nhấm nháp rượu gạo như rượu vang, và Ja Young với nụ cười mỉm dịu dàng đang chăm sóc các thành viên trong nhóm.

Dù đang ở cùng với một đám người ồn ào, nhốn nháo và hỗn loạn, tôi không hề cảm thấy áp lực. 

Có lẽ là vì Sa Geon Woo đang ngồi bên cạnh, che chở cho tôi.

“Tôi cũng muốn được tham gia vào những buổi tiệc công ty của người khác xem sao.”

“Tiếc quá. Tôi định cho em ăn để bồi bổ cơ thể. Vậy mà giờ lại biến thành một bữa tiệc công ty bất ngờ.”

“Nói chính xác thì là vì tôi muốn ăn thôi. Tôi còn không biết anh sẽ ra ngoài khi nào nữa.”

“Dù có biết thì đó cũng là để bồi bổ cho em, không phải để họp mặt.”

“Sự tự tin đó là sao vậy?”

“Cho Rong chăm sóc cho sức khỏe của tôi rất chân thành mà. Đến mức còn bắt tôi uống cả thảo dược tốt cho sinh lực, đáng sợ lắm luôn.”

“Tôi đã nói là cái đó không chỉ tốt mỗi cho chuyện đó thôi mà.”

Tôi chống khuỷu tay vào sườn hắn và trách móc, nhưng nhìn gương mặt cười toe toét kia thì có vẻ như hắn chỉ đang trêu chọc tôi.

“Vậy, anh có đang được bồi bổ không? Hay tôi chỉ đang rót nước vào cái vò không đáy thôi?”

“Tất nhiên là có rồi. Vốn dĩ tôi đã rất khỏe rồi, nhưng dạo này còn sung hơn nữa.”

Tôi giật mình vì tiếng thì thầm bên tai và lấy tay bịt tai lại. 

Tôi hét lên ‘eo ơi!’ và vỗ vỗ vào tai, Sa Geon Woo bật cười ha hả.

Ăn uống, nhậu nhẹt, tán gẫu trong hai ba tiếng đồng hồ.

Có vẻ như năm chai rượu gạo là không đủ, Cha Ye Seung đã bảo Ma Jang Gun và Park Cheon Soo đi mua thêm rượu giữa chừng, và rồi vẫn thấy thiếu, cô đã đứng dậy.

“Đã bảo mua nhiều nhiều vào lúc mua rồi, cuối cùng lại phải đứng dậy. Mấy tên đó không phải đàn ông nữa đâu, nên bỏ cái ớt đi.”

Cô đe dọa giết chết thứ được xem như sinh mệnh thứ hai của đàn ông rồi loạng choạng lấy ví.

“Đừng uống nữa.”

“Khônnnng.”

“Cho Rong cũng cần nghỉ ngơi. Vì đã ăn uống no say rồi nên giờ thì…”

Hắn đang định nói hãy giải tán, thì theo hướng ngón tay chỉ thẳng của cô mà đưa mắt nhìn. 

Ở cuối tầm nhìn đó là tôi đang tiếc nuối liếm miệng chai rượu gạo rỗng.

“…….”

“Cho Rong say rồi hả? Giờ đang làm cái gì thế.”

“Không, tôi mới uống có hai ly thôi mà rượu đã hết rồi…”

“Đúng rồi, em trai chúng ta. Chỉ uống có hai ly thôi à? Đi nào. Đi mua rượu thôi!”

Cha Ye Seung ném chai rượu gạo lấy từ tay tôi xuống sàn, rồi hét lên ‘đi thôi!’ và kéo tôi đứng dậy.

"Để tôi đi một mình, cô cứ ngồi lại đấy. Cho Rong sẽ ngã đó, Cha Ye Seung!"

"Ôi, thằng ranh phiền phức này. Bớt bao bọc quá mức lại đi! Phát ngán rồi đấy. Tụi tôi tự lo được, nếu anh lo cho em trai thế thì dọn dẹp bàn đi. Đừng có hoãn lại rồi cuối cùng để em trai phải vất vả, chuẩn bị ít đồ nhắm nữa. Thằng ranh, thịt luộc đã ăn hết rồi."

Vừa lải nhải từ ‘thằng ranh’ này đến ‘thằng ranh’ kia với Sa Geon Woo, cô vừa kéo tôi chạy ra khỏi quán. 

Bị cô ấy nắm tay kéo đi, tôi bất chợt tỉnh táo khi cơn gió lạnh ập đến.

"Phải khoác áo cho em ấy chứ! Nếu Cho Rong bị cảm, tôi sẽ giết cô đấy."

"Đúng là tên lắm lời!"

Dù càu nhàu rằng tai mình sắp chảy máu, cô vẫn mang áo khoác phao đến mặc cho tôi rồi tung tăng dẫm lên tuyết.

"Chị thật sự muốn uống nữa à?"

"Sao lại nói những lời khiến tôi buồn thế, em trai. Vẫn còn thiếu nhiều lắm, cậu mệt à? Chúng ta có làm phiền người khác không?"

Nói ‘chúng ta’ thì hơi quá, vì người duy trì buổi nhậu này chỉ có mỗi Cha Ye Seung.

Ma Jang Gun, Park Cheon Soo và Ja Young đều có cảm giác như đang bị lợi dụng.

"Vui được lúc nào thì vui thôi. Chứ có phải ngày nào cũng chơi bời, ăn uống đâu."

"Đúng không? Lâu lắm rồi mới có dịp thế này nên vui thật."

Vừa ngân nga một bài hát, cô vừa dẫm mạnh lên lớp tuyết dày trên đường.

"Cảm ơn nhé, em trai."

"Không có gì đâu ạ. Dù sao thì mọi người cũng cần ăn tối mà. Chỉ là thêm vài bộ bát đũa thôi ạ."

"Vì cậu là thành viên trong đội của Sa Geon Woo nên mới quan tâm đến thế chứ."

Không phải. Hoàn toàn không quan tâm. 

Chỉ ở mức chào hỏi xã giao khi đến ăn thôi, liệu có thể gọi đó là sự quan tâm không?

Không thể hiểu được sự hiểu lầm này bắt nguồn từ đâu, tôi chỉ cảm thấy khó hiểu.

"Nhưng không nên khiến em trai mệt mỏi, vậy nên chúng ta nên dừng lại ở mức vừa phải thôi, nhỉ? Hai chai Soju là đủ rồi."

"....Có vẻ như chị sẽ phải uống hết chỗ đó một mình."

Hòa thượng đã về nhà sau khi uống một chút, nói rằng có người đang đợi. 

Park Cheon Soo thì uống ba chén gạo rồi la hét ‘angel’ gì đó, ngủ gục ở một góc quán. 

Ma Jang Gun thì rõ ràng là say, ôm chặt hộp kim chi tôi đưa cho và dùng tay bốc ăn thịt luộc.

Chỉ có Sa Geon Woo là dường như đã lường trước được tình huống này, hắn chỉ uống một ly rượu gạo và vẫn tỉnh táo.

"Hai chai Soju thì đơn giản thôi, cậu uống bao nhiêu?"

"Tôi... một ly rượu gạo?"

"Được rồi, mua thêm một chai rượu gạo nữa. Số còn lại để tôi uống cho."

Có vẻ như người uống rượu giỏi nhất trong đội này không phải ai khác mà chính là Cha Ye Seung.

Bước đi với tiếng bước chân lạo xạo, tôi liếc nhìn cô.

“Năm người các chị hoạt động cùng một đội đã lâu chưa?”

“Bọn tôi? Vì mỗi người một kiểu nên khó mà nói chính xác là bao nhiêu năm. Tôi vào làm dưới quyền anh Sa Geon Woo khoảng sáu năm rồi, lúc đó đã có thằng Jang Gun rồi. Sau tôi là sư thầy đến khoảng năm năm trước. Rồi sau ba năm, Cheon Soo là người đến cuối cùng, nên tính là đội hình này được hình thành hai năm.”

Nhân sự có tăng có giảm, nhưng từ giờ trở đi chắc chỉ có giảm thôi.

Tôi khắc ghi lời lẩm bẩm của cô vào trong lòng.

“Làm thế nào mà mọi người lại hoạt động cùng một đội vậy?”

“Làm thế nào là sao, tìm chỗ chết để nhét vào thôi.”

“Không phải là đội mà mọi người tự nguyện đến sao?”

“Đây không phải là vấn đề cá nhân có thể lựa chọn…”

Cha Ye Seung chu môi lẩm bẩm rồi dừng bước, nhìn chằm chằm vào tôi. 

Đối mặt với ánh nhìn đó, tôi hỏi ‘sao thế?’ thì cô nghiêng đầu.

“Anh Sa Geon Woo chắc không nói đâu nhỉ.”

“Nói gì cơ?”

“Tình cảnh tồi tệ. Cậu biết anh Sa Geon Woo rất lo lắng cho em trai mà? Bảo bộ quá mức cũng không đến mức này. Hơn nửa ngày chỉ nghĩ đến cậu, lo cho cậu. Chỉ nhìn thôi cũng thấy phát ngán, vậy mà anh ta chỉ muốn cho cậu thấy hình ảnh tuyệt vời thôi.”

“Vậy sao?”

“Ừ. Nhưng bề ngoài hào nhoáng thì để làm gì? Bên trong thì thối rữa nát tan. Tồi tệ, rách nát. Cái đó không thể che giấu được đâu. Những người thiếu thốn rồi sẽ lộ ra bằng cách này hay cách khác. Trong biểu cảm, trong giọng điệu, trong hành động.”

Tôi cũng lộ ra sao? Sự thiếu thốn của tôi?

Tôi muốn hỏi nhưng không nói.

"Đây không phải là một đội thợ săn tự do bình thường, đúng không? Mọi người đều tụ tập vì cùng một lý do à?"

"Sa Geon Woo và Jang Gun, Cheon Soo đều vì một lý do giống nhau. Hòa thượng thì nói là để chuộc nghiệp, còn tôi thì... vì có thứ mình cần."

Nghĩa là Sa Geon Woo, Ma Jang Gun và Park Cheon Soo đều là trẻ mồ côi và bị ràng buộc bởi một hợp đồng bất công với chính phủ. 

Việc hòa thượng ‘chuộc nghiệp’ thì... tôi không hiểu nên không biết. 

Tôi cũng không biết Cha Ye Seung cần gì mà lại bị ràng buộc với đội này.

Cá nhân tôi thấy, trong đội mà ngay cả phế phẩm từ cổng, cổ vật hay thậm chí cả tiền công cá nhân cũng không thể giữ lại, vậy cô đang tìm kiếm thứ gì? 

Liệu cô ấy có thể sở hữu nó ngay cả khi tìm thấy trong cổng không? 

Hay là cô bị ràng buộc bởi một điều khoản hợp đồng khác với Sa Geon Woo và những người khác?

"Tên khốn nạn đó là ai vậy?"

Trước câu hỏi của tôi, cô làm vẻ mặt ngạc nhiên một cách khoa trương.

"Ôi chao."

"Em trai. Nếu cậu nói từ đó, Sa Geon Woo sẽ đánh chết tôi mất. Vì đã dạy cậu nói lời thô tục."

Hãy nói lời hay ý đẹp.

Lời khuyên này không phù hợp với người vừa lạm dụng từ ‘thằng ranh’ này đến ‘thằng ranh’ kia đâu. 

Việc cô ấy cường điệu hóa một cách hài hước có lẽ là để chuyển chủ đề mà cô không muốn nói đến.

"Vậy, tên khốn đó là ai?"

"Em trai... không phải là người không quan tâm đến người khác sao? Luôn có những người tử tế, và cũng có những người tử tế trước mặt nhưng sau lưng lại nói xấu. Nhưng dù là tử tế hay chửi rủa, tất cả đều cần sự quan tâm. Theo tôi, cậu là người thân thiện nhưng lại thờ ơ với người khác. Tại sao đột nhiên lại tò mò thế?"

Cô ấy đã quan sát tôi à? 

Lời nhận xét sắc bén hơn tôi nghĩ khiến tôi bật cười.

"Vì tôi nghĩ tên khốn đó có lẽ là tên khốn của tất cả mọi người, có thể hắn ta cũng đã làm những việc khốn nạn với Sa Geon Woo. Tôi không quan tâm đến người khác, nhưng tôi rất quan tâm đến Sa Geon Woo."

Mắt Cha Ye Seung mở to, rồi cô cười lớn ‘a ha ha ha ha’. 

Cười thỏa thích, mở miệng rộng đến mức lộ cả yết hầu, cô vòng tay qua cổ tôi và kéo lại gần.

"A, tự nhiên thèm rượu quá. Đi thôi, hôm nay chúng ta sẽ uống cho chết."

Không, tôi không muốn uống đến chết.

Dù là phụ nữ và có vóc dáng tương tự tôi, cô ấy lại có sức mạnh đáng nể. 

Tôi chưa từng nghe nói cô ấy là người thức tỉnh năng lực thể chất. 

Tại sao tôi lại bị kéo đi một cách dễ dàng như diều đứt dây thế này?

Mặc dù không kỳ vọng nhiều, nhưng cuối cùng tôi vẫn không nhận được câu trả lời cho câu hỏi của mình.

===

"Cho Rong à, giờ chúng ta về thôi."

Sa Geon Woo đá vào mông ba người đang say bí tỉ để tống họ ra ngoài, sau đó dọn dẹp bát đĩa trên bàn và mang đến bồn rửa, hắn tiến lại gần và nói rằng những thứ còn lại để mai dậy dọn. 

Tôi cố tựa vào ghế, lúc thì gà gật, lúc thì tỉnh dậy nhìn hắn, rồi lại lặp đi lặp lại việc gà gật, đầu óc tôi trở nên mơ màng.

"Nào, gồng chân lên và đứng dậy đi."

"Tôi đã đứng rồi mà?"

Tôi đã gồng chân đứng thẳng rồi, nhưng tại sao mặt đất cứ sụt xuống thế này?

Đây đâu phải lỗi của tôi, mà là lỗi của mặt đất, đúng không?

Bình luận
Đăng ký mới
Báo Lỗi Truyện!
Mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo đúng sẽ được thưởng 50 coin. Báo sai sẽ bị trừ 50 coin.
Donate Ủng hộ Team
Premium Chapter
hoặc 0 coin
Nếu không có mật khẩu mở chương bạn sẽ bị trừ coin!
Bạn có chắc chắn thực hiện hàng động này!
Đăng nhập
Nếu không đăng nhập được hãy dùng chức năng quên mật khẩu để lấy mật khẩu mới!
Quên mật khẩu
Mật khẩu mới và link xác nhận sẽ được gửi tới địa chỉ email! Mật khẩu mới chỉ có hiệu lực sau khi bạn xác nhận!
Thông báo