D-Day - Chương 42

Lịch ra: Tối T3 và T7

Bản dịch thuộc về Navy Team, cập nhật duy nhất trên trang web NAVYBOOKS.NET, đọc tại trang web chính chủ để ủng hộ nhóm dịch. Truyện không đủ view có thể sẽ bị drop.

Chương 42

Lời của Jung Rok kết thúc cũng là lúc cuộc họp khép lại. Các thành viên trong đội lập tức tản ra, ai nấy đều bận rộn thực hiện phần việc của mình. Jung Yoon rảo bước đến đội pháp y.

“Vừa hay nhận được liên lạc, chúng tôi đang đợi cậu đấy.”

Vừa bước vào trong, Jung Yoon được đội trưởng đội điều tra vân tay đón tiếp. Người này kéo cậu về bàn làm việc của mình, chỉ vào màn hình và lắc đầu, lộ rõ vẻ tiếc nuối.

“Chúng tôi đã kiểm tra hết toàn bộ dấu vân tay mà cậu gửi đến. Nhưng nói trước luôn là có nhiều vân tay đấy, mà vân tay dùng được thì lại chẳng mấy. Đa phần đều nhòe, chồng chéo lên nhau, không đủ rõ nét.”

Nghe xong, Jung Yoon nhắm chặt mắt. Một tia hy vọng mong manh vừa nhen lên lập tức bị dập tắt, làm cậu chẳng giấu nổi vẻ thất vọng. Cậu thở dài liên tiếp, mắt vẫn dán vào màn hình như muốn xuyên thấu cả đám dữ liệu vô dụng kia, bàn tay vô thức vuốt lấy tóc.

Người đội trưởng liếc sang, thấy Jung Yoon thất thần thì đưa tay gãi cằm, sau đó ra hiệu về phía màn hình.

Người đó di chuyển chuột, mở ra một giao diện khác. Jung Yoon vẫn đang ôm trán trầm tư thì ánh mắt bất giác bị kéo về phía màn hình mới. Đội trưởng nhìn cậu, nở nụ cười mỏng nhẹ như đang giữ kín một điều bất ngờ.

“Chúng tôi đã thử đối chiếu tất cả dấu vân tay, kể cả những cái lấy được từ kho lưu trữ và khu chuồng trại trước đó. Kết quả là... một vài dấu trong đó trùng khớp. Cậu nhớ mẫu vân tay mà đội trưởng Moon nhờ phân tích không? Mẫu in chỉ tầm một centimet ấy. Nó cũng trùng luôn.”

Đôi mắt Jung Yoon mở to như không tin vào tai mình.

“Là dấu vân tay nào?”

“Trên công văn ghi là mẫu từ vụ án ở Duck Dong. Lấy trên sợi dây thu được tại hiện trường. Hồi đó không phân tích được nên chúng tôi nhân tiện đối chiếu luôn. Và đúng thật là cùng một người.”

Khuôn mặt vốn u ám của Jung Yoon bỗng sáng bừng lên. Khi đội trưởng tiếp lời, ánh mắt hai người chạm nhau, Jung Yoon cúi đầu cảm ơn thật sâu rồi rời khỏi phòng.

“Nếu cậu mang dấu vân tay của nghi phạm đến, chúng tôi có thể đối chiếu ngay để xác minh. Có ai cần đối chiếu nữa không?”

Dù bản thân đang sống giữa những điều kỳ lạ không thể lý giải bằng khoa học, nhưng ít nhất trong giây phút ấy, Jung Yoon lại cảm thấy vô cùng biết ơn những tiến bộ khoa học mà loài người đã đạt được.

“Có. Tôi có người cần đối chiếu.”

Một dự cảm trào dâng trong lòng. Có lẽ ánh sáng sẽ đến sớm hơn cậu nghĩ. Niềm hân hoan khi phát hiện ra một khe sáng rò rỉ trong đường hầm tăm tối tưởng như không lối thoát khiến bước chân cậu càng lúc càng nhanh.

***

“Tôi… tôi không biết tại sao lại như thế này. Hức, tiền, tôi sẽ trả tiền. Tôi tuyệt đối không báo cảnh sát đâu. …Hức, hức. Cứu tôi với… Chỉ cần cứu tôi thôi…”

Đôi môi khô trắng nứt nẻ, rỉ máu. Toàn thân bẩn thỉu vì lăn lộn trên đất, không chỗ nào không có vết thương. Một ánh mắt lạnh lùng và vô cảm lướt qua, không một chút biểu cảm.

Không thấy bất kỳ phản ứng nào, người phụ nữ bắt đầu gào khóc thảm thiết. Khóe môi của người đang quan sát nhếch lên đầy cay độc. Thật kỳ lạ và thú vị.

Người phụ nữ mà đến hôm qua còn ra vẻ bề trên với hắn, giờ lại khóc lóc thảm thương dưới chân hắn, nước mắt nước mũi tèm lem…

Thật nực cười.

Cậu thiếu niên say sưa ngắm nhìn người phụ nữ đang giãy giụa một lúc lâu rồi lùi lại. Hắn vẫy tay gọi nô lệ của mình. Người nô lệ đó đang do dự, chỉ dám liếc nhìn từ phía sau.

“…Tô-i, tôi. Tôi… tại sao lại đối xử với tôi như vậy. Chỉ cần. Chỉ cần nói cho tôi biết điều đó thôi, hức, hức. Nếu nói cho tôi biết…”

Nghe tiếng bước chân, người phụ nữ càng điên cuồng giãy giụa. Cậu thiếu niên vẫn lãnh đạm nhìn cảnh tượng đáng thương đó, tiến lại gần nô lệ thuộc sở hữu của mình.

Và thì thầm vào tai cậu bằng giọng nói rất dịu dàng.

“Cậu có nhớ lời không?”

Nghe lời thì thầm nhẹ nhàng bên tai, tên nô lệ yếu ớt đang tựa vào cánh tay hắn vội vàng gật đầu. Cậu thiếu niên vui vẻ cười. Hắn hài lòng vuốt ve đầu tên nô lệ rồi thúc mạnh vào lưng cậu. Tên nô lệ liền lôi vũ khí của mình ra trước mặt người phụ nữ đang bò như một con côn trùng.

“Chúng ta nên làm gì với người phụ nữ như thế này đây?”

“N-n-như thế. Phải, phả-i, ch-chết, phải chết.”

Tên nô lệ vừa nói vừa nhìn cậu thiếu niên. Cậu thiếu niên đã đáp lại vô cùng nhân từ với kẻ đang cầu xin sự cho phép, hài lòng quan sát mọi hành động diễn ra sau đó.

Và hắn kết thúc bằng chính đôi tay mình. Cậu thiếu niên đeo găng tay lao động, trèo lên lưng người phụ nữ đang cận kề cái chết rồi giơ cao cây dùi cui đã chuẩn bị sẵn lên đầu.

Húyt, vút. Tiếng gió rít xuyên qua tiếng hét và tan ra.

Cuối cùng, sự phản kháng của người phụ nữ cũng dừng lại. Tiếng hét cũng tắt dần. Cậu thiếu niên cảm nhận được cái chết của người phụ nữ, liền đứng dậy. Hắn nhẹ nhàng lau đi vệt máu dính dưới cằm rồi lùi lại.

Sau đó, hắn quay lại mở chiếc túi đã chuẩn bị sẵn. Đó là để tận hưởng thú vui thú vị nhất, phần kết cho tất cả hành động này. Hắn tiếp tục hành vi tàn bạo mà không chút do dự.

Hắn bắt tên nô lệ phải chứng kiến tất cả. Không cần thiết phải làm vậy, nhưng cũng coi như là một hình phạt dành cho tên nô lệ thật sự của mình. Hắn đã bắt tên nô lệ tham gia vào trò tiêu khiển của mình nên phải cho cậu thấy đến tận cuối cùng.

Hoàn thành xong hành vi, cậu thiếu niên đứng dậy. Hắn nhặt lấy núm vú đã cắt ra làm chiến lợi phẩm, đóng túi lại và gọi tên nô lệ một lần nữa.

Theo hiệu lệnh của cậu thiếu niên, tên nô lệ bắt đầu dọn dẹp cái xác dính đầy máu. Cậu thiếu niên với khuôn mặt ngây thơ, nhìn tên nô lệ thực hiện hành vi tàn bạo một cách thuần thục.

Khoảng 10 phút trôi qua, cậu thiếu niên đang đứng yên nhìn tên nô lệ phi tang xác chết, bỗng quay đầu nhìn về một phía nào đó.

Và khi xác nhận bóng dáng của tên nô lệ thật sự mà mình đang chờ đợi, hắn nhếch khóe môi cười nhạt. Mọi chuyện đều nằm trong kế hoạch nên việc tên nô lệ kia xuất hiện không làm hắn ngạc nhiên.

Ôm vai tên nô lệ vừa hoàn thành nhiệm vụ và quay về bên mình, cậu thiếu niên đứng cạnh cậu, cố tình đi về phía cái cây nơi tên nô lệ thật sự đang ẩn nấp như để phô trương.

“Vất vả rồi. Rất tốt.”

“C-cảm ơn…”

“Người phải cảm ơn không phải là cậu. Có người khác cơ mà?”

Cậu thiếu niên đi ngang qua chỗ tên nô lệ thật sự đang ẩn nấp, nói to như để người đó phải nghe thấy. Rồi hắn nghiêng đầu, khẽ liếc nhìn xuống gốc cây để tên nô lệ trong vòng tay không nhận ra.

Cậu thiếu niên cười, còn tên nô lệ thì khóc.

‘Đừng khóc.’

Nhận ra tiếng khóc của tên nô lệ yêu quý nhất, cậu thiếu niên quay người tên nô lệ đang run rẩy trong vòng tay và khẽ an ủi cậu bằng khẩu hình miệng, bảo đừng khóc.

Tuy nhiên, tên nô lệ không thể ngừng khóc. Bởi vì không một lời an ủi nào có thể cứu vãn thế giới đã vỡ nát của cậu.

***

“Phi-e-rơ đến gần Người mà hỏi: ‘Lạy Chúa, nếu anh em con cứ xúc phạm con, thì con phải tha thứ mấy lần? Có phải bảy lần không?’ Đức Giê-su đáp: ‘Chúa không bảo là bảy lần, mà là bảy mươi lần bảy.’ ”

Hơi thở nóng ấm phả lên đầu Yong Baek khi anh đang nằm sấp.

Khoảng thời gian khao khát trưởng thành đã vụn vỡ. Em trai anh đã trở thành nô lệ thay anh, thường xuyên lặng lẽ ra ngoài vào ban đêm. Cuối cùng, Yong Baek đành chấp nhận cuộc gặp mà anh đã luôn từ chối.

Yong Baek cố gắng nuốt vào miệng cảnh tượng kinh hoàng đã chứng kiến đêm qua, không muốn nôn ra.

– Hức, hức. Chỉ cần… chỉ cần cứu tôi thôi…

Nhưng dù cố gắng đến mấy, giọng nói của người phụ nữ vẫn văng vẳng bên tai cùng với nhịp tim đập thình thịch. Yong Baek cố nuốt nước mắt chảy như máu, lắc đầu để xua tan giọng nói.

Đó là một tội lỗi rõ ràng phải thú nhận. Nhưng anh không thể. Bởi vì anh không thể đặt bàn tay của em trai mình, kẻ đã trở thành hung khí của tội ác, lên máy chém. Yong Baek không tin vào Chúa.

Vậy mà tại sao ngay lúc này, những câu chuyện Kinh Thánh mà anh thỉnh thoảng nghe lại chợt hiện lên trong tâm trí?

Yong Baek nghĩ.

Con đã phạm tội lớn hơn, xin Chúa. Nếu Người có thật, xin hãy cứu đứa em tội nghiệp của con thoát khỏi bàn tay của tên khốn độc ác này.

“Ư… ực!”

Đó là lúc anh vừa kết thúc lời cầu nguyện đáng thương của mình. Một cơn đau như xé toạc xương lan ra khắp cơ thể, bắt đầu từ thắt lưng. Tiếp theo là cơn đau nhói. Và không lâu sau, máu từ giữa mông chảy xuống chiếc quần đã bị lột ra, từng giọt, từng giọt. Yong Baek lau nước mắt đọng dưới cằm bằng mu bàn tay và thà nhắm mắt lại.

Khuôn mặt bị đè xuống rơm rạ đẫm nước mắt, nắm tay siết chặt để chịu đựng cơn đau đã để lại những vết thương thâm tím do móng tay cắm vào.

Còn tiếp

Bản dịch thuộc về Navy Team, cập nhật duy nhất trên trang web NAVYBOOKS.NET, đọc tại trang web chính chủ để ủng hộ nhóm dịch. Truyện không đủ view có thể sẽ bị drop.

 
Bình luận
Đăng ký mới
Báo Lỗi Truyện!
Mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo đúng sẽ được thưởng 50 coin. Báo sai sẽ bị trừ 50 coin.
Donate Ủng hộ Team
Premium Chapter
hoặc 0 coin
Nếu không có mật khẩu mở chương bạn sẽ bị trừ coin!
Bạn có chắc chắn thực hiện hàng động này!
Đăng nhập
Nếu không đăng nhập được hãy dùng chức năng quên mật khẩu để lấy mật khẩu mới!
Quên mật khẩu
Mật khẩu mới và link xác nhận sẽ được gửi tới địa chỉ email! Mật khẩu mới chỉ có hiệu lực sau khi bạn xác nhận!
Thông báo