Lịch ra: Tối T3 và T7
Bản dịch thuộc về Navy Team, cập nhật duy nhất trên trang web NAVYBOOKS.NET, đọc tại trang web chính chủ để ủng hộ nhóm dịch. Truyện không đủ view có thể sẽ bị drop.
Việc một người có địa vị như Han Kyul lại gọi Jun Hyuk là 'thằng này', và mọi người xung quanh đều xem đó là điều bình thường khiến Si Un không khỏi sững sờ. Chuyện như thế hoàn toàn không thể xảy ra trong đội của cậu ta.
“A, thôi đi!”
Si Un đang lo lắng, thầm nghĩ “Chắc là ổn chứ?” thì đột nhiên Jung Yoon hét lên. Si Un quay lại, mặt cậu ta càng tái mét. Người bị Jung Yoon quát tháo không ai khác chính là Moon Jung Rok.
Chuyện gì đang xảy ra thế này? Đây là một vấn đề hoàn toàn khác so với việc Han Kyul gọi Jun Hyuk là "thằng này". Với Si Un, việc bất kính với cấp trên một cách trắng trợn như vậy, đặc biệt là với Moon Jung Rok, là điều không thể tưởng tượng được.
Đó không phải là ai khác, mà là Moon Jung Rok. Anh không chỉ là cấp trên mà còn là con trai của cục trưởng. Làm sao có thể lớn tiếng với một người như vậy?
Điều kỳ lạ hơn nữa là không một ai can ngăn Jung Yoon.
Thậm chí họ còn chẳng bận tâm. Han Kyul còn tỏ thái độ bất kính hơn cả Jung Yoon, cứ như muốn mọi người nghe lời mình vậy. Mắt Si Un hoa lên, quay cuồng.
Si Un nghĩ, hay là họ đang trêu chọc mình nhỉ? Trong một tổ chức cứng nhắc và đầy cấp bậc như thế này, cảnh tượng trước mắt hoàn toàn phi thực tế. Nhưng nhìn nét mặt khó chịu của Jung Yoon, có vẻ như sự bực bội đó không phải là giả.
Jung Yoon trông cũng không giống người có thể diễn một cảnh như vậy.
Vẫn không hề lơ là cảnh giác, Si Un cẩn thận quan sát Jung Yoon và Jung Rok. Jung Rok nổi tiếng với tính cách thất thường. Khi không cười, gương mặt lạnh lùng ấy lại càng trở nên đáng sợ.
May mắn thay, anh thường hay cười ngớ ngẩn nên nhìn chung cũng bớt đi phần đáng sợ. Thế nhưng với danh tiếng thất thường ấy, chẳng ai dám chủ quan, và cậu ta cũng không ngoại lệ.
Si Un cứ thấp thỏm một mình, chẳng đoán nổi rốt cuộc Jung Rok sẽ hành động ra sao. Nghe nói Moon Jung Rok không chỉ thiếu lòng trắc ẩn mà còn chẳng biết tôn ti trật tự, nên cậu ta càng lo Jung Yoon sẽ là người gánh chịu mọi hậu quả.
Nhưng nỗi lo đó đã sớm tan biến.
“À, được rồi. Bò, cua tuyết, tất cả đều được.”
Giọng nói của Jung Rok rõ ràng và dứt khoát. Anh cười tinh quái rồi bám dính lấy Jung Yoon. Phản ứng này hoàn toàn trái ngược với những gì cậu ta lo lắng. Trong lúc còn bối rối nhìn hai người, Han Kyul liếc nhìn Si Un rồi bước tới huých vai cậu ta.
“Rảnh à?”
“Hả? Không. Tôi đi đây.”
“Gì thế. Sao lại nhìn tôi như thế?”
Si Un bối rối nhìn Han Kyul đang khoác vai mình. Han Kyul nhếch mép cười tươi. Si Un khẽ thở dài, cúi đầu chào ba người. Han Kyul cũng cúi đầu theo rồi "Á!" một tiếng và đứng thẳng dậy.
“Cậu ổn không?”
Si Un lặng lẽ rời khỏi ba người, thì thầm với Han Kyul đang đi tiễn mình. Han Kyul tỏ ra ngơ ngác.
“Dù sao thì cũng là đội trưởng… lỡ đâu anh ấy bị mắng to thì sao?”
“Ai bị mắng? Đội trưởng á?”
“Hả?”
Si Un nhíu mày trước câu trả lời của Han Kyul. "Làm gì có chuyện đó?", Si Un cười khẩy bằng mũi. Lúc này, Han Kyul dường như mới hiểu ra, gật đầu khúc khích.
“Không biết. Ban đầu tôi cũng lo lắng, nhưng đội trưởng không nói gì, còn trưởng phòng thì lại ủng hộ. Thôi thì tôi cứ nghĩ ‘không khí đội mình nó thế đấy’… mà sống thôi. Dĩ nhiên là lúc không khí không tốt thì tôi cũng im lặng.”
“Không chỉ có cậu, anh cảnh sát Woo cứ thế kia, có khi bị ăn đòn thật đấy.”
Đó là một mối lo ngại thực tế dựa trên kinh nghiệm của Si Un. Cậu ta không hiểu rõ Jung Yoon, nhưng đã từng cổ vũ cho Jung Yoon khi cậu còn là vận động viên quốc gia. Ấn tượng tốt đẹp thuở ấy khiến làm cậu ta càng thêm lo lắng.
“Lúc đầu tôi cũng đã từng nói như thế.”
“Rồi sao?”
“Anh ấy nói là đã chuẩn bị tinh thần rồi, bị đánh cũng được.”
“…Hả?”
Trước lời giải thích của Han Kyul, lần này đến lượt Si Un ngớ người. Han Kyul gãi má, nhìn lên trần nhà như đang hồi tưởng.
“Anh ấy nói thà bị đánh còn hơn. Thật ra, đội mình cũng giống như bị giáng chức vậy. Tôi là lính mới, còn anh Ki cũng bị dọa, nhưng một nửa là tự nguyện đến.”
“Thật sự là đội trưởng Moon đã lôi anh cảnh sát Woo đến đây sao?”
“Đúng vậy. Giải quyết được một vụ án lớn, đang lúc nổi tiếng thì bị lôi đến đây. Gọi là án tồn đọng, nhưng thực chất là bị giáng chức. Nếu là tôi, tôi cũng phát điên lên.”
Han Kyul hạ giọng khi nói đến từ "điên".
“Nếu không đến mức đó, trưởng phòng đã không nói là ‘cứ đánh đi’ rồi. Nhưng dù sao thì lúc làm việc, họ rất hợp nhau. Anh ấy tỏ vẻ rất ghét, nhưng lại làm việc rất tốt.”
“...À, vậy hả.”
“Tôi biết cậu quý cảnh sát Woo lắm, đã nói vài lần rồi. Ừ thì tôi cũng quý, nhưng thật ra anh ấy không bình thường như cậu nghĩ đâu.”
“Không bình thường á?”
“Ừ. Theo những gì tôi đã trải qua thì hình như anh ấy là người kỳ lạ nhất trong đội mình thì phải…”
Han Kyul hạ giọng, thì thầm đầy bí mật. Si Un bị sốc, liếc nhìn Jung Yoon qua khung cửa kính phía sau lưng Han Kyul. Cậu ta không thể tin nổi. Gương mặt kia sao? Lại kỳ lạ sao?
“Cũng khác nhiều so với những gì Tae Pyeong đã kể.”
Tae Pyeong là đồng nghiệp từng làm chung đội với Jung Yoon một thời gian ngắn. Gã đó đã từng rất khó khăn với thái độ vô tâm của Jung Yoon. Si Un nhớ lại Tae Pyeong từng than thở rằng Jung Yoon ít nói và khó đoán, cậu ta vô thức gật đầu.
“Dù sao thì, cút đi. Tôi phải đi xem CCTV đây.”
Han Kyul đẩy Si Un sang bên cầu thang. Bị đẩy, Si Un đành bước lên một bậc thang. Trong khoảnh khắc ngắn ngủi đó, cậu ta nhìn thấy Jung Yoon và Jung Rok qua khung cửa kính. Hai người họ đang nói chuyện gì mà căng thẳng đến vậy nhỉ. Si Un chăm chú nhìn hai người một lúc rồi gạt bỏ suy nghĩ và quay lưng bước đi.
Sau tất cả, cậu ta chợt nhận ra rằng lo chuyện người khác chỉ khiến nhà mình cháy thôi.
***
Cuối cùng, đội điều tra án tồn đọng cũng nhận được lệnh bắt giữ ngay trước khi hết thời gian tạm giam và lên xe.
“Này, hỏi xem trưởng phòng một mình ăn gì ngon thế. Ôi, nhức cả tai.”
Jun Hyuk chiếm ghế phụ lái, vỗ vỗ vào hai bên tai và lè lưỡi. Jung Yoon ngồi phía sau, thở dài đồng tình.
Cả đội đã phải chạy trốn khỏi Hyun Chul, ông ta cứ quát tháo đòi họ mang bằng chứng về mãi. Giọng ông ta vang dội đến mức các cảnh sát khác ngoài hành lang cũng phải ngoái lại nhìn.
“Hoàn toàn không có ai ở khu phố thấy gì sao?”
Jung Rok vừa khởi động xe vừa hỏi Han Kyul. Dù đã xem lại CCTV và hỏi cả trưởng làng, Han Kyul vẫn lắc đầu, vẻ mặt thoáng nét u sầu.
“Hoàn toàn không. Nhưng nghe đồn không tốt về họ. Có người nói là họ chuyển đi, nhưng cũng có nhiều người nói là họ đã chết. Tất cả chỉ là phỏng đoán thôi. Dù sao thì, có một điều chắc chắn là Lee Jeong Wan và bố anh ta không hợp nhau.”
Sau câu trả lời của Han Kyul, cả chiếc xe đi về thành phố Yang Un chìm vào im lặng. Đến lúc mặt trời lặn, chiếc xe dừng lại trước một ngôi nhà tối om ở góc làng.
Ngôi nhà thấp lè tè, khuất sâu trong một góc làng rộng lớn, trông hoang vắng đến mức tưởng chừng chưa từng có ai đặt chân tới. Bốn người xuống xe, đồng loạt lấy găng tay nitrile ra đeo vào.
Ngôi nhà được cho là nơi bố mẹ Lee Jeong Wan từng sống, có vẻ tồi tàn hơn so với tưởng tượng. Thực tế, rất khó để nói có người từng sống ở đây, và cũng chẳng có dấu hiệu nào cho thấy họ đã cố gắng duy trì nó.
“Trưởng làng đã rất bực tức vì ngôi nhà này. Hóa ra là có lý do cả.”
Han Kyul nhìn quanh bức tường cao gần bằng mình rồi nhảy phóc lên. Cậu ta đáp xuống, lắc đầu với ba người đang đứng trước cổng. Jung Rok không nói hai lời, cũng nhảy qua bức tường.
“Nếu không làm cảnh sát, anh ta chắc chắn sẽ là một tên trộm nổi tiếng. Nhìn cách anh ta nhảy kìa. Chắc anh ta lắp cái gì vào khớp xương đấy nhỉ.”
“Có nhiều nghề tốt hơn như vận động viên nhảy cao, tại sao lại phải là trộm chứ?”
“Gì thế, sao tự nhiên lại bênh Moon Jung Rok thế?”
Không có gì ngạc nhiên, Jung Rok đã mở cổng. Jung Yoon bước vào, nhìn Jung Rok đầy ẩn ý.
“Nếu một người như vậy làm trộm thì sẽ rất khó bắt. Tôi ghét điều đó.”
Jun Hyuk khúc khích cười trước lời nói đó.
“Dù sống thế nào cũng sẽ làm cảnh sát ư? Hoài bão lớn lao đấy, cảnh sát.”
“…Không hẳn. Tôi chỉ nói những gì tôi nghĩ thôi. Ngay cả bây giờ, tôi cũng không làm vì muốn.”
Nếu không có một mong muốn nào đó, cậu đã không bao giờ làm cảnh sát, bất kể cốt truyện gốc ra sao. Jung Yoon nuốt lại những lời còn lại, lục lọi túi quần sau.
Jung Yoon cảm thấy may mắn vì đã vào được mà không làm hỏng bất cứ thứ gì, rồi mở lệnh bắt giữ ra. Dù không có ai để đưa, nhưng điều này cũng giúp cậu bớt khó chịu.
“Dù không muốn, nhưng cậu vẫn làm việc chăm chỉ nhất, cảnh sát Woo Jung Yoon, vào thôi.”
“Thiếu úy, tôi hỏi thật đấy.”
“Ừ?”
“Cảnh sát trưởng có dạy cách nói chuyện khó nghe không?”
Jung Yoon thực sự tò mò về cách nói chuyện của Jung Rok và Jun Hyuk. Họ thực sự có tài trong việc chọc tức người khác.
“Điều đó được xem là một kỹ thuật điều tra xuất sắc đấy.”
Jun Hyuk không hề bị ảnh hưởng, trả lời với vẻ mặt vui sướng đến chết được. Jung Yoon phớt lờ Jun Hyuk đang nham nhở, quay lưng đi.
Còn tiếp
Bản dịch thuộc về Navy Team, cập nhật duy nhất trên trang web NAVYBOOKS.NET, đọc tại trang web chính chủ để ủng hộ nhóm dịch. Truyện không đủ view có thể sẽ bị drop.