Lịch ra: Tối T3 và T7
Bản dịch thuộc về Navy Team, cập nhật duy nhất trên trang web NAVYBOOKS.NET, đọc tại trang web chính chủ để ủng hộ nhóm dịch. Truyện không đủ view có thể sẽ bị drop.
Chương 96
Giọng nói vẫn điềm tĩnh, nhưng đường quai hàm siết chặt đến mức cơ bắp nổi lên gồ ghề. Như chợt nhớ ra điều gì đó, Jung Rok ngừng nói, mắt nhìn chằm chằm xuống sàn rồi thở ra một hơi thật dài.
“Cậu ta chắc khó mà chịu đựng nổi. Nghe nói cậu ta đã thực sự vật lộn với việc mình là một cảnh sát. Dù có lao vào phá án thế nào, cậu ta vẫn bị gạt ra khỏi cuộc điều tra vì là người nhà của nạn nhân, còn các đồng nghiệp dù đã cố hết sức nhưng cũng không tóm được hung thủ. Một ngày sau lễ cúng 49 ngày của bố mẹ, cậu ta đã tự kết liễu đời mình tại chính ngôi nhà đó, bằng cách thức y hệt.”
Jung Rok đưa tập hồ sơ vụ án cho Jung Yoon. Nhận lấy bằng gương mặt chùng xuống, Jung Yoon mở ra. Khuôn mặt của nạn nhân khi còn sống là thứ đầu tiên đập vào mắt cậu.
Cô gái trong ảnh trông thật non nớt. Chỉ bấy nhiêu thôi cũng đủ làm Jung Yoon sôi máu. Một đứa trẻ còn bao nhiêu điều dang dở chưa kịp làm, vậy mà....
Giấy trong tay Jung Yoon nhàu nát dưới lực siết của cậu. Lòng trắng trong mắt đỏ lên, cả quai hàm run rẩy. Nhìn thấy vậy, Jung Rok vội vàng giật lại tập tài liệu từ tay Jung Yoon.
Ánh mắt đầy tuyệt vọng của Jung Yoon từ từ hướng về phía Jung Rok. Jung Rok khẽ tặc lưỡi rồi đứng dậy.
“Thôi, đến đây được rồi.”
Anh đột ngột đứng lên, nhét chồng hồ sơ dày cộp vào tủ tài liệu.
“Anh định làm gì thế?”
Trên bàn, ngoài vài món đồ liên quan đến vật chứng thì chẳng còn lại gì. Các cảnh sát ngỡ ngàng nhìn Jung Rok khi thấy tay mình bỗng chốc trống trơn.
“Chúng ta sẽ quay lại từ đầu.”
Lông mày Jung Yoon khẽ nhíu lại. Han Kyul cũng nghiêng đầu thắc mắc. Jung Rok liếc mắt nhìn Jung Yoon rồi nhún vai.
“Từ giờ, chúng ta sẽ không biết gì cả, ngoài nạn nhân, chiếc mũ bảo hiểm và bằng chứng tại hiện trường.”
Jung Yoon muốn cãi lại, rằng sao lại có thể nói không biết những gì đã thấy, nhưng không hiểu sao lại không thể. Ánh mắt kiên định của Jung Rok nhìn thẳng vào cậu dường như đang thôi thúc: "Cậu sẽ nghe lời tôi, đúng không?".
Jung Yoon nuốt khan tiếng rên rỉ vào trong, lẳng lặng gật đầu một mình, cảm giác như đang bị nói trúng tim đen.
Jung Rok nở nụ cười đầy hài lòng. Nụ cười đó làm Jung Yoon không thể thốt nên lời. Khuôn mặt ấy có một sự ấm áp nhói lên trong lồng ngực. Jung Yoon muốn tiếp tục ngắm nhìn, nhưng lại vô thức quay đầu đi.
Quái lạ thật, sao chuyện sáng nay lại hiện về ngay lúc này cơ chứ. Cảm thấy bất lực, Jung Yoon ôm mặt và rủa thầm trong miệng. Cố không nghĩ đến nhưng…
Dường như đoán được Jung Yoon đang lảng tránh, Jung Rok nén tiếng cười, mím môi và vươn tay về phía cậu. Anh nắm lấy đầu Jung Yoon, lắc nhẹ rồi lại dịu dàng xoa rối mái tóc cậu.
Chứng kiến cảnh tượng kỳ lạ, Han Kyul và Jun Hyuk cũng ngước nhìn. Cảm nhận được ánh mắt của mọi người, Jung Yoon nghiến răng. Cậu gạt phắt tay Jung Rok ra và vuốt lại mái tóc của mình.
“Vậy thì cứ bắt đầu lại từ đầu.”
Jung Yoon phớt lờ tất cả những ánh mắt đang đổ dồn vào mình, bình thản nói. Cậu cầm tập tài liệu của mình rồi đứng dậy. Jun Hyuk và Han Kyul liếc nhìn cậu với ánh mắt đầy ẩn ý.
“Vậy tôi đi đây.”
Dù nhận ra ánh mắt kỳ lạ đang nhìn mình, Jung Yoon vẫn giả vờ như không hay biết. Thật ra thì cậu cũng chẳng biết phải làm gì trong khoảnh khắc ngại ngùng này. Jung Yoon quay lưng lại, đẩy cửa phòng họp và bước ra ngoài.
Jung Rok ngước nhìn theo bóng Jung Yoon, rồi khi cánh cửa bắt đầu dừng lại, anh cũng đứng dậy.
“...Cái không khí gì thế này?”
“Gì mà gì. Không khí phải làm việc đến chết chứ sao.”
“Tóc sau gáy của cảnh sát Woo vẫn chưa được vuốt lại kìa…”
“Cái khuôn mặt đó, tóc có rối một chút thì cũng chẳng ai dám nói gì đâu. Mấy chuyện đó, chỉ có mấy đứa như Han Kyul mới phải bận tâm thôi.”
Jun Hyuk trìu mến xoa đầu Han Kyul. Han Kyul bĩu môi lườm Jun Hyuk, gạt tay anh ta ra rồi đứng dậy.
“Em đi tắm hơi được không?”
“Được chứ. Chắc chẳng biết bao giờ mới có dịp đổ mồ hôi đàng hoàng nữa.”
“Em đi đây.”
“Đi nhanh rồi về nhé, nhớ cậu.”
Trước lời nũng nịu vô hồn, Han Kyul nôn khan. Jun Hyuk vẫy tay về phía Han Kyul. Han Kyul cúi đầu qua loa rồi rời khỏi phòng họp. Jun Hyuk cũng đứng lên.
Anh ta cầm những tập tài liệu còn lại, nhìn bức phác họa trên cùng và đấm vào không khí.
“Rồi tao cũng sẽ gặp mày sớm thôi, thằng khốn.”
***
Cuộc điều tra lại bắt đầu từ đầu, dường như không có điểm dừng. Jung Yoon từ chối lời đề nghị đi xông hơi của Han Kyul và cắm đầu vào làm việc không rời khỏi chỗ.
Đúng lúc đó, Jung Rok bước vào văn phòng với một chồng tài liệu nặng trĩu trên vai. Con chuột đang lăn trong tay Jung Yoon dừng lại. Màn hình cũng dừng ở bức phác họa nghi phạm đội mũ bảo hiểm.
Thực tế thì nó giống một bản vẽ của chiếc mũ bảo hiểm, nhưng lại là một thông tin có ý nghĩa, được tạo ra từ ký ức của nạn nhân thứ chín, người còn sống sau vụ án cuối cùng.
Jung Yoon chỉ gật đầu chào Jung Rok rồi lại tập trung vào màn hình. Chiếc mũ bảo hiểm này cũng khá quen thuộc với Jung Yoon. Cậu đã kiểm tra trên hệ thống máy tính và nó cũng là một hình ảnh mờ ảo còn sót lại trong tâm trí cậu.
Dù đáng tiếc, nhưng ngoài việc chủ nhân của chiếc mũ bảo hiểm này là hung thủ, Jung Yoon không thể nhớ ra được khuôn mặt hay danh tính thật. Cậu cũng không thể phác họa được bất cứ điều gì. Jung Yoon hoàn toàn không có đủ thông tin để hình dung cụ thể.
Ngay từ đầu, Jung Yoon đã đoán vụ án thứ ba có liên quan đến taxi, nên đầu óc cậu hoàn toàn trống rỗng.
“Mũ bảo hiểm… mũ bảo hiểm…”
Jung Yoon đặt tài liệu lên đùi, dùng hai tay ôm đầu và đau khổ. Cậu tự trách mình đã không đọc tiểu thuyết, và cũng oán trách những cảnh sát phụ trách vụ án trước đây đã không để lại nhiều tài liệu hơn.
Jung Rok nhẹ nhàng gỡ hai tay ra khỏi đầu Jung Yoon và cầm lấy con chuột. Jung Yoon nhìn bàn tay của Jung Rok đặt trên tay mình rồi ngước lên nhìn khuôn mặt đang tựa trên vai.
“Các nạn nhân 1, 2 và 4 cũng đã khai rằng chiếc mũ bảo hiểm này là của hung thủ, nhưng không có kết quả gì.”
“...Tôi biết.”
Đó là tất cả những gì Jung Yoon đã kiểm tra. Jung Rok hơi nhướn rồi lại hạ lông mày xuống. Anh nhìn Jung Yoon đang tuyệt vọng một lúc rồi quay lại nhìn màn hình và cuộn con lăn của chuột.
Jung Yoon nhíu mày vì cảm giác nhột nhột từ con lăn đang cuộn dưới ngón tay mình. Cậu định rút tay ra, nhưng Jung Rok lại nắm chặt hơn, thản nhiên cuộn màn hình xuống nữa.
Jung Yoon đành bỏ cuộc và quay lại nhìn màn hình. Ở đó, các thông tin liên quan đến nhà sản xuất mũ bảo hiểm và các cửa hàng bán gần đó được liệt kê chi chít theo số.
“Kiểm tra lại cũng chẳng khác gì đâu. Nhà sản xuất ở Trung Quốc, với lại thời đó, cứ 10 người đi xe máy làm việc thì có 5 người đội mũ bảo hiểm của hãng này.”
Jung Rok tặc lưỡi đầy tiếc nuối.
“Hồ sơ ghi là đã điều tra tất cả 2.000 chi nhánh bán hàng lúc bấy giờ rồi, nhưng chắc cũng phải kiểm tra lại thôi. Dù sao thì cũng không tìm được kẻ nào có dấu hiệu khả nghi.”
“Mấy tên này không bao giờ dùng thẻ. Kể cả có dùng thì bây giờ cũng không còn lưu lại dữ liệu.”
“CCTV cũng không có nhiều.”
Jung Yoon nhăn mặt vì đó cũng là những điều cậu đã kiểm tra. Jung Yoon đảo lưỡi trong miệng, nhìn chằm chằm vào màn hình và lẩm bẩm.
“Thế còn những nạn nhân khác thì sao? Nạn nhân thứ 5 đã chết nhưng…”
“Sao cậu lại biết điều đó?”
Bàn tay đang vuốt lại mái tóc rối bời để đầu óc bớt hỗn loạn của Jung Yoon dừng lại. Cậu ngước nhìn, thấy vẻ mặt Jung Rok đang biến đổi.
Anh nhíu mày, lông mày hơi nhếch lên và ánh mắt trở nên lạnh lùng. Jung Yoon cảm thấy bối rối. Từ trước đến giờ cậu đã không để lộ bất cứ điều gì, vậy mà giờ lại phạm phải một sai lầm ngớ ngẩn như vậy. Trên hết, bản thân cậu cũng không biết ký ức này từ đâu mà có.
Jung Yoon hít một hơi thật sâu, dùng móng tay gãi nhẹ con chuột để che giấu sự lo lắng trong khi miệng lại nói bừa bãi.
“Tôi thấy ở đâu đó rồi.”
“Ở đâu?”
“Lúc tôi dọn dẹp tài liệu lần trước…”
Lông mày của Jung Rok khẽ nhíu lại. Jung Yoon cảm thấy tình hình không ổn, vội lảng tránh ánh mắt. Ánh mắt kiên định của Jung Rok như đang soi thấu tâm can, làm cậu lo lắng rằng mình sẽ nói ra bất cứ điều gì.
“Là cậu làm sao?”
Giọng nói đầy nghi ngờ của anh lại trở nên khá nhẹ nhàng. Jung Rok cuối cùng cũng buông tay và lùi lại. Chỉ cần anh lùi đi, một cảm giác nhẹ nhõm như vừa thoát khỏi một thứ gì đó ràng buộc bao trùm lên toàn bộ cơ thể Jung Yoon.
“Có lẽ là… phải không?”
Jung Yoon lặng lẽ trả lời, nén một tiếng thở dài. Jung Rok nhìn vào khoảng không một lúc như đang suy nghĩ về chuyện cũ rồi lại gãi má và nghiêng đầu.
“Không phải Seo Han Kyul sao?”
“Chúng tôi làm cùng nhau. Nhưng điều đó có quan trọng không?”
“Có chứ.”
Jung Rok nhìn thẳng vào mắt Jung Yoon. Lông mày của Jung Yoon cau lại.
“Anh lại định nói ‘cậu là của tôi’ hay gì đó à?”
“Vì đó là sự thật.”
Jung Yoon cụp mắt xuống, im lặng. Cậu biết ánh mắt dai dẳng của Jung Rok đang lướt từ đỉnh đầu xuống toàn bộ khuôn mặt mình, nhưng cậu vẫn giả vờ như không biết.
“Đội trưởng.”
“Ừ.”
Trước lời gọi khô khan của Jung Yoon, Jung Rok lại lịch sự trả lời với giọng điệu đầy trìu mến. Jung Yoon vô thức cười khẩy rồi mở miệng.
“Hãy hiếu thảo đi.”
Trước lời khuyên bất ngờ, Jung Rok nheo mắt lại. Jung Yoon ngước nhìn cái đầu đang im lặng của anh rồi cười và nói tiếp.
“Không biết anh sẽ dùng câu đó ở đâu nữa, nhưng nếu nó có hiệu quả với ai đó thì không phải vì câu nói hay, mà là vì khuôn mặt của đội trưởng đấy. Cho nên hãy sống hiếu thảo nhé.”
Còn tiếp
Bản dịch thuộc về Navy Team, cập nhật duy nhất trên trang web NAVYBOOKS.NET, đọc tại trang web chính chủ để ủng hộ nhóm dịch. Truyện không đủ view có thể sẽ bị drop.