Lịch đăng: T6 & T7 hàng tuần
Bản dịch thuộc về Fuba Team, đăng tải duy nhất ở web navybooks.net, đọc tại web chính chủ để ủng hộ nhóm dịch.
#015
Hai tay Ki Baek Woo bám chặt lấy vạt áo tôi một cách tuyệt vọng. Cậu ta quỳ hẳn xuống, hai bắp chân và đùi áp sát vào nhau. Trong tư thế hoàn toàn khuất phục, Ki Baek Woo ngước nhìn tôi với vẻ mặt vô cùng khẩn thiết. Tôi chẳng biết nói gì, chỉ ngơ ngác nhìn xuống khuôn mặt đó.
Khuôn mặt Ki Baek Woo hơi ướt, sắc mặt tái nhợt. Một kẻ vốn dĩ đẹp trai như tạc tượng lại thành ra nông nỗi này, bộ dạng chẳng khác nào người đáng thương nhất trên đời. Dù là người không quen Ki Baek Woo nếu nhìn thấy khuôn mặt này cũng sẽ muốn ôm lấy cậu ta mà dỗ dành. Nghĩ đến đó, tôi bỗng thấy thương cho Ki Baek Woo. Tại sao cậu ta cứ phải trưng ra cái bộ mặt này trước mặt tôi, để rồi chẳng nhận được chút thương cảm hay lợi lộc gì? Với khuôn mặt này, nếu cậu ta đến tiệm vàng hay ngân hàng thì có lẽ đã trở thành vua vàng hay người giàu có nhất thế giới rồi cũng nên.
“Anh, nói gì đi chứ. Anh biết tất cả chỉ là hiểu lầm thôi mà đúng không? Anh?”
Cạch.
Chiếc điện thoại của tôi rơi xuống sàn. Màn hình vỡ vụn bỗng sáng lên, hiện rõ bức ảnh tôi vừa xem trong cộng đồng trung tâm. Một bức ảnh Ki Baek Woo và Jeong Yi Dam thân mật kề sát mặt nhau.
Giống như một cặp tình nhân chuẩn bị trao nhau nụ hôn.
“Không phải. Không phải vậy đâu, tuyệt đối không phải vậy đâu, anh. Không phải em.”
“Cái gì không phải?”
“Em thậm chí còn không nhớ đó là lúc nào. Những gì bọn họ bình luận đều là nhảm nhí. Tất cả chỉ là ảo tưởng, là bọn họ bịa đặt. Bọn họ vốn dĩ luôn vậy mà. Anh biết hễ em làm gì là bọn họ lại nói những lời kỳ lạ. Lần này cũng thế. Em làm sao dám… tuyệt đối không phải.”
“Thật sao?”
“Dĩ nhiên rồi. Anh, là vì cái này hả? Anh giận vì em lén lút làm chuyện mờ ám với Jeong Yi Dam sao? Vậy nên hôm đó, cái ngày em đi raid, anh mới bảo em đến chỗ Jeong Yi Dam ư?”
“Anh à, không phải vậy đâu. Không hề có chuyện đó. Tất cả bọn họ chỉ đang đùa cợt thôi. Anh biết mà, anh biết hết mà…”
Tôi lặng lẽ quan sát Ki Baek Woo đang ra sức thanh minh với khuôn mặt trắng bệch. Từ mái tóc đen nhánh gọn gàng đến vầng trán trắng trẻo, đôi lông mày được tỉa tót cẩn thận đến đôi mắt dài sắc sảo, sống mũi thẳng tắp đến đôi môi rõ nét thu hút ánh nhìn.
Cả đời này tôi chưa từng tưởng tượng khuôn mặt này lại có thể làm ra biểu cảm đó. Không, không phải. Cả đời này tôi đã cố gắng hết sức để Ki Baek Woo không bao giờ phải mang vẻ mặt như thế. Một gương mặt sợ hãi, bất an, đầy vẻ hèn mọn. Biểu cảm tuyệt vọng, khuất phục và nóng vội.
Ki Baek Woo, cậu ta đang nghĩ gì trong đầu vậy? Cậu ta thật sự nghĩ rằng chỉ vì một bức hình mà thái độ của tôi lại thay đổi hoàn toàn chỉ trong một đêm sao? Hay là cậu ta chỉ mong đó là lý do duy nhất?
Tôi băn khoăn một lát, không biết phải làm gì. Rồi tôi nhận ra dù làm gì cũng chẳng có ý nghĩa. Tôi gãi gãi lông mày, cảm nhận bàn tay Ki Baek Woo đang nắm chặt áo tôi càng thêm siết lại.
“Ừ… tất cả chỉ là ảo tưởng và bịa đặt của bọn họ thôi.”
“Em không làm thế. Anh, thật đấy, em thật sự…”
“Nhưng Baek Woo à, bỏ qua chuyện bọn họ đi…”
Tôi dịu dàng xoa đầu Ki Baek Woo rồi hỏi.
“Vậy tại sao mày lại nói dối?”
“Gì cơ…?”
“Người nói dối, tùy tiện bịa đặt không phải là bọn họ mà là mày đấy Baek Woo.”
Tôi thờ ơ nói.
“Rõ ràng đã hôn Jeong Yi Dam rồi còn giả vờ…”
#2. Lee Han Sol đầu tiên
Tôi nhớ về kiếp sống đầu tiên. Khi ấy tôi thật sự thảm hại. Tôi biết mình đang cư xử một cách hèn hạ và bẩn thỉu, nhưng vẫn cứ tiếp tục như vậy đến cùng. Tôi nghĩ làm vậy sẽ có thể thuyết phục được Ki Baek Woo. Bởi giữa chúng tôi đã có một khoảng thời gian bền vững, mà cái gã tên Jeong Yi Dam đột nhiên xuất hiện kia không thể nào xâm phạm được. Tôi tin vào sợi dây liên kết bền chặt và tình yêu tha thiết tràn đầy trong đó.
Tôi tin rằng Ki Baek Woo sẽ không giả vờ như chưa từng có những năm tháng quý giá ấy. Đó là một niềm tin tuyệt đối mà không ai có thể phá vỡ. Vậy nên tôi đã tự biến mình thành kẻ thảm hại.
Trong kiếp sống đầu tiên, tôi nhận ra Ki Baek Woo có điều bất thường vào thời điểm Jeong Yi Dam thức tỉnh trở thành thợ săn hệ chữa trị và xuất hiện ở khu A. Dù tôi không thuộc trung tâm khu A vì cấp bậc thấp, nhưng tôi đã từng nghe tin tức về việc một người ở khu C thức tỉnh thành thợ săn hệ chữa trị cấp S, hay còn gọi là người chữa trị.
Một người chữa trị cấp S. Cộng đồng mạng của trung tâm náo loạn vì chuyện của Jeong Yi Dam ngay từ giây phút cậu ta xuất hiện. Đó là lẽ đương nhiên. Người chữa trị chính là một sự tồn tại như vậy.
“Baek Woo, em nghe tin đó chưa?”
"Tin gì ạ?”
“Còn gì nữa, đương nhiên là chuyện người chữa trị cấp S rồi. Dạo này mọi người chỉ toàn nói về người đó thôi. Tin tức cũng liên tục đưa tin.”
“À… cái người mà bảo là thức tỉnh rồi lên đây ấy hả?”
“Ừ. Chắc vài ngày nữa em sẽ gặp trực tiếp người đó thôi. Cấp S mà, chắc chắn sẽ chuyển đến đây theo luật cư trú. Sau này khi đi raid, khả năng cao cậu ta sẽ cùng đội với em đấy.”
Cùng là cấp S mà. Thích thật đấy, Ki Baek Woo. Tôi cũng muốn nhanh chóng được nhìn thấy người chữa trị cấp S ngoài đời. Xem ảnh trên tin tức thì trông cậu ta có vẻ khá ổn. Cả cậu và người đó, tiêu chuẩn cấp S là ngoại hình à? Khoan đã, vậy chẳng phải là tôi xấu xí sao. Tôi xin rút lại lời vừa nói.
Đó là một buổi chiều yên ả, ánh nắng mùa xuân ấm áp rọi qua cửa sổ khi chúng tôi nói về chuyện đó. Những ngày nắng gắt, tôi và Ki Baek Woo thường nằm dưới ánh nắng đó để quang hợp. Chúng tôi di chuyển theo vệt nắng như những con mèo. Từ căn phòng nhỏ đến phòng ngủ, từ phòng ngủ đến phòng khách, rồi lại từ phòng khách về phòng ngủ. Với những người trưởng thành, hành động đó có vẻ ngớ ngẩn, nhưng đối với chúng tôi lại là một nghi thức quan trọng hơn bất cứ điều gì.
Hồi nhỏ, khi phải lang thang trên đường phố để sinh tồn trước cảnh diệt vong, chúng tôi thường trốn trong những nhà kho bỏ hoang, dưới đống đổ nát của các tòa nhà sụp đổ, hay ở những góc khuất nhất của các khu tị nạn. Để những đứa trẻ yếu ớt chẳng biết gì như chúng tôi sống sót an toàn, quan trọng nhất là phải tìm được những khe hẹp mà người lớn không thể lọt vào. May mắn thay, tôi có tài năng phi thường trong việc tìm kiếm những nơi ẩn nấp như chuột hay gián. Chúng tôi đã sống như vậy trong bóng tối suốt nhiều năm.
Khi nhóm người thức tỉnh đầu tiên xuất hiện, họ dọn dẹp các cổng không gian rải rác khắp nơi, đồng thời chính phủ cũng được tái thiết lập. Việc đầu tiên chính phủ làm chính là khôi phục dữ liệu điện tử. Họ xử lý việc khai tử những người đã chết và khai sinh cho những đứa trẻ sinh ra trong hỗn loạn, thậm chí còn không có số chứng minh nhân dân.
Rồi họ xây dựng các trung tâm giáo dục và trại trẻ mồ côi. Những đứa trẻ mồ côi không được học hành đầy rẫy khắp nơi như thú vật. Tôi và Ki Baek Woo cũng vậy.
Trại trẻ mồ côi, nơi ở của những đứa trẻ bị bỏ lại là một nơi thật kinh khủng. So với quá khứ hòa bình trước tận thế, căn phòng tôi từng ở một mình giờ phải nhét đến tám đứa trẻ. Dù không còn lo đói, nhưng ngoài việc đó ra thì mọi thứ còn ngột ngạt hơn cả ngoài đường. Những căn phòng chật hẹp được tạo nên bằng vách ngăn tạm bợ, thậm chí còn không có cửa sổ. Chúng tôi vẫn tiếp tục sống trong bóng tối ngay cả khi ở trại trẻ mồ côi.
Mùa hè năm 14 tuổi, tôi bất ngờ thức tỉnh. Lúc đó tôi và Ki Baek Woo đang trốn sau vườn trung tâm giáo dục nô đùa với nhau. Không gian đột nhiên tối sầm lại, một cổng không gian bất ngờ mở ra. Hơi thở của tận thế trườn ra từ khe hở, bao trùm lấy chúng tôi.
“Baek Woo, không được, nắm tay anh, Baek Woo, nhanh lên…!”
“Anh, chạy đi, đừng đến đây!’
Quái vật âm thầm quấn lấy mắt cá chân Ki Baek Woo nhanh như chớp. Tôi nắm lấy bàn tay Baek Woo đang bị kéo đi nhẹ bẫng như một con búp bê bằng bông, cố sức kéo lại. Dĩ nhiên đó chỉ là sự giãy giụa vô nghĩa.
Quái vật phát ra âm thanh rùng rợn như thể đang chế nhạo tôi. Nó định nuốt chửng Baek Woo, đứa trẻ vô tội, ngoan ngoãn và cần được chăm sóc tận tình vào cái miệng đang sôi sục của nó.
“Không, không được, đừng làm thế, đừng làm thế với Baek Woo, không, đừng mà, không… không… không…!”
Toàn thân tôi tràn ngập ý nghĩ “không”. Nguyên âm, phụ âm và âm cuối cấu thành chữ “không” tách rời nhau như đàn ong vỡ tổ, lấp đầy tôi từ đầu ngón chân đến đỉnh đầu. Tôi quên mất cách thở. Tôi tuyệt vọng đến nỗi ao ước được chết trước Baek Woo, tức là chết ngay bây giờ. Nước mắt tuôn rơi mà tôi không hề hay biết. Hai hốc mắt nóng rực đến nỗi tôi nghĩ mình đang khóc ra máu.
Ki Baek Woo 11 tuổi, bị sự diệt vong quấn lấy nửa người đang cố gắng vùng vẫy đẩy tôi ra.
“Anh, đi đi, nhanh đi…! Em yêu anh… Em xin lỗi vì đã tạo gánh nặng cho anh… Anh à, xin anh hãy đi đi…!”
Lặp đi lặp lại như một lời trăn trối, Ki Baek Woo cố gắng gỡ những ngón tay đang bám chặt lấy tay cậu ra. Tôi thật sự không muốn nhìn thấy cảnh đó. Đó là một cảnh tượng khiến trái tim tôi như bị xé nát thành ngàn mảnh. Vậy nên, nhân lúc mắt đang chảy máu, tôi chỉ ước giá mà chúng nổ tung để tôi không phải nhìn thấy Baek Woo đau đớn thêm nữa. Đúng lúc ấy…
“Hộc…!”
Tôi chợt cảm thấy một sức mạnh kỳ lạ trong bụng. Một nguồn năng lượng kỳ dị mà tôi chưa từng cảm nhận trước đây xuất hiện trong chớp mắt. Bản năng tôi mách bảo thứ này có thể đánh bại diệt vong. Sức mạnh này không hề vô dụng trước nó.
Không chút do dự, tôi giải phóng sức mạnh xa lạ ấy khỏi cơ thể. Ngọn lửa bùng lên, thiêu đốt bóng đen đang lay động của sự diệt vong. Sức mạnh của tôi lúc đó yếu hơn sự diệt vong vừa xuất hiện, nhưng tôi không ngừng thiêu đốt, thiêu đốt và thiêu đốt bóng tối. Cuối cùng sự diệt vong cũng nhả Baek Woo ra và biến mất.
“Baek… Baek Woo à…”
Cơn đau như ruột gan bị nghiền nát muộn màng lan ra khắp cơ thể tôi. Máu trong người tôi trào ngược, ộc ra từ miệng. Mãi sau này tôi mới biết đó là dấu hiệu tự hủy của một người thức tỉnh sử dụng năng lực quá mức.
Chà, dù sao thì so với việc nhìn thấy Baek Woo còn sống và cử động, cơn đau như xé da xé thịt ấy dường như chẳng là cái gì.
“Hức… anh, Han So… anh Han Sol… hức…”
“Hức… Baek Woo à, hức… Anh… anh sợ… sợ em biến mất… hức hức…"
Còn tiếp
Bản dịch thuộc về Fuba Team, đăng tải duy nhất ở web navybooks.net, đọc tại web chính chủ để ủng hộ nhóm dịch.