Lịch đăng: T6 & T7 hàng tuần
Bản dịch thuộc về Fuba Team, đăng tải duy nhất ở web navybooks.net, đọc tại web chính chủ để ủng hộ nhóm dịch.
#010
Khuôn mặt Ki Baek Woo 11 tuổi tái nhợt không còn giọt máu, ngơ ngác lẩm bẩm. Một gương mặt chìm trong nỗi u uất mà tôi không thể nào nhìn thấu. Đó là biểu cảm của những cảm xúc xa lạ đang âm ỉ sôi sục rồi lắng xuống một cách nhớp nháp, như thể chẳng thể nào vơi đi được.
“Baek Woo à, sao em lại nói thế? Anh chỉ đi kiếm đồ ăn thôi mà. Em gặp ác mộng à?”
“Không.”
“Em tỉnh dậy không thấy anh nên lo lắng sao?”
“Không.”
“Vậy thì em tủi thân à?”
“Không.”
“Hay là em sợ?”
“Không…”
“Thế thì?”
“Em không biết nữa… Anh, ôm em đi.”
“Ừ, từ giờ anh sẽ đánh thức em dậy, báo trước rồi mới đi. Xin lỗi nhé.”
“Không phải, em xin lỗi anh…”
Ki Baek Woo 11 tuổi im lặng rúc vào lòng tôi như một con thú nhỏ bị thương nặng. Cái vẻ muốn sống mà lại chẳng còn chút sức lực nào của con vật bé nhỏ ấy khiến lòng tôi nặng trĩu. Tôi tự nhủ rằng mình không muốn nhìn thấy vẻ mặt đó thêm bất cứ lần nào nữa.
Vậy tại sao bây giờ cậu lại mang gương mặt đó?
Ki Baek Woo của hiện tại với biểu cảm hệt như ngày đó, cử động chậm rãi, rất chậm. Cứ như thể cậu ta đang chờ đợi tôi lên tiếng. Như thể mong rằng tôi sẽ miễn cưỡng bước tới và ôm lấy cậu.
Nhưng tôi chẳng quan tâm.
***
“Vậy nếu ký hợp đồng thì khi nào cháu có thể dọn vào đây?”
Tiếng nước chảy rào rào từ vòi bếp. Tôi vừa hỏi vừa kiểm tra lại dòng nước một lần nữa.
“Xin chờ một chút, chỗ này là…”
Không biết đến bao giờ cái chỗ này mới trống nhỉ… Bà cô môi giới có vẻ lớn tuổi gần như hát lên rồi lấy điện thoại ra.
“Số nhà ba trăm… mười một… rõ ràng tôi đã ghi lại rồi mà… nó ở đâu nhỉ? À, đây rồi.”
Bà cô môi giới Bu Dong Suk trả lời với giọng điệu nghiêm túc như thể người reo lên câu hát không phải là bà:
“Ừ, đúng là cuối tháng này họ dọn đi. Vậy thì mùng 1 tháng sau cậu có thể chuyển vào.”
“Mùng 1 tháng sau ạ?”
“Ừ, đó là ngày sớm nhất rồi. Người thuê nhà hiện tại trả nhà vào ngày 31 tháng này. Nếu cậu gấp thì có thể hẹn người ta rồi chuyển vào cùng ngày 31 cũng được.”
“Mùng 1 tháng sau là ba tuần nữa ạ?”
“Đúng vậy. Sao thế, lâu quá à? Ba tuần thường là hơi gấp đấy. Cậu gấp đến thế cơ à?”
Bà Bu Dong Suk liếc nhìn tôi với ánh mắt dò xét. Rõ ràng là bà ta đang nghi ngờ: “Thằng nhóc này làm gì mà gấp thế? Có khi nào là tội phạm bị truy nã đang bỏ trốn không?”
Dù cái tên nghe rất đáng tin cậy khiến tôi vô thức cảm thấy vững tâm hơn một chút, nhưng ngoài sự tin tưởng ra thì người này… chẳng biết che giấu cảm xúc gì hết. Lúc mới gặp vài tiếng trước, bà Bu Dong Suk cũng đã có thái độ như vậy.
“Cậu bảo cậu đến từ khu A à? Cậu đang sống ở khu A ư?”
“Vâng, sao vậy ạ?”
“Sao lại sống ở đó chứ? Giờ này ngoài thợ săn cấp cao hay người được điều động đến trung tâm hiệp hội thì ai lại sống ở cái nơi nguy hiểm đấy? Khoan đã, nếu vậy thì theo luật cư trú cậu cũng không được chuyển đến đây đâu. Cậu làm nghề gì?”
“Thợ săn. Xem nhà cũng liên quan đến mấy chuyện này ạ?”
“Cũng không hẳn, có tiền là ở được thôi. Nhưng tôi tò mò ấy mà. Cậu là thợ săn ấy hả?”
“Cháu là thợ săn cấp C, không thuộc đối tượng của luật cư trú thợ săn cấp cao nên bác đừng báo cáo gì nhé. Sao bác lại cầm điện thoại lên thế?”
“Hừm… Nhưng mà sao cấp C lại sống ở cái nơi chiến trường đó… Với cấp bậc đó mà gọi đi cổng cũng chỉ ở khu B hay C thôi chứ.”
“Chắc tại cháu là kiểu thích cảm giác nguy hiểm đến tính mạng. Cháu cũng thích nay đây mai đó. Cũng có loại người như thế mà, bác nhỉ?”
“Ôi, sở thích của cậu thật là… Thôi, giờ cậu dọn ra đây cũng tốt… Trước hết thì đi xem cái nhà cậu hỏi lúc nãy đi. Tôi là dân chuyên với 20 năm kinh nghiệm đấy nhé. Tôi sẽ tìm cho cậu một căn nhà tốt và an toàn hơn khu A nhiều.”
Lúc ấy bà Bu Dong Suk rõ ràng đã nhìn tôi như một tên biến thái có sở thích quái đản, hoặc một thằng nhóc nghèo rớt mồng tơi. Chắc bà ta nghĩ: “Thằng này chắc nghèo rớt nên mới sống ở khu A”. Vì ngoại trừ những tòa nhà cao cấp được xây dựng bằng vật liệu đặc biệt từ phụ phẩm của hầm ngục, hầu hết giá nhà ở khu A đều rất rẻ.
Đương nhiên, cũng nhờ vậy mà hồi dọn đến khu A tôi mới có thể mua nhà.
Dù sao thì tôi cũng chẳng quan tâm bà Bu Dong Suk nghĩ gì về mình, nên chỉ thờ ơ gãi gãi lông mày.
Ba tuần… tôi phải ở chung với Ki Baek Woo tận ba tuần nữa trong căn nhà đó. Tinh thần vừa mới phấn chấn lên một chút lập tức trở nên tồi tệ.
Tôi chợt nhận ra không biết từ bao giờ thằng nhóc Ki Baek Woo lại trở nên trơ trẽn đến thế. Cậu ta đứt dây thần kinh xấu hổ rồi hay sao mà mấy ngày nay cứ lảng vảng quanh tôi làm phiền miết. Phải đối mặt với tên đó thêm ba tuần nữa, chắc tôi stress đến viêm dạ dày mất thôi.
Trên đường về sau khi bàn bạc xong xuôi với bà Bu Dong Suk, tôi nghĩ tới cảnh Ki Baek Woo sẽ chạy ra đón tôi như một chú chó đợi chủ. Ki Baek Woo sẽ vờ như không có gì mà cười thật tươi như thể giữa chúng tôi chẳng có gì thay đổi.
“Anh, anh về rồi à? Anh đi đâu mà không nói với em một tiếng? Em nhớ anh muốn chết luôn đó.”
Nghĩ đến cảnh cậu ta sẽ mè nheo như mọi khi, không, phải là vượt mức bình thường, tôi đã phát ngán. Ki Baek Woo dạo này đúng là điên thật rồi. Tôi chẳng thể nào đoán nổi trong cái đầu xinh đẹp của thằng nhóc ấy đang chứa thứ gì.
Lần này sống lại… không, không phải. Gọi là “sống lại” thì không đúng lắm. Mỗi lần tôi đều quay về vừa đúng thời điểm Ki Baek Woo và Jeong Yi Dam bắt đầu nảy sinh tình cảm, cho nên phải gọi là “hồi quy”* mới đúng.
*Chỉ motif nhân vật chính quay ngược thời gian trở về quá khứ để làm lại cuộc đời, thường là sau khi thất bại hoặc trải qua bi kịch.
Dù sao thì sau lần hồi quy này, tôi nghĩ thái độ của mình đã đủ rõ ràng.
Ở những lần trước, tôi chưa từng lạnh nhạt với Ki Baek Woo. Dù mệt mỏi, kiệt sức cùng trái tim đã chai sạn, nhưng việc yêu cậu ta đã trở thành một thói quen nên tôi chưa một lần đối xử tàn nhẫn với Ki Baek Woo. Đó là bản chất của tôi. Dù cố gắng vùng vẫy thế nào, trái tim tôi đối với Ki Baek Woo vẫn không hề thay đổi. Ki Baek Woo cũng luôn như vậy.
Ki Baek Woo, người từng cảm thấy bối rối khi trái tim loạn nhịp trước Jeong Yi Dam rồi sẽ chẳng còn yêu tôi. Chỉ vì chút áy náy còn sót lại mà cậu ta không thể rời bỏ tôi, cuối cùng chán ghét cái vẻ ngu ngốc của tôi mà lạnh lùng vứt bỏ tôi. Rồi thờ ơ bước qua cái xác đang chết dần chết mòn của tôi.
Một Ki Baek Woo như vậy, dù tôi cố gắng đến đâu cũng không thể thay đổi điều gì. Nhờ đó mà cuối cùng tôi đã được giác ngộ: “À, thiết lập đã được định sẵn thì không thể nào thắng được, một người như mình cũng không thể thay đổi được gì. Đó là số phận của Ki Baek Woo rồi, thôi bỏ đi.”
Tôi mệt đến mức ngay cả thói quen lâu năm cũng có cảm giác nặng nề. Trái tim tôi trống rỗng, nhẹ bẫng đến hư vô. Thôi, thật sự dừng lại thôi. Đừng làm gì nữa. Tôi cứ nghĩ mãi mà chẳng biết mình đang nghĩ gì.
Vậy nên lần này sẽ khác. Tôi sẽ không cố gắng nữa. Dù là ngày tôi hồi quy, hay khi Ki Baek Woo trở về sau trận raid hôm kia, tôi đều hành động tùy ý. Vì tôi lạnh nhạt nên hôm đó Ki Baek Woo đã vào phòng với vẻ mặt thất thần và ở lì trong đó khá lâu. Dù đó chỉ là phòng ngủ mà hai chúng tôi dùng chung.
Không hiểu sao tôi lại có cảm giác Ki Baek Woo đang chờ tôi bước vào. Hệt như buổi sớm ngày đông nọ. Lee Han Sol 14 tuổi ôm Ki Baek Woo 11 tuổi dỗ dành rằng sẽ không bao giờ như thế nữa, lần này cậu ta cũng đang chờ đợi tôi làm như vậy. Ngồi trong phòng ngủ của chúng tôi, đợi tôi xuất hiện với gương mặt đầy yêu thương như mọi khi, như thể chưa từng tỏ ra hờ hững và nói: “Bất ngờ chưa! Vừa rồi là camera ẩn của Ki Baek Woo! Ki Baek Woo, em ngạc nhiên không? Tất cả chỉ là trò đùa thôi.”
Vậy nên tôi đã không vào.
Nếu là chúng tôi của những ngày tháng êm đẹp thì sau khi một người đi raid về, cả hai sẽ dính lấy nhau trên giường mấy ngày liền. Chúng tôi, những người vừa xa cách rồi gặp lại, sẽ quấn quýt không thôi cho đến khi cảm nhận được sự hiện diện của đối phương một cách trọn vẹn nhất. Đến mức đi vệ sinh, chúng tôi cũng bám vào lưng nhau mà đi. Còn chẳng biết xấu hổ mà cãi nhau trước bồn cầu nữa chứ.
“Bỏ tay ra.”
“Không.”
“Hừ, đừng để anh phải nói hai lần. Bỏ tay ra khỏi Han Sol nhỏ của anh ngay.”
“Không.”
“Này, ai cho phép em sờ soạng cái của anh vậy hả? Láo toét quá đấy.”
“Mút em còn mút rồi thì sờ có là gì.”
“Anh nhắc lại, bỏ cái tay biến thái của em ra, Ki Baek Woo. Anh sắp “ra” thật rồi đấy. Vì chiều theo ý em mà ban nãy anh nốc cả lít nước rồi.”
“Xì. Em canh đúng vào bồn cầu rồi mà sao vẫn không ra? Cái khác thì bảo nhịn mà anh vẫn ra tốt đấy thôi.”
“Nhịn là không tốt cho sức khỏe đâu. Anh biết em ghét nhất là anh bị ốm mà nhỉ? Nên là anh nhanh lên đi. Để em xem cái này anh có ra giỏi như cái kia không nhé.”
Chúng tôi đã từng cười đùa nấn ná mãi trong nhà vệ sinh chỉ vì Ki Baek Woo vừa thì thầm vừa hôn tới tấp lên vai tôi. Có thể với Ki Baek Woo, mọi thứ quá đột ngột, nhưng đối với tôi, đó là quá khứ đã dần phai nhạt theo thời gian.
Tôi của khi ấy đã dần bốc hơi qua những lần chết đi sống lại. Giờ chỉ còn lại những vệt nước khô cạn. Tôi giả vờ như không biết Ki Baek Woo. Dù cậu ta có đợi tôi trong phòng ngủ cả ngày, dù cậu ta có buồn bã vì thái độ của tôi, dù cậu ta có im như chết đi chăng nữa, tôi cũng chẳng quan tâm.
Tôi chỉ làm việc của mình. Chẳng có gì khó khăn cả. Lạ thay, tâm trí tôi không hề dao động. Song, tôi không biết Ki Baek Woo đã nghĩ gì. Tôi cũng chẳng muốn biết.
Nhưng từ đêm đó trở đi, cậu ta cứ lảng vảng quanh tôi với thái độ gượng ép, bất chấp sự thờ ơ của tôi.
Ki Baek Woo vốn đang bước vào phòng với vẻ mặt bất lực, lại đột nhiên xuất hiện với gương mặt tươi tắn hơn bình thường và trở nên hoạt bát. Có lẽ cậu ta vẫn lạc quan rằng nếu cậu ta hành động như thể không có chuyện gì xảy ra thì bằng cách nào đó tôi cũng sẽ hùa theo? Thật phiền phức, khó chịu, bực bội. Không chỉ là bực bội bình thường mà là cáu đến mức nếu tôi mạnh hơn cậu ta, có lẽ tôi đã vật cậu ta xuống đất đánh cho một trận nhừ tử rồi.
Cho nên tôi muốn thoát khỏi căn nhà đó càng sớm càng tốt… Tôi thở dài nhìn bà Bu Dong Suk vẫn đang liếc nhìn tôi đầy nghi ngờ.
“Thật ra thì cũng không phải là cháu có chuyện gì gấp…”
“Ba tuần cũng là gấp rồi đấy. Nhà cho thuê mà, cậu còn phải vay vốn nữa chứ? Mà không biết cậu có vay được không… À quên, cậu là thợ săn nhỉ. Vậy thì chắc là vay được đấy.”
“Cháu không cần vay…”
Gương mặt bà Bu Dong Suk lộ rõ vẻ ngạc nhiên, nói:
“Nếu cậu nhất quyết không được thì thôi vậy. Nhưng cậu cũng biết chỗ này là trung tâm khu B mà? Ở đây là tiện nhất rồi. Lại còn là nhà hai phòng ngủ có cửa ngăn bếp nữa chứ. Ở khu này, với chất lượng và giá cả như vậy thì chỉ còn mỗi căn này trống thôi. Mà nói ra thì hơi kỳ, nhưng thấy cậu có vẻ đắn đo nên tôi mới nói thật đấy nhé.”
Bà Bu Dong Suk đưa tay lên che miệng, tiến lại gần tôi một cách thậm thụt, tôi cúi người xuống ghé tai vào.
“Chủ nhà ở đây là một người xây nhà cho thuê, giàu lắm. Lại còn đẹp trai nữa chứ.”
“Chủ nhà đẹp trai… là thông tin mật đấy ạ? Sao bác lại phải thì thầm thế này?”
“Không, ý tôi là anh ta trẻ, đẹp trai, lại còn giàu nữa nên nhân phẩm tốt lắm đấy! Một khi đã vào ở thì tiền thuê nhà, đặt cọc các thứ không bao giờ tăng đâu. Thật ra là vì nhiều tiền nên người ta không cho thuê cọc đâu, nhưng lúc cái người hiện tại vào ở đã năn nỉ lắm mới được thuê cọc đấy. Vậy nên chỉ có chỗ này là thuê cọc thôi. Tuyệt vời chưa? Lấy đâu ra chủ nhà tốt thế nữa. Nên là một khi đã thuê nhà của anh ta thì ít ai chuyển đi lắm.”
Bà Bu Dong Suk thẳng lưng, gật gù như thể đang nói: “Thấy chưa, không tăng tiền thuê nhà thì đúng là hàng hiếm có khó tìm rồi đúng không? Ba tuần hay ba tháng cũng phải ký hợp đồng ngay thôi, nhóc ạ.”
Dù sao thì tôi cũng chỉ định sống khoảng một năm rồi chết, nên chuyện tiền thuê nhà có tăng hay không cũng chẳng quan trọng. Tôi nghĩ thầm, đưa mắt nhìn căn nhà ngập nắng phương nam. Ngôi nhà chật ních những món đồ nhỏ nhắn xinh xắn đối lập với thế giới diệt vong bên ngoài. Lúc nào dọn đến tôi cũng phải làm một cái rèm cửa sáng màu như người này mới được. Dù sao thì cũng sắp chết rồi, cứ trang trí nhà cho đẹp rồi thong thả tận hưởng những ngày tháng còn lại cho sướng cái thân đã.
“Được, cháu sẽ ký hợp đồng. Mùng 1 tháng sau cháu chuyển vào nhé.”
Tôi thích căn nhà này. Rời khỏi nơi tôi sống cùng Ki Baek Woo để bắt đầu một khoảng thời gian dành cho riêng mình, căn nhà này có lẽ sẽ là một lựa chọn hoàn hảo.
Còn tiếp
Bản dịch thuộc về Fuba Team, đăng tải duy nhất ở web navybooks.net, đọc tại web chính chủ để ủng hộ nhóm dịch.