Lịch ra: Tối T3 và T7
Bản dịch thuộc về Navy Team, cập nhật duy nhất trên trang web NAVYBOOKS.NET, đọc tại trang web chính chủ để ủng hộ nhóm dịch. Truyện không đủ view có thể sẽ bị drop.
[Quý vị còn nhớ vụ án mạng từng xảy ra ở thành phố Chun Won không? Mới đây, hai nghi phạm A và B của vụ án vốn bị bỏ ngỏ này đã bị cảnh sát bắt giữ. Hôm qua, cảnh sát cho biết trong quá trình tạm giam điều tra, nghi phạm A đã thú nhận toàn bộ hành vi phạm tội cùng B, đồng thời cho biết sẽ tiếp tục mở rộng điều tra các tội danh khác. Phóng viên Ryu Da Bin đưa tin.]
[Tôi đang có mặt trước trụ sở chính. Trong bối cảnh vụ án Chun Won cùng vụ giết người tại tiệm đổi tiền gần đây đều được xác định là do hai nghi phạm này gây ra, trưa nay, hai nghi phạm họ Goo và họ Lee đã được chuyển giao cho viện kiểm sát.]
Giữa khoảng cách chỉ vài bước chân, hai người lặng lẽ ngước nhìn bản tin đang phát lại cảnh buổi trưa nay mà chẳng ai mở lời trước.
“Rồi rồi, mọi người nghe đây! Cục trưởng đích thân gửi quà thưởng cho đội ta, khen ngợi công sức mọi người.”
Vừa nghe đến chữ “quà thưởng”, ánh mắt tất cả các điều tra viên trong phòng đều hướng về một phía. Hyun Chul bước vào, giơ cao phong bì dày cộp lên khỏi đầu và xoay một vòng ngay tại chỗ.
Han Kyul đang dở tay hoàn thành báo cáo vụ án, lập tức vỗ tay rào rào với vẻ mặt đầy hứng khởi.
“Ghen tị à? Ghen thì sang đội điều tra án tồn đọng đi.”
Hyun Chul vừa nói vừa khua phong bì trên tay, liếc sang các đội khác. Đám cảnh sát kia vội xua tay lia lịa rồi lại cúi đầu làm việc. Jung Yoon và Jung Rok chỉ biết nhìn nhau ngán ngẩm rồi quay về bàn.
“Ăn gì đây? Tiền này thì ăn bò cũng dư.”
“Bò nội địa chứ ạ?”
Han Kyul chắp hai tay nâng phong bì như đang bái thần.
“Dĩ nhiên rồi.”
Hyun Chul hất cằm, nở nụ cười nham hiểm chẳng ăn nhập gì với không khí. Jung Yoon bật cười.
“Thế thì hủy hết lịch hôm nay cũng đáng.”
Han Kyul lập tức rút điện thoại, ngón tay lướt nhanh như gió. Jun Hyuk đang ngồi cạnh, giơ ngón tay cái rồi hô sẽ mau chóng xong việc.
“Hôm nay không ai được trốn đâu nhé? Này, Moon Jung Rok! Trả lời đi, đồ quỷ!”
Hyun Chul vừa đi vòng quanh bàn vừa giơ phong bì rồi dừng lại trước Jung Rok. Thấy anh vẫn cắm mặt vào điện thoại, Hyun Chul liền túm cổ áo, gằn giọng:
“Tôi đã khổ vì cậu nên hôm nay cậu nhất định phải đi. Cậu sẽ là tài xế cho tôi!”
“Vâng… được rồi, ai bảo là tôi không đi? Tôi cũng thích ăn bò mà.”
“Nói miệng hay nhỉ… Còn cậu, Woo Jung Yoon, đừng tính trốn.”
Thả Jung Rok ra, Hyun Chul chỉ thẳng sang Jung Yoon. Cậu vừa rà soát biên bản vừa lơ đãng gật đầu.
“Đối tác của tôi đi thì tôi cũng đi.”
Giọng cậu bình thản, không chút cao trào. Hyun Chul cười khoái chí, còn mấy người khác chẳng buồn để ý, cũng chẳng khác ngày thường là mấy.
Riêng Jung Rok, anh cau mày nhìn màn hình rồi bất chợt liếc nhìn Jung Yoon. Ánh mắt anh thoáng vẻ ngạc nhiên, sau đó lại lặng thinh theo dõi cậu làm việc.
Một khoảng im lặng lạ lùng trôi qua. Cuối cùng, dưới sự giục giã của Hyun Chul, cả đội điều tra án tồn đọng cũng rời văn phòng.
Bình thường họ sẽ tụ tập ở quán thịt nướng gần đó, nhưng hôm nay đặc biệt nên họ tới hội quán mà Jung Rok hay lui tới. Từ lúc bắt đầu, ly rượu đã liên tục được rót.
“À… thật ra tôi còn chuyện muốn nói với các cậu.”
Đang định gọi thêm thịt, Han Kyul dừng tay. Jung Yoon cũng khẽ đặt ly xuống, yên lặng chờ. Chỉ Jung Rok là vẫn tiếp tục rót rượu cho Jung Yoon.
“Chuyện thăng chức…”
Vừa nghe đến đó, mắt Jun Hyuk sáng rỡ. Lâu nay anh ta vẫn ngứa mắt vì cấp bậc thấp hơn gã kia, nay cơ hội đến rồi. Anh ta đặt đũa xuống, chuẩn bị giơ tay ăn mừng thì Hyun Chul lại tránh ánh mắt.
“Không phải lần này… Tôi nghĩ lần tới, cả đội ta cùng thăng chức một lượt thì sao?”
“…Anh nói gì cơ?”
Han Kyul đang nhoài người như chồn đất, thoáng xị mặt.
“Không phải là không cho đâu… Nhưng mấy cậu biết đấy, bên kia mới giải quyết được vụ lớn.”
“Rồi sao?”
Jun Hyuk hỏi lại bằng giọng lạnh.
“Bọn họ đã chạy việc suốt ba năm, lại là đơn vị trực thuộc trụ sở chính… với lại chúng ta cũng được họ hỗ trợ mà.”
“Chỉ chúng ta à? Bọn họ cũng nhận hỗ trợ từ ta mà? Choi Jae Man! Chính ta giúp bọn họ còn gì!”
“Nhưng chúng ta còn việc cần nhờ sau này. Giải quyết xong vụ tới, tôi sẽ kéo cho hai người — không, ba người! Trừ thằng đó ra, còn lại tất cả! Tôi đảm bảo sẽ giật được!”
Không khí náo nhiệt hẳn. Jun Hyuk và Han Kyul đỏ mặt tranh cãi, Hyun Chul thì gọi thêm thịt thượng hạng.
Jung Yoon khẽ cười, nâng ly lên. “Mình uống hết chưa nhỉ?”. Cậu thoáng nghi hoặc, nhưng rồi vẫn uống cạn.
“Cảnh sát Woo, sao cậu không nói gì? Thêm một lời cổ vũ chứ!”
“Đúng đấy! Nghe nói cậu cũng khao khát thăng chức mà?”
Jung Yoon đang đặt ly xuống thì khựng tay lại. Cậu tròn mắt vẻ khó hiểu, làm Jun Hyuk và Han Kyul chăm chú nhìn theo. Hyun Chul thì lắc đầu, ra hiệu thôi đừng.
“À… tôi thì…”
Không nhớ nổi mình từng nói thế sao? Trong đầu Jung Yoon trống trơn, chẳng gợi lại được câu chữ nào, cảm giác ấy thật khó xử. Cậu khẽ chặn bàn tay đang định rót đầy ly mình bằng một động tác nhẹ nhàng rồi mỉm cười gượng gạo.
“Vì… bọn tôi cũng từng nhận được sự giúp đỡ mà?”
Bị giữ lại giữa chừng, Jung Rok ra vẻ tiếc nuối, huýt sáo một tiếng. Cảnh đó làm Jung Yoon khẽ cau mày. Nãy giờ cậu đã uống mấy ly rồi, trong khi Jung Rok còn chưa chạm môi vào ly nào.
“Cậu sống ngay thẳng từ khi nào vậy?”
“Ôi… tiền bối, thất vọng thật đấy.”
“Thất vọng cái gì chứ, bọn nhóc! Đấy mới là hình mẫu chuẩn mực của cảnh sát Hàn Quốc… nói chung là thế.”
“Cả trưởng phòng cũng ngại nên chẳng dám nói thẳng nữa là.”
Câu chuyện có hơi trật nhịp, nhưng không khí nhanh chóng trở lại bình thường. Jung Yoon khẽ thở ra một hơi nhẹ nhõm rồi cầm đũa lên.
“Đừng nhìn nữa, ăn đi.”
Miếng thịt vừa chín tới rơi vào đĩa trước mặt Jung Rok. Jung Yoon nghiêng đầu, ném miếng thịt cho người vẫn nhìn mình chằm chằm.
“Ý cậu là ăn rồi biến đi à?”
“Tôi sẽ không làm vậy đâu, nên cứ ăn đi là được.”
Đũa của Jung Yoon lại gắp thêm một miếng từ vỉ nướng, lần này điểm đến là miệng cậu. Tiếng cười khẽ vang bên cạnh nhưng cậu chẳng để tâm, chỉ mải nhai thịt ngon.
“Này, này, ăn từ từ thôi! Từ từ thôi!”
Thấy Jung Yoon ăn nhanh như gió, Hyun Chul hoảng hốt vẫy chiếc kẹp trong không trung để ngăn lại.
“Sao lại cấm cản thằng bé ăn uống thế? Cứ để nó ăn đi, trông ngon lành thế cơ mà.”
“Cậu say rồi à? Thằng bé cái gì.”
Sợ dầu mỡ bắn vào mặt Jung Yoon, Jung Rok đưa tay che mặt cậu rồi trách móc Hyun Chul. Cuối cùng, Hyun Chul bực mình ném chiếc kẹp xuống, tu ừng ực chai soju vì thấy ngán. Jun Hyuk và Han Kyul cũng đồng tình gật đầu lia lịa rồi cụng ly.
“Mà này, hai người quen nhau kiểu gì vậy? Tôi nghe cảnh sát Woo nói là không phải bạn học, cũng chẳng cùng quê gì mà.”
Han Kyul đặt ly xuống, chợt nhớ ra điều gì đó rồi lẩm bẩm trong lúc nhìn chằm chằm vào khoảng không. À, đúng là họ đã từng nói chuyện này. Jung Yoon chỉ im lặng nhai thịt vì cậu nghĩ chẳng có gì để đáp cả.
“Không là gì sao?”
Tuy nhiên, giọng nói có phần bực bội của Jung Rok đã thu hút sự chú ý của cậu. Jung Yoon quay sang nhìn Jung Rok. Anh đang uể oải chống cằm, khi bắt gặp ánh mắt của Jung Yoon thì lại vô cớ gõ vào ly của cậu.
“Buồn thật đấy.”
Dù sao thì cũng chẳng thể làm khác được.
Câu nói thêm sau đó chỉ vừa đủ để Jung Yoon nghe thấy. Giọng nói có chút hụt hẫng này lại làm cậu bận lòng. Jung Yoon đưa chiếc ly trống không về phía Jung Rok.
Jung Rok lặng lẽ nhìn chiếc ly trước mặt rồi cầm chai soju rót đầy. Gương mặt anh hơi nhăn lại. Jung Yoon chỉ im lặng nhìn chiếc ly đang dần đầy và người đang rót rượu cho mình.
“Chúng ta không phải bạn học, không cùng quê, tất nhiên cũng chẳng phải người thân rồi.”
“Nếu là người thân thì chắc chắn sẽ trở thành mớ hỗn độn.”
“…Tôi không đùa đâu.”
“Ai bảo tôi đùa chứ?”
Jung Rok đẩy ly rượu về phía Jung Yoon. Chất lỏng sóng sánh trong ly như chực tràn ra ngoài. Jung Yoon cầm ly lên, uống một hơi cạn sạch rồi dùng khăn giấy lau đi vết rượu chảy xuống ngón tay.
“Tôi cũng không hiểu nữa. Vì chúng ta không thuộc bất cứ mối quan hệ nào mà mọi người thường nói.”
“Vì chúng ta không phải là một mối quan hệ tầm thường như vậy.”
Trong lúc Han Kyul đang mải mê với rượu và thịt, Jung Rok đã lén lấy một miếng thịt được Han Kyul để riêng. Thấy vậy, Jung Yoon thè lưỡi liếm môi ướt. Cậu thản nhiên nhận miếng thịt Jung Rok đưa cho và ăn. Jung Rok mỉm cười hài lòng, khẽ khúc khích.
“Chúng ta là định mệnh đúng không?”
Còn tiếp
Bản dịch thuộc về Navy Team, cập nhật duy nhất trên trang web NAVYBOOKS.NET, đọc tại trang web chính chủ để ủng hộ nhóm dịch. Truyện không đủ view có thể sẽ bị drop.