Editor: HThanh.
“Thưa ông chú, tôi đang rất gấp.”
― Đi vệ sinh à?
“Không phải vệ sinh! Tôi không có thời gian để sếp điều tra từng thứ một, đào bới và gặp gỡ như thế. Điều tôi muốn biết không phải là có bao nhiêu người bị trói ở đó và bị đối xử như chó, mà là tên khốn nào đang tiến hành chuyện tồi tệ như vậy.”
― Vâng, vâng. Hiện tại tôi đang từ từ tìm hiểu điều đó.…
“Tôi không có thời gian để từ từ đâu.”
― Có lẽ khách hàng không biết, nhưng những chuyện như thế này đều phải đi từ dưới lên. Bắt đầu từ những thứ nhỏ nhặt để câu được con cá lớn.
Tôi đúng là không biết gì về những chuyện này, và cũng nghĩ rằng trong lĩnh vực này, lời của Choi Myung Pil gần như là chân lý.
Nhưng thực sự không còn thời gian để tiến hành từ từ.
Chậm nhất là trong vòng nửa năm, tôi phải đưa được Sa Geon Woo ra hoặc xử lý cái đầu đã ký cái hợp đồng chết tiệt đó, không thể cứ mò mẫm những thứ vụn vặt dưới đáy mãi được.
“Nghĩ lại thì tôi không nhớ đã đặt ra thời hạn. Dù sao cũng phải cho tôi biết trong vòng một tháng. Không cần bất cứ thứ gì khác, chỉ cần ba chữ cái trong tên của tên đầu sỏ là đủ.”
― Khách hàng à. Vội vàng quá sẽ dễ hỏng việc. Những chuyện như thế này vốn dĩ phải giữ tâm thế thoải mái và chờ đợi.
“Một tháng là thoải mái lắm rồi. Sao chú cứ phải làm thủ công và lao động cực nhọc như vậy? Thà rằng chú lục lại các tài liệu mật của chính phủ còn hơn. Đó không phải là hợp đồng minh bạch nên chắc chắn sẽ được xử lý như một bí mật nào đó.”
― Tôi đã cảm nhận từ đầu rồi, nhưng khách hàng này thực sự là một người nguy hiểm. Làm sao tôi có thể lục lại tài liệu mật của chính phủ?
“Chú đã từng lấy được kết quả kiểm tra xác định người thức tỉnh mà.”
― Đó là do tôi đút tiền cho nguồn tin và lấy được thôi. Không phải tôi trực tiếp rút thông tin ra.
“Vậy đó. Lần này chú cũng hãy thử sử dụng nguồn tin đi.”
Tôi luôn nói vậy, chưa bao giờ yêu cầu Choi Myung Pil trực tiếp làm gì cả.
Không lẽ, khi ủy thác xác định nơi ở của Lee Dong Jae trước khi xuyên không, ông cũng đã lao động cực nhọc từng chút một và lần theo dấu vết như thế này?
Cuối cùng ông đã cho tôi biết nơi ở của gã, nhưng đó là sau vài năm kể từ khi nhận ủy thác.
……Có vẻ như là thật?
Một mối nghi ngờ hợp lý đã nảy sinh.
Hồi đó, tôi chỉ biết ơn vì dù mất nhiều thời gian, ông vẫn hoàn thành nhiệm vụ mà không lừa đảo, bỏ cuộc hay chiếm đoạt tiền bạc.
Nhưng nếu sự chậm trễ chỉ là do quá trình làm việc chân tay này thì sao?
Nếu không cần phải mất nhiều thời gian đến vậy, mà chỉ vì ông làm thủ công từng chút một nên kết quả chỉ đến sau vài năm?
Niềm tin và lòng biết ơn của tôi bắt đầu phai nhạt, thay vào đó là sự nghi ngờ và thiếu tin tưởng.
Nếu mối nghi ngờ chợt lóe lên này là sự thật mà tôi không biết, thì việc Choi Myung Pil không từ bỏ là điều đáng trân trọng, nhưng liệu việc ông tìm ra tung tích của Lee Dong Jae sau nhiều năm có nên được coi là tài giỏi hay chỉ là may mắn trời ban?
– Lấy tài liệu mật của chính phủ không thể dùng gián điệp bình thường được. Ai lại mạo hiểm mạng sống để kiếm tiền tiêu vặt chứ? Cuối cùng, cần phải có chuyên gia, mà cậu có biết chi phí thuê những người đó là bao nhiêu không?
"Nghĩa là có người có thể làm được việc đó, đúng không?"
– Không được, không được. Nghĩ đến việc phải chi số tiền lớn đó, tôi cảm thấy như bị xé thịt vậy.
Choi Myung Pil rùng mình, nói rằng bọn họ là những kẻ chỉ biết tiền.
"Đối với tôi, thời gian quan trọng hơn tiền bạc. Nếu tiết kiệm được tiền và có thể tìm ra tên cầm đầu trong vòng một tháng, tôi sẽ đưa số tiền tiết kiệm được cho ông chú. Cứ thử xem sao."
– Ôi chao, khách hàng thật là cực đoan. Có chuyện gì mà phải đánh mất toàn bộ tài sản để có được thông tin chứ?
"Ông đâu có biết toàn bộ tài sản của tôi là bao nhiêu."
– Này nhé. Khách hàng trẻ tuổi này có vẻ gan lớn đấy. Nếu đã vậy thì tôi sẽ thử tìm hiểu. Không biết họ sẽ đòi bao nhiêu, nhưng tôi sẽ cố gắng thương lượng giá cả.
"Quan trọng là năng lực hơn là tiền bạc. Nếu ông tìm người, hãy tìm người giỏi nhất."
Dù sao thì tài sản cũng đã từng bị phá sản một lần rồi.
Hơn nữa, lần đó không phải do tôi tiêu.
Lần này, tôi đang làm việc mình muốn, vậy có gì mà không dám chi tiền?
Nếu tài sản không đủ, tôi có thể bán những cây thảo dược hái được trong Door.
Mặc dù có nguy cơ bị lộ tẩy bất cứ lúc nào, nhưng thật ngu ngốc khi không sử dụng khả năng của mình trong lúc sắp chết đói.
Dù thế nào đi nữa, tôi vẫn có chỗ dựa nên có thể tự tin.
"Việc tìm người sẽ không mất nhiều thời gian, đúng không?"
– Vâng, những người làm công việc này đều đã được xác định. Tuy nhiên, việc có liên lạc được hay không đã là một ẩn số, và họ có nhận lời hay không cũng vậy.
Tôi một lần nữa dặn dò Choi Myung Pil rằng năng lực phải được ưu tiên, rồi cúp máy.
===
Tôi đặt hơn chục lọ thủy tinh lên bàn và cố gắng làm ra vẻ nghiêm túc.
“Đây là thảo dược được sấy khô và vo thành viên. Vì nhai thảo dược tươi rất khó nên từ giờ anh hãy uống cái này. Một viên tương đương với một lượng thảo dược, nên mỗi lần uống một viên là được.”
Để làm thứ này, tôi đã phải phơi khô thảo dược, nghiền nát, nhào bột và vo tròn.
Tốn nhiều công sức đến mức phát bực, đã có lúc tôi suýt bỏ cuộc, nhưng dù sao đó cũng là thành quả sau bao khó khăn.
Trên mỗi lọ thủy tinh kín, tôi dán nhãn ghi tên thảo dược và công dụng ngắn gọn.
Tăng lượng mana, cải thiện chất lượng mana, tăng thể lực, tăng sinh lực…
Tôi liếc nhìn bằng mắt và dừng lại ở chữ “sinh lực”, nhưng giả vờ không biết và nhanh chóng rời mắt.
“Và đây là tỏi đen. Cái này tốt cho nam…, ừm, tốt cho cơ thể nên anh cũng hãy ăn ba bốn củ mỗi ngày.”
Giờ tôi không thể thốt ra câu “tốt cho đàn ông” mà không có ý nghĩ gì.
Vì sinh lực không chỉ có nghĩa đó.
Tốt cho đàn ông rốt cuộc cũng có nghĩa là tốt cho cơ thể con người.
Nếu là trước đây, tôi đã có thể nói một cách tự tin, không suy nghĩ gì, nhưng bây giờ.…
Làm sao đây, chắc ma quỷ dâm dục đã nhập vào tôi rồi.
Tôi nuốt khó nhọc tiếng thở dài sắp bật ra.
“Tôi đã chia nhỏ và để trong ngăn đông, nên khi ăn hết, anh hãy lấy từ ngăn đông ra.”
Đây là tỏi đen tự làm được hấp và sấy bằng nồi cơm điện trong suốt nửa tháng.
Vì cái này mà một nồi cơm điện đã kết thúc cuộc đời.
Vì mùi không bay đi, nồi cơm điện đó từ giờ sẽ được dùng chuyên cho tỏi đen.
“Đây là mứt nhân sâm. Lần trước tôi đã ngâm với mật ong, giờ đã ngấm đều. Mỗi ngày pha một cốc uống.”
Ừm, và còn.…
Tôi đã nói hết những gì cần nói, nhưng kết thúc thế nào đây.
Bối rối, tôi lạnh cả người, đảo mắt nhìn ra cánh đồng xa xăm ngoài cửa sổ.
“Em làm tất cả cho tôi à?”
“Nếu anh khỏe mạnh… có lẽ sẽ ít bị thương hơn.”
“Cho Rong của tôi, chắc đã rất vất vả. Tôi rất vui vì em quan tâm đến tôi, nhưng nghĩ đến việc em đã vất vả, tôi thấy buồn lòng.”
"Cho Rong ngoan quá."
Cánh tay vươn ra, vuốt ve đầu tôi, thêm vào những lời khen ngợi.
Cảm giác những ngón tay ấm áp lùa vào tóc và xoa nhẹ lên da đầu khiến tôi co vai lại vì cảm thấy xa lạ.
"Cho Rong."
"Dạ?"
"Cho Rong bị ốm à? Ngẩng đầu lên xem nào. Sao lại cúi gằm mặt thế, cho tôi nhìn mặt em nào."
Người đàn ông đầy tội lỗi này dường như không nhận ra tình hình và vẫn hồn nhiên một mình.
Có vẻ như hắn không nghĩ rằng việc mình vẫn bình thường là điều kỳ lạ.
"Không? Không ốm gì cả? Tôi hoàn toàn bình thường mà? Wow, chán quá, chắc tôi phải chuẩn bị bán hàng thôi."
"Đột nhiên vậy?"
Tôi nói to phủ nhận, rồi kéo ghế ra và đứng dậy.
Cứ ở mãi thế này, tôi cảm thấy ngột ngạt đến chết mất.
Tôi nghĩ mình cần tránh Sa Geon Woo một lúc, vì thế tôi đã đưa ra một cái cớ hợp lý nhất.
Đúng rồi.
Bán hàng đi, mở quán đi.
Dù lười và chỉ muốn nằm dài, nhưng hãy nấu canh xương bò vậy.
Cảm thấy có chút động lực hiếm hoi, tôi định thay quần áo và ra mở cửa hàng, nhưng hắn đã tóm lấy tôi.
"Gì đây? Cho Rong của tôi, em có giấu tôi chuyện gì không? Sao hành động đáng ngờ thế."
"Không mà? Tôi có gì đáng ngờ đâu? Cũng không giấu gì cả?"
Có. Có giấu đấy.
Sau nụ hôn với hắn, không, sau nụ hôn mà lưỡi cứ ra vào và nước bọt trao đổi, tôi đã rất để ý.
Nhưng hắn lại vẫn bình thường như mọi ngày, điều đó cũng khiến tôi bận tâm.
Tôi không biết phải phản ứng thế nào, đầu óc rất lộn xộn, và trong lúc đó, cứ nhìn thấy môi hắn là lại nhớ lại chuyện cũ, khiến tôi phát điên.
Làm sao tôi có thể nói ra những điều này, đương nhiên là phải giấu rồi.
Tôi thậm chí còn không thể nhìn thẳng vào mặt Sa Geon Woo.
Ôi, chắc tôi điên rồi.
Tôi, thật sự, không được có những suy nghĩ đó với hắn.
Tôi không được có những suy nghĩ đồi bại đó với người đã không quên một mối duyên cũ và đến với tôi bằng thiện ý trong lúc khó khăn.
Nếu tôi bị lừa bởi một kẻ lừa đảo như Lee Dong Jae, tôi sẽ nghĩ mình vẫn ngu ngốc như xưa.
Nhưng đối tượng là Sa Geon Woo, tôi không thể chối cãi rằng mình là một tên khốn.
Không phải lấy oán báo ân, mà là lấy sự đồi bại để đáp lại lòng tốt ư?
Đây đúng là chuyện sét đánh giữa trời quang.
"Không phải đâu. Cho Rong có vẻ ốm thật rồi. Vẫn còn nôn nao à. Hay là lại bị đau đầu như lần trước?"
"Đầu... có vẻ hơi đau thật ạ."
Hắn kéo tôi lại, đặt tôi lên đùi mình và áp trán vào trán tôi như để đo nhiệt độ, điều đó làm đầu tôi thực sự đau.
"Hôm nay đừng mở quán nữa, nghỉ ngơi đi."
Nói rồi, hắn hôn chụt chụt lên trán và má tôi, rồi bế tôi đi về phía phòng ngủ.
Hy vọng được ở xa người nọ tan thành mây khói, và tôi cảm thấy phát điên với tình huống hiện tại khi đang được đối phương bế đi.