Lịch đăng: T6 & T7 hàng tuần
Bản dịch thuộc về Fuba Team, đăng tải duy nhất ở web navybooks.net, đọc tại web chính chủ để ủng hộ nhóm dịch.
Tôi và Ki Baek Woo, cả hai đều nhếch nhác bởi mồ hôi, nước mắt và nước mũi, ôm chặt lấy nhau, cảm nhận hơi ấm từ cơ thể đối phương. Thình thịch, thình thịch, hai trái tim non nớt áp sát vào nhau, đập mạnh mẽ và nhanh chóng hòa quyện giữa nỗi sợ hãi, sự nhẹ nhõm và tình yêu thương. Ngay cả khi ấy, chúng tôi, những kẻ sống sót cùng nhau, đã có thể rời khỏi trại trẻ mồ côi nhờ sự thức tỉnh của tôi.
Kết quả kiểm tra cho thấy năng lực của tôi chỉ là hệ lửa cấp C tầm thường, nhưng những người thức tỉnh luôn được săn đón ở bất cứ nơi đâu có cổng dịch chuyển, vậy nên tôi có thể kiếm tiền. 14 tuổi, gầy gò, nhỏ bé vì thiếu ăn, ngây ngô vì chẳng được học hành tử tế. Khi ấy tôi luôn bị coi là vật cản trong các cổng. Những người lớn trong đội ngũ chung nhóm luôn thấy tôi phiền phức, và chẳng ai buồn dạy tôi cách chiến đấu với sự diệt vong.
Tôi chẳng quan tâm. Những người không liên quan đối xử với tôi thế nào cũng chẳng đáng để bận tâm. Thứ tôi cần chỉ là Ki Baek Woo. Chỉ duy nhất Ki Baek Woo mà thôi. Chúng tôi phải cùng nhau sống sót cho đến tận cùng. Vì thế, tôi điên cuồng lao vào các cổng, tích cóp từng đồng tiền.
Phải sống sót. Sống sót để nhận tiền, có tiền để đưa Baek Woo thoát khỏi cái trại trẻ mồ côi chật chội như chuồng gà ấy. Chỉ với ý nghĩ duy nhất đó, tôi lăn xả để tồn tại. Để làm được điều đó, tôi chẳng ngần ngại làm những việc hèn hạ. Nếu ai đó định dùng tôi làm lá chắn trước hiểm nguy, tôi sẽ bằng mọi cách ném họ vào miệng của sự diệt vong để cứu lấy mạng mình. Khi một trận chiến bất ngờ nổ ra, khi mọi người bị thương và ngã xuống, tôi dẫm lên vũng máu của họ, chạy trốn trong tiếng lép nhép.
Tôi có một tài năng kỳ lạ: tìm ra những nơi ẩn nấp an toàn một cách xuất sắc như chuột đồng hay gián. Tôi trốn trong góc, bịt chặt miệng, nín thở cho đến khi cuộc chiến kết thúc. Với mạng sống được giữ lại bằng cách hèn nhát, bỉ ổi và bất an, cuối cùng tôi đã đưa Baek Woo rời khỏi trại trẻ và dọn đến một căn nhà trọ nhỏ bé.
“Anh, ánh nắng kìa.”
“Wow, thật luôn. Phòng mình có nắng chiếu vào này.”
“Chói sáng và ấm áp… giống hệt anh vậy.”
Ki Baek Woo đứng lặng giữa căn phòng nhỏ xíu, lẩm bẩm. Giọng cậu ta nhỏ như nói một mình, nhưng không đến mức tôi không nghe thấy. Tôi thấy Baek Woo nói những lời bất chợt ấy thật đáng yêu, liền chọc vào sườn cậu ta mà khúc khích cười.
“Cái đó mà giống anh á?”
“Ừ… giống anh thật mà. Ở đây tuyệt thật đấy…”
Baek Woo cứ thế líu lo những lời khiến người ta ngượng ngùng. Nhìn cậu ta chậm rãi chớp mắt như bị mê hoặc bởi ánh sáng, tôi chợt nghĩ cậu giống hệt một chú mèo đen mà tôi từng thấy vài ngày trước trên đường. Chú mèo ấy cuộn tròn trên đống đổ nát của một tòa nhà, tận hưởng ánh nắng, khiến lòng tôi bỗng bình yên đến lạ.
“Baek Woo, em biết quang hợp là gì không?”
“Biết chứ.”
“Sao mà biết được? Em mới 7 tuổi khi đất nước sụp đổ mà. 7 tuổi đã biết quang hợp rồi à?”
“Em đọc trong sách. Nhà em có bộ bách khoa toàn thư sinh vật dành cho trẻ em, hơn năm mươi cuốn lận. Em nhớ hết rồi nhé! Quang hợp là quá trình cây cối dùng chất diệp lục để biến ánh nắng thành năng lượng.”
Đôi mắt Baek Woo sáng rực. Má hồng phơn phớt, trông cậu ta có vẻ hơi tự đắc. Tôi vỗ tay tán thưởng, giơ cả hai ngón cái lên.
“Woa, đỉnh thật… Em thông minh quá. Thiên tài Ki Baek Woo, từ giờ chúng ta cùng quang hợp nhé.”
“Nhưng mà, anh… Em cũng muốn làm theo anh, nhưng con người không có diệp lục nên không quang hợp được đâu…”
“Không, làm được mà.”
“Không làm được đâu…”
“Này, Ki Baek Woo. Em không tin anh à? Em từng thấy anh nói dối bao giờ chưa?”
“Không! Em tin hết mọi lời anh nói. Trên đời này em chỉ tin mỗi anh thôi.”
“Vậy thì nằm xuống sàn đi. Nằm ở phía có ánh nắng ấy.”
“Vâng, được.”
“Thế này là quang hợp đấy. Hiểu chưa?”
“Dạ, hiểu rồi ạ.”
Ngày hôm ấy, trong căn phòng đơn sơ chỉ có mỗi tấm chăn cũ kỹ bốc mùi từ trại trẻ, chúng tôi lần đầu tiên “quang hợp”. Khi ánh nắng dịch chuyển sang bên khác, chúng tôi bò theo như sâu đo, rê người trên sàn. Mỗi lần như thế, chúng tôi quay sang nhìn nhau cười khúc khích.
Tường nhà loang lổ vết mốc và phân chuột, giấy dán tường bong tróc lộn xộn. Qua khung cửa sổ nhỏ xíu, ánh sáng tràn vào. Hạnh phúc khi ấy, tôi chẳng thể diễn tả bằng lời, chỉ biết trái tim mình rạo rực.
Vì vậy, sau này, khi Baek Woo thức tỉnh, chúng tôi mua được một ngôi nhà mới ở khu A, lớn lên thành người lớn, gọi nhau là người yêu, và vào những buổi chiều lười biếng, chúng tôi vẫn “quang hợp” như một lời hứa ngầm.
Ngày tôi lần đầu nhắc đến Jeong Yi Dam cũng thế. Chúng tôi nằm dài trên sàn, lười nhác, đối diện nhau. Baek Woo nhìn tôi với vẻ mặt hơi hờn dỗi.
“Lee Han Sol.”
Cậu ta gọi tên tôi, rồi hỏi:
“Anh muốn gặp anh chàng trị liệu đó à? Sao lại muốn gặp thế?”
“Tại cậu ta là người trị liệu cấp S mà.”
“Sao anh lại muốn gặp một người trị liệu cấp S chứ?”
“Thì… tại cậu ta giỏi chứ sao, cực ngầu luôn. Người trị liệu cấp S đầu tiên trên thế giới. Cứ như chỉ cần đứng gần cậu ta là bệnh nan y cũng biến mất, đau cơ cũng tan, mệt mỏi mãn tính cũng bay luôn vậy… Ki Baek Woo, em không muốn gặp à?”
Nhìn Baek Woo cau mày một cách vô cớ, tôi thấy buồn cười. Tôi chọc ngón tay vào chiếc má trắng sáng của cậu ta dưới ánh nắng. Cậu ta “hừ” một tiếng như ông chú, nắm tay tôi kéo xuống, trách móc:
“Anh Lee Han Sol. Gọi em là Baek Woo, không phải Ki Baek Woo, nói lần cuối đấy.”
“Trời ơi… Dù sao thì, em không muốn gặp thật à?”
“Chẳng muốn tí nào.”
“Xạo ke.”
“Này, anh Lee Han Sol. Em là bạn trai anh đấy… Bạn trai mà nói xạo gì chứ? Anh chỉ được phép nói ‘Anh yêu em, Baek Woo’, ‘Hôn anh đi, Baek Woo’, biết chưa hả?”
Tôi bật cười. Nhìn cậu ta nói nhăng nói cuội với vẻ mặt nghiêm túc, tôi không nhịn được.
“Trời ơi, nhận lời tỏ tình của em đúng là sai lầm. Giờ đến nói cũng không được tự do.”
“Đừng léng phéng.”
“Anh léng phéng khi nào chứ?”
“Anh bảo anh chàng trị liệu đó đẹp trai, muốn gặp cậu ta. Những lời đó chỉ được nói với em thôi.”
“Ơ hay?”
“Mau nói đồng ý đi. Những lời đó chỉ nói với em thôi, anh Han Sol. Mau hứa với Baek Woo đi.”
“Trời ơi, thôi tránh ra đi, anh đồng ý rồi, á…!”
Baek Woo lấn tới, rồi bất ngờ ôm chặt tôi dưới ánh nắng. Môi chạm môi cọ xát, rồi lưỡi cậu ta trượt vào, quấn lấy lưỡi tôi đầy ướt át. Ánh mắt của cậu ta như nói rằng ngoài tôi ra, chẳng ai đáng để cậu ta quan tâm, dù là người trị liệu xuất sắc hay bất cứ ai.
“Ưm… đồ, đồ biến thái…”
“Vì em yêu anh mà…”
Dưới ánh nắng, bàn tay lớn ấm áp của Baek Woo luồn vào áo tôi, chạm vào da thịt, lướt qua bụng, ngực, nách, như muốn cảm nhận từng tấc cơ thể tôi. Phần thân dưới áp sát khiến tôi ngượng ngùng. Cậu ta như muốn nói rằng chỉ tôi là tất cả của cậu.
“Em thích anh quá, không kiềm được…”
Chúng tôi hôn nhau, quấn lấy nhau, cho đến khi mặt trời lặn, đêm buông xuống, như thể sẽ mãi mãi gắn kết, không rời xa. Ngày ấy, rõ ràng là thế.
Nhưng rồi, ngày Jeong Yi Dam xuất hiện ở khu A, tôi cảm nhận được điều gì đó.
“Sao thế?”
“Hả?”
“Em không nhìn vào mắt anh. Hôm nay có cả anh chàng trị liệu đến, chắc bận lắm. Có chuyện gì ở trung tâm à?”
“Trị liệu… Không, có chuyện gì đâu… Chỉ hơi mệt thôi.”
Baek Woo cười gượng, nhìn đâu đó quanh mũi tôi. Đó là lần đầu tiên tôi thấy một biểu cảm xa lạ từ khi cậu ta 7 tuổi đến 22 tuổi. Người mà tôi đã cùng lớn lên lần đầu tiên không nhìn thẳng vào tôi.
Lúc ấy, tôi cảm thấy một sự lạnh lẽo kỳ lạ, mà không hiểu đó là dấu hiệu của sự đổi thay.
Sự đổi thay dễ dàng bị phát hiện. Đó vừa là ưu điểm, vừa là khuyết điểm của những điều bất biến. Từ khi tôi 10 tuổi đến 25 tuổi, từ khi Baek Woo 7 tuổi đến 22 tuổi, chúng tôi luôn là chính mình trước mặt nhau. Luôn nghĩ về nhau, luôn chỉ tập trung vào nhau. Vì thế, sự thay đổi dù nhỏ cũng dễ dàng lộ ra. Baek Woo đang dần thay đổi, từng chút một, nhưng rõ ràng.
“Baek Woo.”
“Vâng?”
Một ngày nghỉ, bầu trời trong xanh nhưng đầy mây đen. Tiếng TV vang lên, chiếu một bộ phim nước ngoài cũ kỹ. Bộ phim buồn tẻ, lặng lẽ, mưa rơi liên miên, không khí ẩm ướt tràn ngập màn hình. Tôi không tắt TV hay đổi kênh, một phần vì đó là bộ phim Hong Kong nổi tiếng mà tôi từng nghe tên, nhưng chủ yếu vì Baek Woo đang chăm chú xem.
Làm gì mà xem phim này say mê thế… dễ thương thật.
Thay vì xem bộ phim về mối tình vụng trộm của hai người có gia đình, tôi nhìn Baek Woo. Cậu ta nằm dài trên sofa, gối đầu lên đùi tôi. Tôi vuốt tóc mai cậu ta, ấn nhẹ vào đôi môi căng mọng, giết thời gian bằng cách ngắm khuôn mặt trắng trẻo ấy. Dù tôi nghịch ngợm thế nào, cậu ta vẫn chẳng phản ứng, chỉ chăm chú xem phim. Bất chợt, tôi nghĩ đã đến lúc hỏi câu hỏi mà tôi trăn trở mấy ngày nay.
“Dạo này có chuyện gì à?”
“Chuyện… gì ạ?”
Ánh mắt Baek Woo đang dán chặt vào TV, lướt qua tôi. Nhưng ánh mắt chúng tôi không giao nhau. Ánh nhìn của cậu ta rời khỏi tôi, trở lại màn hình. Tôi mỉm cười vô nghĩa, vuốt tóc mai cậu ta ra sau tai.
“Công việc có khó khăn gì không?”
“Không ạ…”
“Trung tâm hay thợ săn nào bắt nạt em à?”
“Không ạ…”
“Ừ, ai dám bắt nạt Baek Woo của anh chứ. Em là báu vật mà.”
Thay vì là câu trả lời của Baek Woo, chỉ có tiếng mưa vang lên. Ngẩng lên, tôi thấy trong phim lại mưa. Chu Mộ Văn và Tô Lệ Trân chạy vào dưới mái hiên tồi tàn.
Bộ phim này ướt át quá. Sao người ta lại gọi cái này là kiệt tác nhỉ? Hai người đã có gia đình, lang thang trên đường phố bẩn thỉu, yêu nhau như phản bội, thế mà thú vị ư?
Tôi nghĩ về gu phim khó hiểu của người khác, tay đặt lên vai Baek Woo. Vai cậu ta khẽ giật mình, cơ bắp săn chắc thoáng co lại.
Lại một phản ứng lạ.
Liếc nhìn, tôi thấy Baek Woo vẫn giả vờ như không mà tiếp tục xem phim.
Phim này có gì hay đâu…
Tôi cúi đầu, hỏi tiếp:
“Vậy Baek Woo, dạo này em có tâm sự gì không?”
“…”
Baek Woo không đáp. Chỉ có tiếng mưa trong phim vang vọng khắp căn phòng khách yên tĩnh. Bất chợt, một giọng nam vang lên. Tôi ngẩng đầu, thấy Chu Mộ Văn lẩm bẩm trong TV. Dòng phụ đề trắng hiện lên:
‘Nhiều chuyện bắt đầu mà ta chẳng hề hay biết.’
(Phim Tâm trạng khi yêu, Vương Gia Vệ, 2000)
Cùng lúc, mưa bắt đầu trút xuống ngoài cửa sổ. Mây đen giăng kín trời, giờ thì mưa lớn thật sự. Tôi nhìn những giọt mưa rơi xối xả, lẩm bẩm như nói một mình:
“Trời mưa rồi, Baek Woo… giống như trong phim ấy.”
“Không.”
Giọng nói cương quyết bất ngờ khiến tôi vội nhìn xuống. Baek Woo đang nhìn tôi, ánh mắt phức tạp.
Còn tiếp
Bản dịch thuộc về Fuba Team, đăng tải duy nhất ở web navybooks.net, đọc tại web chính chủ để ủng hộ nhóm dịch.