Closed Door - Chương 94

Editor: HThanh.          

Đôi mắt nhìn thẳng vào nhau khiến tầm nhìn trở nên mờ mịt. 

Trước mắt tôi chợt trắng xóa rồi tối sầm, rồi lấp lánh như những bong bóng xà phòng vỡ tung, phản chiếu những vòng hào quang.

Không thể kìm nổi cảm xúc dâng trào, tôi cúi người xuống và chạm đôi môi mình vào hắn. 

Cọ xát và mút lấy đôi môi đã nguội lạnh, hơi ấm cơ thể lan tỏa khiến đôi môi đang áp vào nhau trở nên nóng bừng. 

Tôi lại ngậm lấy đôi môi vừa được mút đã đỏ ửng và cắn nhẹ, cằm của người đàn ông vốn đang ngạc nhiên run lên.

Tôi thả đôi môi đã được ngậm và mút nhiều lần ra. 

Nhìn chằm chằm vào đôi môi lấp lánh ướt át bởi nước bọt của tôi, rồi tôi ngước lên, nhìn sâu vào đôi mắt long lanh như ngọc.

“Tôi… có làm anh thấy ghê tởm không?”

Giọng nói cất lên khó nhọc, rách nát như xé cổ họng. 

Không có câu trả lời. 

Xem ra hắn cũng thấy tôi ghê tởm. 

Tôi bật cười yếu ớt, đôi mắt của người đàn ông đang nhìn tôi chợt rung động.

===

A, rượu gạo.

Dù chưa uống nhiều, nhưng trên con đường rượu chè ngắn ngủi của mình, tôi nhận ra rằng rượu gạo là loại rượu gây nôn nao nhất, chỉ sau việc pha trộn các loại rượu.

Vị chua ngọt, cay nồng thật thú vị, nhưng cơn nôn nao ngày hôm sau lại chẳng thú vị chút nào.

Đầu đau như búa bổ, bụng cồn cào. 

Cảm giác như bị tấn công cả trên lẫn dưới, cơ thể rã rời.

Ưm.... 

Tôi rên rỉ và cựa quậy, rồi nhìn xuống thấy một vật cứng dưới đầu và một cái gì đó siết chặt quanh eo.

Thay vì một chiếc gối mềm mại và êm ái, dưới đầu tôi là một cánh tay cứng chắc.

Hai cánh tay dày, chắc chắn đang ôm chặt lấy eo tôi. 

Rõ ràng là của một người khác, hai cánh tay ấy vươn ra từ phía sau lưng và chạm vào người tôi.

Tôi nín thở trong giây lát và chỉ đảo mắt. 

Khoảnh khắc này, cơn đau đầu nhói lên cũng như cơn cồn cào trong bụng đều như đóng băng và trở nên yên tĩnh.

Ừm, vậy là... sau bữa tối với thịt luộc ngày hôm qua...

Chúng tôi đuổi ba người đang say bí tỉ ra khỏi quán, rồi tôi uống hết một chai rượu gạo một cách sảng khoái, mặc dù ban đầu chỉ định uống thêm một ly. 

Tôi say đến mức bò bằng bốn chân, rồi kiên quyết đòi tắm trong khi không thể tự đứng vững, và được Sa Geon Woo bế vào phòng tắm. 

Sau đó, hắn đã cởi quần áo cho tôi, tắm rửa cho tôi, và tôi đã... với Sa Geon Woo….

Ước gì ký ức biến mất, nhưng thật đáng tiếc, tôi không có thói quen say rượu đó, nên mọi thứ vẫn rõ mồn một.

A, tôi than thở và nhắm nghiền mắt lại.

"Anh... có ghê tởm không?"

Hắn không trả lời câu hỏi của tôi. 

Sau một lúc do dự, thay vì trả lời, hắn nắm gáy tôi kéo lại gần và áp môi vào.

Hắn mút đôi môi nóng bừng của tôi, đặt lưỡi lên màng nhầy và chà xát chậm rãi.

Người nọ sẵn sàng nuốt nước bọt hòa lẫn, rồi mút và nhai lưỡi tôi như thể muốn nhổ tận gốc. 

Lưỡi hắn đào sâu vào miệng tôi đến mức môi tôi đau nhức, lùng sục khắp khoang miệng. 

Đối phương liếm vòm họng và đẩy lưỡi vào sâu đến tận cổ họng để cọ xát và mút lấy.

Không phải tôi, mà là Sa Geon Woo. 

Sa Geon Woo trên môi tôi.

Trong hành động nuốt nước bọt và hít thở của hắn, tôi không thấy chút ghê tởm hay bối rối nào.

Tại sao? Tại sao lại làm thế...?

Có phải tôi đã khóc không? Hay tôi đã mè nheo và cố chấp? 

Hay hắn thấy tôi đáng thương?

Đầu óc tôi rối bời, không thể suy nghĩ thấu đáo. 

Cơn đau đầu nhói lên lại cản trở suy nghĩ của tôi. 

Cảm giác nóng bừng lên, tôi đưa tay lên trán xoa xoa, rồi nhận ra đó không phải gối mà là cánh tay hắn, tôi giật mình một cách im lặng.

Trước hết, tôi phải đứng dậy, uống một chút nước lạnh hoặc nước mật ong để tỉnh táo rồi suy nghĩ sau. 

Từ từ từng bước một, suy nghĩ và bình tĩnh. 

Không, bình tĩnh và suy nghĩ.

Phớt lờ cảm giác quay cuồng trước mắt, tôi vén chăn và đặt chân xuống giường.

Bàn tay đang ôm eo tôi dường như buông ra, nhưng rồi lại siết chặt. 

Cơ thể tôi bất ngờ bị kéo đi và va vào một bức tường vững chắc.

“A.…”

“Em tỉnh rồi hả?”

Giọng nói vang lên sau lưng khiến tôi quay đầu lại một cách ngượng ngùng. 

Khác với tôi mặc đầy đủ đồ ngủ, Sa Geon Woo chỉ mặc mỗi đồ lót, trông gần như khỏa thân.

Bảo sao khi ngủ dậy cơ thể cảm thấy ấm hơn bình thường. 

Chỉ một lớp vải mỏng manh mà lại tạo ra sự khác biệt lớn về nhiệt độ cơ thể đến vậy.

“Đầu không đau chứ? Lần trước em cũng khổ sở vì say mà.”

“…hơi… đau ạ.”

“Cũng hơi sốt nữa.”

Hắn đặt tôi nằm xuống đúng tư thế rồi leo lên, chiếm lĩnh phía trên, dùng tay phủ lên trán tôi và hơi nhíu mày. 

Tôi khó có thể nhìn thẳng nên cứ gục mặt xuống. 

Bàn tay chạm vào trán, hơi thở cảm nhận được từ khoảng cách gần, làn da của người đàn ông duy trì khoảng cách gần như chạm nhưng không chạm, nhiệt độ cơ thể tỏa ra từ thân thể trần trụi… hôm nay tất cả đều được cảm nhận một cách nhạy cảm.

“Ngủ thêm đi. Sao em lại dậy?”

“Tôi… muốn uống nước.”

“Nằm xuống đi. Tôi sẽ lấy cho em.”

Lần trước tôi cũng đã cảm nhận được, nhưng người đàn ông này có thực sự không để bụng chuyện gì sao? 

Dù chuyện đó mới xảy ra ngày hôm qua, hắn vẫn không khác gì mọi khi. 

Nếu người nọ tỏ ra khó xử hoặc xa cách, chắc tôi cũng sẽ không vui, nhưng thái độ làm như không có chuyện gì xảy ra như thế này cũng không khiến tôi cảm thấy yên tâm.

Bàn tay trên trán rời ra. 

Tôi ngước mắt lên, khuôn mặt người đàn ông quay lưng lại với ánh sáng từ cửa sổ nên tối khó nhìn. 

Tôi hé mắt nhìn, tiếng cười khẽ vang lên từ gần đó.

Bàn tay vừa rời ra chạm vào cằm. 

Áp lực nhẹ lên cằm dưới khiến đôi môi đang mím chặt hơi hé mở.

Sa Geon Woo từ từ cúi đầu xuống, đôi môi hắn chạm vào má tôi. 

Đôi môi mềm mại chạm nhẹ rồi rời ra, để lại một nụ hôn. 

Nụ hôn quanh môi tôi biến mất, rồi chính xác đè lên môi tôi.

Tôi vội thở gấp qua kẽ môi, người đàn ông vui vẻ nuốt lấy nó, mút ướt đôi môi khô và dùng lưỡi liếm. 

Động tác dùng đầu lưỡi gõ nhẹ có vẻ tinh nghịch, nhưng chiếc lưỡi đang xâm nhập và khuấy động bên trong lại thô ráp và vội vã.

Đôi môi say sưa nếm thử bên trong bằng cách mút, cắn và quấn lấy đầu lưỡi cuối cùng cũng rời ra với một tiếng ướt át sau một lúc lâu. 

Hắn trán chạm trán vào tôi, điều chỉnh hơi thở gấp gáp, để lại một nụ hôn nhẹ lên môi tôi như thể thái độ dữ dội lúc nãy chỉ là trò đùa, rồi ngồi dậy.

“Tôi sẽ pha mật ong cho em.”

Hắn rời khỏi giường, vuốt ve mái tóc rối của tôi rồi rời khỏi phòng ngủ.

Lồng ngực tôi dâng trào. 

Đó không phải là triệu chứng như đau đầu hay buồn nôn do say rượu. 

Dù nhịp tim đập thình thịch và hơi thở gấp gáp đã lắng xuống, nhưng sự dâng trào tinh tế vẫn không biến mất.

===

Tiếng chuông điện thoại vẫn vang lên nhưng không ai bắt máy. 

Tôi cúp máy và gọi lại hàng chục lần. 

Sau khoảng mười phút cố gắng, cuối cùng cũng kết nối được.

– Alo.

"Ông chú, sao không bắt máy?"

– Tôi vừa đi ị xong. Tôi không được đi vệ sinh à?

Vừa bắt máy, tôi đã truy hỏi, nhưng ngược lại, ông nổi giận.

"Lúc nào cũng nói khách hàng là thượng đế, bây giờ chú đang nổi giận với thượng đế đấy à?"

– Không phải... đang bị táo bón nên tâm trạng không được thoải mái, tự nhiên khách hàng lại nổi giận vô cớ. Ôi, gọi nhiều thế. Gọi đến ba mươi cuộc liền, cậu là chủ nợ à?

Có lẽ ông đã kiểm tra các cuộc gọi nhỡ, giọng nói đầy kinh ngạc vang lên.

"Vì tôi không biết khi nào có thể gọi lại được, chú không báo cáo tiến độ giữa chừng à?"

– Không có lương tâm à? Mới có mấy ngày mà đã đòi báo cáo tiến độ giữa chừng?

Mới chỉ một tuần trôi qua kể từ khi Choi Myung Pil hỏi tôi có muốn tiếp tục sau khi hoàn thành thiết kế và con gái ông ấy đã uống liều thuốc đầu tiên. 

Nhưng tôi, một người không có lương tâm, đã trả lời ‘vâng’.

"Tôi không có lương tâm."

– Đây là lần đầu tiên tôi gặp một người công khai nói mình không có lương tâm đấy.

"Chắc chú toàn gặp những người có lương tâm thôi, sống trên đời thật là dễ dàng nhỉ."

– Không, thường thì mấy tên không có lương tâm lại nói mình có lương tâm.

Nếu ông đang ở trước mặt, tôi đã lườm rồi, vì đó là một lời nói đùa mà không phải là đùa, rằng những kẻ không có lương tâm thì mở miệng ra toàn nói dối.

"Dù sao thì, báo cáo tiến độ nhanh đi."

Tôi phải quay lại. 

Tôi đã nhốt Sa Geon Woo trong Door và một mình ra ngoài với lý do đi siêu thị.

– Muốn tôi nói về cái gì?

"Có mấy việc mà cũng phải chọn à? Cứ có tiến triển gì thì nói hết đi."

– Tiến triển thì cũng chỉ có thế thôi. Yêu cầu đầu tiên của khách hàng thì tôi đang đợi thời cơ. Còn yêu cầu cuối cùng thì tôi đã tự mình đi tìm mấy ngày nay, nhưng có vẻ...

"Có vẻ làm sao?"

Lời đáp của ông làm tôi không hài lòng chút nào. 

Sao nghe không có chút nhiệt tình nào thế?

– Đầu tiên là tôi đã tìm tất cả các trại trẻ mồ côi thuộc chính phủ và lấy danh sách những người đã rời đi. Cậu có biết tôi đã lấy danh sách của hai mươi năm, tổng cộng có bao nhiêu người không? Sau đó lại phải tìm xem từng người một có phải là người thức tỉnh hay không...

"Vâng, vâng. Chú đã vất vả rồi. Rồi sao nữa?"

– Giờ vẫn đang tìm đây.

"....."

– Tôi đã nói rồi mà. Danh sách của hai mươi năm đấy. Có biết có bao nhiêu đứa trẻ mồ côi không? Bây giờ thì cũng nhiều, nhưng hai mươi năm trước thì nhiều gấp đôi. Tìm xem từng người có thức tỉnh hay không là xong à? Lại phải tìm xem họ sống ở đâu, rồi trực tiếp đến hỏi, biết đâu lại có người tốt bụng. Hơn nữa, họ không thể trả lời ngay lập tức được, nên phải đến hai, ba lần.

Cái đó có khi một năm cũng không xong.

"Sao lại là công việc chân tay mệt mỏi thế này? Không có cách nào ngồi gõ vài phím là có thông tin à? Sao lại phải đi tìm từng người một thế?"

– Mọi thứ đều phải làm bằng chân tay thôi.

Nếu cứ làm bằng chân tay thế này, Sa Geon Woo sẽ chết trước mất. 

Yêu cầu của tôi sẽ trở nên vô nghĩa.

Bình luận
Đăng ký mới
Báo Lỗi Truyện!
Mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo đúng sẽ được thưởng 50 coin. Báo sai sẽ bị trừ 50 coin.
Donate Ủng hộ Team
Premium Chapter
hoặc 0 coin
Nếu không có mật khẩu mở chương bạn sẽ bị trừ coin!
Bạn có chắc chắn thực hiện hàng động này!
Đăng nhập
Nếu không đăng nhập được hãy dùng chức năng quên mật khẩu để lấy mật khẩu mới!
Quên mật khẩu
Mật khẩu mới và link xác nhận sẽ được gửi tới địa chỉ email! Mật khẩu mới chỉ có hiệu lực sau khi bạn xác nhận!
Thông báo