D-Day - Chương 88

Lịch ra: Tối T3 và T7

Bản dịch thuộc về Navy Team, cập nhật duy nhất trên trang web NAVYBOOKS.NET, đọc tại trang web chính chủ để ủng hộ nhóm dịch. Truyện không đủ view có thể sẽ bị drop.

Chương 88

Vẻ tự mãn tràn đầy gương mặt. Đôi mắt mờ đi như nhìn vào khoảng không, nhưng lại hướng về phía Jung Yoon. Lee Jeong Wan nhìn chằm chằm vào Jung Yoon rồi nói với giọng dạy đời:

“Không đúng chứ. Chuyện đó không phải ai cũng làm được.”

Vẻ đắc ý của hắn thật khó coi. Jung Yoon nhìn cái miệng đang cong lên của hắn rồi cười nhạt.

“Hay ho ghê.”

Jung Yoon vô thức cắn chặt môi, hít một hơi thật sâu để lấy lại bình tĩnh. Những lời cậu vừa nói là thật lòng.

Hắn chẳng có gì để khoe khoang đến mức phải đem kinh nghiệm giết người ra kể như một câu chuyện chiến công.

Đột nhiên, hình ảnh gã tài xế taxi ngồi ở ghế lái, liếc nhìn cậu qua gương chiếu hậu và nói rằng hắn là kẻ giết người vụt qua tâm trí Jung Yoon.

Răng cậu nghiến ken két. Mấy thằng khốn này, sao sau khi giết người lại có thể đường hoàng và vui vẻ như vậy chứ? Nếu có thể, cậu đã dùng súng thật để bắn chết hắn rồi.

Nhưng Jung Yoon không thể trở thành loại người đó. Hơn nữa, cậu không còn nhiều thời gian để câu giờ, vì viên cảnh sát Yang có thể gặp nguy hiểm.

“Bỏ cái mớ nhảm nhí đó đi. Tôi không có ý định thoát ra khỏi đây đâu. Tôi sẽ chết, nhưng trước đó tôi sẽ giết thằng khốn này đã.”

Lee Jeong Wan dùng sức đè mạnh lên người viên cảnh sát Yang đang vùng vẫy. Jung Yoon nhìn xuống, thấy gương mặt non nớt của viên cảnh sát Yang. Lồng ngực cậu bỗng chốc như nghẹn lại. Jung Yoon siết chặt răng, một lần nữa cảnh báo Lee Jeong Wan.

“Anh Lee Jeong Wan, tôi đã cảnh báo rồi. Nếu anh nhúc nhích thêm một lần nữa, tôi sẽ nổ súng.”

Jung Yoon hạ thấp súng, cảnh cáo bằng một giọng kiên quyết.

“Cảnh sát!”

Đúng lúc đó, Han Kyul vừa chạy đến đã hét lên ngay sau khi Jung Yoon dứt lời. Jung Yoon liếc nhìn Han Kyul rồi lắc đầu.

“Gọi thêm người đến. Yêu cầu xe cứu thương đến nhanh nhất có thể.”

“Tên này!… Không, sao em có thể để anh ở đây một mình được? Gọi người khác…”

“Cậu đi đi. Và gọi cả đội trưởng nữa.”

Jung Yoon bình thản nói với Han Kyul đang tái mét mặt rồi quay lại nhìn Lee Jeong Wan. May mắn thay, Lee Jeong Wan đã không nhúc nhích. Hắn dường như đang đánh giá tình hình, nhìn Han Kyul và Jung Yoon hết lần này đến lần khác.

Jung Yoon tặc lưỡi, nói thêm với Han Kyul khi cậu ta đang do dự.

“Đội trưởng nói nếu tôi lại hành động trước thì anh ấy sẽ giết tôi. Đi đi trước khi mọi chuyện phức tạp thêm nữa.”

Han Kyul đang đứng chần chừ ở cửa nhà vệ sinh, cuối cùng cũng rời đi sau khi nghe lời giải thích của Jung Yoon. Lee Jeong Wan nghe lén cuộc đối thoại của hai người rồi cười khẩy đầy khó hiểu.

Có người còn làm cho mọi chuyện phức tạp hơn cả hắn, kẻ đang đe dọa cảnh sát sao?

Có vẻ như tình hình không diễn ra theo ý muốn, Lee Jeong Wan thay đổi biểu cảm và giơ mảnh vỡ lên cao.

“Này cảnh sát, cậu đã bao giờ giết người chưa?”

Jeong Wan đã ấm ức đến chết vì những tội ác trong quá khứ bị phanh phui, giờ lại thêm tên cảnh sát trước mặt này, hắn cảm thấy mình như sắp phát điên đến nơi vậy.

Hắn không thể chịu đựng được nữa. Hắn biết mình không nên làm vậy, nhưng lý trí đã mất thì thật khó để lấy lại được.

Lee Jeong Wan không nghĩ nhiều. Đằng nào thì hắn cũng sẽ bị tống vào cái nhà tù chết tiệt đó, nên hắn không muốn chịu thua dễ dàng.

Hắn muốn giết thêm một người nữa. Đặc biệt, nếu đó là kẻ đã làm phiền hắn, hắn phải giết chết kẻ đó rồi mới bị bắt.

“Không đúng chứ?”

Kích, Lee Jeong Wan chế giễu Jung Yoon khi cậu chỉ chĩa súng điện mà không có bất kỳ phản ứng nào.

“Đúng thế, không có. Anh không biết sao? Nếu có thì không thể làm cảnh sát được.”

“…Cái gì?”

Lee Jeong Wan đang đắc ý bỗng ngây người ra, lắp bắp mắt chớp chớp. Câu trả lời của Jung Yoon hoàn toàn nằm ngoài dự đoán của hắn.

“Tất nhiên là có thằng khốn tôi muốn giết… nhưng cho đến bây giờ thì chưa có.”

“…………”

Jung Yoon phớt lờ phản ứng đó, tiếp tục mỉa mai và xắn tay áo lên.

Đôi mắt Lee Jeong Wan khẽ run lên. Jung Yoon nhìn chằm chằm vào hắn và tiếp tục.

“Tôi thật sự không hiểu có gì đáng tự hào khi giết người. Nhưng cho dù anh có làm cái trò gì đi nữa, tôi cũng chẳng sợ đâu.”

Jung Yoon đứng thẳng người lên. Cậu hạ thấp góc súng, nhắm thẳng vào phần đùi của hắn. Lee Jeong Wan nhìn chằm chằm vào khẩu súng điện đang di chuyển chậm rãi, cơ thể run rẩy.

Jung Yoon bật cười trước dáng vẻ đó. Hóa ra hắn cũng biết sợ. Cậu kìm nén sự ghê tởm, tặc lưỡi một tiếng rồi nhìn ra phía sau. May mắn là chưa có ai đến. Sau khi chắc chắn rằng không có ai, Jung Yoon lấy lại vẻ mặt bình tĩnh và lẩm bẩm.

“Tôi đã chết một lần rồi.”

Đây là lần đầu tiên Jung Yoon thổ lộ về hoàn cảnh của mình. Nhưng đúng như cậu dự đoán, thứ cậu nhận lại là một nụ cười khinh bỉ. Lee Jeong Wan nãy giờ vẫn giữ vẻ mặt nghiêm trọng, giờ lại cười khẩy. “Thằng này bị điên à?” Hắn nói rồi dùng ngón tay xoay tròn bên thái dương.

“Anh chỉ giết người, chứ chưa từng chết bao giờ đúng không?”

Jung Yoon cũng không bận tâm. Cậu không quan tâm đối phương phản ứng như thế nào. Khi Jung Yoon bình thản nói tiếp, ngón tay đang xoay tròn bên thái dương của Lee Jeong Wan dần chậm lại. Biểu cảm của hắn cũng trở nên kỳ lạ.

“Cậu đang đùa với tôi à?”

“Tại sao tôi phải đùa với một kẻ như anh? Tôi chỉ muốn cho anh biết, giống như anh đã làm vậy.”

“…………”

“Cảm giác đó như thế nào, thì…”

Jung Yoon định tiếp tục câu chuyện thì tiếng bước chân vọng lại từ cuối hành lang, rồi một nhóm người ùa đến từ cầu thang. Lee Jeong Wan có vẻ bối rối trước sự ồn ào xung quanh, nhìn xuống dưới.

“Cái thằng khốn…!”

Lee Jeong Wan dường như cảm thấy không còn gì để nói chuyện với Jung Yoon nữa. Hắn giơ mảnh vỡ lên như đang cố gắng kéo dài thời gian trong vô vọng.

Pạch— pạch—

Ngay khi Lee Jeong Wan giơ tay lên và định đâm vào đầu viên cảnh sát Yang, Jung Yoon đã bắn súng điện như đã chờ đợi.

Hai điện cực từ khẩu súng điện phát ra tiếng tách tách, ghim thẳng vào đùi Lee Jeong Wan. Hắn còn chưa kịp phản ứng, đã run rẩy cả người rồi ngã ngửa ra sau, tay vẫn còn giơ lên.

Jung Yoon vứt súng điện xuống và lập tức lao đến bên cạnh viên cảnh sát Yang.

“Woo Jung Yoon!”

Khi cậu đang kiểm tra tình trạng của viên cảnh sát Yang thì một giọng nói đinh tai nhức óc vang lên từ cửa nhà vệ sinh. Cậu ngước lên khi đỡ đầu viên cảnh sát Yang, thấy Jung Rok đang thở hổn hển.

Jung Rok đã nắm bắt được tình hình ngay khi bước vào nhà vệ sinh, nghiến răng ken két. Jung Yoon thoáng nhìn thấy cơ hàm của anh cứng lại, cậu giao viên cảnh sát Yang cho Han Kyul và những cảnh sát khác rồi đứng dậy phủi tay.

“Không có bộ đàm nên tôi đã cử Han Kyul đi.”

“Hả?”

“Lần này, tôi đã làm theo những gì anh dặn, đúng theo quy trình.”

Jung Rok đưa tay lên trán, nhìn Jung Yoon với đôi mắt đầy giận dữ. Cùng lúc đó, các cảnh sát khác đã đến và đưa Lee Jeong Wan ra ngoài. Jung Yoon nhường đường, nhặt khẩu súng điện bị vứt lại và nhún vai với vẻ mặt tươi tỉnh.

“Tôi nói trước để anh khỏi định hôn tôi nữa.”

Jung Rok cau mày. Anh im lặng, trầm ngâm nhìn Jung Yoon một lúc. Sau đó, anh nhớ lại lần bắt giữ Lee Jeong Wan gần đây rồi bật cười, nhếch mép.

“Ngày nào cậu cũng có chuyện mới mẻ hết.”

“Sao cơ? Lại có gì khác nữa?”

Trước câu hỏi của Jung Yoon, Jung Rok cứng đờ mặt lại, không nói nên lời. Jung Yoon tiến lại gần, trả lại khẩu súng điện cho Jung Rok. Rồi cậu đứng sát bên anh, thở dài và thì thầm:

“Tôi cũng vậy. Với đội trưởng, tôi cũng như thế thôi.”

Kết quả của vụ ồn ào là Jung Yoon phải viết báo cáo. Kẻ gây ra rắc rối đã được đưa trở lại nhà tạm giam sau khi thẩm vấn, nhưng Jung Yoon phải ở lại gõ bàn phím vì cậu là người chịu trách nhiệm toàn bộ vụ việc hôm nay.

Mặc dù không dùng súng thật để bắn chết thằng tội phạm khốn nạn đó, nhưng cậu vẫn phải viết một bản báo cáo dài dòng. Jung Yoon cảm thấy ghê tởm khi nhận ra mình thực sự đã trở thành cảnh sát trong một tình huống khó chịu như thế này.

Cạch.

Sau khi hoàn thành bản báo cáo, Jung Yoon dứt khoát nhấn phím Enter và ngả người ra ghế. Cậu vươn vai thật mạnh để thư giãn cơ thể mệt mỏi rồi xoay ghế lại, nhìn ra ngoài cửa sổ kính đã tối đen.

Đèn xe nhấp nháy trên đường. Tiếng còi xe cứu hỏa cũng vọng lại từ đâu đó gần đây. Ngồi nhìn ra ngoài như thế này, ranh giới giữa thực tại và giấc mơ dường như trở nên mơ hồ.

Đôi mắt đang trầm tư của Jung Yoon di chuyển, dừng lại trên mu bàn tay mình. Cậu vô thức cử động từng ngón tay rồi lại bật cười một mình.

Cậu thường xuyên làm như thế này để tự xác nhận mình vẫn còn sống. Giống như mỗi buổi sáng, cậu lại phải chạm vào Woo Jung Yoon trong “Đôi mắt thứ ba” một lần nữa.

Jung Yoon xoay ghế lại và ngồi trước màn hình. Sau khi thu nhỏ một vài cửa sổ, tài liệu vụ án mà cậu đã tìm kiếm trên hệ thống nội bộ của cảnh sát hiện ra ngay lập tức.

Jung Yoon kéo ghế lại gần hơn, vô thức nhíu mày và chống cằm. Tiếng lăn chuột vang lên khe khẽ, rồi cậu nhấp chuột vài lần.

Các dòng chữ chạy nhanh chóng rồi dừng lại. Đôi mắt Jung Yoon nhìn chằm chằm vào màn hình, trở nên sâu thẳm hơn bao giờ hết.

Màn hình đang hiển thị hồ sơ vụ án “Giết người cướp của tài xế taxi” xảy ra gần đó.

Còn tiếp

Bản dịch thuộc về Navy Team, cập nhật duy nhất trên trang web NAVYBOOKS.NET, đọc tại trang web chính chủ để ủng hộ nhóm dịch. Truyện không đủ view có thể sẽ bị drop.

Bình luận
Đăng ký mới
Báo Lỗi Truyện!
Mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo đúng sẽ được thưởng 50 coin. Báo sai sẽ bị trừ 50 coin.
Donate Ủng hộ Team
Premium Chapter
hoặc 0 coin
Nếu không có mật khẩu mở chương bạn sẽ bị trừ coin!
Bạn có chắc chắn thực hiện hàng động này!
Đăng nhập
Nếu không đăng nhập được hãy dùng chức năng quên mật khẩu để lấy mật khẩu mới!
Quên mật khẩu
Mật khẩu mới và link xác nhận sẽ được gửi tới địa chỉ email! Mật khẩu mới chỉ có hiệu lực sau khi bạn xác nhận!
Thông báo