D-Day - Chương 70

Lịch ra: Tối T3 và T7

Bản dịch thuộc về Navy Team, cập nhật duy nhất trên trang web NAVYBOOKS.NET, đọc tại trang web chính chủ để ủng hộ nhóm dịch. Truyện không đủ view có thể sẽ bị drop.

Chương 70.

Lee Jeong Wan có vẻ khá thoải mái chứ không hề căng thẳng, chợt quay đầu lại. Hắn liếc nhanh bức ảnh đen trắng mờ ảo được đưa ra trước mặt rồi nhìn Jung Yoon.

“Hình như ngày xưa tôi có lái một chiếc xe tương tự thế này…”

Lee Jeong Wan khẽ đáp, giọng nhỏ đến mức gần như không nghe thấy. Jung Yoon lập tức thu lại bức ảnh và tiếp tục điền vào hồ sơ.

“Anh đã từng bị điều tra về vụ án giết người ở thành phố Chun Won năm 2005 phải không?”

“Ờ. Tôi nhớ là vụ đó kết thúc mà không có vấn đề gì.”

“Vào thời điểm ước tính xảy ra vụ án, anh đang ở đồn cảnh sát Chun Won vì tội trộm cắp.”

“Chẳng phải tất cả đều đã ghi rõ ở đó rồi sao?”

Lee Jeong Wan bĩu môi, khẽ hất cằm về phía chiếc máy tính. Ánh mắt Jung Yoon thoáng chốc trở nên sắc lạnh. Thái độ ung dung đến đáng ngờ của hắn toát lên một sự tự tin kỳ lạ. Dường như dù có là hung thủ đi chăng nữa, hắn vẫn tin chắc mình sẽ chẳng bao giờ bị tóm.

“Anh biết Jang Chang Hyun chứ?”

“Không biết.”

Jeong Wan không hề tỏ ra bối rối trước câu hỏi của Jung Yoon. Jung Yoon nhìn Jeong Wan đang biểu lộ vẻ mặt thực sự không biết một lúc rồi nhìn chằm chằm vào màn hình.

“Ba năm trước, anh đã thụ án vì tội cướp giật gây thương tích phải không?”

“Ờ. Đúng vậy. Tôi đã chấp hành xong án phạt rồi.”

Nghe Jeong Wan nói đã trả hết giá, Jung Yoon cười khẩy ra mặt. Đó là lúc khuôn mặt vốn luôn ung dung của Lee Jeong Wan đanh lại. Đôi mắt lờ đờ ánh lên sự nhục nhã, nhìn chằm chằm vào Jung Yoon như muốn đâm thủng.

“Chúng tôi đã xác nhận rằng Jang Chang Hyun cũng đang thụ án cùng nhà tù với anh vào thời điểm đó, và hai người có quen biết nhau qua quản giáo. Anh vẫn không biết Jang Chang Hyun là ai sao?”

“……”

“Nếu không biết thì đành chịu vậy.”

Jung Yoon kiên quyết thu lại lời khai.

“Khoan đã!”

Ngay trước khi ngón tay Jung Yoon đang di chuyển nhanh chóng nhấn Enter, Lee Jeong Wan đang do dự bỗng hét lên. Jung Yoon tựa lưng vào ghế, nghiêng đầu.

“Tôi vừa ra tù là lên thuyền đi Nga làm việc ngay. Tôi sống mà không liên lạc với bất kỳ ai xung quanh, vậy thì có cần phải nói là tôi quen biết một tên cứ lảm nhảm vớ vẩn trong tù không?”

“Gần đây anh có liên lạc với hắn ta không?”

“Không.”

Khi Jung Yoon ngồi thẳng lại, Lee Jeong Wan cũng lấy lại bình tĩnh. Không biết vì lý do gì, Lee Jeong Wan dường như cảm thấy an tâm khi Jung Yoon đối xử với mình một cách lịch sự hoặc hành động đúng mực như một cảnh sát.

“Cũng chưa từng gặp mặt sao?”

“Không liên lạc thì làm sao mà gặp được?”

“Chúng tôi sẽ điều tra lịch sử cuộc gọi và hoạt động gần đây của anh, mọi thứ sẽ lộ ra thôi.”

“Vậy thì cứ điều tra đi chứ gọi tôi đến đây làm gì?”

Lee Jeong Wan mỉa mai. Ngón tay của Jung Yoon đang ghi chép không sót một chữ nào câu trả lời của Lee Jeong Wan chợt dừng lại.

“Vậy thì tối qua anh đến N Club làm gì?”

Lee Jeong Wan cứng đờ lại. Jung Yoon im lặng và bình tĩnh nhìn anh ta rồi lật chiếc máy tính bảng đang úp xuống, để lộ màn hình.

Cậu thờ ơ chạm nhẹ vào màn hình, một cảnh quay như được thu lại từ trung tâm hiện lên. Jung Yoon khẽ chạm vào nút phát ở giữa và màn hình bắt đầu trình chiếu.

Bíp, bíp – Tiếng máy móc nào đó cùng với tiếng giày da, giày thể thao, tiếng chửi thề, tiếng gió và tiếng ống xả xe máy từ xa vọng lại, hòa vào nhau qua loa.

Con ngươi của Lee Jeong Wan chậm rãi đảo. Gò má bóng dầu co giật, và cằm hắn cũng giật giật. Đây là lần đầu tiên Lee Jeong Wan bộc lộ nỗi sợ hãi và bất an, ngoại trừ lúc đối mặt với Jung Yoon ở cửa hàng tiện lợi.

Đúng lúc đó, Lee Jeong Wan xuất hiện trên màn hình. Thân trên của hắn giật giật. Jeong Wan không bỏ lỡ cơ hội, lập tức dừng màn hình lại.

“Tốt hơn hết là tôi nên hỏi lại. Lee Jeong Wan, tối qua anh đã làm gì ở N Club?”

Biểu cảm của Lee Jeong Wan thay đổi một cách kỳ lạ. Làm sao có thể, làm sao mà… Đôi môi anh ta mấp máy như cá vàng, ám chỉ điều đó. Jung Yoon tiếp tục phát lại màn hình đã dừng.

Trên đó, Lee Jeong Wan mặc bộ quần áo giống như hôm nay, nhưng đội thêm một chiếc mũ che mặt và bước vào một con hẻm tối.

“…Không, không phải tôi.”

“Giờ anh không thấy nói mấy lời đó thật đáng xấu hổ sao?”

“Không phải thế mà…”

Lee Jeong Wan hiếm khi bối rối, nhắm nghiền mắt lại. Ánh mắt Jung Yoon càng trở nên sắc sảo hơn. Lee Jeong Wan dường như hoảng loạn một lúc, rồi gãi mạnh đầu bằng bàn tay đang còng. Sau đó, cuối cùng hắn cũng mở miệng.

“Tôi… tôi không phải là người đã giết.”

“Cái đó lấy ở đâu ra?”

“Là của một thằng chuyên giao thuốc, nó gắn vào mũ bảo hiểm để làm bằng chứng phòng thân, nhưng nó quên tháo mũ bảo hiểm ra lúc vào. Nó chỉ bật nút quay thôi.”

“…Đúng là đủ trò hết.”

“May mắn thật đấy.”

Bên ngoài phòng thẩm vấn, Hyun Chul ngồi nghe cuộc nói chuyện giữa Jung Yoon và Lee Jeong Wan trong phòng giám sát nơi có thể nhìn rõ bên trong, nhìn Jung Rok với vẻ ghê tởm.

Hyun Chul luôn thấy Jung Rok thật kỳ lạ. Cái bộ não mà mọi thứ đều dẫn đến kết quả tích cực cho cuộc điều tra, thật đáng kinh ngạc. Jung Rok cười ranh mãnh khi thấy Hyun Chul lắc đầu nhìn mình.

“Tên điên. Mà nhân tiện, vai của Woo Jung Yoon hình như có vấn đề rồi, là ai làm thế, cậu à, hay cậu ta?”

“Ông già hết cảm giác rồi à? Tôi sao?”

Jung Rok nhăn mặt đáp trả như vừa nghe được điều gì đó thật kinh tởm.

“Từ trước khi lập đội tôi đã lo sốt vó lên rồi, thế mà trong lúc thằng đó đánh nhau với tên kia, cậu làm cái quái gì hả?!”

“Đánh đấm cái quái gì. Khả năng ngôn ngữ của anh tệ hại quá đấy?”

“Nếu cậu ta không biết điểm dừng thì cậu ít nhất cũng phải ra mặt chứ! Cứ để cậu ta cầm dao đánh nhau à? Hả? Thằng cầm dây cương như cậu phải ra tay ngăn cản chứ!”

Tay Hyun Chul siết chặt cổ áo Jung Rok một lần rồi buông ra. Jung Rok xoa xoa cổ họng bị siết, ngẫm nghĩ xem mình đã nắm dây cương của Jung Yoon từ bao giờ rồi tặc lưỡi.

“Lúc đưa về tưởng là nai tơ, ai dè nuôi mãi thành kangaroo.”

“Cái gì? Thằng điên này đang nói cái quái gì vậy. Đây là sân sau của Úc hả? Và nai tơ cái gì, một thằng đàn ông to lớn thế này mà nai tơ cái nỗi gì? Muốn làm xiềng xích của pháp trường hả?”

Hyun Chul nghiêm giọng chất vấn Jung Rok về Jung Yoon. Cậu đã bị rách lòng bàn tay vì cú vung dao của tên kia, lại còn trầy vai khi va vào kệ trưng bày lúc cố đưa Lee Jeong Wan rời khỏi hiện trường. Sự nghiêm trọng trong thái độ xuất phát từ cơn thịnh nộ bùng lên chỉ vì một từ: “bất tài.”

“Đúng là sương mù…”

Hyun Chul than thở rằng mình đau đầu chết mất, không sống nổi nữa, nhưng Jung Rok lại cứ loay hoay với những chuyện vô bổ như vậy. Ánh mắt Hyun Chul càng trở nên dữ tợn.

“Đáng lẽ… đáng lẽ tôi phải ngăn cản khi cậu đòi cho cậu ta làm cặp với cậu. Đúng là một cặp điên rồ… À không, đáng lẽ tôi phải giết cậu ngay khi cậu gọi tôi đến đây. Chết tiệt, tình nghĩa cái quái gì. Này thằng kia, cậu ta là cậu ta, nhưng cậu mà bị thương thì anh trai tôi giết tôi thật đấy. Cậu biết không?”

“Ư… Thật ghê tởm, anh trai cái gì mà anh trai. Với một ông chú già như anh.”

“Nói nhảm! Tuổi của tôi với cậu còn cách xa tuổi của cậu với bố cậu đấy, thằng chó con này. Ai đã ban cái vòng vàng cho thằng não có vấn đề này vậy.”

Hyun Chul đá loạn xạ vào không khí và đấm liên hồi. Jung Rok lại vỗ tay khen ngợi Hyun Chul, cổ vũ ông ta. Hyun Chul tức điên lên, vươn hai tay ra định tóm lấy cổ áo Jung Rok thì bất ngờ cánh cửa mở ra và Jung Yoon ló đầu vào.

“Cuộc điều tra Goo Hae Sang bắt đầu rồi… Hai người đang làm gì vậy?”

Đôi mắt Jung Yoon vốn khô khan đến mức khó tả trong phòng thẩm vấn, giờ lại trợn tròn. Trong khoảnh khắc ngắn ngủi đó, Jung Rok cảm thấy thích thú với sự bất ngờ nhỏ nhoi ấy, anh khẽ thở dốc.

Ngay khi Hyun Chul lùi lại một bước vì thấy anh ghê tởm, Jung Rok nhanh nhẹn di chuyển thân hình to lớn của mình và lao về phía Jung Yoon.

“Gì…?”

“Cái kiểu đó là quấy rối nam giới, đúng không?”

Jung Rok nhanh chóng đẩy Jung Yoon ra phía trước, vòng tay ôm lấy cơ thể cậu rồi trưng ra vẻ mặt buồn bã. Đúng lúc đó, Jun Hyuk đang đi đến phòng điều tra thì dừng bước.

“Tôi sợ quá.”

“Cậu làm thế còn đáng sợ hơn. Này, tay mắc rồi đấy. Thằng này chắc chắn phải kiểm tra ma túy. Cậu dùng thuốc rồi tập gym đúng không?”

Jun Hyuk cảm thấy ngày hôm đó thật xui xẻo, đá vào mông Jung Rok đang rên rỉ một tiếng “Ing” ghê tởm. Jung Rok không kêu lên một tiếng nào, vẫn ôm Jung Yoon rồi xoay cậu làm lá chắn che đòn của Jun Hyuk.

“Đồ ngu như cậu mới làm thế. Cái của tôi là hàng thật, chạy bộ mà ra đấy.”

“Ồ, vậy sao? Vậy thì sao cậu không đỡ dao thay cậu ấy đi, chắc chả chảy một giọt máu nào đâu nhỉ.”

“À?”

Jung Rok thốt lên một tiếng cảm thán như vừa nhận ra điều gì đó to lớn. Ánh mắt Jung Yoon hướng về phía đó. Dù không cố ý, nhưng giọng nói vang vọng khắp hành lang, xuyên qua cánh cửa mỏng manh, không thể nào làm ngơ được.

Jung Yoon lặng lẽ nhìn xuống lòng bàn tay mình. Thật ra cậu không biết mình bị thương từ lúc nào. Cậu chỉ biết vai mình bị trầy xước trong lúc giằng co, nhưng không ngờ lại chảy máu đến vậy.

Jung Yoon có thể gọi Jung Rok. Tình huống lúc đó hoàn toàn đủ điều kiện. Nhưng cậu đã hành động độc đoán, nên nếu bị kỷ luật vì xử lý quá mức cũng không có gì để nói.

Tuy nhiên, Jung Yoon tuyệt đối không muốn bị kỷ luật dù chỉ là nhỏ nhất nên đã im lặng. Cậu cảm thấy có lỗi, đang cúi đầu xuống thì Jung Rok đột nhiên đến gần, nâng tay Jung Yoon lên và xoay qua xoay lại.

Máu đã khô trên lòng bàn tay cậu. Jung Rok dùng ngón cái lướt qua. Dù máu khô không được lau sạch hoàn toàn, nhưng có thể xác nhận rằng vết thương không bị hở.

“Không bị thương nặng lắm.”

Giọng nói nhẹ nhàng. Rõ ràng là không có ý trách mắng, cũng không có vẻ đổ lỗi.

“Nếu bị thương nặng thì tôi sẽ giết hết các cậu đấy!”

Còn tiếp

Bản dịch thuộc về Navy Team, cập nhật duy nhất trên trang web NAVYBOOKS.NET, đọc tại trang web chính chủ để ủng hộ nhóm dịch. Truyện không đủ view có thể sẽ bị drop.

Bình luận
Đăng ký mới
Báo Lỗi Truyện!
Mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo đúng sẽ được thưởng 50 coin. Báo sai sẽ bị trừ 50 coin.
Donate Ủng hộ Team
Premium Chapter
hoặc 0 coin
Nếu không có mật khẩu mở chương bạn sẽ bị trừ coin!
Bạn có chắc chắn thực hiện hàng động này!
Đăng nhập
Nếu không đăng nhập được hãy dùng chức năng quên mật khẩu để lấy mật khẩu mới!
Quên mật khẩu
Mật khẩu mới và link xác nhận sẽ được gửi tới địa chỉ email! Mật khẩu mới chỉ có hiệu lực sau khi bạn xác nhận!
Thông báo