D-Day - Chương 87

Lịch ra: Tối T3 và T7

Bản dịch thuộc về Navy Team, cập nhật duy nhất trên trang web NAVYBOOKS.NET, đọc tại trang web chính chủ để ủng hộ nhóm dịch. Truyện không đủ view có thể sẽ bị drop.

Chương 87

“Ăn cùng đi.”

Lần này, Jung Yoon cũng nhanh chóng bắt lấy, cậu nhìn xuống bàn tay mình với vẻ mặt khó hiểu. Jong Rok đã ném cho cậu một cái cơm nắm tam giác.

Cơm nắm tam giác ăn với sữa chuối ư? Để hỏi xem rốt cuộc anh đang làm cái quái gì thế, Jung Yoon ngẩng đầu lên, rời mắt khỏi nắm cơm tam giác mà nhìn Jong Rok.

“Rốt cuộc là…”

Jung Yoon mở miệng định hỏi về cái sự kết hợp có một không hai này. Nhưng khi thấy Jong Rok đã nhắm mắt nằm xuống tự lúc nào, cậu lại chẳng nói thêm được lời nào. Jung Yoon thôi không nhìn nữa, bưng sữa chuối sang chiếc bàn bên cạnh.

Vừa hút sữa chuối, Jung Yoon vừa mân mê nắm cơm tam giác một lúc, rồi cậu liếc nhìn Jong Rok một lần nữa và bắt đầu bóc vỏ. Khi cắn một miếng cơm nắm, cậu nghe thấy tiếng cười khúc khích, nhưng Jung Yoon chỉ đơn giản là lờ đi.

Sau vài giờ nghỉ ngơi ngắn ngủi, cuộc điều tra lại được tiếp tục. Bắt đầu từ việc tìm thấy chiếc xe porter và lời khai của Goo Hae Sang, cuộc điều tra bế tắc bỗng trở nên sôi nổi. Do đó, đội điều tra án tồn đọng cũng bận rộn hơn hẳn.

“Goo Hae Sang đã thừa nhận tất cả.”

Đúng như mọi người dự đoán, Goo Hae Sang là kẻ cứ cố chấp với chiếc xe porter, cuối cùng cũng đã thú nhận hầu hết các tội danh của mình.

 “Tôi chỉ đang trừng phạt những kẻ đã cướp đi của tôi mà thôi.”

Mặc dù đã thú nhận toàn bộ tội ác, Goo Hae Sang lại cảm thấy hành vi của mình là chính đáng. Hắn ta bào chữa rằng tất cả những kẻ đó đều đáng bị trừng phạt.

“Vậy tôi có thể về được chưa?”

Động tác ghi chép lời khai của Jung Yoon đột ngột dừng lại. Hàm cậu siết chặt lại, cơ bắp cứng đờ. Lee Jeong Wan liếc nhìn biểu cảm đột ngột trở nên đáng sợ của Jung Yoon rồi nhún vai.

“Anh không hiểu chuyện Goo Hae Sang đã nhận tội sao?”

“Goo Hae Sang đã nói rằng tôi cũng làm chuyện đó với anh ta sao?”

Lee Jeong Wan bật cười. Cái nhếch mép vặn vẹo khó chịu kia bỗng nhiên hôm nay lại càng làm Jung Yoon bực mình hơn. Jung Yoon nheo mắt đầy giận dữ, chuyển ánh mắt về phía màn hình.

“Không phải Goo Hae Sang nói vậy, mà là những bằng chứng nói vậy đấy.”

“Bằng chứng?”

“Nếu không còn gì để nói, cuộc điều tra sẽ kết thúc tại đây. Không có ý kiến phản đối gì thì hãy ký đi.”

Jung Yoon trắng trợn kết thúc câu nói rồi tắt màn hình. Trên thực tế, kết quả giám định bằng chứng vẫn chưa được công bố. Goo Hae Sang cũng chỉ thừa nhận đã giết Jang Chang Hyun chứ không hề đề cập đến Lee Jeong Wan.

Mặc dù đã thu thập được nhiều bằng chứng tại nhà bố mẹ Lee Jeong Wan đêm qua, đây vẫn là một việc không thể chắc chắn. Thái độ của Lee Jeong Wan cũng có thể bắt nguồn từ sự tự tin không có bằng chứng.

Jung Yoon biết đây là một chiêu hèn, nhưng cậu muốn nghe Lee Jeong Wan nói thêm bất cứ điều gì. Jung Yoon nhấn nút kết thúc ghi âm và tắt màn hình máy tính. Để Lee Jeong Wan thấy mình không hề bận tâm, cậu cố nặn ra một biểu cảm bình thường và hành động thật tự nhiên.

“Tôi có thể hút một điếu thuốc không?”

Khi Jung Yoon chuẩn bị đứng dậy rời đi vì cuộc trò chuyện không còn tiếp tục, Lee Jeong Wan nãy giờ vẫn lẳng lặng theo dõi động tĩnh của cậu, bỗng lên tiếng.

“Đợi đã.”

“Tôi cũng muốn đi vệ sinh một chút. Chắc vì căng thẳng nên… bụng dạ khó chịu quá…”

Lee Jeong Wan giả vờ sờ ngực bằng đôi tay bị còng. Jung Yoon im lặng nhìn chằm chằm vào hắn một lúc rồi quay lưng đi kèm một tiếng thở dài. Khi cậu mở cửa, cậu thấy ngay viên cảnh sát đã đưa Lee Jeong Wan từ nhà tạm giam đến.

“Có thuốc không?”

“Dạ?… À, dạ có ạ.”

“Lee Jeong Wan muốn đi vệ sinh, đưa hắn đi rồi quay lại phòng điều tra ngay. Cho hắn hút thuốc trong phòng điều tra thôi và nhớ thu dọn tàn thuốc cho cẩn thận. Đừng để hắn tự hút, chỉ cần gắp thuốc bằng đũa hay gì đó rồi kẹp vào miệng hắn thôi cũng được.”

“Vâng, tôi hiểu rồi.”

Cậu chẳng muốn làm bất cứ điều gì cho hắn. Tuy nhiên, cậu không thể phớt lờ hắn vì việc nghi phạm yêu cầu hút thuốc thường được coi là dấu hiệu nhận tội. Jung Yoon cảm thấy khó mà chứng kiến cảnh Lee Jeong Wan tận hưởng thuốc lá nên đã quay lưng rời đi, hướng về phía văn phòng.

Văn phòng đang rất hỗn loạn. Nguyên nhân là do lời thú tội của Goo Hae Sang. Bên cạnh đó, khi kết quả giám định dấu vân tay được gửi đến, cuộc điều tra nhanh chóng đi đến hồi kết. Các cảnh sát lại càng thêm hăng hái.

“Đã xác nhận dấu vân tay của Goo Hae Sang trong xe, và DNA lấy từ hung khí đang được bảo quản cũng sắp có kết quả rồi.”

Han Kyul thấy Jung Yoon bước vào thì đưa cho cậu bản kết quả đã in sẵn.

“Lee Jeong Wan thì sao?”

“Không có dấu vân tay của Lee Jeong Wan. Chúng em đang kiểm tra tóc, sợi vải và máu đã tìm thấy, chắc sẽ có kết quả thôi. À, trưởng thôn có gọi điện đến. Dường như bố của Lee Jeong Wan đã quản thúc hắn rất chặt sau khi hắn ra khỏi trại giáo dưỡng.”

Tiếp theo, Jung Yoon kiểm tra một bức ảnh của Lee Jeong Wan khi còn học cấp hai. Vào thời điểm đó, Lee Jeong Wan đã phải ra tòa án vị thành niên vì tội tương tự, bạo hành đặc biệt.

Đây không phải là lần đầu Lee Jeong Wan ra tòa nên hắn đã nhận hình phạt nghiêm khắc nhất, đó là hình phạt số 10 (gửi đến trại giáo dưỡng dài hạn trong vòng 2 năm). Sau đó, hắn không còn đi học tử tế nữa.

Theo lời kể của những người trong làng, sau khi ra tù, Lee Jeong Wan bị bố lạm dụngbvới lý do là giáo dục và cải tạo. Đây không phải là một sự thật đã được xác nhận, nhưng có rất nhiều người đã chứng kiến.

Về bố mẹ của Lee Jeong Wan, mặc dù họ không xuất hiện nhưng người dân trong làng kể rằng thường xuyên thấy chiếc xe của bố Lee Jeong Wan ra vào làng. Trưởng thôn nói rằng ông không thấy, nhưng những người khác đã thấy nên họ nghĩ là mọi việc bình thường.

“Người sở hữu chiếc xe porter hiện tại đúng là Goo Hae Sang, nhưng khi tra cứu hồ sơ chuyển nhượng xe, chúng em phát hiện ra chủ sở hữu ban đầu là bố của Lee Jeong Wan.”

Jung Yoon cẩn thận thu thập tất cả các hồ sơ bằng chứng chất đống. Đằng sau lưng cậu, Jung Rok bước vào cùng Hyun Chul. Anh vừa trực tiếp thẩm vấn Goo Hae Sang.

“Sao mọi người mặt mày bí xị thế?”

“Bốn đó.”

Hyun Chul nghiến răng ken két.

“Bốn cái gì cơ…”

“Hung khí được cất giữ. Chúng tôi đã phân tích vết máu, và có bốn DNA khác nhau. Vừa nhận được cuộc gọi, có vẻ là gen của bốn người khác giới. Tôi vừa về đến đây.”

“Thế còn hài cốt được tìm thấy thì sao?”

“Cần thêm thời gian, nhưng hiện tại khả năng cao là mẹ của Lee Jeong Wan. Họ nói sẽ kiểm tra các bản ghi lại dấu vết điều trị nha khoa và gửi kết quả sau. Tên khốn nạn đó, đến cả mẹ mình cũng…”

Hyun Chul vừa thở hổn hển vừa vung nắm đấm vào không khí. Jung Rok phải cố gắng làm cho ông ta bình tĩnh lại. Hyun Chul gào lên đòi bắt giam tất cả bọn chúng. Sau đó, ông ta ra hiệu cho Jung Yoon bằng tay.

“Lee Jeong Wan vẫn chưa chịu khai sao?”

“Hắn yêu cầu hút một điếu thuốc nên tôi đã ra ngoài một lát. Có viên cảnh sát Yang đi cùng.”

“Bây giờ cậu vào à? Tôi cần phải lên trên một chút.”

“Tôi sẽ vào trước. Dù sao thì việc này cũng không nhanh đâu. Tôi sẽ bật ghi âm lại.”

“Em sẽ vào phòng quan sát ngay sau khi gửi cái này.”

Sau câu trả lời của Han Kyul, Jung Rok rời đi cùng với trưởng phòng. Jung Yoon đã thu thập tất cả các tài liệu cần thiết cho cuộc điều tra.

“Tôi lên trước nhé. Khi nào đến thì gõ cửa. Lúc đó chúng ta sẽ bắt đầu.”

“Vâng, chỉ 3 phút thôi ạ.”

Jung Yoon cười nhẹ với câu trả lời nhanh nhẹn của Han Kyul rồi rời khỏi văn phòng. Cậu vừa lên cầu thang vừa xoay cổ để thư giãn sau cả ngày chỉ ngồi đánh máy rồi đi thẳng vào phòng điều tra.

Tuy nhiên, phòng điều tra trống không. Jung Yoon nhìn xuống chiếc đồng hồ đeo tay. Đáng lẽ ra không được vắng mặt vào giờ này… Jung Yoon đặt tài liệu lên ghế, ra khỏi phòng điều tra và nhìn quanh hành lang.

Phải chăng linh tính đã mách bảo cậu rằng có điều gì đó bất ổn với hành lang yên tĩnh không một bóng người này? Jung Yoon cảm thấy bất an và nhìn về phía biển hiệu nhà vệ sinh ở cuối hành lang.

Khi bước đi nhẹ nhàng và đến gần nhà vệ sinh, Jung Yoon nghe thấy tiếng rên rỉ yếu ớt từ bên trong. Một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng cậu, và trước mắt cậu như có một tia sáng lóe lên.

Jung Yoon nhanh chóng nhìn xung quanh rồi gửi một tin nhắn ngắn gọn cho Han Kyul, chỉ vỏn vẹn hai chữ "nhà vệ sinh", dù biết nó sẽ rất khó hiểu với người nhận. Cậu tin rằng Han Kyul là một người nhanh trí nên sẽ hiểu sơ qua.

Jung Yoon kiểm tra thiết bị của mình và nín thở. Cậu cẩn thận nắm lấy tay nắm cửa nhà vệ sinh và dùng vai đẩy cửa vào.

“…………”

Ngay khi cánh cửa mở ra, cậu thấy viên cảnh sát Yang đang nằm trên sàn. Nắp bồn cầu bị vỡ nằm rải rác trên sàn, có vẻ như Lee Jeong Wan đã dùng nó để tấn công viên cảnh sát Yang.

Lee Jeong Wan quan sát Jung Yoon đánh giá tình hình, và khi ánh mắt của Jung Yoon chuyển sang hắn, hắn giơ tay lên đúng lúc. Dù hai tay bị còng lại, nhưng hắn vẫn cầm một mảnh vỡ nắp bồn cầu.

“Tôi không thể sống ở nơi đó dù chỉ một ngày nữa.”

Lee Jeong Wan ngồi trên đùi của viên cảnh sát Yang, nở một nụ cười kỳ quái. Sau đó, hắn rùng mình như đang lên cơn co giật rồi nhìn Jung Yoon với ánh mắt sắc lạnh. Đôi mắt hắn ánh lên một vẻ kỳ dị đến rợn người.

“Bỏ cái đó xuống.”

“Nếu tôi bỏ xuống thì tôi làm thế này để làm gì? Cậu cũng có một khía cạnh thật ngu ngốc, thưa cảnh sát.”

“Đừng có nói nhảm nữa, bỏ nó xuống.”

Jung Yoon nói bằng một giọng bình tĩnh và rút súng điện ra. Lee Jeong Wan nhìn thấy nó thì khúc khích cười. Hắn giơ tay bị còng lên gãi trán rồi lắc mảnh vỡ dính máu trong không khí, nhìn Jung Yoon với vẻ chế giễu.

“Liệu thứ đó có giết được người không?”

“Đôi khi cũng có thể.”

Jung Yoon vào tư thế và nhắm súng điện. Cậu cố tình nhắm vào ngực, sau đó lại hạ súng xuống và nhắm vào đùi hắn.

“Mọi người sẽ đến ngay thôi. Đằng nào thì anh cũng không thể thoát ra khỏi đây. Bỏ cái đó đi. Tôi cảnh báo anh lần cuối. Bỏ xuống.”

Còn tiếp

Bản dịch thuộc về Navy Team, cập nhật duy nhất trên trang web NAVYBOOKS.NET, đọc tại trang web chính chủ để ủng hộ nhóm dịch. Truyện không đủ view có thể sẽ bị drop.

Bình luận
Đăng ký mới
Báo Lỗi Truyện!
Mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo đúng sẽ được thưởng 50 coin. Báo sai sẽ bị trừ 50 coin.
Donate Ủng hộ Team
Premium Chapter
hoặc 0 coin
Nếu không có mật khẩu mở chương bạn sẽ bị trừ coin!
Bạn có chắc chắn thực hiện hàng động này!
Đăng nhập
Nếu không đăng nhập được hãy dùng chức năng quên mật khẩu để lấy mật khẩu mới!
Quên mật khẩu
Mật khẩu mới và link xác nhận sẽ được gửi tới địa chỉ email! Mật khẩu mới chỉ có hiệu lực sau khi bạn xác nhận!
Thông báo