D-Day - Chương 43

Lịch ra: Tối T3 và T7

Bản dịch thuộc về Navy Team, cập nhật duy nhất trên trang web NAVYBOOKS.NET, đọc tại trang web chính chủ để ủng hộ nhóm dịch. Truyện không đủ view có thể sẽ bị drop.

Chương 43

“Ha….”

Vật tàn bạo đã khuấy đảo bên trong Yong Baek bấy lâu cuối cùng cũng rời khỏi cơ thể anh. Dù chỉ là một khối thịt, nhưng đối với Yong Baek, nó còn kinh tởm hơn cả lưỡi dao sắc bén. Thà rằng bị xuyên thủng thịt da, nội tạng trào ra, máu phun xối xả còn hơn. Cơ thể chao đảo làm anh buồn nôn đến chóng mặt.

Thêm vào đó, hơi thở dơ bẩn bám chặt phía sau lưng cũng khiến anh ghê tởm. Nhưng với một người đã trải nghiệm rằng sự từ chối không được chấp nhận sẽ dẫn đến bi kịch tồi tệ nhất, việc nôn mửa chỉ là một hành vi không được phép.

Yong Baek cố gắng kìm nén cơn buồn nôn đang dâng trào cùng tiếng khóc, chịu đựng nỗi đau.

“Đau à?”

Tuy nhiên, dù đã quyết tâm chịu đựng tất cả, Yong Baek vẫn có một nỗi đau thực sự không thể chịu nổi.

“Bị thương rồi.”

Sự dịu dàng ghê tởm này. Giọng nói đầy quan tâm của kẻ đã cưỡng bức anh làm anh không khỏi rùng mình. Yong Baek nghiến răng quay mặt đi, nhưng một bàn tay nóng bỏng lại vạch đùi anh ra. Sự sỉ nhục như tràn ngập không khí.

“Tôi đã bảo là nếu đau thì nói mà. Sao cứ chịu đựng một mình vậy?”

Yong Baek thà nhắm mắt, bịt tai lại. Thấy Yong Baek chỉ im lặng chịu đựng, đối phương kéo chiếc quần đang tuột đến mắt cá chân lên. Cảm nhận được sự ghê tởm khi da thịt chạm vào, Yong Baek giật mạnh tay ra và vội vàng kéo quần lên.

Che tạm đi cơ thể chưa kịp lau, anh lại nhận ra rõ ràng bộ quần áo mình đang mặc. Chiếc quần đồng phục màu be sẫm. Yong Baek cảm thấy tan nát cõi lòng, quay ánh mắt sang nơi khác.

Đó là điều tên khốn đã cưỡng hiếp anh mong muốn. Hắn muốn quay lại thời điểm đó để bù đắp cho những khoảnh khắc chưa được hưởng trọn vẹn khi hắn bị ám ảnh bởi anh.

Đôi mắt Yong Baek tràn ngập nỗi buồn tủi. Những khoảnh khắc mà anh từng nghĩ là hạnh phúc bỗng trở thành những hạt giống của tội lỗi, thật đau khổ. Nếu Yong Baek biết rằng cả em trai mình cũng sẽ trở thành “quả” của tên khốn đó, anh đã không bao giờ gần gũi với hắn…

Đó là lúc anh đang gặm nhấm sự hối hận. Một người đàn ông mặc đồng phục giống anh tiến đến trước mặt rồi khoác vai anh.

“Yong Baek à.”

“…Ừ.”

“Giãn cơ mặt ra đi. Lộ hết ra rồi kìa.”

Sau khi kết thúc hành vi ban ngày, hắn muốn họ trông giống như bạn bè thân thiết khi rời khỏi nhà kính.

Yong Baek không thể từ chối mệnh lệnh của người đàn ông. Nếu không, em trai anh sẽ lại phải chịu đựng những sự tra tấn tồi tệ nhất.

Yong Baek làm theo lời hắn, mỉm cười rạng rỡ. Anh cũng lễ phép chào hỏi những người lớn gặp trên đường đi qua con hẻm. Anh đã trải qua những ngày tháng như vậy mỗi ngày cho đến khi trốn về Seoul để đi làm.

“Chúng ta sẽ tiếp tục gặp nhau.”

Tất nhiên, mối quan hệ của anh với hắn không kết thúc khi họ rời khỏi làng. Ngược lại, số đêm tàn bạo tăng lên và số ngày anh đau khổ khóc lóc cũng nhiều lên tương ứng.

Nhưng Yong Baek đã mãn nguyện chỉ vì em trai mình đã thoát khỏi tay tên khốn đó. Cơ thể anh có thối rữa, bàn tay anh có vấy bẩn cũng không sao.

“Có nên giết cả thằng đó không nhỉ?”

Tuy nhiên, khi bạn gái của em trai anh lọt vào tầm ngắm của tên đàn ông đó, Yong Baek không thể chịu đựng được nữa. Sự kiên nhẫn mà anh đã chịu đựng khi biết mẹ mình chết dưới tay hắn và biết hắn đã dùng tay em trai mình để thực hiện hành vi đó, cuối cùng đã khuất phục trước hạnh phúc của em trai.

Yong Baek cuối cùng đành phải từ bỏ. Nhưng khi đối mặt với khoảnh khắc cái chết đến vì sự từ bỏ, Yong Baek đã tìm lại được sự bình yên mà anh có trước khi gặp người đàn ông đó.

Yong Baek thực sự nhắm mắt trong sự tự do. Dù vào khoảnh khắc nhắm mắt vẫn ở cùng người đàn ông, nhưng anh không còn đau khổ nữa.

Yong Baek khẽ nhìn huy hiệu cài trên ve áo của người đàn ông vào khoảnh khắc cuối cùng. Có phải đó là nơi có bảng tên từ rất lâu rồi không.

Ngay trước khi nhắm mắt, Yong Baek nhớ lại tuổi thơ mình, khi cậu chào đón hắn mà không hề mơ đến kết cục này.

“Park Chang Gyu”

Với tấm bảng tên cài trên ngực trái, anh bước vào thiên đường của riêng mình, một địa ngục trần gian.

***

“Ra rồi à?”

Jun Hyuk đang ngồi bồn chồn rung chân, bật dậy khi nghe tiếng máy fax hoạt động. Jung Yoon đứng chờ trước máy, nhanh chóng rút tờ giấy ra.

“Ừm, ra rồi.”

“A, chết tiệt. Chúa ơi!”

Jun Hyuk xúc động chắp hai tay lên không trung, gọi lớn tên vị thần mà anh ta không hề tin tưởng. Với kết quả đã có, đội điều tra trở nên bận rộn. Trước tiên, họ lại yêu cầu lệnh khám xét, thứ đã không có dấu hiệu được cấp dù đã yêu cầu nhiều lần.

“Đã có cả dấu vân tay rồi thì không thể bỏ qua được đâu.”

“Họ đã từ chối với lý do cần bằng chứng chắc chắn, nhưng phía đó cũng hết cách rồi.”

“Những thằng khốn ghê tởm. Mấy tên cấp trên đó rốt cuộc đã thông đồng với Seon Yang bao nhiêu rồi chứ?”

Đội điều tra án tồn đọng nhớ lại ba lần bị từ chối lệnh khám xét khi cố gắng lấy dấu vân tay theo lời khuyên của đội trưởng pháp y tuần trước, nghiến răng ken két.

Mọi thứ đều bị chặn đứng. Dù đã có đầy đủ thông tin từ tình huống đến lời khai, nhưng với lý do cần bằng chứng thuyết phục hơn, một tuần đã trôi qua mà họ vẫn chưa thể tiếp cận Park Chang Gyu. Trong một cuộc điều tra vụ án tồn đọng, một tuần có thể chỉ là khoảnh khắc ngắn ngủi, nhưng với những người đã phần nào nắm rõ sự thật như các thành viên trong đội, thời gian ấy lại nặng nề như cả một đời.

Họ tin chắc rằng Park Chang Gyu là trung tâm của vụ án này, và cách hắn hành động đã đạt đến đỉnh điểm của sự thấp hèn. Đối với họ, việc bắt giữ Park Chang Gyu là một việc quý giá từng phút từng giây.

Đội điều tra án tồn đọng lo lắng chờ đợi lệnh khám xét được cấp. Nếu Seon Yang bao che cho hắn đến mức này, thì đương nhiên càng kéo dài thời gian, tình hình sẽ càng bất lợi. Nhưng ngay cả sau khi gửi kèm kết quả giám định vân tay, tin tức về lệnh khám xét vẫn chưa đến.

Hyun Chul đã liên lạc với phòng lệnh khám xét, nhưng ngoài việc chờ đợi ra thì không còn cách nào khác.

“Bố của đội trưởng là cục trưởng mà.”

Trong văn phòng im lặng chỉ có tiếng thở dài, một giọng nói bất ngờ phá vỡ sự im lặng. Jung Rok đang dựa vào ghế, khoanh tay và nhắm mắt, từ từ mở mắt ra. Rồi anh nhìn Jung Yoon bằng ánh mắt tinh tế.

“Đối với đội trưởng thì gọi kính cẩn, còn cục trưởng thì gọi trổng không, thằng này đúng là độc lạ.”

“Làm sao được chứ?”

Tất nhiên, Jung Yoon biết rằng yêu cầu này là không thể. Nhưng chỉ riêng hôm nay, ngay lúc này, Jung Yoon quyết định trở nên trơ tráo. Jung Rok cười khẩy như đang thấy nực cười. Mỗi khi Jung Yoon nói những điều ngớ ngẩn như vậy, anh khó mà nhịn được cười.

Thì ra là tên này. Không, thật sự là tên này sao? Dù nghi ngờ như vậy, khuôn mặt Jung Rok vẫn giãn ra.

“Chẳng lẽ anh không biết mấy người như cục trưởng thường thân thiết với những người ở trên cao hơn à?”

“Chẳng lẽ anh không tin bố mình?”

“Chưa bao giờ tin dù chỉ một lần.”

Mẹ kiếp. Jung Yoon thầm chửi rủa trong lòng. Jung Rok đang quan sát, cuối cùng cũng bật cười. Jun Hyuk nãy giờ vẫn nghiêm túc nhìn chằm chằm vào máy fax, lườm Jung Rok với ánh mắt kinh ngạc.

Thật sự, tên đó bị làm sao vậy? Cứ như bị hụt mất con ốc nào đó.

Chưa kể những điều đáng ngờ, không chỉ một hai điều. Jun Hyuk cứ tưởng mình đã hiểu rõ Moon Jung Rok, vậy mà gần đây, mỗi khi nhìn Moon Jung Rok cùng với Woo Jung Yoon, tất cả những gì anh ta biết về Moon Jung Rok đều như ảo ảnh.

…Tên đó thật sự không phải gay chứ?

Từ góc nhìn của Jun Hyuk, đó là một suy đoán vô lý, nhưng ngày càng có nhiều lý do để nghi ngờ. Bất kể Jun Hyuk nghĩ gì, khóe miệng Jung Rok đang chăm chú nhìn Jung Yoon đầy thích thú dường như không có ý định giãn ra.

Vào lúc sự nghi ngờ dần biến thành sự chắc chắn, chiếc máy fax mà họ mong đợi bấy lâu bỗng kêu bíp bíp. Tiếng máy móc quay rì rì tiếp tục vang lên, và trong khi các thành viên trong nhóm dồn ánh mắt vào đó, một tờ giấy trắng với đầy chữ đã hiện ra.

Đó là lệnh bắt giữ mà họ đang chờ đợi. Jung Yoon lập tức rút tờ giấy ra. Han Kyul và Jun Hyuk thu dọn đồ đạc cá nhân, còn Jung Rok lấy cả khẩu súng lục được cấp từ trong ngăn kéo ra.

“Lệnh khám xét ra rồi à?”

Ngay khi các thành viên định rời khỏi văn phòng, Hyun Chul xuất hiện từ đâu đó, níu chân họ lại. Hyun Chul trông già đi rất nhiều chỉ sau vài giờ không gặp, cố gắng trấn tĩnh các thành viên đang nhìn ông ta đầy nhiệt huyết bằng tay.

“Đối thủ là luật sư của Seon Yang đấy. Các cậu biết nếu liều lĩnh mà không có bằng chứng chính xác thì mọi thứ sẽ đổ sông đổ biển hết đúng không?”

“Có bằng chứng rồi mà. Lo gì.”

Jung Rok vượt qua Hyun Chul đang chắn đường, nhún vai như đang nghe thấy chuyện lạ.

“Không, nghi phạm không phải là người khác… Có khi việc điều tra sẽ rất khó khăn đấy. Thực sự phải cẩn thận và làm tốt vào.”

Hyun Chul vội vàng đi theo các thành viên đang xuống cầu thang, liên tục nhắc nhở họ phải cẩn thận.

“Đừng lo lắng. Chúng tôi đâu phải trẻ con.”

Mọi người đều phớt lờ lời kêu gọi của Hyun Chul, nhưng Han Kyul, người cuối cùng bước xuống cầu thang, không ngoảnh mặt đi. Cậu ta siết chặt hai nắm đấm trước mặt Hyun Chul, nở nụ cười rạng rỡ và đáp lại.

“Thà là trẻ con còn hơn, mấy thằng khốn…”

Nhưng dường như điều đó cũng không an ủi được Hyun Chul. Ông ta ôm trán và loạng choạng một mình trên cầu thang. “Không có tác dụng,” Han Kyul lẩm bẩm khẽ rồi vội vàng bước đi khi nghe tiếng Jung Yoon gọi.

Bước chân của đội điều tra vụ án tồn đọng vốn đã mệt mỏi và chậm chạp, sau bao ngày cuối cùng cũng trở nên nhanh nhẹn và bận rộn trở lại.

Còn tiếp

Bản dịch thuộc về Navy Team, cập nhật duy nhất trên trang web NAVYBOOKS.NET, đọc tại trang web chính chủ để ủng hộ nhóm dịch. Truyện không đủ view có thể sẽ bị drop.

 
Bình luận
Đăng ký mới
Báo Lỗi Truyện!
Mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo đúng sẽ được thưởng 50 coin. Báo sai sẽ bị trừ 50 coin.
Donate Ủng hộ Team
Premium Chapter
hoặc 0 coin
Nếu không có mật khẩu mở chương bạn sẽ bị trừ coin!
Bạn có chắc chắn thực hiện hàng động này!
Đăng nhập
Nếu không đăng nhập được hãy dùng chức năng quên mật khẩu để lấy mật khẩu mới!
Quên mật khẩu
Mật khẩu mới và link xác nhận sẽ được gửi tới địa chỉ email! Mật khẩu mới chỉ có hiệu lực sau khi bạn xác nhận!
Thông báo