Editor: HThanh.
Vừa thổ lộ nỗi oán than đầy u sầu, tôi vừa ngồi thụp xuống với đôi chân run rẩy.
Chống tay và chân xuống đất để bò, cơ thể vốn đang dao động dường như ổn định trở lại.
“Lại, lại chuẩn bị bò nữa rồi.”
“Không phải, tôi đang tìm điểm tựa. Đi, điểm tựa.”
“Ừ. Nhưng điểm tựa đó phải tìm khi đứng lên chứ. Dùng bốn chân để giữ thăng bằng không phải là việc con người nên làm.”
“Tôi! Là con người mà.”
“Vậy mà đang dùng bốn chân để bò đấy.”
Sa Geon Woo thở dài, ôm lấy cơ thể tôi và bế lên.
Một cách tự nhiên, tôi dùng hai tay ôm lấy cổ hắn và đeo lên người, tựa cằm lên vai người nọ.
“Đã bảo uống vừa phải thôi mà em uống hết cả một chai rượu gạo.”
“Việc tìm hiểu tửu lượng của bản thân cũng cần thiết mà!”
“Uống say khướt như vậy rồi sẽ thành thói quen khi say mất.”
“Không phải thói quen đâu.”
Thực sự không phải thói quen.
Trước khi xuyên không, tôi hiếm khi uống say đến mức này, và cũng chưa từng say đến mức phải bò bằng bốn chân.
Chẳng lẽ sau khi chết đi sống lại, thói quen uống rượu cũng bị reset?
Không lẽ bây giờ tôi đang hình thành thói quen uống rượu mới?
Thói quen đó là say khướt rồi bò bằng bốn chân?
Chỉ tưởng tượng thôi cũng thấy giả thuyết này kinh khủng, tôi lắc đầu lia lịa.
“Sao thế? Đau đầu à?”
“Từ giờ tôi không uống rượu nữa đâu.”
“Tôi chưa thấy ai nói vậy mà thực sự không uống cả. Những người uống điều độ thậm chí còn chẳng bao giờ nói câu đó.”
Lời của Sa Geon Woo biến thành con dao cứa nát tim tôi.
Vì đó là nhận xét không thể bác bỏ, thay vì phủ nhận, tôi ấn trán lên vai hắn.
Vẫn ôm tôi, hắn khóa cửa tiệm rồi lên nhà trên tầng.
Đám say khướt bị đuổi ra khỏi tiệm đã biến mất từ lúc nào.
Tôi đã lo lắng không biết làm sao nếu họ chết cóng trên đường vì trời lạnh và tuyết phủ dày, nhưng có vẻ họ đã tự tìm chỗ ấm áp để đi.
“Cho Rong, em đừng ngủ đấy nhé? Mở cửa đi.”
Đứng trong phòng khách, hắn vỗ nhẹ vào lưng tôi và nói.
Dù đang lơ mơ, tôi vẫn cố gắng tập trung để mở cửa.
Hắn bước nhanh vào trong nhà.
"Uống nước không?"
"Không, no rồi."
Bụng tôi đã đầy nước.
Vừa uống rượu gạo, cảm giác chếnh choáng của rượu lại dâng lên, tôi liên tục uống nước nên không còn chỗ chứa nữa.
"Vậy thì, ngủ thôi."
Mặc dù sáng mai tỉnh dậy sẽ vật lộn với cơn nôn nao, nhưng cứ ngủ đã.
Nói rồi, hắn bước về phía phòng ngủ.
"Khoan đã."
Trước khi đặt chân vào phòng ngủ, tôi vươn tay ra và nắm chặt cửa phòng.
"Nguy hiểm đó, Cho Rong ngoan nào? Đưa tay đây."
"Không được lên giường."
"Không buồn ngủ à? Mi mắt em đang sụp xuống rồi kìa, không ngủ sao?"
"Dơ lắm. Giường phải tắm rồi mới được, tôi sẽ ngủ trên sofa."
Phòng ngủ là thánh địa. Giường là nơi linh thiêng.
Với cơ thể bẩn thỉu chưa tắm rửa, tôi không thể bước vào hay nằm lên đó.
Ở căn nhà ngoài Door, tôi không cầu kỳ như vậy, nhưng vì một lý do nào đó, tôi muốn giữ phòng ngủ trong Door thật sạch sẽ.
Cái cảm giác muốn trân trọng nó ấy.
Hắn hiểu ý tôi mà, đúng không?
Thấy tôi kiên quyết không thể bước vào với cơ thể bẩn thỉu này, Sa Geon Woo thở dài.
"Ngủ trên sofa sẽ đau lưng đấy?"
"Nhưng tôi bẩn mà, dơ lắm."
"Được rồi, vậy thì tắm thôi."
Kiên quyết không chịu đặt dù chỉ một ngón chân vào phòng ngủ, cuối cùng hắn đành chịu thua.
Hắn đặt tôi trước cửa phòng tắm.
"Cẩn thận, kẻo ngã là đau đấy."
Nhìn tôi tự nhiên sà xuống sàn ngồi bệt, hắn lộ vẻ mặt bối rối, như thể đang nghĩ ‘phải làm sao với cậu nhóc này đây’.
Tôi ngồi bệt, mở cửa phòng tắm và lồm cồm bò vào bên trong.
"Cho Rong, em thật là..."
Lẽ ra phải quay video lại để mai cho em ấy xem mới phải.
Sa Geon Woo lầm bầm rồi bế tôi lên và đặt vào bồn tắm.
"Trơn đấy, cẩn thận đừng để ngã."
Đặt tôi ngồi trên thành bồn tắm, hắn lấy tay xoa xoa khuôn mặt đầy vẻ băn khoăn.
Khi tôi ngẩng đầu lên nhìn chằm chằm đối phương và suýt ngã ngửa, hắn giật mình vội vàng giữ chặt lấy tôi.
“Ôi, cái đồ say rượu này.”
“Không phải, nói phải đúng chứ. Tôi có say nhưng đâu có làm loạn.”
Chỉ là cơ thể không điều khiển được thôi, tinh thần vẫn ổn và nói năng rõ ràng.
“Chỉ việc không điều khiển được cơ thể đã là làm loạn rồi, Cho Rong.”
Lát nữa phải tra nghĩa của từ này mới được.
Nói thì thầm, hắn cởi áo sơ mi của tôi.
Những ngón tay lướt xuống dọc theo bộ ngực mỏng manh và chạm vào khóa quần.
Hắn dễ dàng mở và kéo khóa xuống, sao cổ tôi lại thấy lạnh và hơi căng thẳng thế nhỉ.
“Nâng mông lên một chút đi.”
Sa Geon Woo thì thầm với giọng trầm thấp, kéo quần xuống rồi cởi tất.
Tôi ngây người nhìn những hành động của hắn, rồi phản xạ nắm lấy tay người kia đang đặt lên dây quần lót.
“Em định tắm mà. Cởi đồ ra mới tắm được.”
“Nhưng mà…”
“Người nguội lạnh thì sẽ lạnh đấy. Tắm nhanh rồi đi ngủ thôi. Ngoan nào, Cho Rong?”
Hắn dỗ dành, rút những ngón tay ra khỏi tay tôi và kéo quần lót xuống.
Chiếc quần lót tuột xuống, cào nhẹ vào đùi rồi rơi xuống sàn.
Một tay ôm lưng tôi để giữ tôi không ngã, tay kia vươn ra vặn nước.
Hắn kiểm tra nhiệt độ nước, có vẻ thấy vừa ý nên lấy vòi hoa sen và xối nước lên vai tôi.
Dòng nước ấm áp dễ chịu chảy xuống cổ và vai.
Hắn di chuyển vòi hoa sen để làm ướt đều toàn thân tôi, rồi bóp sữa tắm vào bông tắm và tạo bọt.
Hương bưởi chua ngọt lan tỏa khắp phòng tắm.
“Giữ lưng thẳng để không ngã nhé. Nếu bị thương là tôi mắng đấy.”
“Tôi đang đứng thẳng mà.”
“Em sắp ngã ra sau rồi đấy. Nếu tôi buông tay là em ngã liền.”
“Đâu có.”
“Không biết Cho Rong của tôi khi lớn lên 20 tuổi đã trở thành một kẻ say rượu cừ khôi như thế nào nhỉ.”
Sa Geon Woo thở dài nhẹ, dùng bông tắm đầy bọt chà nhẹ lên da tôi.
Từ dưới cổ, bông tắm di chuyển xuống cánh tay, rồi lên nách, để lại những vệt trắng trên ngực.
Mỗi khi bông tắm chà qua lại trên bộ ngực phẳng và vướng vào núm vú nhô lên, một cơn đau nhói lại ập đến.
"Cho Rong cứ trượt mãi. Nắm lấy vai tôi đi."
"Sẽ dính bọt xà phòng vào quần áo anh mất."
"Dính rồi mà."
Hắn nói không có gì đáng ngạc nhiên khi quần áo đã dính đầy nước và bọt xà phòng, rồi nắm lấy tay tôi và đặt lên vai mình.
Lớp vải chạm vào đầu ngón tay tôi nhanh chóng ướt sũng.
"Cần rửa cả phía dưới nữa, đứng lên nào."
Hắn luồn tay vào nách tôi, nâng tôi dậy và đặt đứng trong bồn tắm.
Miếng bông tắm chạm vào phần hông của tôi, nó trượt xuống hông và cọ vào đùi.
"Tách chân ra đi."
Lời nói thốt ra khi hắn vỗ vỗ vào mặt trong đùi tôi nghe khô khan, nhưng giọng nói lại ẩm ướt.
Cảm giác như bốn từ đó nặng nề chìm xuống và bám dính một cách nhớp nháp.
Tôi loạng choạng tách chân ra, hắn bước vào bồn tắm và ngồi xổm xuống trước mặt tôi.
"Nắm vai anh đi."
Vì phần dưới cơ thể tôi hoàn toàn phơi bày trước mắt Sa Geon Woo, tôi dùng tay che đi, nhưng hắn nắm lấy cổ tay tôi và buộc tôi phải nắm vai mình.
A…. cái này thì hơi quá rồi.
Trong đầu óc mờ mịt của mình, tôi đã nghĩ như vậy.
Bàn tay hắn đi vào mặt trong đùi, lướt xuống tận mắt cá chân.
Bọt xà phòng mềm mại, miếng vải thô ráp và đôi khi là đầu ngón tay ấm áp lướt qua.
Giật mình bởi cơn nóng bốc lên từ đâu đó trong cơ thể, tôi nắm chặt vạt áo hắn.
Sa Geon Woo ngẩng đầu lên nhìn tôi.
Tóc mái hơi ướt như bị nước bắn vào, đôi mắt sâu hơn bình thường, đôi môi mím chặt không thể đoán được cảm xúc.
Tôi không biết phải đặt ánh mắt vào đâu nên cứ nhìn quanh quẩn trên khuôn mặt hắn.
Bàn tay người nọ chà xát bọt xà phòng lên cả hai chân tôi rồi đi vào giữa háng.
Tôi theo phản xạ khép đùi lại, nhưng bàn tay bị kẹp lại và lướt qua vùng đáy chậu.
"A...."
"Tách ra đi."
"Chờ, chờ một chút..."
Cái này có vẻ không đúng rồi.
"Cho Rong, phải tắm nhanh rồi ngủ thôi. Em mệt rồi mà."
( chăm hơi bị kỹ ròi đóa cha ơi =))) ).
Trái ngược với lời nói dịu dàng, bàn tay đang tách đùi tôi ra lại dùng sức.
Hai chân tôi mở ra một cách yếu ớt, khác với mong muốn của tôi, và bàn tay hắn di chuyển vào giữa.
Bàn tay cầm miếng bông tắm cọ xát vùng đáy chậu và tinh hoàn, rồi nắm lấy dương vật đang đung đưa.
Cảm giác thô ráp của miếng bông tắm, bọt xà phòng mềm mại và lực nắm vừa phải kết hợp với hơi men đang bốc lên đã mang lại một kích thích dễ chịu.
Cái này thật sự không ổn chút nào….
Tôi xoay người vì không giấu được sự bối rối khi phần dưới cơ thể bắt đầu cương cứng và trở nên rắn chắc.
Liếc xuống, tôi thấy khuôn mặt Sa Geon Woo vẫn vô cảm, chỉ tập trung vào việc thoa xà phòng.
Bàn tay rời khỏi dương vật và luồn vào giữa hai mông, đi qua đáy chậu.
Miếng bông tắm chà xát chậm rãi dọc theo rãnh mông, lướt qua hậu môn nhăn nheo như thể đang nghiền nát nó.
"Dừng lại..."
Trước lời từ chối yếu ớt của tôi, bàn tay ấy rời đi.
Mặc dù chỉ đứng yên để được phục vụ, nhưng tôi lại thở dốc như vừa chạy 100 mét.
Tim đập thình thịch như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực.
Sa Geon Woo, người nãy giờ chỉ nhìn chằm chằm vào ngón chân tôi, ngẩng đầu lên và nhìn thẳng vào mắt tôi.
Trong tình huống này, đôi mắt đen láy của hắn vẫn lấp lánh như những vì sao trên bầu trời đêm.
Sao.... anh lại hôn tôi?
Đột nhiên, tôi muốn hỏi như vậy.
Về hành động mà sau đó tôi không hề nhắc đến hay để ý.
Hắn đã nghĩ gì, có ý định gì khi làm như vậy?
Trái với mong muốn, lời nói không thể thoát ra khỏi miệng.
Cái lưỡi cứng đờ như đá không hề nhúc nhích.
Tôi không biết mình sợ phải hỏi hay sợ câu trả lời.
Sự bối rối mà tôi đã cố gạt sang một bên suốt bấy lâu lại ùa về, khiến đầu óc tôi đau nhức.