Lịch đăng: T6 & T7 hàng tuần
Bản dịch thuộc về Fuba Team, đăng tải duy nhất ở web navybooks.net, đọc tại web chính chủ để ủng hộ nhóm dịch.
#009
“Nói gì cơ ạ?”
“Thì cái chuyện suýt chút nữa là không gặp lại nhau ấy, còn bảo dù chết cũng sẽ ở bên nhau. Em khóc lóc sướt mướt ra đấy còn gì.”
“Em có khóc đâu.”
“Rõ ràng là có.”
“Em chẳng nhớ gì hết. Em chỉ nhớ khoảnh khắc tỏ tình đầy khí thế thôi: ‘Lee Han Sol, anh yêu em. Từ giờ em sẽ gọi anh là em, không chấp nhận phản đối.’”
“Hức hức, anh ơi, anh là cái kén tằm gì đó, hức hức, em là nhộng mà em muốn hôn cái kén, hu hu hu.”
“Gì vậy? Em nói thế lúc nào? Nghe ngớ ngẩn hết sức. Có thì cũng không đến mức đấy chứ. Anh đừng có phóng đại lên nha, đừng có vu oan cho em.”
“Bé nhộng ơi, anh hôn em nhé. Chu môi ra đi.”
“Anh dám chế nhạo lời tỏ tình trong sáng của em rồi định dùng một nụ hôn để xoa dịu đấy à?”
“Vậy thì làm tình nhé?”
“Giờ mới thấy anh có thành ý đấy. Mười lần.”
Ki Baek Woo khẽ hôn lên môi tôi, khúc khích cười. Tiếng cười tinh nghịch len vào khoang miệng, vòm họng tôi hơi nhột. Cảm giác ngứa ngáy như thể chỉ biến mất khi lưỡi của Ki Baek Woo chạm vào vòm miệng tôi vậy. Tôi hạnh phúc đến thở dài.
“Muốn anh chết à? Hai lần thôi.”
“Năm lần.”
“Ba lần.”
“Vậy thì làm luôn ở sofa đi, em đang vội.”
Chưa kịp thở, cả hai đã vội vã quấn lấy nhau trên sofa. Tiếng cười khúc khích không ngừng vang lên ngay cả khi chúng tôi vuốt ve, liếm láp cơ thể nhau theo bản năng. Đó là niềm vui, cũng là sự an tâm vì cả hai vẫn còn sống bên nhau.
“Này, Ki Baek Woo, cái này của em cương lên từ khi nào thế?”
“Anh đoán xem nó dựng từ lúc nào?”
Ki Baek Woo thích hôn lên mí mắt tôi. Trên mí mắt phải của tôi có một nốt ruồi nhỏ. Cậu ta sẽ ịn môi lên đó đến khi thỏa mãn, rồi trượt xuống má tôi. Cậu ta cũng thích nốt ruồi trên má tôi. Ki Baek Woo mỗi lần đều cười toe toét khi nói rằng nếu nối hai nốt ruồi trên mí mắt và má tôi sẽ tạo thành một đường thẳng hoàn hảo. Tôi luôn nghĩ mình thật may mắn vì đã có được những nốt ruồi ấy. Thật ra, trước giờ tôi còn chẳng để ý mình có nốt ruồi trên mặt cho đến khi nghe Ki Baek Woo nói.
Tôi chậm rãi vuốt ve gáy Ki Baek Woo, đôi môi cậu ta áp nhẹ lên má tôi như một chú chim non và hỏi:
“Lúc hôn nhau à?”
“Không.”
“Lúc anh vừa hôn em tới tấp?”
“Không.”
“Vậy rốt cuộc là từ khi nào?”
“Lúc em nhập mật mã mở cửa nhà.”
“Hả?”
“Vừa nghĩ đến việc anh đang ở trong nhà, nó đã cương lên rồi.”
“Có khi chỉ cần nghĩ đến tên anh thôi là nó đã dựng đứng cả lên, rất khó chịu. Cứ mỗi khi xa anh là lại như vậy. Anh có biết lúc đi raid chuyện đó phiền phức đến mức nào không? Anh định chịu trách nhiệm thế nào đây?”
Mỗi khi Ki Baek Woo làm bộ nghiêm túc nói những lời đó, tôi lại cố tình vùng vẫy như thể ghê tởm lắm. Nhưng cả hai chúng tôi đều bật cười.
“Á á á, chú cảnh sát ơi, nhà cháu có biến thái, chú đến bắt nó đi!”
“Đúng rồi đấy, em là biến thái. Biến thái nên càng phải ăn thịt bé Han Sol nhà ta một cách ngon lành mới được.”
Oa oa! Tiếng hét ấy hòa cùng cảm giác khi cậu ta cắn nhẹ lên bụng dưới của tôi, vừa ngứa ngáy vừa ngọt ngào. Tôi vẫn còn nhớ rõ lòng bàn tay nóng rực của Ki Baek Woo khi cậu ta chậm rãi cởi chiếc áo ngủ của tôi ra.
Chúng tôi đã luôn như vậy. Trước khi Jeong Yi Dam xuất hiện, trước khi tôi liên tục chết đi sống lại. Đã luôn là như vậy.
Nhưng giờ thì không.
Ngay cả những ký ức đã qua cũng không khiến trái tim tôi lạnh đi chút nào, cũng chẳng làm tôi buồn hay muốn nổi cơn thịnh nộ. Chỉ là, tôi thực sự không cảm thấy bất kỳ cảm xúc nào, nên tôi chỉ nhìn Ki Baek Woo một cách thờ ơ.
Khóe miệng Ki Baek Woo mới nãy còn cong lên khi bước vào nhà, giờ đã rũ xuống. Cái cách cậu ta cố gắng nặn ra một nụ cười trông thật gượng gạo. Dẫu vậy, cậu ta vẫn rất đẹp trai.
“Sao thế, anh? Cứ như anh chẳng chờ em chút nào ấy. Mau ra đây ôm em đi chứ.”
“Ôm cái gì mà ôm. Anh bận. Mày cũng vất vả rồi… hừm, vất vả à? Mà không, chắc là vui vẻ với ai đó lắm nhỉ. Thôi, mau vào tắm rửa rồi nghỉ ngơi đi.”
Ngay cả việc quay đầu lại nhìn cậu ta cũng khiến tôi thấy phiền nên tôi chỉ khua tay rồi lại gõ gõ vào chiếc laptop đặt trên bàn cà phê. Những ngón tay “mổ cò” cao quý của tôi gõ lách tách trên bàn phím.
Khu B… cho… thuê… tạch tạch tạch.
Vừa enter một cái, một loạt tin tức rao bán hiện ra.
Ồ, tốt. Tuyệt vời.
Tôi lăn chuột, chăm chú lướt qua từng tin một. Thấy căn nào ưng ý là phải liên hệ ngay với bên bất động sản.
Khu B là vùng an toàn với tỷ lệ xuất hiện cổng dịch chuyển thấp hơn hẳn so với khu A, nơi tôi đang sống. Hơn nữa, nó còn giáp với vùng đất từng là miền nam tỉnh Gyeonggi nên cơ sở hạ tầng nhìn chung cũng khá ổn. Khu vực dân cư tập trung đông nên đương nhiên mạng lưới thông tin rất rộng rãi.
Vì thế mà khu B hiện đang là khu vực được ưa chuộng nhất đối với những người không thức tỉnh và những thợ săn cấp C trở xuống không có nghĩa vụ phải ở lại khu A. Tình hình này khiến cho việc mua bán bất động sản giá tốt ở khu B hiếm đến đến mức thậm chí không có để giao dịch.
Tôi cũng không ngờ rằng sau hai ngày chọn được vài căn ưng ý rồi thong thả liên hệ thì lại chẳng còn căn nào trống. Nghe nói bốn trên năm căn đã có người mua. Căn còn lại thì là tin ảo.
Tôi thất vọng hỏi sao nhà cửa lại có thể bán hết nhanh như vậy trong một hai ngày thì nhân viên môi giới nói:
“Quý khách à, khu B này ấy mà, không phải chim dậy sớm có sâu ăn đâu, mà chỉ có những con chim thức trắng đêm canh me mới sống được thôi. Chắc quý khách không rõ, nhưng nếu thấy căn nào ưng mắt là phải đặt cọc giữ chỗ ngay thì may ra mới có cơ hội. Quý khách rõ chưa ạ?”
Dù nói chuyện qua điện thoại nhưng tôi vẫn có thể hình dung ra vẻ mặt của nhân viên môi giới. Cái vẻ mặt khinh khỉnh, kiểu “đúng là gà mờ”.
Thì đúng là tôi gà mờ thật. Từ trước đến giờ tôi luôn sống ở khu A vì Ki Baek Woo. Ngoài những địa điểm nổi tiếng ở khu B mà chúng tôi từng hẹn hò, tôi chẳng biết tí gì về bất động sản.
Mà cũng không hẳn là tôi rành về bất động sản khu A…
Ki Baek Woo thức tỉnh thành thợ săn cấp S năm 16 tuổi, và vì luật cư trú quy định thợ săn từ cấp B trở lên phải sống ở khu A nên chúng tôi buộc phải chuyển đến đây. Thế là tôi vội vàng mua căn nhà hiện tại như kiểu “ăn vội miếng đậu nành rang cháy”, nên suốt thời gian qua tôi cũng chẳng có dịp tìm hiểu về bất động sản.
Dù sao thì tôi vẫn đang chăm chỉ lăn chuột tìm một căn nhà nhỏ nhắn, thoáng đãng, đầy nắng và yên bình ở khu B.
“Anh ơi.”
“Vẫn còn đứng đó à? Sao?”
“Em nhớ anh lắm… Anh thật sự không nhớ em chút nào ạ?”
“Ờm, ờ thì… không phải, anh cũng nhớ mày.”
“Anh, ôm em đi…”
“Anh đang bận mà.”
“Lúc em đi, anh cũng không ôm em. Anh, tự dưng anh sao thế? Em đã làm gì sai ư?”
Đúng là lắm trò…
Ki Baek Woo không cởi giày, vẫn bướng bỉnh đứng im ở chỗ cũ một cách lạ thường.
Cái kiểu làm phiền liên tục này khiến tôi bực mình, quét ánh mắt chẳng thèm che giấu sự khó chịu về phía Ki Baek Woo khiến cậu ta mím môi. Cậu ta không nói gì, nhưng đúng lúc tôi định quay đầu đi thì Ki Baek Woo vội vàng lên tiếng:
“Em bị thương rồi.”
“Hả?”
“Em… Cái mà anh dặn em phải cẩn thận với nước ấy, tự dưng có một cột nước dựng lên cuốn em đi. Nhanh quá nên em không kịp tránh… Em với một người trong đội bị tách ra ở hầm ngục kép nên có hơi khó xử lý.”
“Thế bị thương ở đâu, như thế nào?”
Ki Baek Woo ngập ngừng giơ tay lên, vén tay áo sơ mi. Cánh tay cậu ta đỏ ửng nhưng không giống vết bầm tím do đánh nhau. Nhìn là biết đây là vết tích do con người gây ra. Nhẹ thì là bị ai nắm mạnh, nặng thì bị cào bởi móng tay. Thậm chí còn có vài giọt máu nhỏ rỉ ra như thể vừa mới bị thương.
“Em đau… Nếu anh giận gì thì nói em nghe được không? Em xin lỗi, em không biết mình đã làm gì khiến anh giận… Anh ôm em đi mà.”
Tôi thờ ơ trước cái trò mè nheo rẻ tiền của Ki Baek Woo.
Thật chẳng ra gì. Vết thương đó ai nhìn cũng biết là do người cào. Chẳng lẽ cậu ta tự cào chính mình? Hay là bị muỗi đốt? Cũng có thể là dấu tay của Jeong Yi Dam.
Tận thế sẽ không để lại những vết thương tầm thường như vậy. Tôi đã chết vì nó không biết bao nhiêu lần nên tôi hiểu rõ. Ki Baek Woo hẳn cũng biết tôi không dễ bị lừa. Dù có là phế vật thì tôi cũng là một thợ săn từng vào hầm ngục.
Nhưng có lẽ cậu ta vẫn giữ một niềm tin rằng tôi vẫn là tôi của ngày xưa, người đã từng hốt hoảng chỉ vì một vết xước trên tay Ki Baek Woo. Chỉ cần Ki Baek Woo bị thương dù chỉ một chút, dù người chịu đau là cậu ta nhưng tôi vẫn buồn như thể mình vừa nhận được chẩn đoán mắc bệnh nan y.
Cậu ta tin vào điều đó nên mới làm vậy. Cậu ta biết dù tôi có giận đến mức nào, chỉ cần cậu ta bị thương thì tôi cũng sẽ miễn cưỡng xuống nước. Ki Baek Woo giờ đã lớn, đã 22 tuổi, vậy mà cậu ta vẫn tin chắc rằng chỉ cần đưa vết thương trên người ra thì tôi chắc chắn sẽ mềm lòng rồi ôm cậu ta dỗ dành như dỗ một đứa trẻ 7 tuổi.
Cái thằng nhóc này… coi tôi là đồ ngốc chắc…
“Ki Baek Woo, mày đi đi.”
“Ơ?”
“Mau cút đi cho khuất mắt anh.”
“Em đi đâu cơ?”
“Ký túc xá trung tâm.”
Tôi buông một câu rồi định quay lại nhìn laptop. Ki Baek Woo rũ tay xuống, hỏi:
“Sao em phải đến đó? Anh, em vừa mới về nhà mà…”
“Bị thương thì phải đến chỗ người trị liệu chứ. Bảo Jeong Yi Dam chữa cho.”
Tôi không phải bác sĩ, sau này đừng có nói với tôi mấy chuyện đó nữa.
Tôi lẩm bẩm, chẳng buồn nhìn cậu ta. Không có tiếng đáp lại. Tôi cũng chẳng quan tâm.
Khi tôi nhắn tin cho ba nhân viên môi giới hỏi xem nhà, sau lưng bỗng vang lên tiếng sột soạt. Tôi liếc nhìn, nghĩ bụng chắc giờ cậu ta mới chịu đi thì thấy Ki Baek Woo không đi mà chậm rãi tiến về phía phòng với một biểu cảm mà rất lâu rồi tôi mới thấy lại.
Một ngày đông nọ, khi Ki Baek Woo vừa tròn 11 tuổi. Một buổi sớm tĩnh lặng, đen ngòm đến lạ thường. Hôm đó tôi không ngủ được nên lén để Ki Baek Woo đang ngủ lại để đi kiếm chút gì đó ăn rồi quay về. Đây chính là vẻ mặt mà tôi đã thấy lúc đó.
Trong tòa nhà bỏ hoang, nơi chúng tôi ẩn náu khi ấy, Ki Baek Woo ngồi im trong góc tường lạnh lẽo như một con búp bê vô hồn.
“Sao thế, Baek Woo? Sao em lại dậy rồi?”
“Anh…”
“Em đau ở đâu à? Sao trông mặt em tệ thế? Em đau chỗ nào?”
“Em tưởng anh bỏ em đi rồi… Em vô dụng quá nên rốt cuộc thì anh cũng bỏ rơi em…”
Còn tiếp
Bản dịch thuộc về Fuba Team, đăng tải duy nhất ở web navybooks.net, đọc tại web chính chủ để ủng hộ nhóm dịch.