Lịch ra: Tối T3 và T7
Bản dịch thuộc về Navy Team, cập nhật duy nhất trên trang web NAVYBOOKS.NET, đọc tại trang web chính chủ để ủng hộ nhóm dịch. Truyện không đủ view có thể sẽ bị drop.
Giọng Lee Jeong Wan vang lên sắc lệnh. Ông chủ cửa hàng tiện lợi rụt vai lại, run rẩy lấy ra một chiếc túi, mở rộng ra rồi vội vã gom đồ vào.
Lee Jeong Wan đứng chống nạnh, thờ ơ nhìn ông chủ đóng gói. Khi chiếc túi được đưa ra, hắn giật phắt lấy rồi lướt ánh mắt khinh bỉ qua ông chủ cửa hàng trước khi quay lưng bước đi. “Thằng ngu,” hắn lầm bầm bằng giọng đầy miệt thị.
Lee Jeong Wan lục lọi trong túi, lấy ra một cây xúc xích. Hắn định dùng miệng bóc vỏ thì Jung Yoon bất ngờ chặn đường. Lee Jeong Wan bỗng dưng bị cản lối, gương mặt hắn nhăn nhó giận dữ.
“Gì đây? Sao chưa cút?”
Hắn chậm rãi lướt mắt từ gương mặt đến vóc dáng Jung Yoon rồi gằn giọng như muốn nhấn mạnh hơn vào vẻ ngoài của cậu. Rõ ràng là hắn xem thường cậu vì trông cậu không có vẻ mang theo hung khí.
“Anh Lee Jeong Wan.”
Giọng nói trầm tĩnh của Jung Yoon vang lên, một mạch máu trên thái dương Lee Jeong Wan giật giật. Yết hầu hắn khẽ nuốt khan, lộ rõ vẻ căng thẳng. Ánh mắt Lee Jeong Wan lóe lên, rồi bất chợt, hắn đổi sắc mặt lạnh lùng và ném thẳng chiếc túi đang cầm vào Jung Yoon.
“Mày, cái đồ khốn…”
Thế nhưng, Jung Yoon nhẹ nhàng né tránh chiếc túi bị ném. Lee Jeong Wan định bỏ chạy, nhưng chỉ là ý định suýt thành. Jung Yoon nhanh như cắt đưa chân ngáng, làm Lee Jeong Wan ngã dúi dụi về phía trước, tạo ra một tiếng động khủng khiếp. Hắn gào lên đủ mọi lời chửi rủa.
“Đây là lệnh bắt giữ.”
Jung Yoon nhẹ nhàng ngồi lên lưng hắn, bẻ cánh tay trái của hắn ra sau lưng rồi lấy ra tờ lệnh bắt từ trong túi áo. Ngay khoảnh khắc cậu vừa đưa nó ra, Lee Jeong Wan bất ngờ bật mạnh người lên.
Mọi việc diễn ra quá nhanh. Jung Yoon bị đẩy lùi về phía sau, vai cậu đập vào kệ hàng. Chiếc kệ đầy ắp hàng hóa rung nhẹ, và trong khoảnh khắc đó, Lee Jeong Wan đã đứng dậy.
Trong lúc Jung Yoon đang định đứng dậy, Lee Jeong Wan đã âm thầm rút một con dao từ túi áo, giấu sau bàn tay. Vẻ mặt hắn đầy lo lắng và sợ hãi như sợ bị đánh thêm lần nữa, nhưng động tác của bàn tay lại hoàn toàn khác.
Lee Jeong Wan đảo mắt nhìn quanh rồi khịt mũi. Jung Yoon tiếc nuối nhìn tờ lệnh bắt rơi trên sàn, chỉnh lại mái tóc rối bù.
“Nếu cứ thế này, anh Lee Jeong Wan, người gặp rắc rối sẽ là anh đấy.”
“Lý do là gì?”
“Cửa hàng tiện lợi ở thành phố Chun Won năm 2005, anh còn nhớ không?”
“…Khốn kiếp, lại chuyện đó nữa à?”
Gã đàn ông lầm bầm với giọng điệu ghê rợn. Giọng nói ghê tởm ấy khiến Jung Yoon cứng mặt.
“Không phải tôi! Chuyện đó đã kết thúc rồi, sao tự dưng lại bệnh cũ tái phát rồi đi bắt người?”
“Điều đó thì điều tra sẽ rõ thôi.”
“Tôi không đi. Tại sao tôi phải đi? Không phải tôi. Cút đi.”
“Đây không phải lúc để nói ‘Nếu anh nói không phải anh thì vâng, tôi tin’. Tôi cũng không có quyền đó. Tốt nhất là anh nên hợp tác đi.”
Jung Yoon rút còng số 8 ra và tiến lại gần. Khi cậu lại gần, Lee Jeong Wan nhanh chóng xoay cổ tay, đưa con dao ra phía trước. Khi cán dao trượt xuống và vừa vặn nằm gọn trong lòng bàn tay, vẻ mặt Lee Jeong Wan thay đổi.
Lee Jeong Wan mỉm cười, ánh mắt sắc lẹm liếc nhìn Jung Yoon.
“…Mọi chuyện phiền phức thật đấy, nghiêm túc mà nói.”
“Nếu phiền phức thì về nhà đi, thưa cảnh sát.”
“Tôi đã nói rõ rồi. Tốt nhất là anh nên tự nguyện đưa tay vào còng này và cùng tôi ra ngoài. Nếu không anh sẽ hối hận đấy, tên khốn nạn.”
Vừa dứt lời, Jung Yoon lao về phía Lee Jeong Wan. Hắn vung con dao trong tay, đứng đối mặt. Lee Jeong Wan điên cuồng vung dao loạn xạ ngay trước mặt cậu. Kỹ năng của hắn không tốt, nhưng người ta nói kẻ ngu dốt mới là kẻ dũng cảm, và cũng là kẻ đáng sợ.
Con dao mà Lee Jeong Wan điên cuồng vung lên nên cậu khó có thể tiếp cận hắn. Jung Yoon suy nghĩ một lát rồi vươn tay sang bên cạnh quầy hàng. Cậu vớ lấy một thanh sô cô la, và khi Lee Jeong Wan định tiến lại gần, cậu ném toàn bộ chúng vào mặt hắn.
Lee Jeong Wan bất ngờ lảo đảo. Jung Yoon không bỏ lỡ cơ hội, liền lao đến. Nhưng Lee Jeong Wan cũng không dễ dàng chịu thua. Khi Jung Yoon nắm chặt cổ áo hắn, Lee Jeong Wan đang nằm ngửa trên sàn liền đưa con dao ra, chĩa vào vùng bụng dưới của cậu.
Ngay trước khi mũi dao chĩa xuống bụng cậu kịp chạm tới, Jung Yoon khẽ xoay người sang một bên, nhanh chóng tóm lấy cổ tay hắn. Vẻ mặt gã đàn ông tái mét vì kinh ngạc.
Đôi mắt hắn đờ đẫn, ngây ngô nhìn chằm chằm giữa cổ tay và khuôn mặt Jung Yoon, miệng há hốc.
“Giờ thì đã như thế này, tôi sẽ bắt giữ anh vì tội phạm hiện hành.”
Jung Yoon siết chặt hơn. Từ miệng gã đàn ông bật ra tiếng “Ác!”, một tiếng thét ngắn nhưng ghê rợn.
Ông chủ cửa hàng tiện lợi có lẽ giật mình vì tiếng hét chói tai, bất ngờ khuỵu xuống.
Cùng lúc đó, những gói thuốc lá chồng chất phía sau đổ ập xuống, kéo theo những chiếc thuốc lá điện tử đã được bày biện cũng rơi xuống sàn.
Giữa sự hỗn loạn, Jung Yoon vẫn dồn hết sự chú ý vào Lee Jeong Wan. Cậu cần phải khiến hắn buông con dao đang cầm ra.
Jung Yoon đổi tư thế ngồi. Lee Jeong Wan bị đè nặng, “Ặc” lên một tiếng rồi vùng vẫy.
Đúng lúc đó, tiếng chuông cửa lại vang lên. Trong tiếng ồn ào, Jung Rok vội vã chạy vào.
Nhìn thấy cảnh tượng tan hoang bên trong, sắc mặt Jung Rok càng nhăn nhó hơn.
Thấy hai người đang quấn quýt vào nhau, Jung Rok lập tức hiểu ra tình hình và bước đến, nhưng bất ngờ Lee Jeong Wan hét lên: “Aaaaa!”
Đó là do Jung Yoon đã quyết định và dùng sức. Cậu dùng ngón cái ấn mạnh vào gân dưới cổ tay hắn như muốn xuyên thủng. Bàn tay đang cố gắng chống cự của hắn dần mất đi sức lực và mở ra.
Cuối cùng, con dao rơi khỏi tay Lee Jeong Wan. Lưỡi dao chạm sàn tạo ra tiếng vỡ choang như bát đĩa. Lúc bấy giờ, Jung Rok mới biết Lee Jeong Wan có mang theo dao.
Ngực Jung Rok phập phồng mạnh. Anh như đang kìm nén điều gì đó, hơi thở trở nên nặng nề và chậm rãi. Jung Yoon đang ngồi trên lưng Lee Jeong Wan. Phát hiện ra bóng đen đang tiến lại gần, cậu ngước mắt lên nhìn thoáng qua.
Ánh mắt Jung Rok nhìn cậu khá phức tạp. Jung Yoon lại một lần nữa ghì chặt Lee Jeong Wan đang vùng vẫy rồi vô thức đưa lưỡi chạm vào má trong. Jung Rok siết chặt khóe miệng, bước đến gần.
“Khặc!”
Đôi mắt Jung Yoon mở to vì kinh ngạc, chạm vào bàn tay của Jung Rok. Đó là bàn tay to lớn đã tóm gọn đầu của Lee Jeong Wan đang điên cuồng lắc lư.
“Đội trưởng.”
“Tôi đã quá nuông chiều cậu rồi phải không?”
Jung Rok hạ thấp người, một đầu gối quỳ xuống đất rồi ghé sát mặt vào cậu. Nhìn thoáng qua, người ta có thể lầm tưởng họ đang hôn nhau. Jung Yoon vô thức buông tay ra khi bóng Jung Rok phủ xuống ngay trước mặt, cậu lảo đảo lùi lại.
Đó là vì Lee Jeong Wan đang bị đè dưới đã vùng vẫy đứng dậy.
“Áaaa!”
Tuy nhiên, tiếp theo là một tiếng hét thậm chí còn khủng khiếp hơn. Jung Rok lập tức đá vào đầu gối Lee Jeong Wan rồi nắm tóc hắn vặn mạnh, đập đầu hắn xuống sàn. Jung Rok nhanh chóng lấy còng ra còng tay hắn rồi nhặt tờ lệnh bắt rơi trên sàn lên.
Jung Yoon đứng lùi lại phía sau, trố mắt nhìn hành động của Jung Rok. Lee Jeong Wan kêu “khẹt” vì Jung Rok đè hẳn tờ lệnh bắt lên mặt hắn, không biết là có muốn cho hắn xem hay không.
“Đội trưởng…”
“Đây là lệnh bắt giữ được ban hành dưới tên mày. Thấy không?”
“Ư…ư…”
“Ừ. Đúng rồi. Đọc tiếng Hàn giỏi đấy chứ?”
Lời nói nhảm nhí đó lại rất dịu dàng. Jung Yoon lo lắng Jung Rok sẽ lại gặp rắc rối vì trấn áp quá mức, cậu định can ngăn nhưng vô ích.
Jung Rok quay phắt lại nhìn Jung Yoon đang nắm tay mình, gương mặt anh trở nên đáng sợ hơn cả khi nhìn Lee Jeong Wan.
“Ngậm miệng lại. Nếu không muốn phải chứng kiến cảnh tượng khó coi ở đây.”
“Nhưng mà…”
“Hay là muốn tôi nhét con dao đó vào miệng cậu?”
Lee Jeong Wan đang vùng vẫy bỗng im bặt ngay lúc đó. Hắn nghĩ rằng nếu một đồng nghiệp cũng bị anh tức giận đến mức đó, thì hắn không biết anh sẽ làm gì mình. Vậy nên hắn đã ngừng chống cự.
“Kể từ giờ phút này, theo lệnh bắt giữ, anh bị bắt vì tội giết người ở thành phố Chun Won năm 2005, hửm? Anh có quyền thuê luật sư. Anh có quyền im lặng, và có thể yêu cầu tòa án xem xét tính hợp lệ của việc bắt giữ và tạm giam. Hiểu chưa?”
“…”
“Thêm cả việc anh vung dao vào cảnh sát nữa. Tôi sẽ không quên và sẽ đưa vào hồ sơ, nên liệu mà suy nghĩ kỹ rồi hành động.”
Jung Rok cưỡng chế Lee Jeong Wan đang co rúm người đứng dậy. Jung Yoon nhặt tờ lệnh bắt đang bay lất phất trên sàn, đi theo sau hai người. Cậu cũng không quên dặn ông chủ cửa hàng tiện lợi rằng hãy gửi hóa đơn cho những món đồ bị hư hại. Ông chủ cửa hàng tiện lợi sụt sùi nói rằng mọi việc đã xong và bảo họ đi nhanh lên.
Lee Jeong Wan đang ngoan ngoãn đi về phía xe, nhưng khi nhìn thấy vài người, hắn đột nhiên bắt đầu la hét ầm ĩ. Hắn cứ la lối om sòm rằng cảnh sát đang giết người ở đây, rằng hắn bị oan ức đến chết cho đến tận khi lên xe.
Jung Rok mặc kệ tất cả, đẩy Lee Jeong Wan vào ghế sau. Rồi anh nối còng tay của Lee Jeong Wan vào tay nắm phía trên đầu hắn. Lee Jeong Wan la hét đau đớn và khó chịu, nhưng Jung Rok vẫn phớt lờ và đóng sập cửa lại.
“Tôi ngồi ghế sau… Ực!”
Jung Yoon không biết từ lúc nào đã đứng trước cửa ghế sau bên kia xe, cậu vừa mở cửa định leo lên thì một bàn tay thô bạo bất ngờ túm lấy cổ áo cậu và kéo ra ngoài. Mọi chuyện diễn ra quá nhanh khiến nên Yoon không kịp phản ứng, áo cậu bị kéo lên đến mức lộ cả bụng. Jung Yoon nhăn mặt.
Jung Rok đóng cửa lại rồi dựa Jung Yoon vào đó như đè cậu xuống. Jung Yoon vẫn còn ngỡ ngàng, cậu nắm lấy cổ tay đang túm cổ áo mình và rên rỉ.
Còn tiếp
Bản dịch thuộc về Navy Team, cập nhật duy nhất trên trang web NAVYBOOKS.NET, đọc tại trang web chính chủ để ủng hộ nhóm dịch. Truyện không đủ view có thể sẽ bị drop.