Lịch đăng: T6 & T7 hàng tuần
Bản dịch thuộc về Fuba Team, đăng tải duy nhất ở web navybooks.net, đọc tại web chính chủ để ủng hộ nhóm dịch.
#014
Một câu nói rõ ràng đến thế, vậy mà Ki Baek Woo dường như chẳng thể nào hiểu nổi.
“Ý anh là sao? Chuyển nhà một mình… nghĩa là anh tự chuyển đồ đi hả?”
“Mày nghĩ anh đang nói tiếng của bộ lạc châu Phi nào à? Ki Baek Woo, mày thông minh lắm mà, sao cứ hành xử như kẻ ngốc thế?”
“Anh.”
“Ừ, anh là anh mày đấy. Anh trai mày nói một lần cuối cùng. Anh sẽ chuyển đến khu B. Mày ở lại đây, chỉ mình anh đi khu B. Sáng nay anh xem nhà, ký hợp đồng, đặt cọc xong xuôi cả rồi. Hiểu chưa?”
Đến con đười ươi chắc cũng hiểu tôi nói gì rồi ấy chứ, vậy mà Ki Baek Woo lại có thể thốt ra một câu nhảm nhí đến vậy.
“Để em trả tiền cọc cho.”
“Hả?”
“Anh biết số điện thoại của bên bất động sản mà đúng không? Gọi ngay cho họ nói hủy hợp đồng đi anh.”
“Sao lại phải hủy? Anh đặt cọc hết rồi mà.”
“Không được. Bây giờ gọi chắc muộn quá rồi. Vậy mai anh đi với em đến đó đi. Ngày mai em cũng không có lịch trình gì cả. Chúng ta cùng đến văn phòng bất động sản bảo họ hủy hợp đồng, tiền cọc không lấy lại được thì em trả hết cho anh, đừng lo. Hủy hợp đồng đi anh.”
Ôi… đây chính là cái người ta gọi là tiếng chó sủa đây mà. Tôi cạn lời, ngây người nhìn Ki Baek Woo. Cậu ta nắm chặt lấy hai cánh tay tôi, nhìn thẳng vào mắt tôi. Giọng nói có chút gấp gáp thúc giục.
“Anh sẽ làm thế đúng không? Anh sẽ hủy hợp đồng đúng không?”
“Này, Ki Baek Woo.”
“Anh chỉ là đột nhiên nghĩ vậy thôi đúng không? Chuyện em không thể cùng anh đến khu B vì luật pháp, anh chỉ vô tình quên đi một lát thôi đúng không?”
Đôi mắt đen láy của Ki Baek Woo phản chiếu ánh sáng như hai hòn bi ve, hệt như mắt cún con. Một đôi mắt khiến người ta phải nghĩ như vậy. Tôi hoàn toàn không hiểu cậu ta muốn gì, nhưng ánh mắt khẩn thiết ngước nhìn tôi khiến lòng tôi chợt cảm thấy bất an. Đôi mắt chẳng có tội tình gì, nhưng đột nhiên lại biến tôi thành một kẻ ác độc vô liêm sỉ. Một đôi mắt cưỡng đoạt cảm giác tội lỗi.
Một đôi mắt hèn nhát.
Tôi bắt đầu cảm thấy tức giận. Lý trí vốn chai sạn vì những cái chết lặp đi lặp lại, giờ chỉ cần một chút kích thích cũng dễ dàng mất kiểm soát. Một tia lửa nhỏ bùng lên trong lòng, cơn giận dữ nhanh chóng lan rộng như lửa gặp gió.
Mày là cái thá gì? Sao mày nhìn anh bằng cái ánh mắt đó? Anh bỏ rơi mày hả? Chỉ là anh muốn chuyển nhà thôi. Như này là phản bội chắc? Mày dựa vào cái gì mà nhìn anh như thế? Kẻ bỏ rơi anh là mày đấy, thằng khốn nạn, kẻ phản bội! Sao mày lại nhìn anh bằng cái ánh mắt đó mà khiến anh cảm thấy tồi tệ như vậy hả, đồ khốn kiếp này…
Ki Baek Woo giật mình lùi lại khi thấy đôi mắt tôi đỏ ngầu vì giận dữ. Gương mặt đẹp đẽ của cậu ta lập tức tái nhợt.
Chắc hẳn là cậu ta đang bối rối. Một Lee Han Sol mà cậu ta chưa từng thấy, hẳn đã quá sức chịu đựng, quá bất công đối với cậu ta. Tôi chưa bao giờ nhìn Ki Baek Woo bằng ánh mắt này dù chỉ một lần. Dù đã trải qua vô số lần chết đi sống lại, nhiều đến nỗi dùng cả ngón tay lẫn ngón chân cũng không đếm xuể. Chưa từng một lần.
“Anh… anh Han Sol.”
Ki Baek Woo vốn đang bối rối nhìn con người xa lạ trước mắt lại đột nhiên bám lấy cánh tay tôi. Thế rồi cậu ta lắp bắp nói, giọng hơi nghẹn lại.
“Khu B… anh, em không thể cùng anh đến đó được mà…”
“Anh đã nói bao nhiêu lần rồi hả Baek Woo? Tai mày bị lãng à? Anh đi một mình. Một mình anh đi. Anh không đi cùng mày. Anh phải nói bao nhiêu lần nữa đây?”
“Sao anh lại đối xử với em như vậy… Anh… sao đột nhiên anh lại như thế này với em…”
“Đột nhiên?”
Đột nhiên? Hay nhỉ. Chỉ là đột nhiên với cậu thôi.
Tôi phải quan tâm chuyện đó đó đến bao giờ nữa? Tôi phải sống trong sự lo lắng rằng cậu sẽ ngạc nhiên, rằng cái thứ như cậu sẽ bị tổn thương đến bao giờ nữa? Chẳng phải tôi đã thích cậu hơn hai mươi lần so với việc thích bản thân mình rồi sao?
Đột nhiên?
Đồ chó chết, còn dám nói vậy hả? Trong khi cậu lén lút hôn Jeong Yi Dam, lén lút ngủ với cậu ta, trong khi hai người bồi đắp tình yêu thế kỷ và biến đời tôi thành một miếng kẹo cao su bị nhai nát rồi nhổ đi, tôi đã mòn mỏi đến mức nào.
Tôi chết đi sống lại, cả cơ thể đầy những vết chai sạn. Cậu có biết không? Toàn thân tôi từ nội tạng đến não bộ đều chai sạn đến mất cảm giác. Tôi giờ vui buồn là gì cũng không phân biệt nổi. Tôi chẳng biết cái gì tốt, cái gì xấu nữa. Đây mà gọi là sống sao?
Đồ khốn, cậu mở cái miệng đẹp đẽ đó ra và nói thử xem. Tôi, cái thứ này, có phải là sống không? Tôi là con người hay chỉ là một món đồ chơi hình người? Vị nhân vật chính vĩ đại như cậu thử trả lời xem nào.
Không làm được đúng không? Không biết đúng không? Đương nhiên rồi.
Trong cái thế giới này, việc cái tên Lee Han Sol có phải là một sinh vật sống hay không, có ý thức, có cảm xúc chết tiệt, có phải là một con người giống như cậu hay không cũng chẳng có ý nghĩa chó má gì cả. Tôi chỉ là một kẻ yêu cậu, hiến dâng cho cậu, chết vì cậu là hết. Vậy nên tôi cũng chẳng biết tôi là cái thá gì nữa.
Nhưng Baek Woo à, loại như cậu làm sao mà hiểu được những chuyện đó chứ.
Cậu là một thằng ngu chả biết gì về việc kiếp trước cậu đã giết tôi như thế nào. Quên đi rồi reset là xong, cậu là cái thằng khốn kiếp vô tư thế đấy.
Đột nhiên? Một thằng ngốc chẳng biết gì mà dám nói đột nhiên ư?
“Anh, nói em nghe đi. Nếu em làm gì sai, xin anh hãy nói cho em biết. Anh đột nhiên ghét em như vậy, em thật sự không chịu được… Ít nhất thì cũng nói cho em biết em phải làm gì đi mà anh… Em xin anh đó, em sẽ sửa hết, em sai rồi …”
“Baek Woo, đủ rồi. Người ngoài nhìn vào lại tưởng anh không bằng cầm thú làm gì mày đấy.”
“Không phải đâu anh. Không phải vậy mà, chắc chắn là em sai rồi… Anh vốn dĩ… Là em sai hết, anh à… Đừng đột nhiên đối xử với em như vậy, anh biết là em chỉ có anh thôi mà, em không còn ai khác ngoài anh cả…”
“Mày bị sao vậy? Chỉ là sống tách ra một chút thôi mà, có gì mà phải ầm ĩ lên thế? Anh làm gì ghê gớm lắm đâu? Từ lúc mày 7 tuổi, anh 10 tuổi đã dính lấy nhau đến phát ngán rồi. Bây giờ sống tách ra một chút có sao đâu? Chuyện này to tát lắm à?”
“Anh, xin anh… Anh… em xin anh mà, anh… Xin anh…”
“Rốt cuộc mày muốn cái chó gì hả? Cứ phải làm người khác tức điên lên là có ý gì?”
Tôi chỉ muốn dọn đi thôi. Cuộc đời hữu hạn, tôi chỉ muốn bớt nhìn cái khuôn mặt ngốc nghếch chẳng biết gì của cậu đi một chút. Ai muốn sống mà phải trốn chạy chứ? Ai nói tôi không làm tròn vai trò của mình? Tôi sẽ chết. Tôi sẽ quay lại để tạo nên câu chuyện Romeo và Juliet cho cậu và Jeong Yi Dam. Đến lúc chết, tôi sẽ đến để chết, thằng khốn kiếp ạ.
Đằng nào mọi chuyện cũng sẽ như thế, dù không muốn thì mọi chuyện cũng sẽ tự động diễn ra như vậy, đồ khốn này… Cậu có biết hệ thống là gì không hả? Cậu có biết cốt truyện đã được sắp đặt sẵn không hả, Ki Baek Woo khốn kiếp?
Tôi muốn trút hết những lời đang sôi sục trong lòng ra ngoài. Tôi muốn bóp chết Ki Baek Woo đang chắp tay cầu xin kia ngay lập tức. Sát khí trào dâng trong lòng tôi một cách mất kiểm soát. Giết à? Hay là cứ giết quách luôn đi?
Không. Ngay bây giờ tôi chỉ muốn cầm con dao bếp đâm thẳng vào bụng mình trước mặt thằng khốn đó. Tôi muốn chết. Tôi muốn gây ra một vết thương không thể nào xóa nhòa cho thằng chó chết đó. Toàn thân tôi đầy rẫy những vết sẹo đến nỗi chẳng còn chỗ nào chưa bị thương nữa, và tôi nghĩ Ki Baek Woo cũng nên chịu nỗi đau tương tự.
Tôi cố gắng kìm nén cơn xung động mãnh liệt đến nỗi đầu óc nóng bừng. Thay vì trút ra những ác ý không thể nói thành lời, tôi cảm thấy canh kim chi ăn tối đang trào ngược bên trong cổ họng. Ki Baek Woo quỳ dưới sàn, tựa người vào giường kéo mạnh cánh tay tôi, vùi mặt vào ngực tôi. Cậu ta nói, giọng nghẹn ngào.
“Tại sao chúng ta… tại sao chúng ta lại phải xa nhau… Anh, tại sao chúng ta… Chẳng phải chúng ta đã quyết định sẽ mãi mãi ở bên nhau sao…”
Tôi thật sự muốn phát điên. Tôi đảo mắt, nhìn lên trần nhà trắng toát.
“Lố quá rồi đấy. Mày đang đóng phim à? Ai nói sẽ không gặp lại nữa?”
“Anh giận em mà, từ hôm đó anh đã như vậy rồi. Cái ngày em đi cổng dịch chuyển ấy, từ hôm đó anh đã giận em rồi. Kể từ đó đột nhiên anh… không ôm em, không dặn em cẩn thận rồi về, cũng không chúc em đi bình an. Chắc chắn em đã làm gì sai rồi đúng không? Chắc chắn là em đã làm anh giận rồi đúng không?”
“Trời… mẹ…”
“Là… là em sai, anh nói cho em biết đi, em sẽ không bao giờ tái phạm nữa. Em sẽ sửa, em hứa, em thề. Em sai mà em không biết, không biết cũng là lỗi của em. Em xin lỗi, em còn thiếu sót nên em xin lỗi. Chỉ lần này thôi được không anh? Em tuyệt đối sẽ không bao giờ làm anh giận nữa mà. Từ trước đến giờ… anh, Baek Woo từ trước đến giờ vẫn luôn ngoan ngoãn mà… Xin anh một lần thôi…”
Nghe những lời nực cười đó, tôi ngẩng đầu lên, nhìn trần nhà.
“Dứt khoát không làm nữa?”
“Dạ, vâng. Em sẽ không bao giờ làm vậy nữa. Em tuyệt đối sẽ không làm anh giận nữa.”
“Nếu anh nói, Ki Baek Woo mày thật sự có thể sửa được à?”
“Vâng, chỉ cần anh nói thôi là em sẽ sửa hết. Em sẽ không bao giờ làm anh giận nữa. Một lần thôi, chỉ lần này thôi, anh nói cho em biết đi. Nếu anh nói cho em biết anh giận vì cái gì, em sẽ sửa hết. Em ngoan lắm mà. Em chưa bao giờ làm trái lời anh, đúng không?”
Nhìn Ki Baek Woo càng lúc càng rúc sâu vào lòng tôi, ôm chặt lấy lưng tôi van xin, cảm giác trống rỗng chợt dâng lên trong lòng tôi. Cơn giận dữ nóng nảy như thiêu đốt não bộ bỗng dưng tan biến như một lời nói dối. Trái tim tôi mới nãy còn đang sục sôi cũng đã nguội lạnh trong chớp mắt.
Tôi đang làm cái quái gì thế này?
Một cảm giác hoài nghi mãnh liệt khiến tôi cảm thấy rã rời.
Sửa? Sửa cái gì?
Lời nói của Ki Baek Woo ngây thơ đến nỗi tôi suýt bật cười thành tiếng.
Baek Woo à, vậy cậu có thể không yêu Jeong Yi Dam nữa không?
Từ nay về sau cậu có thể vĩnh viễn không qua lại với Jeong Yi Dam nữa không? Chẳng phải cậu đã nói chúng ta sẽ mãi mãi ở bên nhau sao? Cậu thật sự sẽ chỉ ở bên cạnh tôi? Mãi mãi? Vĩnh viễn? Chỉ yêu mình tôi? Thật sự mãi mãi cho đến lúc chết? Cả sau khi chết nữa?
Một thứ gì đó trong tôi thôi thúc muốn hỏi.
Haha. Nghĩ đến cảnh Ki Baek Woo chẳng biết gì về tương lai của mình lại dám tự tin trả lời: ‘Vâng, em chỉ yêu anh thôi. Em sẽ chỉ ở bên anh mãi mãi về sau’, cứ như đang xem một vở hài kịch.
Ha ha.
Tôi thực sự bật cười.
Nhưng… dù sao thì cười ở đây cũng không hay cho lắm nhỉ? Trông tôi sẽ không khác nào một kẻ tâm thần mất. Tôi siết chặt cánh tay đang chống trên giường, kìm nén tiếng cười đang chực trào ra.
Bộp.
Đột nhiên có thứ gì đó rơi xuống sàn. Tấm chăn động đậy, có vẻ như thứ gì đó ở trên đã trượt xuống. Theo phản xạ, ánh mắt tôi hướng về phía đó. Ki Baek Woo cũng vậy.
Một khoảnh khắc im lặng tuyệt đối.
“Anh.”
“…”
“Anh, không phải đâu.”
Giọng Ki Baek Woo run rẩy.
“Tuyệt đối không phải như vậy đâu.”
Còn tiếp
Bản dịch thuộc về Fuba Team, đăng tải duy nhất ở web navybooks.net, đọc tại web chính chủ để ủng hộ nhóm dịch.