D-Day - Chương 63

Lịch ra: Tối T3 và T7

Bản dịch thuộc về Navy Team, cập nhật duy nhất trên trang web NAVYBOOKS.NET, đọc tại trang web chính chủ để ủng hộ nhóm dịch. Truyện không đủ view có thể sẽ bị drop.

Chương 63

Đứng ngơ ngác giữa hành lang, đôi môi của Jung Yoon khẽ mấp máy. Cậu muốn mở lời, nhưng lại chẳng biết phải hỏi điều gì hay bắt đầu từ đâu. Ánh mắt khẽ run run, từ tốn khép lại rồi mở ra.

Khi đôi môi kia chỉ mới khẽ động như sắp nói gì đó, ánh mắt Jung Rok liền quét về phía ấy. Nhìn gương mặt như chứa đầy điều chưa nói của Jung Yoon, Jung Rok nghiêng đầu rồi mở lời trước.

“Cậu thấy tôi giống kẻ điên thật à?”

Jung Rok nhoẻn miệng cười rồi hạ giọng hỏi tiếp. Nụ cười thoáng hiện trên khuôn mặt anh làm Jung Yoon cảm thấy đúng là trông như một kẻ điên thật. Thế nên cậu gật đầu cái rụp.

“Ngay từ đầu đã như vậy rồi.”

Tiếng nói chen giữa đám ồn ào, nơi căn phòng đang lộn xộn với đủ thứ cãi vã. Giọng Jung Yoon dường như bị tiếng xôn xao ấy nuốt bớt một phần. Ngay lúc đó, Jung Rok kéo nhẹ vai cậu, mở rộng lối đi ở cửa phòng.

Các cảnh sát đang dẫn người ra ngoài khẽ cúi đầu chào hai người khi đi ngang. Jung Yoon cũng nhẹ cúi mình đáp lại, qua cánh tay vẫn còn vắt hờ trên vai cậu. Cái dáng ôm vai tự nhiên của Jung Rok làm họ khúc khích cười.

“Thật may quá.”

“…”

“Tôi nghĩ chắc là mình đoán đúng.”

Ồ, phát hiện lớn đấy nhỉ. Jung Yoon liếc mắt nhìn lên, nhẹ nhướng mày.

“Ê, ê! Đằng kia! Tóm lấy nó!”

Đúng lúc ấy, từ sâu trong hành lang vang lên tiếng đồ vật đổ rầm cùng tiếng hét thất thanh của một người đàn ông. Cả Jung Rok và Jung Yoon cùng lúc ngoảnh đầu nhìn lại. Một gã đàn ông đang lao thẳng ra từ đầu hành lang phía đối diện.

Chẳng kịp nhớ mình còn đang nói dở chuyện, cả hai đồng loạt cúi người, chân lập tức bứt ra lao đi. Tất cả diễn ra trong tích tắc, cứ như đã có sẵn một kịch bản. Gió lạnh ùa vào theo bước chân họ khi lao nhanh về hướng gã bỏ chạy.

Vừa qua khỏi cánh cửa mà tên kia phóng ra, cảnh trước mắt đã mở ra ngoài trời. Con hẻm hẹp vừa đủ cho một người trưởng thành đi lọt, giữa hai bức tường bê tông chia cách hai dãy nhà.

Jung Yoon lao đi trước, men theo hẻm. Trong khi đó, Jung Rok nhìn lướt lên cao rồi thu ánh mắt xuống, bắt đầu quan sát từng chi tiết bên dưới.

Rồi ánh nhìn anh dừng lại ở dãy cục nóng máy lạnh xếp nối dài. Khi tiến lại gần, bụi phủ trên bề mặt cục nóng bị xáo tung. Một bên trông như có dấu tay, bên dưới là dấu chân đã làm lớp bụi vỡ ra.

Jung Rok nhanh chóng chụp ảnh lại rồi bước lên cục nóng còn nguyên vẹn bên cạnh. Thân hình cao gầy vút lên, nhẹ nhàng như một làn khói. Anh chống tay lên tường, bật qua phía bên kia.

“Bịch!” — một âm thanh gọn gàng vang lên khi Jung Rok tiếp đất phía sau bức tường. Anh ngẩng đầu lên và bắt gặp ánh mắt sững sờ của một thành viên đội giám định hiện trường, người đang thu thập chứng cứ ngay phía trước.

Vừa nhận ra mình đã tiếp đất ngay giữa nhóm pháp chứng, Jung Rok chỉ tặc lưỡi rồi liếm nhẹ bên má. Trong lúc ấy, từ xa vang lên tiếng bước chân rầm rập mỗi lúc một gần.

Từ phía trước, một gã đàn ông với mái tóc tím sặc sỡ, mặc chiếc áo nổi bật đang thở hổn hển chạy tới. Ngay sau người đó, gương mặt quen thuộc của Jung Yoon như một con trâu điên, rầm rập lao tới như muốn húc tung cả con đường.

Jung Rok phì cười, nghĩ rằng giá mà có thể chụp lại cảnh này thì tốt biết mấy. Anh ra hiệu cho nhân viên pháp chứng tránh sang bên rồi khẽ nghiêng cổ, nới lỏng gân cốt.

Gã tóc tím đang chạy loạng choạng thì bất chợt phát hiện ra Jung Rok. Hắn khựng lại, cơ thể ngả ra sau, chao đảo. Miệng thở phì phò, tay quạt không khí rồi vội vàng xoay người lại. Nhưng ngay khi trông thấy Jung Yoon đỏ gay cả mặt đang bám sát sau lưng, hắn bắt đầu quýnh quáng. Hai bên là tường và nhà, không còn đường nào để trốn.

“Bị tôi tóm còn đỡ đấy. Chứ kia thì đúng là đồ khùng luôn rồi.”

Vừa cho tay vào túi, Jung Rok vừa nhếch mép cười và tiến đến gần. Gã tóc tím liếc nhìn Jung Yoon phía sau rồi lại nhìn sang Jung Rok, nhưng vẫn giữ vẻ nghi hoặc.

Đúng lúc ấy, Jung Yoon cũng vừa tới. Cậu chống tay lên đầu gối, cúi người thở dốc từng hồi. Tóc ướt rũ xuống, cậu đưa tay vuốt lên trán, lắc đầu thở dài.

“Hiik…” Gã tóc tím bị kẹt giữa hai người, không biết nên làm gì. Nhưng hình như hắn đang thật sự cân nhắc xem bị ai bắt thì sẽ ít tệ hơn. Cảnh tượng đó lại khiến Jung Rok càng thêm thích thú.

“Này, cảnh sát Woo, xem thằng này đang lựa kìa. Chắc nó thấy cậu còn điên hơn tôi.”

Giọng Jung Rok đầy thích thú. Jung Yoon lúc này đang cúi xuống xoa ngực rồi từ từ đứng thẳng dậy, mắt nhìn thẳng vào gã tóc tím.

“Không! Không phải đâu mà!”

Chưa kịp hỏi gì, gã tóc tím đã vội lắc đầu lia lịa, tay xua lấy xua để. Jung Yoon nở một nụ cười toe toét rồi liếc nhìn Jung Rok phía sau vai hắn. Cả hai chạm mắt nhau. Jung Rok tỏ vẻ ngây ngô, phồng má ra rồi bước vài bước, vòng tay qua vai tên tóc tím.

“Ugh!”. Gã tóc tím chỉ kịp kêu khẽ lên một tiếng.

“Chúng ta nên nói chuyện một cách nghiêm túc rồi đấy.”

“À… ờ, không phải vậy đâu…”

Khoảnh khắc mái tóc tím bất ngờ tiến sát lại gần, cơ thể Jung Yoon cứng đờ. Hắn chẳng làm gì cả, nhưng chỉ cần khí chất kia cũng đủ để khiến người đối diện tái nhợt. Với vẻ mặt như vừa gặp phải điều khủng khiếp, gã tóc tím chỉ biết nhìn Jung Yoon bằng ánh mắt tội nghiệp.

“Dù sao thì chúng ta cũng đâu có quyền điều tra.”

“Hả?”

Đúng lúc ấy, một cảnh sát thuộc đội trọng án 1 từ phía sau bước tới. Khi Jung Yoon giơ tay lên, viên cảnh sát tức tối tiến lại gần.

Thực ra, đội trọng án 1 đã nắm được sơ đồ cấu trúc bên trong tòa nhà từ trước nên đã xác định hết những điểm nguy hiểm cũng như lối thoát.

“Thằng khốn này…”

Viên cảnh sát to lớn nổi tiếng với thân hình hộ pháp trong ngành, trông giận đến mức có thể ăn tươi nuốt sống người khác. Jung Rok lập tức né sang một bên rồi nhanh như chớp áp sát bên Jung Yoon, nhìn mái tóc tím kia với ánh mắt đầy thương cảm.

“Từ từ thôi, chậm chậm nào. Vai to thế kia… ê, ê, kẹt bây giờ!”

Vừa nói, Jung Rok vừa ra hiệu cho viên cảnh sát bình tĩnh lại. Nhìn cái thân hình như chiếm trọn con hẻm hẹp kia, Jung Yoon cũng nghĩ tương tự, nhưng lời nói của Jung Rok rõ ràng có chút trêu chọc. Thế là Jung Yoon khẽ thúc vai anh.

“Làm ơn im lặng giùm đi.”

Jung Rok ngay lập tức mím môi nín thinh. Có vẻ quen với kiểu đùa giỡn này, viên cảnh sát chẳng thèm để tâm mà thẳng tay túm lấy sau gáy tên tóc tím. Mới chỉ bị nắm cổ áo thôi mà hắn đã giật mình hoảng hốt, vùng vẫy dữ dội.

“Ch-cho tôi nói cái đã! Tôi khai hết! Khai hết mà!”

“Đi mà khai.”

Giọng nói trầm đục vang vọng khắp con hẻm. Jung Yoon và Jung Rok đi sau, nhìn cảnh tượng gã tóc tím bị kéo đi như một món đồ chơi mà ngạc nhiên không nói nên lời.

Ngay lúc ấy, thi thể Jang Chang Hyun cũng đang được bàn giao, được phủ kín bằng một tấm vải trắng. Gã tóc tím bước đi rón rén, cố né vệt máu khô dưới đất như đang nhảy tap dance. Đến mức đó thì đúng là đủ choáng váng tinh thần thật.

Đội pháp y khẽ vén một góc tấm vải. Khuôn mặt của Jang Chang Hyun hiện ra trong tầm mắt Jung Yoon khi cậu đi ngang qua. Cái xác nhợt nhạt ấy trông chẳng khác nào một con búp bê sáp bị xé toạc ra. Khi Jung Yoon đang cố lướt qua hình ảnh kinh khủng ấy thì gã tóc tím bị kéo tới gần, bất giác dừng bước và lẩm bẩm ngờ nghệch, ánh mắt thất thần:

“Chang Hyun à…”

Không khí trong con hẻm từng hỗn loạn bỗng chốc lạnh tanh.

***

Vì gã tóc tím bị đội trọng án 1 giữ lại điều tra trước nên đội điều tra án tồn đọng tạm thời rơi vào trạng thái chờ. Báo cáo khám nghiệm tử thi của Jang Chang Hyun được chuyển từ Viện Khoa học Pháp y Quốc gia cũng sẽ được chia sẻ để phối hợp.

“Cái thằng ăn trộm lặt vặt thì cứ tưởng chỉ ăn cắp vặt, ai ngờ lại chơi thuốc.”

Không khí phòng họp lập tức trùng xuống.

“Vẫn chưa chắc là Jang Chang Hyun cũng dùng ma túy đâu.”

“Thế thì hắn tới đó làm gì? Tụ điểm được mật báo là nơi mở tiệc thuốc lắc, hắn có lý do gì ở đó? Hay định trộm… cái quán bar?”

Hyun Chul nghiến răng ken két. Vốn hôm nay là kỷ niệm ngày cưới, mà gần đây ông ta toàn về nhà chỉ để ngủ nên vợ cũng đã bắt đầu khó chịu thấy rõ. Giờ thì đến cả việc bước vào nhà còn chưa kịp tháo giày đã phải lao ra vì cuộc gọi khẩn. Nhìn ông ta đúng là chẳng ai dám lại gần.

“Khám nghiệm xong sẽ rõ thôi. Còn tên tóc tím, để hắn xong thẩm vấn rồi ta tiếp tục điều tra.”

“Tên tóc tím”... Jung Yoon khẽ lặp lại biệt danh mà Jung Rok vừa gọi rồi lại mường tượng về người đàn ông đang bị điều tra kia. Với cái bụng hơi phệ, cái tên này quả thật hợp đến ngạc nhiên. Nghĩ lại càng buồn cười, Jung Yoon khẽ cười một mình. Jung Rok nhìn sang cậu.

Nhận ra ánh mắt ấy, Jung Yoon vội mím môi lại như chưa từng cười rồi ngó lơ sang hướng khác.

“Cái tên tóc tím đó rốt cuộc quen Jang Chang Hyun kiểu gì vậy?”

Hyun Chul chau mày, vừa đặt tay lên trán than thở vừa thả người xuống ghế.

“Nghe bảo gặp nhau trong mấy chương trình lao động công ích. Hai người khá thân thiết, nhưng từ lúc Jang Chang Hyun bị bắt lại thì không liên lạc nữa. Bảo là không hề biết hắn sẽ tới club hôm đó.”

Cuộc họp tiếp tục xoay quanh mối quan hệ giữa Jang Chang Hyun và gã tóc tím. Trọng tâm điều tra hiện tại là lần cuối cùng sau khi Jang rời đồn cảnh sát, hắn đã đi đâu, làm gì. Giả sử hắn không dùng ma túy thì lý do đến club hôm ấy là gì?

Có ý kiến cho rằng có thể chỉ là đi uống rượu và vui chơi. Nhưng theo thông tin điều tra, hôm đó là ngày đặc biệt, chỉ khách quen hoặc có thiệp mời mới được vào — vì là buổi ra mắt loại ma túy mới. Vậy nên giả thuyết đó cũng khó đứng vững.

Khi cuộc họp đang sôi nổi, cánh cửa bỗng bật mở. Han Kyul bước vào, khuôn mặt đỏ bừng, tay giơ cao một chiếc USB.

Còn tiếp

Bản dịch thuộc về Navy Team, cập nhật duy nhất trên trang web NAVYBOOKS.NET, đọc tại trang web chính chủ để ủng hộ nhóm dịch. Truyện không đủ view có thể sẽ bị drop.

 
Bình luận
Đăng ký mới
Báo Lỗi Truyện!
Mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo đúng sẽ được thưởng 50 coin. Báo sai sẽ bị trừ 50 coin.
Donate Ủng hộ Team
Premium Chapter
hoặc 0 coin
Nếu không có mật khẩu mở chương bạn sẽ bị trừ coin!
Bạn có chắc chắn thực hiện hàng động này!
Đăng nhập
Nếu không đăng nhập được hãy dùng chức năng quên mật khẩu để lấy mật khẩu mới!
Quên mật khẩu
Mật khẩu mới và link xác nhận sẽ được gửi tới địa chỉ email! Mật khẩu mới chỉ có hiệu lực sau khi bạn xác nhận!
Thông báo