Lịch ra: Tối T3 và T7
Bản dịch thuộc về Navy Team, cập nhật duy nhất trên trang web NAVYBOOKS.NET, đọc tại trang web chính chủ để ủng hộ nhóm dịch. Truyện không đủ view có thể sẽ bị drop.
Chương 89
“Cậu ngủ ở đây sao? Mấy tên khốn đó vẫn còn gây rắc rối à?”
“Hôm nay tôi sẽ kết thúc mọi chuyện.”
“Cậu thì hay rồi.”
Đầu tóc Jung Yoon vẫn còn ướt. Cậu dùng khăn lau qua loa rồi bước vào văn phòng, chào hỏi các đồng nghiệp. Mải xem hồ sơ vụ án mà lúc nào không hay, bên ngoài trời đã bắt đầu hửng sáng. Lúc đó Jung Yoon mới tắt màn hình và đứng dậy.
Sau khi cậu tắm xong, văn phòng vốn yên tĩnh đã bắt đầu ồn ào. Không có gì lạ lùng bởi đây là một nơi bận rộn cả ngày lẫn đêm, nhưng hôm nay lại cảm thấy đặc biệt hỗn loạn hơn hẳn.
Jung Yoon đập nhẹ tay vào đầu để tỉnh táo rồi đi vào trong. Bàn làm việc của đội điều tra án tồn đọng cũng đã có người. Khi cậu đến gần, Han Kyul quay đầu lại.
“…Anh chưa về sao?”
Ánh mắt của Han Kyul lướt qua người Jung Yoon từ trên xuống dưới với một biểu cảm phức tạp. Han Kyul quay đầu và di chuyển tầm nhìn theo từng bước đi của Jung Yoon. Phớt lờ cậu ta, Jung Yoon treo chiếc khăn lên ghế và ngồi xuống.
Han Kyul ngoái đầu qua vách ngăn và chăm chú nhìn cậu. Cuối cùng, Jung Yoon thở dài và trả lời cụt lủn: “Chưa.” rồi mở tài liệu ra.
“Có phải vì Lee Jeong Wan không?”
Có vẻ lo lắng, Han Kyul cẩn thận hỏi Jung Yoon. Jung Yoon chỉ hơi ngước mắt lên, nhìn Jung Rok đang bước vào sau lưng Han Kyul và bình thản nói.
“Cũng đang suy nghĩ về chuyện đó.”
Jung Rok tiến đến và bất ngờ túm lấy tai Han Kyul khi cậu ta đang vươn cổ dài như một con rùa. Cậu không kịp nói gì vì không hề đoán trước được chuyện này. Han Kyul hét lên một tiếng đau đớn. Jung Rok có vẻ rất thích thú, anh kéo cổ Han Kyul lên cao.
“Đi ngắm Seoul đi này!”
“Á—! Đau quá! Á! Cảnh sát Woo, nói gì đi chứ!”
“Xin lỗi, tôi cũng không ngờ lại như vậy.”
Jung Rok cười đùa một lúc rồi thả Han Kyul ra. Anh bước qua Han Kyul rồi tinh nghịch thì thầm với Jung Yoon.
“Tôi đã gửi thần giao cách cảm cho cậu khi bước vào, sao lại ngại thế.”
Jung Yoon chỉ nghe tai này rồi bỏ qua lời đùa cợt của Jung Rok.
“Hầu hết động cơ gây án của Goo Hae Sang là vì tiền, đúng không?”
Đúng lúc đó, Jun Hyuk cũng bước vào. Jung Yoon liếc nhìn Jun Hyuk ngồi xuống và nói chuyện điện thoại với vẻ mặt nghiêm trọng, rồi tiếp tục.
“Tôi đã liên tục suy nghĩ xem giữa tiền bạc và sự tin tưởng với Lee Jeong Wan, cái nào quan trọng hơn đối với Goo Hae Sang.”
“Rồi sao?”
“Mặc dù không thể chắc chắn, nhưng nếu tất cả các vụ giết người đều bắt đầu từ tiền thì liệu có thể phá vỡ mối quan hệ tin tưởng của hắn ta bằng cách sử dụng chính tiền bạc không?”
Đúng lúc Jung Yoon dứt lời, tiếng máy in vang lên ở phía sau. Jung Yoon đứng dậy, lấy những tờ giấy vừa in ra. Cậu lần lượt đưa cho Jung Rok, rồi đến Jun Hyuk và Han Kyul.
“Đây là danh sách những vụ mất tích xảy ra gần siêu thị Chun Won vào ngày gây án. Và tôi đã tìm thấy một phần dấu chân trên tường, đó là của Jang Chang Hyun.”
Jun Hyuk cúp điện thoại, kiểm tra tờ giấy vừa nhận. Han Kyul cũng nhìn vào tờ giấy cuối cùng, tặc lưỡi.
“Chúng tôi đã kiểm tra dấu giày của Jang Chang Hyun khi hắn ta chết và thấy phần sau trùng khớp. Dấu giày khác có khả năng là của một trong hai người còn lại.”
“Có vẻ như Jang Chang Hyun đã tự mình trèo qua tường, nhưng khi quay lại thì đã bị lôi đi.”
Ánh mắt của Jung Rok nhìn Jung Yoon ấm áp lạ thường. Đó là một ánh mắt ấm áp, thể hiện rõ sự khen ngợi nỗ lực của cậu, dù anh nói rằng cậu chăm chỉ một cách vô ích.
Jung Yoon cảm thấy lúng túng, cậu hắng giọng rồi gãi má.
“Vết máu của người mất tích được tìm thấy tại nhà của Goo Hae Sang và Lee Jeong Wan đã xác nhận được danh tính.”
Khoảnh khắc Jung Yoon quay lưng lại, giả vờ như không để ý đến ánh mắt của Jung Rok, Jun Hyuk đã cắt ngang lời cậu. Anh ta giơ điện thoại đang cầm trên tay lên.
“Tôi vừa nhận được điện thoại. Một người là người vô gia cư, một người là phụ nữ ngoài 40 làm việc tại một tiệm đổi tiền tư nhân gần đó. Và một người nữa là Lee Jeong Wan.”
Jun Hyuk day day trán đang nhăn lại, tặc lưỡi.
“Kiểm tra tiệm đổi tiền thì thấy gần đây Goo Hae Sang và Lee Jeong Wan có đến. Họ không đổi tiền, nhưng có xảy ra cãi vã nên nhân viên nhớ. Có vẻ họ đang lo lắng vì chúng ta đã khám xét nhà của họ.”
“Bằng chứng quá nhiều rồi.”
“Nhưng vẫn thiếu bằng chứng để liên kết với các vụ án trong quá khứ.”
Số nạn nhân lại tăng lên. Dù đã biết có nạn nhân, nhưng khi xác nhận, cảm giác vẫn thật thảm khốc. Trong khoảng thời gian họ chưa bị bắt, hay khoảng thời gian họ tin rằng mình không bị phát hiện, họ đã gây ra bao nhiêu tội ác nữa?
“Cậu nói là có thể làm cho hắn nhận tội mà.”
Jung Yoon đang suy nghĩ thì một tờ giấy đột ngột chạm vào người cậu. Cậu ngước lên thì thấy Jung Rok đã đứng dậy và đang hất cằm về phía ngoài văn phòng. Jung Yoon nhìn theo ánh mắt vô cảm của anh, nhận ra ý của anh và bắt đầu sắp xếp tài liệu.
“Cậu định làm gì?”
“Trước hết.”
Jung Yoon cầm lấy tập hồ sơ, lướt nhìn ba người đang nhìn mình rồi thở hắt ra một hơi.
“Mọi người diễn xuất tốt chứ?”
Rồi cậu trơ trẽn hô “diễn!”.
“Cậu cảnh sát đó ổn hơn chưa?”
Gặp lại Lee Jeong Wan, khuôn mặt hắn đã bình tĩnh hơn hôm qua. Sau khi được điều trị, hắn lại trông khỏe hơn. Jung Yoon nghiến răng.
Cậu hiểu rõ hắn đã nghĩ gì trong nhà tạm giam. Vì đã biết Goo Hae Sang đã nhận tội, hắn quyết định sẽ đổ hết tội lỗi lên đầu Goo Hae Sang.
Jung Yoon ngồi xuống, mỉa mai sự tin tưởng rẻ tiền của bọn họ.
“Tôi muốn hỏi vài điều về bố mẹ của anh, Lee Jeong Wan.”
Lee Jeong Wan lườm Jung Yoon vì cậu đã hoàn toàn phớt lờ lời hắn nói và chuyển sang chủ đề khác. Hắn chỉ gật đầu khó chịu.
“Bố mẹ anh đang ở đâu? Nghe nói họ vẫn sống tốt…”
“Tôi không biết.”
Câu trả lời này không nằm ngoài dự đoán. Jung Yoon nhìn Lee Jeong Wan một lúc rồi di chuyển ngón tay để gõ lại câu trả lời của Lee Jeong Wan.
“Anh nói với họ hàng là vẫn sống tốt mà. Giờ lại không biết?”
“Có thật không? Vậy chắc lúc đó họ sống tốt. Chúng tôi đã không liên lạc với nhau một thời gian rồi mà? Tôi không liên lạc với ai cả.”
“Được rồi. Vậy làm thế nào mà Goo Hae Sang lại lái chiếc xe porter đó?”
Lee Jeong Wan nhíu mày, vẻ mặt khó hiểu. Hắn dùng bàn tay bị còng gãi má rồi nhún vai nhẹ.
“Làm sao tôi biết được? Khi tôi còn quen biết hắn, hắn đã lái chiếc xe đó rồi.”
Lee Jeong Wan bình thản trả lời và nở một nụ cười nhạt với Jung Yoon. Jung Yoon giả vờ như không thấy, chỉ gật đầu hờ hững rồi rời tay khỏi bàn phím.
“Vậy sao. Được rồi.”
“Được rồi ư?”
“Vâng. Cuộc điều tra kết thúc rồi. Dù sao thì Goo Hae Sang cũng đã nhận tội, tôi chỉ muốn xác nhận lại thôi.”
Jung Yoon đứng dậy, búng ngón tay về phía chiếc gương hai chiều. Đèn đỏ trên camera trần tắt, và một lúc sau, cánh cửa đóng kín mở ra. Người bước vào là Jung Rok.
Anh và Jung Yoon trao đổi ánh mắt với nhau rồi bước vào. Lee Jeong Wan bối rối vì cuộc điều tra chỉ kết thúc trong 3 phút, lảo đảo đứng dậy.
“Chỉ có thế thôi sao?”
“Ngậm miệng lại trước khi ăn đạn thật.”
Jung Rok chế giễu, dùng đầu gối đá nhẹ vào đùi Lee Jeong Wan. Lee Jeong Wan nhìn lại gương mặt Jung Rok một lần nữa, nhớ ra đây là gã cảnh sát điên đã mắng Jung Yoon lúc trước nên ngậm miệng lại.
Ra khỏi phòng điều tra, một hành lang dài hiện ra. Jung Yoon đi trước trong hành lang không một bóng người, sau đó là Lee Jeong Wan và Jung Rok.
“À, chuyện chiếc xe porter lúc nãy.”
Jung Yoon đang đi phía trước, đột ngột dừng lại và quay đầu ngay trước lối rẽ dẫn đến nhà tạm giam.
“Chuyện gì?”
Lee Jeong Wan hờ hững trả lời, không có biểu cảm gì. Mặc dù vậy, hắn vẫn liên tục nhìn Jung Rok đang giữ chặt tay hắn với vẻ lo lắng.
“Thật sự anh đã chuyển nhượng chiếc xe đó cho Goo Hae Sang sao? Hay là…”
“…………”
Jung Yoon mở tập hồ sơ, đưa ra một bản sao của giấy đăng ký xe. Lee Jeong Wan chỉ lướt qua bằng mắt và không trả lời. Hắn chỉ đảo mắt qua lại, cố gắng tìm lời để nói.
“Có phải Goo Hae Sang đã tống tiền anh không? Chuyện của Jang Chang Hyun cũng vậy… Nếu kẻ chủ mưu là Goo Hae Sang thì…”
Jung Yoon bỏ dở câu nói và lùi lại. Gương mặt Lee Jeong Wan dần sáng lên trước đề xuất bất ngờ mà hắn chưa từng nghĩ đến. Dường như từ “kẻ chủ mưu” đã tác động mạnh đến hắn, và một vẻ nhẹ nhõm tràn đầy trên khuôn mặt hắn.
“Đúng vậy. Tôi sợ sẽ giống như Jang Chang Hyun… Đúng thế. Goo Hae Sang đã làm thế. Tất cả là Goo Hae Sang…!”
“…Cái gì?”
Còn tiếp
Bản dịch thuộc về Navy Team, cập nhật duy nhất trên trang web NAVYBOOKS.NET, đọc tại trang web chính chủ để ủng hộ nhóm dịch. Truyện không đủ view có thể sẽ bị drop.