Định Mệnh Hỗn Loạn - Chương 19

Lịch đăng: T6 & T7 hàng tuần

Bản dịch thuộc về Fuba Team, đăng tải duy nhất ở web navybooks.net, đọc tại web chính chủ để ủng hộ nhóm dịch.

#019

Tôi bất lực buông vài lời vô nghĩa rồi tùy tiện đặt điện thoại xuống. Tôi thở hắt một hơi rồi đảo mắt nhìn từ trái sang phải, nhìn căn nhà của chúng tôi. Một căn nhà đầy đủ tiện nghi, từ đồ gia dụng đến nội thất, tràn đầy sức sống của hai con người. Một căn nhà chất chứa bao kỷ niệm của tôi và Ki Baek Woo. Rõ ràng là đầy ắp mọi thứ nhưng không hiểu sao, tôi lại thấy nó trống rỗng. Căn nhà của chúng tôi, của Ki Baek Woo và tôi, từng tràn ngập sở thích và thời gian của cả hai, nơi mà dù có mệt mỏi hay kiệt sức đến mấy, chỉ cần bước chân vào là lòng tôi lập tức trở nên ấm áp. Vậy mà, chỉ một cuộc điện thoại vỏn vẹn chưa đầy hai phút lại có thể khiến mọi thứ thay đổi đến thế.

Tôi co hai chân lại, gập đầu gối, cuộn tròn người.

“Em ấy đã nói ‘ừ’ nhỉ. Vừa nãy Baek Woo…”

Không, đó là Baek Woo. Cậu ta chỉ nói “ừ” rồi cúp máy. Ngoài ra không nói thêm lời nào.

Tôi đã nghĩ cậu ta sẽ nói kiểu như: 

“Đùa thôi mà, anh bị lừa rồi. Sao em có thể quên được chứ.” 

Hoặc là: “Khoan đã, em đang bận nên mất trí. Giờ mới nhớ ra, em xin lỗi anh. Em sẽ về nhà ngay.” 

Nhưng cuộc gọi lại kết thúc bằng đúng một tiếng “ừ” khô khan.

Tôi không muốn nghĩ gì cả, chỉ mân mê ngón tay đặt trên đầu gối. Tôi cắn móng tay, cậy những mảng da khô xung quanh, cậy đi cậy lại cho đến khi cả mười đầu ngón tay rỉ máu, lúc đó tôi mới dừng lại. Với bàn tay đầy máu, tôi gãi mạnh vào cánh tay. Gãi cho đến khi đau không chịu nổi. Khi da trầy xước và rỉ máu vì vết cào, tôi lại gãi mạnh vào bắp chân. Tôi cứ làm như vậy cho đến khi ngón tay quá đau mà không gãi được nữa.

“A.”

Dừng tay gãi, một khối cảm xúc khổng lồ như sóng thần ập đến, như thể một cơn thủy triều đang cuộn trào trước mắt. Khối cảm xúc khổng lồ như ma quỷ, như sóng dữ cuồn cuộn ập đến mang theo nỗi cô đơn. Sự cô đơn, sự hão huyền, sự hoang mang, và những cảm xúc vô vọng như đang ở giữa một đường hầm sụp đổ, tất cả đan xen như rễ cỏ dại, đổ ập xuống đỉnh đầu tôi. Cổ tôi nặng trĩu, tôi vùi trán vào giữa hai đầu gối.

Tôi không suy nghĩ sâu xa. Tôi đã cố gắng hết sức để không làm vậy. Vì thế, tôi không hiểu tại sao mình lại khóc vào lúc này, chỉ là một vấn đề nhỏ nhặt có thể xảy ra bất cứ lúc nào, con người không thể lúc nào cũng nhất quán, và vốn dĩ người khác vẫn thường quên những cuộc hẹn… Tôi cố gắng gói ghém chuyện này một cách nhẹ nhàng nhất rồi khẽ nức nở.

Đây là lần thứ mấy rồi nhỉ?

Không, đừng nghĩ nữa. Tôi và Baek Woo không phải là mối quan hệ có thể tính toán bằng con số. Cậu ta bận việc thì biết làm sao. Đây là một thế giới đang đối mặt với diệt vong mà.

Nhưng đây là lần thứ mấy rồi nhỉ?

“Tại sao tự nhiên lại thế này chứ…”

Tại sao, tại sao, tại sao? Tại sao em ấy không nói có chuyện gì chứ. Trước đây đâu có thế này… Trước đây thật sự không thế này mà. Đừng nghĩ vậy. Nhưng em ấy thay đổi đột ngột quá. Làm ơn đừng nghĩ nữa. Em ấy phải nói có chuyện gì thì tôi mới làm được gì chứ. Làm ơn… Làm ơn đừng nghĩ gì cả. Nhưng tôi vẫn vậy mà sao chỉ có Baek Woo thay đổi? Tại sao chỉ có em ấy thay đổi thế này? Tại sao tự nhiên lại thế này?

Tôi chẳng muốn đứng dậy chút nào. Tôi cứ co ro mãi, bất động như bị giam trong một cái kén.

Đúng rồi, ước gì tôi có thể biến thành một cái kén.

Giống như Gregor Samsa* thức dậy và biến thành một con bọ, tôi cũng vậy, tỉnh dậy thì đã biến thành một cái kén. Nếu là một cái kén, tôi sẽ không phải hẹn hò, không phải thất vọng vì bị thất hẹn. Nếu không thất vọng, tôi sẽ không phải làm cái điều đê tiện là nhất thời oán hận Baek Woo.

*Nhân vật chính trong truyện ngắn nổi tiếng trong Hóa thân (Die Verwandlung) của nhà văn Franz Kafka.

Mà Gregor Samsa thì sao nhỉ… À, gia đình đã giết chết anh ta.

Nếu tôi biến thành một cái kén, Baek Woo có ghét bỏ tôi rồi chiên tôi thành món trứng ốp la không?

Kết thúc cuộc đời mình bằng một đĩa trứng ốp la lòng đào cho Baek Woo cũng không tệ.

“Haizz…”

Lòng người thật khó lường. Cách đây không lâu, tôi đã không nghĩ như vậy. Tôi đã tin chắc rằng nếu tôi biến thành một cái kén, Baek Woo nhất định sẽ cố gắng ấp nở tôi… Tôi tiếp tục những ảo tưởng rác rưởi vô nghĩa để quên đi thời gian. Trong lúc đó, nước mắt cũng ngừng chảy, sự thất vọng cũng tan biến. Đó là sự kiệt sức mà tôi thường xuyên cảm thấy dạo gần đây.

Khi không còn biết thời gian đã trôi qua bao lâu, điện thoại reo lên, tôi mới giật mình tỉnh lại.

“Alo?”

– Xin chào, chúng tôi gọi để xác nhận thời gian đặt bàn. Thưa quý khách, hai người vào bữa trưa đúng không ạ?

“Không.”

– Vâng?

“Có lẽ chúng tôi không đến được…”

– Ồ, khách hàng Lee Han Sol?

“Vâng…”

– Nhưng lần trước quý khách cũng nói không đến được nên đã dời lịch đặt bàn… Lần này cũng không đến được ạ?

“Tôi xin lỗi…”

– Vậy thì… quý khách có muốn đổi ngày không? Nhưng vì quý khách là thợ săn nên chúng tôi đã tạo điều kiện tối đa rồi đó ạ. Có thể là do cổng dịch chuyển… Bình thường vắng mặt không báo trước là coi như hủy, không được đổi ngày đâu ạ.

“Tôi xin lỗi…”

Tôi cầm điện thoại, cúi đầu tạ lỗi vào khoảng không. Tôi không có gì để nói nhiều. Lần trước cũng như lần này, đều là lỗi một chiều của tôi. Đây là một nhà hàng fine dining nổi tiếng nhất ở khu B dạo gần đây, việc nhà hàng chấp nhận đổi lịch một lần đã là sự tử tế tối đa mà họ có thể làm được rồi.

Đáng lẽ tôi không nên đặt chỗ ở đây. Cứ nghĩ muốn làm tốt hơn mà…

Sau khi lặp đi lặp lại vài lần câu xin lỗi yếu ớt, một giọng nói nhẹ nhàng hơn vang lên.

– Vậy quý khách muốn làm gì ạ? Quý khách muốn thay đổi lịch đặt bàn không? Nhưng đây là lần thay đổi cuối cùng. Đây là tất cả những gì tôi có thể làm với quyền hạn của mình.

Tôi nhìn vào khoảng không vô định một lúc rồi lại vùi trán vào giữa hai đầu gối.

“Cứ hủy giúp tôi… Tôi xin lỗi…”

– Hủy ạ? Quý khách biết là tiền đặt cọc sẽ không được hoàn lại chứ?

“Vâng…”

– Chà, bánh sinh nhật đặt làm riêng lần trước quý khách không đến lấy nên chúng tôi đã bỏ rồi… Nếu lần này cũng không đổi lịch đặt chỗ thì thiệt hại có vẻ lớn quá phải không ạ?

“Vâng… Tôi xin lỗi…”

– Vậy thì tôi đã hủy đặt chỗ cho quý khách rồi. Chúc quý khách một ngày tốt lành. 

Sau lời chào hỏi xã giao của nhân viên nhà hàng, sự tĩnh lặng lại bao trùm.

Ki Baek Woo dạo này cứ liên tục thất hứa với tôi. Không. Thà nói thế còn hơn. Ki Baek Woo dạo này cứ liên tục, hoàn toàn quên mất những lời hứa với tôi.

Cho đến giờ, lời hứa duy nhất mà chúng tôi không thể giữ được là ‘không bị thương’. Việc quên lời hứa giữa chúng tôi là điều không thể xảy ra. Không phải là cố gắng để giữ. Cả tôi và Ki Baek Woo, chúng tôi chỉ sống vì lời hứa của hai đứa, vậy nên không cần sự cố gắng. Giống như việc con người phải ăn, ngủ và đi vệ sinh để sống, đó là điều cơ thể và trí óc tự nhiên tuân theo mà không cần phải suy nghĩ lại.

Và tôi vẫn vậy.

Ki Baek Woo thì không, chỉ có tôi vẫn vậy.

Tất cả kế hoạch tôi chuẩn bị để chúc mừng sinh nhật Ki Baek Woo đã hoàn toàn đổ vỡ vì cậu ta không xuất hiện. Đặt bàn nhà hàng nổi tiếng từ hai tháng trước, đặt bánh, chuẩn bị quà, và viết một bức thư thật dài chứa đựng tất cả chân thành của tôi… Tất cả đều tan thành mây khói vì Ki Baek Woo vắng nhà mà không nói lời nào. Đặt chỗ trở nên vô nghĩa, bánh sinh nhật bị vứt bỏ vì hết hạn sử dụng.

Bức thư… tôi không còn dũng khí để đưa nữa. Bức thư dài năm trang giấy được thiết kế lố lăng chứa đựng tất cả cảm xúc của tôi.

‘Hiện tại tôi lo lắng cho em biết bao, muốn biết lòng em nhường nào, tình yêu tôi dành cho em thủy chung ra sao, vậy nên mong em hãy nói cho tôi biết. Sự thủy chung tôi sẽ giữ trọn, em cứ thay đổi cũng được. Chỉ cần em báo trước khi thay đổi, vì tôi cần chuẩn bị để quen với em của sau này. Tôi đang chờ đợi em sẵn sàng nói ra, Baek Woo à. Và chúc mừng em, cảm ơn em thật nhiều vì đã được sinh ra, cảm ơn em thật nhiều vì đã trở thành Ki Baek Woo của tôi, tôi yêu em nhiều lắm. Kén tằm vĩnh viễn không lớn lên được trong tổ kén.’

Giờ đây, tôi không còn dũng khí để đưa bức thư đó cho Ki Baek Woo nữa.

Cần đến cả dũng khí để trao một điều tốt đẹp cho Baek Woo sao. Thậm chí còn không có cả điều đó mà phải từ bỏ việc trao đi…

Nếu là tôi của vài ngày trước, chắc sẽ cười khẩy mà nói rằng đây là một ảo tưởng viển vông tuyệt đối sẽ không xảy ra. Nhưng biết làm sao được. Sự tin chắc rằng bức thư của tôi là một điều tốt đẹp đối với Baek Woo bỗng nhiên biến mất rồi.

Ha ha, buồn cười thật. Đây có phải là cảm giác tôi đang trải qua không…

Tôi bất lực. Cảm giác như lơ lửng trên không trung một gang tay, dù có vùng vẫy thế nào cũng không chạm đất.

“Em về rồi à?”

“Gì vậy, anh… anh chưa ngủ mà đợi em à?”

“Không biết khi nào em về… không ngờ em lại không về.”

Đến ngày hôm sau, khi Ki Baek Woo trở về, tôi chỉ miễn cưỡng mỉm cười và đưa món quà cho cậu ta. Ki Baek Woo nhìn món quà rồi mới sực tỉnh, lộ vẻ khó xử và xin lỗi tôi. Cậu ta nói rằng nhà hàng đã định đến, lần sau chúng tôi cùng đi, và có vẻ như ngày 17 tuần sau cậu ta rảnh, lúc đó đi thì tốt.

“Ngày 17? Lúc đó em không bận à?”

“Vâng, xin lỗi anh. Đáng lẽ hôm qua em nên gọi điện cho anh…”

“Không sao đâu, bận thì biết làm sao. Sinh nhật anh năm ngoái, anh đi raid nên không ở bên em được. Cái này cũng vậy thôi mà.”

“Xin lỗi anh…”

“Xin lỗi gì chứ. Vậy thì anh sẽ đổi lịch đặt chỗ sang ngày 17. Lần đó nhất định phải đi cùng nhau đấy nhé?”

“Dạ, đương nhiên rồi. Hứa nhé.”

Tôi cười đùa và đưa ngón út ra. Ki Baek Woo có vẻ hơi do dự, nhưng rồi nhanh chóng móc ngón út của mình vào ngón của tôi. Tôi lại tin Ki Baek Woo.

Và cứ thế, tôi cứ tiếp tục tin tưởng.

Dù Ki Baek Woo có liên tục phá vỡ niềm tin, nếu cậu ta cứ mỉm cười bẽn lẽn và hứa hẹn lần sau, tôi vẫn cứ ngoan ngoãn tin tưởng cậu ta. 

Đó là một sự tin cậy như thói quen.

Còn tiếp

Bản dịch thuộc về Fuba Team, đăng tải duy nhất ở web navybooks.net, đọc tại web chính chủ để ủng hộ nhóm dịch.

Bình luận
Đăng ký mới
Báo Lỗi Truyện!
Mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo đúng sẽ được thưởng 50 coin. Báo sai sẽ bị trừ 50 coin.
Donate Ủng hộ Team
Premium Chapter
hoặc 0 coin
Nếu không có mật khẩu mở chương bạn sẽ bị trừ coin!
Bạn có chắc chắn thực hiện hàng động này!
Đăng nhập
Nếu không đăng nhập được hãy dùng chức năng quên mật khẩu để lấy mật khẩu mới!
Quên mật khẩu
Mật khẩu mới và link xác nhận sẽ được gửi tới địa chỉ email! Mật khẩu mới chỉ có hiệu lực sau khi bạn xác nhận!
Thông báo