Lịch ra: Tối T3 và T7
Bản dịch thuộc về Navy Team, cập nhật duy nhất trên trang web NAVYBOOKS.NET, đọc tại trang web chính chủ để ủng hộ nhóm dịch. Truyện không đủ view có thể sẽ bị drop.
Chương 53
Bước ra khỏi tòa nhà, Jung Yoon lập tức nhìn thấy chiếc xe đậu bên ngoài. Chiếc xe của Jung Rok cũng nằm đó, đỗ xéo ngay cạnh. Jung Yoon khẽ thở dài, chậm rãi bước xuống những bậc thềm dẫn ra cổng. Xe vẫn còn ở đây, nghĩa là anh không đi xa lắm…
Chẳng lẽ lại đang ở trong tòa nhà? Trong đầu Jung Yoon thoáng hiện lên viễn cảnh tồi tệ nhất. Không đời nào... chẳng lẽ thật sự đi gặp cảnh sát trưởng rồi sao…?
Mang theo cả đống suy nghĩ hỗn loạn ấy, Jung Yoon rảo bước quanh khu vực, ánh mắt không ngừng tìm kiếm. Khi cậu lẩm bẩm câu "Nếu thật sự đến gặp cảnh sát trưởng thì tôi sẽ nã cho phát đạn" đến lần thứ ba thì bước chân bỗng khựng lại.
Ngay trước mắt, Jung Rok đang vo chiếc hộp thuốc lá rỗng rồi ném gọn vào thùng rác inox dài màu bạc. Jung Yoon nhìn chiếc nắp thùng quay một vòng tròn rồi dừng lại, lúc ấy mới nhẹ nhõm thở ra một hơi.
Sau khi ném vỏ hộp đi, Jung Rok ngẩng đầu lên, đưa mắt nhìn về phía bậc cầu thang rồi rít một hơi thuốc. Có vẻ như anh cũng cảm nhận được ánh nhìn, quay lại liếc Jung Yoon một cái. Ánh mắt hai người giao nhau, không chút hơi ấm.
Đúng lúc ấy, ba cảnh sát khác lướt qua cạnh Jung Yoon. Cậu lập tức cúi đầu chào theo phản xạ, bên kia cũng khẽ gật đầu đáp lại rồi châm thuốc. Jung Rok nhìn cảnh ấy, nhíu mày và khẽ nhếch môi như muốn buông một tiếng mắng.
Jung Yoon quay lại nhìn Jung Rok. Ánh mắt cậu không một biểu cảm. Họ từng đấu khẩu bao nhiêu lần rồi, đến giờ cũng chẳng còn gì có thể khiến trái tim rung rinh nữa.
Jung Yoon kiên nhẫn chờ Jung Rok hút xong điếu thuốc. Bởi vì nhìn thế nào đi nữa, hôm nay tâm trạng anh cũng không khá nổi. Nếu không, anh đã sớm quăng thuốc đi rồi lại lải nhải cái gì đó ầm ĩ bên cạnh như mọi lần rồi.
Thế nhưng hôm nay thì khác. Jung Rok im lặng, chỉ lặng lẽ rít thuốc với gương mặt mang đầy u uất. Ai đó đi ngang chào hỏi, anh cũng chẳng thèm để tâm. Có người thì thầm gì đó sau lưng, anh cũng làm như không nghe thấy.
Jung Yoon bắt đầu thấy lo, sợ hình ảnh đó sẽ ảnh hưởng đến đánh giá của người khác. May thay, những cảnh sát đang hút thuốc gần đó lại chẳng lấy gì làm lạ. Có khi thái độ cộc cằn thường ngày của Jung Rok lại là cứu cánh lúc này.
Mà Jung Yoon cũng chẳng nhận ra mình đã lặng lẽ quan sát Jung Rok bao lâu rồi. Jung Rok thì biết nhưng chẳng buồn nhắc. Chỉ khi điếu thuốc tàn được quăng gọn vào thùng rác, khoảng lặng ấy mới thật sự kết thúc.
Lúc Jung Rok xoay người tiến lại gần, Jung Yoon mới vội vàng quay đi. Phải đến khi ấy cậu mới nhận ra mình nhìn đối phương quá lâu.
Trong khoảnh khắc ấy, Jung Yoon bỗng thấy anh thật đẹp, và nhớ. Nhớ đến mức tận dụng giây phút hiếm hoi này để ngắm cho trọn. Nhưng ngay sau đó, cậu lại thấy sợ chính cảm xúc của mình, bất giác lấy chân đá nhẹ xuống nền đất.
“Ư.”
“Ugh…”
Chẳng rõ từ lúc nào, Jung Rok đã đến sát bên, khoác tay lên vai Jung Yoon, gần như đè cả người lên lưng cậu. Không kịp chuẩn bị, thân thể Jung Yoon khẽ nghiêng đi vì mất thăng bằng. Dù đã vội giữ chặt người từ chân lên đến hông để không ngã sõng soài, nhưng tiếng rên rỉ bật khỏi miệng thì cậu không ngăn được.
“Jung Yoon yếu quá nhỉ...”
Jung Rok buông một câu nhận xét, vừa trầm giọng vừa nhìn cậu bằng ánh mắt nghiêm túc đến mức Jung Yoon phải nhăn mặt.
“Đừng có nói nhảm.”
“Không phải đùa đâu, tôi đang lo cho cậu đấy. Cậu còn nhiều chỗ cần dùng đến sức, phải rèn luyện đi là vừa.”
Jung Rok thò đầu ra phía trước, cười khẽ với vẻ trêu chọc lộ liễu.
“Tôi tự lo được. Không cần anh nhúng tay vào.”
Jung Yoon lắc đầu, đẩy mạnh người kia ra. Jung Rok lập tức lùi lại như thể chỉ chờ có vậy, còn cố tình ôm ngực than đau.
Jung Yoon bước nhanh về phía xe và lên trước. Jung Rok vẫn vừa xoa ngực vừa theo sau, mở cửa ghế phụ ngồi vào.
Jung Yoon không khởi động xe ngay mà đợi đến khi Jung Rok ổn định chỗ ngồi mới thắt dây an toàn. Jung Rok cũng làm theo. Trong lúc anh thong thả quay sang bằng vẻ mặt không biết xấu hổ, Jung Yoon khẽ thở dài rồi mở lời:
“Rốt cuộc là anh không hài lòng chuyện gì?”
“Hử?”
Jung Rok ngả người ra sau, hơi nghiêng đầu, nhướng nhẹ chân mày.
Không nhìn anh, Jung Yoon khởi động xe và nói tiếp:
“Anh có chuyện gì với Jang Chang Hyun phải không?”
“……”
“Vậy rốt cuộc vì lý do gì mà anh lại chọn hắn làm nghi phạm?”
Bị dồn dập bởi những câu hỏi, Jung Rok vẫn im lặng. Anh mím môi như đang suy nghĩ gì đó rồi khẽ hừ một tiếng sau kẽ răng.
Một lúc sau, Jung Rok vò tung mái tóc mình rồi nhìn thẳng vào mắt Jung Yoon và buông lời:
“Tôi mơ thấy đấy.”
Trái tim đang kiên quyết của Jung Yoon bỗng chốc như tan rã.
“…Anh nói gì cơ?”
“Mơ. Trong mơ ấy.”
Là… mơ sao?
Jung Yoon chết trân nhìn đối phương, không biết nên phản ứng thế nào. Dù đã đoán trước phần nào, nhưng khi thật sự nghe được lời ấy, cậu vẫn cảm thấy buồn cười xen lẫn bối rối.
Jung Rok vẫn tiếp tục lời giải thích dù bản thân có chút bối rối.
“Nói trước là giấc mơ của tôi rất hay thành sự thật. Ít nhất là trước giờ vẫn vậy.”
Dù miệng nói thế, nhưng vẻ mặt anh lại hiện rõ sự phức tạp. Jung Yoon không nói gì thêm. Thật ra với tình cảnh hiện tại của bản thân, những điều tưởng như hoang đường ấy cũng chẳng còn lạ lẫm gì nữa.
Có khi nếu kể hết chuyện của mình, người đang lảm nhảm về giấc mơ kia lại câm lặng thật cũng nên…
Ý nghĩ thoáng qua ấy khiến Jung Yoon bật cười trong lòng. Cuối cùng, cậu chỉ gật đầu nhẹ như chấp nhận mọi điều dù là vô lý nhất.
“Nhưng mà này.”
“Cậu giữ bí mật được chứ?”
Jung Yoon thầm nghĩ chắc lại là trò vớ vẩn nào đó thôi. Đến mức chẳng cần xem đó là bí mật, cậu còn định khi rời khỏi chỗ này sẽ xóa sạch đoạn hội thoại ấy khỏi trí nhớ. Trong đầu cậu lúc này đã quá tải để dành chỗ cho những lời đùa không có giá trị.
“Anh cứ nói đi.”
“Lúc đó, kẻ gây án chính là Jang Chang Hyun. Ở Chun Won, hai mươi năm trước.”
Giọng nói của Jung Rok như lạc đi, khẽ trôi giữa không gian. Câu ấy tuồng như chỉ là lời lẩm bẩm, nói cho chính mình nghe. Dẫu vậy, nó vẫn khiến bước tay đang đánh lái của Jung Yoon khựng lại giữa chừng.
“…Anh đang đùa đấy à?”
“Cậu thấy giống đùa không?”
Ánh mắt vốn đang cắm xuống sàn chợt lệch đi, nhìn nghiêng về phía Jung Yoon. Ánh nhìn ấy khó đọc đến mức làm cậu thoáng căng thẳng, nhưng ngay sau đó, khi thấy khoé môi của đối phương hơi nhếch lên, Jung Yoon liền nhíu mày.
“Tôi hy vọng là trò đùa.”
“Ước gì tôi có thể chiều lòng điều đó, như vẫn luôn chiều lòng cậu.”
Jung Rok khẽ tặc lưỡi như đang tiếc nuối. Jung Yoon lắc đầu, rõ là đã lường trước sẽ nghe mấy lời kiểu đó nên không buồn đáp lại.
“Lần này thì không đùa đâu.”
Câu nói ấy vang lên bằng một giọng trầm khẽ, kéo tay Jung Yoon khựng lại khi đang xoay vô lăng. Cậu siết chặt môi, im lặng. Gáy bỗng lạnh toát.
Một giấc mơ giống y nguyên với vụ án thực? Cảm giác đó thật khó tả, đầy dị thường. Gương mặt Jung Yoon bắt đầu trở nên nghiêm trọng. Đáp lại ánh mắt đó, Jung Rok nhún vai, khẽ lay lay vai cậu với vẻ buồn buồn.
“Thì đấy… suýt thì phát điên, nhưng rồi nghĩ theo hướng khác một chút thì…”
Hướng khác?
Jung Yoon cau mày, chầm chậm chớp mắt. Cậu bám sát từng chữ như sợ bỏ sót điều gì. Trong đôi mắt ấy là sự cảnh giác. Trước ánh nhìn sắc sảo đó, Jung Rok chỉ bật ra một nụ cười chua chát rồi gác cằm lên thành cửa kính.
“Không biết nên vui hay nên khóc nữa. Cứ tưởng hút thuốc sẽ gỡ được nút thắt, mà hút cả bao rồi vẫn chưa ra được đáp án.”
Những lời ấy tuôn vào tai Jung Yoon, và ngay lập tức ghép lại trong đầu cậu thành cảnh tượng vừa thấy ban nãy. Dáng người cô độc, điếu thuốc lập lòe, nắp thùng rác quay vòng rồi lặng yên.
Bỗng phía sau vang lên tiếng còi xe inh ỏi. Jung Yoon liếc gương chiếu hậu rồi lặng lẽ xoay vô lăng nhường đường mà không nói một lời.
Cậu điều khiển xe rời khỏi bãi đỗ, né tránh từng khoảng trống giữa vô số phương tiện chật kín. Còn Jung Rok thì vẫn không ngừng lẩm nhẩm, dường như chẳng quan tâm gì đến việc cậu đang làm hay biểu cảm của cậu là gì.
“Nhưng rồi, chính lúc ấy… cậu xuất hiện.”
Giọng nói nhẹ tênh, đi kèm nụ cười nửa miệng và ánh mắt lấp lánh đùa cợt. Đáng lý ra có thể phớt lờ tất cả, nhưng lạ thay, từng từ của Jung Rok lại cứ thế bám riết lấy đầu óc Jung Yoon không buông.
“Rồi sao?”
Jung Yoon cuối cùng cũng quay sang, buộc phải lên tiếng. Và khi cậu làm vậy, Jung Rok cười rộng hơn, vẫn tựa đầu vào cửa kính, nói bằng giọng trầm ấm.
“Thì tôi nghĩ… chẳng có gì đáng để lăn tăn cả. Vì cậu đang ở ngay đây.”
Chiếc xe vừa rẽ vào làn đường chính. Jung Yoon chậm rãi nhập vị trí vào GPS, nhưng những lời nói tiếp theo khiến ngón tay cậu hơi khựng lại.
Ánh mắt cậu lia sang, tràn đầy nghi ngờ và chán nản.
“…Ý anh là gì vậy?”
“Chẳng có ý gì đặc biệt cả. Chỉ là… cậu đang ở đây, đang lái xe chở tôi – sống và nguyên vẹn thế này.”
Jung Yoon lặng người nhìn tay mình đang nắm vô lăng.
“Tôi không biết có phải tôi suy diễn không, nhưng câu đó nghe cứ như thể… anh đang bảo tôi cứ cắm đầu làm trâu làm ngựa cho anh vậy.”
Cậu xoay vô lăng một vòng lớn, thực hiện cú quay đầu, mắt vẫn lạnh như băng.
“Cảnh đó mà thành thật thì tôi hóng lắm đấy.”
Jung Rok nói mà mắt không chớp, như đang vẽ ra một viễn cảnh thú vị nào đó trong đầu. Khuôn mặt ngẩn ngơ đầy tưởng tượng ấy làm Jung Yoon nghiến răng, nén tiếng thở dài.
“Chuyện đó sẽ không bao giờ xảy ra đâu.”
“Sao lại không?”
“Vì nếu có ngày chuyện đó xảy ra thật… tôi sẽ móc mắt anh trước.”
Còn tiếp
Bản dịch thuộc về Navy Team, cập nhật duy nhất trên trang web NAVYBOOKS.NET, đọc tại trang web chính chủ để ủng hộ nhóm dịch. Truyện không đủ view có thể sẽ bị drop.