D-Day - Chương 94

Lịch ra: Tối T3 và T7

Bản dịch thuộc về Navy Team, cập nhật duy nhất trên trang web NAVYBOOKS.NET, đọc tại trang web chính chủ để ủng hộ nhóm dịch. Truyện không đủ view có thể sẽ bị drop.

Chương 94

Jung Yoon không kịp phòng bị. Bị ép chặt cả người, cậu ngớ ra khi hai cơ thể chồng lên nhau.

​“Ngủ đi. Ngủ? Ngủ á?”

​Trong lúc Jung Yoon còn đang loay hoay với ý nghĩa của từ "ngủ" thì một thứ gì đó vô cùng "kiên định" chạm vào hông cậu. Chiếc quần rộng khiến thứ đó liên tục cọ xát bên dưới, mang đến cảm giác sởn da gà.

​Đây là một kiểu tán tỉnh rõ mồn một, chẳng thể bào chữa hay giải thích. Cảm nhận được khối thịt nặng trịch bên dưới quần, Jung Yoon cắn chặt môi.

​“Đội trưởng.”

Dù đã có chút nghi ngờ, nhưng sự vô tư trong cách Jung Rok đối xử với một người đàn ông như Jung Yoon vẫn làm cậu thấy nhức óc. Cậu khó mà giữ được vẻ bình tĩnh hay tỏ ra thản nhiên được.

​“Gì vậy, cảnh sát Woo?”

​Jung Yoon cảm thấy điên tiết khi Jung Rok vẫn thản nhiên như không có chuyện gì. Sao anh ta có thể làm những chuyện này một cách tự nhiên đến thế nhỉ?

​“Tôi không muốn dính líu đến hay đồng tình với đời sống tình dục của đội trưởng đâu.”

​“Ồ, thế thì… thất vọng quá.”

​Jung Yoon tưởng mình đã nói đủ kiên quyết, nhưng có vẻ chẳng thấm vào đâu với Jung Rok. Anh lại càng ghì sát vào, cơ thể săn chắc chạm vào lưng Jung Yoon.

​Jung Rok tựa cằm lên vai Jung Yoon và khúc khích cười, dùng đầu mũi chạm vào vành tai ửng đỏ của cậu. "Chết tiệt", một từ chửi thề tự nhiên bật ra. Cậu đã kìm nén Jung Rok từ bao giờ nhỉ? Chán nản, Jung Yoon quyết định không nương tay nữa. Cậu khuỵu gối và giơ khuỷu tay lên.

​Không hề tính toán, cậu ra tay ngay lập tức. Jung Yoon đã giơ khuỷu tay lên như sắp đánh vào bụng, nhưng khi Jung Rok kịp phòng thủ, cậu đã đá mạnh vào ống đồng của anh bằng gót chân.

​Một tiếng rên khe khẽ thoát ra, Jung Rok ngã ra phía sau. Lợi dụng lúc anh sơ hở, Jung Yoon nhanh chóng trèo lên bụng anh.

​“Tôi đã bảo, nếu anh còn động vào tôi một lần nữa, tôi sẽ tháo quân hàm của anh ra.”

​“Tháo ra rồi khó gắn lại đấy, cậu chịu được không?”

​Jung Rok thích thú nhìn Jung Yoon đang ngồi trên người mình và với tay như sắp bóp cổ. Anh không hề có thái độ của một người đang bị khống chế.

​Không kìm được cơn nóng giận, Jung Yoon giáng một cú đấm vào má Jung Rok.

​“Đừng lo, lát nữa tôi sẽ gắn lại cho chắc chắn.”

​BỐP!

​Một tiếng động ngắn, nặng trịch nhưng không mấy mạnh mẽ vang lên trong phòng ngủ.

​“Ngọt thật.”

​Jung Rok vẫn mỉm cười. Thậm chí anh còn thè lưỡi ra, liếm khóe môi hơi rách như một cách trêu chọc. Vì cả hai đều không mặc áo nên Jung Yoon không có chỗ nào để bám víu, đành đánh bừa vào ngực Jung Rok.

​“Anh làm thế này với tôi vì lý do gì? Lẽ nào anh cũng làm thế này với thằng nào khác?”

​“Cậu lo lắng à?”

​“Lo chứ. Sao tôi có thể không lo khi cấp trên của mình là một thằng rác rưởi như thế chứ.”

​“Yên tâm đi. Tôi không phải lúc nào cũng cương cứng được đâu.”

​Như để chứng minh lời mình nói, Jung Rok dùng hông đẩy người Jung Yoon đang ngồi trên mình, hạ cậu xuống đúng vị trí nhạy cảm đang cương cứng rồi cười đầy khó ưa.

​“Đừng làm người khác hiểu lầm chứ.”

​“Hiểu lầm?”

​“Ngay từ đầu đã thấy lạ rồi. Cứ nhìn tôi một cách kỳ quái, rồi còn quan tâm tôi đến mức bị người ta bàn tán nữa chứ.”

​“Chỉ mình tôi nhìn cậu kỳ quái à? Cậu cũng thế mà.”

​Jung Rok vừa gãi đầu vừa thản nhiên đáp lại. Giọng điệu của anh bình thản đến nỗi Jung Yoon không nói nên lời. "Tôi lúc nào? Tôi nhìn anh kỳ quái khi nào cơ chứ?", cậu muốn chất vấn nhưng môi lại không thốt ra được.

​"Thật sự mình đã làm thế à? Hay là lộ ra rồi?", những suy nghĩ u ám cứ vẩn vơ trong đầu cậu.

​“Chúng ta có thời gian, nhưng cũng không còn nhiều đâu.”

​“…Thì sao?”

​“Nếu cậu cứ ngây ra như thế, chi bằng làm gì đó đi.”

​"Ngây ngốc?" Jung Yoon chưa từng nghe từ này được nói một cách nghiêm túc như vậy, cả trong kiếp trước lẫn kiếp này. Trong lúc đang tập trung vào từ ngữ đó, cơ thể cậu nghiêng hẳn sang một bên. Chính xác hơn là người đàn ông bên dưới đang di chuyển, làm cậu chao đảo.

​Sau khi tỉnh lại, Jung Yoon nghĩ mình đã khá quen với việc dùng cơ thể này. Nhưng trước một Jung Rok vốn dĩ đã thành thạo trong chuyện này, cậu chẳng có cách nào chống lại. Cậu luôn bị đối phương hạ gục dễ dàng như vậy.

​Nhanh chóng bị lật ngược và đè dưới người, Jung Yoon gập gối lên. Jung Rok dường như nhận ra ý đồ, khẽ cười mỉa mai, túm lấy đầu gối đang gập của cậu và ghì chặt vào eo mình.

​Tư thế khó xử ấy nhanh chóng dẫn đến một tình huống xấu hổ. Jung Rok ghì chặt chân Jung Yoon rồi ghì cả nửa thân dưới của mình xuống. Chiếc quần thể thao của Jung Rok cọ xát vào chiếc quần của Jung Yoon. Xuyên qua lớp quần mỏng và rộng, cảm giác nặng trịch càng trở nên rõ ràng hơn. Jung Yoon cũng không thể không phản ứng lại.

​Cậu cố vặn người để che giấu nhưng vô ích. "Mẹ kiếp, anh ta là Samson hay gì vậy?", cậu nghĩ, "Anh ta đã tỉnh ngủ chưa vậy?"

Jung Yoon sắp cương cứng. Đó là khoảnh khắc cậu nghĩ rằng mình phải ngăn lại bằng mọi giá. Jung Rok dường như nhận ra sự mất tập trung đó, liền chớp lấy thời cơ.

​“Ư… Hự!”

​Thả chân ra, Jung Rok dùng nửa thân dưới đè chặt Jung Yoon rồi dùng tay giữ chặt cằm và bịt miệng cậu lại. Chiếc giường đủ rộng, nhưng đầu Jung Yoon vẫn suýt rơi ra khỏi mép giường vì bị đè ngang và ép chặt. Cậu đành phải gồng cổ lại.

​Khi có quá nhiều thứ phải lo lắng, cậu hoàn toàn bất lực trước cái lưỡi đang lả lướt trong miệng mình. Cậu cố dùng chân đẩy ra nhưng cũng chẳng ăn thua. Càng thấy Jung Yoon khó xử, Jung Rok càng tham lam mút lấy môi và quấn lấy lưỡi cậu.

​Jung Yoon khó mà giữ được tỉnh táo. Cổ cậu đau nhức như bị trật khớp vì cố gồng.

​Cuối cùng, Jung Yoon túm lấy tóc Jung Rok. Nếu cứ để thế này, máu sẽ dồn lên não và có thể cậu sẽ ngất đi mất. Jung Yoon giật mạnh tóc, đẩy khuôn mặt đang cúi xuống của Jung Rok ra.

​“Hà, hà…”

​Vừa tách được mặt ra, cậu thở dốc để lấy lại hơi. Jung Rok tưởng Jung Yoon hết hơi nên khi cậu bình tĩnh lại, anh lại định hôn tiếp.

​“Đầu tôi sắp nổ rồi đây!”

​Không chịu nổi, Jung Yoon hét lên. Lúc này Jung Rok mới chớp mắt, hiểu ra tình hình. Anh cười cợt rồi đứng dậy. Lợi dụng lúc đó, Jung Yoon dùng đầu gối thúc vào bụng Jung Rok.

​Jung Rok bị đánh thẳng vào bụng, khom người xuống. Jung Yoon định thoát ra. Nhưng lần này khác với trước, Jung Rok không để cậu thoát dễ dàng. Bị giữ lại khi đầu vừa mới được ở vị trí ổn định, Jung Yoon cảm thấy ức chế.

​Cậu thực sự phát điên. Cậu không hề muốn dính vào những tình huống như thế này với Jung Rok. Việc từ chối cũng đòi hỏi một ý chí mạnh mẽ. Dù cố tỏ ra bình thường và lý trí, nhưng làm sao cậu có thể dửng dưng với một người có cùng tên và khuôn mặt với người yêu mình cơ chứ?

​Jung Yoon cắn môi. Cậu cắn mạnh đến mức đôi môi vốn hơi sưng nay lại rỉ máu. Jung Rok nhìn thấy, tỏ vẻ xót xa. Khi anh kéo cậu lại gần và định lau vết máu, Jung Yoon không thể chịu đựng thêm nữa, cậu giữ chặt hai má Jung Rok.

Từ giây phút ấy, cậu gần như không còn kiểm soát nổi bản thân. Chẳng rõ trong đầu đang nghĩ gì, mọi lý trí như bị dồn nén đến mức mất phanh. Khi đầu lưỡi một lần nữa hòa quyện, cậu nhận ra Jung Rok đang cười, nhưng điều đó lúc này chẳng còn quan trọng nữa.

​Jung Yoon bắt đầu thực hiện những cử chỉ táo bạo, giống như những gì cậu đã từng làm với Jung Rok. Cậu đưa lưỡi vào sâu như muốn chạm tới họng, chạm vào mặt trong lưỡi và vòm miệng của Jung Rok.

​Jung Rok dễ dàng đáp lại nụ hôn "khủng khiếp" đó, đưa tay vào trong áo Jung Yoon. Vừa tập trung, bàn tay Jung Rok tự nhiên di chuyển đến những vùng da nhạy cảm mà anh muốn chạm vào.

​Jung Yoon cảm thấy sự quen thuộc ấy, nhưng tạm thời mặc kệ. Cậu chỉ muốn giải tỏa hết những căng thẳng tích tụ bấy lâu. Nụ hôn tàn bạo nuốt chửng cả hơi thở của nhau cứ thế tiếp tục.

​Đôi môi cọ xát vào nhau nóng bỏng như bị bỏng. Khi Jung Yoon mút lấy môi Jung Rok, Jung Rok lại liếm nhẹ môi trên đã sưng của cậu. Sau đó, họ quấn chặt lưỡi, tạo ra những âm thanh nhớp nháp và say sưa.

​Hơi thở của cả hai trở nên gấp gáp. Cảm giác trống rỗng sau khi kìm nén bấy lâu vỡ òa, và cả hai đều trút hết cảm xúc vào nhau. Bàn tay của Jung Rok đang sờ soạng cơ thể Jung Yoon dần tiến lên ngực cậu.

​Jung Yoon bóp chặt núm vú mà cậu không hề hay biết rồi nghiến lấy cái lưỡi của kẻ "đáng ghét". Họ trao nhau cả sự hưng phấn lẫn đau đớn. Những âm thanh nuốt và trộn lẫn nước bọt dâm đãng vang lên khi họ chìm đắm trong hành động.

​Khoảnh khắc này, Jung Yoon đã thoát ra khỏi hiện tại, quay trở lại cuộc sống ban đầu của mình. Tất nhiên cậu không thể biết ý định của Jung Rok là gì. Nhưng cậu cũng không cảm thấy tội lỗi khi biến anh thành vật hi sinh cho ham muốn của mình. Dù sao thì, thằng khốn này cũng muốn điều tương tự mà.

​Anh ta có vẻ cũng là một tên biến thái chẳng khác gì cậu.

Jung Yoon, trong khi ngực bị Jung Rok siết chặt, đưa tay xuống dưới phần đang âm ỉ đau vì bị gò ép trong lớp quần. Tình trạng của Jung Rok thì khỏi phải lo, ngay từ đầu đã khác thường rồi. Đã đến nước này thì còn gì mà phải rút lui nữa.

​Jung Yoon ghì chặt dương vật của mình lên dương vật đang nóng bỏng của Jung Rok. Cậu khẽ cọ xát rồi định dùng tay cởi khóa quần và kéo khóa xuống.

​Rrrrrr…

Cái nóng đang dồn nén ở bụng bỗng tan biến, lan khắp cơ thể khi một tiếng ồn xuyên thấu tai vang lên. Tiếng chuông điện thoại như một tín hiệu đánh thức, làm cả hai dừng lại.​

Còn tiếp

Bản dịch thuộc về Navy Team, cập nhật duy nhất trên trang web NAVYBOOKS.NET, đọc tại trang web chính chủ để ủng hộ nhóm dịch. Truyện không đủ view có thể sẽ bị drop.

Bình luận
Đăng ký mới
Báo Lỗi Truyện!
Mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo đúng sẽ được thưởng 50 coin. Báo sai sẽ bị trừ 50 coin.
Donate Ủng hộ Team
Premium Chapter
hoặc 0 coin
Nếu không có mật khẩu mở chương bạn sẽ bị trừ coin!
Bạn có chắc chắn thực hiện hàng động này!
Đăng nhập
Nếu không đăng nhập được hãy dùng chức năng quên mật khẩu để lấy mật khẩu mới!
Quên mật khẩu
Mật khẩu mới và link xác nhận sẽ được gửi tới địa chỉ email! Mật khẩu mới chỉ có hiệu lực sau khi bạn xác nhận!
Thông báo