D-Day - Chương 51

Lịch ra: Tối T3 và T7

Bản dịch thuộc về Navy Team, cập nhật duy nhất trên trang web NAVYBOOKS.NET, đọc tại trang web chính chủ để ủng hộ nhóm dịch. Truyện không đủ view có thể sẽ bị drop.

Chương 51

Tháng 11, năm 2005

“Két…”

Yeom Ja lấy ra một xấp tiền mệnh giá mười nghìn won được bó gọn trong két tiền, ánh mắt vô thức hướng về phía trước. Cánh cửa vốn đã hỏng từ lâu nhưng chưa kịp sửa vì mải tranh cãi giá cả với ông Park ở tiệm sắt gần đó, giờ lại rung bần bật dưới cơn gió mạnh. Khẽ nhăn mặt, bà vội nhét tiền lại vào két và đóng nó lại.

“Cần gì vậy?”

Cơn mưa xối xả làm con đường vắng tanh một cách bất thường. Việc không có khách lẽ ra phải là tin tốt, nhưng nhìn sàn nhà bị nước mưa tạt vào, hàng chân mày của bà vẫn chưa thể giãn ra nổi.

“Có loại 88 không?”

Một người đàn ông mặc áo mưa đen tiến lại gần, không thèm phủi nước cũng chẳng buồn lau. Mỗi bước chân hắn đi qua đều để lại dấu vết loang lổ trên nền gạch. Mưa thế này mà chỉ tới mua thuốc lá? Thật phiền phức.

“Một bao?”

“Vâng.”

“Rồi, đứng yên đấy đi. Tôi lấy cho. Đừng làm sàn nhà thêm bẩn nữa.”

Vừa chống tay đứng dậy, Yeom Ja vừa cau có quát lên. Người đàn ông không phản ứng gì. Bà quay người, lướt mắt qua kệ thuốc lá được sắp xếp sơ sài rồi rút ra bao thuốc màu xanh da trời.

Soạt soạt – Tiếng giấy ni lông vang lên nhẹ nhàng. Lưng đau nhói. Yeom Ja đặt bao thuốc lên quầy tính tiền rồi đưa tay xoa lưng.

“Hai nghìn tám trăm.”

Mặc dù giá niêm yết rõ ràng chỉ là 2.500 won, bà vẫn tự tiện đội lên thêm ba trăm. Người đàn ông vẫn im lặng, rút ra ba tờ một nghìn won đặt cạnh bao thuốc. Bà cầm lấy mấy tờ tiền ướt sũng, mở két rồi với tay vào ngăn chứa tiền lẻ.

“Tôi lấy cái bật lửa này thay tiền thối lại nhé.”

Người đàn ông thản nhiên cầm lấy chiếc bật lửa nhựa đặt phía trước.

“Cái đó… ba trăm đấy.”

Nghe giọng không vừa lòng của bà, người đàn ông dừng lại và từ từ ngẩng đầu lên. Dưới lớp mũ áo mưa che gần kín mặt, đôi mắt hắn hiện lên ánh nhìn kỳ lạ.

Môi Yeom Ja đang mấp máy định nói gì đó, bỗng như bị dính chặt bằng keo dán.

“…Thôi được rồi. Lấy đi.”

Bà lập tức cúi đầu để tránh ánh mắt hắn rồi đóng két lại. Ting – Âm thanh nhẹ vang lên trong cửa hàng tĩnh mịch nghe chói tai lạ thường. Đôi mắt người đàn ông khẽ liếc về phía két tiền.

Một sự im lặng căng thẳng bao trùm lên siêu thị nhỏ. Cảm thấy không khí lạ lẫm, Yeom Ja quay nhìn qua ô cửa kính phía sau rồi lẩm bẩm: “Chắc chẳng ai tới đâu” như muốn nói rằng bà sắp đóng cửa.

May thay, có vẻ người đàn ông hiểu ý. Hắn chọn lấy chiếc bật lửa màu vàng huỳnh quang ở ngay phía trước rồi quay người bước đi. Hắn theo đúng con đường loang lổ nước mình đã tạo ra lúc bước vào, tiến tới cửa.

Cạch cạch! – Cánh cửa lại rung mạnh khi được mở ra rồi đóng lại sau lưng hắn. Lúc này Yeom Ja mới thở phào nhẹ nhõm, tay đặt lên ngực như trấn an trái tim vừa thoát khỏi nhịp đập hỗn loạn. Bà quay lại mở két lần nữa để sắp xếp lại số tiền. Khi nhìn thấy những tờ tiền ướt, bà khẽ tặc lưỡi rồi lấy lại xấp tiền mười nghìn vừa nãy.

Bà dọn quầy gọn gàng rồi liếc nhìn vệt nước loang lổ mà người đàn ông để lại với vẻ khó chịu. Nhưng sau vài giây đắn đo, bà lại lắc đầu. “Để mai dọn cũng được. Nhờ thằng Young Ho nhà đối diện là xong.” – Tên ngốc ấy chỉ cần cho gói kẹo cao su là ôm giẻ lau cả buổi.

Yeom Ja bật cười khẩy rồi tiến về phía cánh cửa đang rung lên bần bật như muốn bung ra. Bên ngoài tối đen như mực. Ngôi làng vốn đã yên ắng, nay lại thêm cơn mưa trút xuống nên không khí càng thêm lạnh lẽo rợn người. Nhưng bà không thấy sợ, chỉ hy vọng nước mưa không tràn vào bên trong là được.

Yeom Ja quỳ xuống, với tay đến ổ khóa dưới chân cửa. Đó là loại khóa mà bà đã định thay từ lâu. Trong đầu bà thầm nghĩ: Dù gì đi nữa, nhất định mai phải thay cánh cửa chết tiệt này.

Ngay khoảnh khắc ấy—

Kèn kẹt, két…

Tiếng kim loại ma sát rít lên, rợn người đến mức làm bà nổi da gà. Mưa tạt thẳng vào mặt và chân. Yeom Ja ngẩng đầu hoảng hốt. Trước mặt bà, một bóng đen kéo dài như bóng đêm bên ngoài chầm chậm phủ xuống.

“…Gì… Gì vậy?”

“Bà gì ơi,” – giọng đàn ông vang lên, lặng lẽ mà sắc lạnh.

“Nếu thuốc lá 2.500 won, còn bật lửa là 300 won… vậy thì bà đang thiếu tôi 200 đấy.”

Bốp!

Một âm thanh nặng nề, dữ dội, xé toạc tiếng mưa.

Cạch.

Tiếng cửa đóng lại cắt ngang tiếng rên rỉ chưa kịp thoát ra. Cánh cửa vừa rồi còn lỏng lẻo rung lắc, giờ được đóng mạnh đến mức khít khao, không hề động đậy nữa.

Xoẹt!

Trong khoảng lặng rợn người của siêu thị, một tia chớp xé ngang trời. Trong khoảnh khắc ánh sáng lóe lên ấy, có thể thấy rõ người đàn ông đang đứng giữa căn phòng tăm tối, nghiêng đầu và tháo mũ áo mưa ra.

“Hừ, tại sao không chịu trả lại tiền thừa hả, con khốn.”

Vẻ mặt hắn thản nhiên như vừa làm một việc hoàn toàn đúng đắn. Dưới chân hắn, máu đỏ thẫm từ cơ thể ngã gục của bà chủ tiệm đang loang ra từng chút.

Và rồi, trên chính con đường nước mà hắn tạo ra khi bước vào, máu đang từng giọt, từng giọt, hòa vào và trôi đi.

“Mẹ kiếp!”

Một tiếng chửi tục vang lên, xé toạc không khí đang căng như dây đàn vì căng thẳng. Đó là phản ứng đầy bức xúc của Chang Hyun ngay sau khi nghe toàn bộ tóm tắt về hành vi phạm tội của mình. Hắn không thể ngồi yên lấy một giây trong suốt lúc Jung Yoon đang trình bày vụ việc.

Dù liên tục cố chen ngang, nhưng bị Jung Rok kịp thời ngăn lại, cuối cùng chỉ đến khi Jung Yoon dừng lại, gương mặt Chang Hyun đã đỏ như gấc, liền bật dậy gào lên.

Tiếng bàn phím lạch cạch cũng im bặt. Jung Yoon dừng tay, ánh mắt lạnh như băng chậm rãi xoay về phía người đối diện.

Dưới cái nhìn vô cảm và trắng bệch ấy, Chang Hyun vốn còn thở hồng hộc vì tức giận bỗng run rẩy như bị dội một gáo nước lạnh.

Ngồi hơi lệch về bên trái của Jung Yoon, Jung Rok nãy giờ quan sát, đột ngột đẩy mạnh ghế về phía trước, bánh xe rít lên chói tai.

“Trời ạ, nhìn Chang Hyun to mồm thế kia, chắc là đang quên mất đây là trước camera an ninh nhỉ? Giá mà lúc đi ăn trộm cũng thẳng lưng bước qua camera như thế thì hay rồi.”

Jung Rok xoay ngược ghế, vòng tay ôm lấy lưng ghế như đứa trẻ con đang chơi trò xoay vòng, miệng nở nụ cười nhẹ, giọng nói mềm mại như đang trêu chọc.

“…À, không! Tôi không nói các cậu đâu.”

“Ừ, phải rồi. Chang Hyun của chúng ta làm sao lại hư đến thế được, đúng không?”

“Đúng, đúng rồi! Tôi xin thề luôn, tôi không làm gì cả đâu!”

Chang Hyun mắt sáng lên như vớ được phao, đưa hai tay lên như đang thề độc. Nhưng ánh mắt lạnh lẽo của Jung Yoon chỉ lướt qua rồi dừng lại nơi chiếc còng đang khóa trên cổ tay hắn. Lạch cạch – âm thanh kim loại chạm nhau vang lên khô khốc.

“Nhưng lời anh vừa nói, ngoài chúng tôi ra thì chẳng ai nghe đâu.”

“…Hả?”

“Ý tôi là, khi trong phòng này vẫn còn tôi và đặc biệt là cả anh Jung Yoon đây, anh còn dám nói tục thêm lần nữa thì… anh không muốn biết chuyện gì sẽ xảy ra đâu. Hiểu chưa?”

Jung Rok nhẹ giọng, nhưng câu chữ như dao cắt. Chang Hyun vội rút tay xuống, buông lơi trên mặt bàn.

“Anh hiểu tôi mà, đúng không?”

“Vâng… dạ vâng.”

“Vậy nói tôi nghe, nãy giờ anh bảo gì nhỉ? Tự nhiên tôi quên mất tiêu rồi.”

Jung Rok liên tục đẩy đưa lời nói, ép Chang Hyun vào thế bí. Đến mức cả Jung Yoon cũng phải khẽ lắc đầu. Càng nói nhỏ nhẹ, sắc mặt Chang Hyun càng thêm tái mét.

“Tôi thề là tôi không làm thật mà. Tôi chỉ ăn trộm xe thôi! Tôi chỉ chuyên vô nhà trống chôm đồ! Tôi đâu phải loại đi giết người chứ! Tôi sắp phát điên mất thôi!”

Cái điệu hùng hổ lúc nãy biến mất không còn dấu vết. Giờ đây, Chang Hyun cúi gằm mặt, giọng nhỏ như muỗi, lắp bắp giữa từng nhịp nức nở.

“Nếu cứ tiếp tục phủ nhận như thế này, đến lúc tòa phát hiện ra sự thật, bản án dành cho anh sẽ nặng hơn đấy.”

“Tôi không làm thì tôi nói không làm chứ! Cậu Jung! Cậu biết tôi mà! Tôi chưa từng đánh ai! Tôi yếu bóng vía lắm!”

“Yếu vía mà cũng đủ can đảm để đột nhập vào nhà người ta sao?”

Câu nói lạnh như băng của Jung Yoon cắt ngang, khiến Chang Hyun nghẹn lời. Hắn mở miệng nhưng chỉ lắp bắp như cá cạn nước, ánh mắt liên tục nhìn quanh tìm lối thoát.

“Nếu yếu thêm chút nữa chắc anh cũng giết người luôn rồi nhỉ.”

Câu nói sắc lẹm đến lạnh sống lưng, nhưng vẻ mặt Jung Yoon vẫn điềm tĩnh đến lạ. Chang Hyun đảo mắt liên hồi như vừa nhận ra người mình đang đối diện thực sự đáng sợ đến mức nào, lập tức hạ giọng.

“…Không phải ý đó đâu. Ý tôi là… tôi không thể làm mấy chuyện như vậy được.”

Ánh mắt Jung Yoon nheo lại đầy nghi hoặc. Đúng lúc đó, Jung Rok lại trượt xe đến gần, cười tươi như vừa nghĩ ra trò gì đó thú vị.

“Hay là… chúng ta bỏ luôn cái gan của anh xem sao? Biết đâu không có gan thì anh lại khai thật?”

Jung Rok giơ tay trái lên như đang bóp nát thứ gì đó trong không khí. Chang Hyun ho sặc sụa, tưởng như nghẹn cả hơi.

“Đừng để cậu ta chết.”

“Ồ, tiếc nhỉ.”

Thấy Jung Rok lè lưỡi tiếc rẻ, Chang Hyun nghiến răng ken két. Không khí đã phần nào lắng xuống, Jung Yoon tranh thủ hỏi vài thông tin cá nhân. Chang Hyun ngoan ngoãn trả lời, nhưng chẳng biết nghĩ gì mà bỗng đập tay vào ngực, đập mạnh xuống bàn, giận dữ đưa hai tay ra trước.

“Tôi nói thật đấy, đây là kiểu điều tra oan uổng gì đó! Lần trước cũng vậy! Các cậu nhớ không? Hồi đó tôi nên kiện mẹ nó hết đi cho rồi!”

Jung Yoon đang chăm chú vào màn hình, nghe đến đó mới xoay người lại, ánh mắt lập tức chĩa thẳng về phía Chang Hyun. Bị ánh nhìn ấy đâm xuyên, Chang Hyun co rúm người, vai run lẩy bẩy như bị bóp nghẹt.

Hắn tiếp tục lẩm bẩm, giọng nghẹn ngào và run rẩy như đứa trẻ sắp òa khóc. Gương mặt Jung Yoon dần trở nên nghiêm trọng. Jung Rok nãy giờ chỉ cười cợt, cũng bắt đầu nheo mắt, ánh nhìn lạnh đi.

“…Anh bảo là từng bị điều tra rồi à?”

Còn tiếp

Bản dịch thuộc về Navy Team, cập nhật duy nhất trên trang web NAVYBOOKS.NET, đọc tại trang web chính chủ để ủng hộ nhóm dịch. Truyện không đủ view có thể sẽ bị drop.

 
Bình luận
Đăng ký mới
Báo Lỗi Truyện!
Mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo đúng sẽ được thưởng 50 coin. Báo sai sẽ bị trừ 50 coin.
Donate Ủng hộ Team
Premium Chapter
hoặc 0 coin
Nếu không có mật khẩu mở chương bạn sẽ bị trừ coin!
Bạn có chắc chắn thực hiện hàng động này!
Đăng nhập
Nếu không đăng nhập được hãy dùng chức năng quên mật khẩu để lấy mật khẩu mới!
Quên mật khẩu
Mật khẩu mới và link xác nhận sẽ được gửi tới địa chỉ email! Mật khẩu mới chỉ có hiệu lực sau khi bạn xác nhận!
Thông báo