Định Mệnh Hỗn Loạn - Chương 20

Lịch đăng: T6 & T7 hàng tuần

Bản dịch thuộc về Fuba Team, đăng tải duy nhất ở web navybooks.net, đọc tại web chính chủ để ủng hộ nhóm dịch.

#020

Từ lúc thức dậy, tắm rửa, ăn qua loa bữa sáng bằng ngũ cốc, thay đồ ra ngoài, cho đến khi đứng trước cửa để ra khỏi nhà.

Tôi và Ki Baek Woo không hề nói chuyện dù chỉ một lời.

Tôi xỏ đôi giày sneaker quen thuộc rồi nắm lấy tay nắm cửa chính. Hôm nay là ngày tôi đi săn.

Tôi ngập ngừng một lát rồi quay lại. Thấy Ki Baek Woo vừa dọn dẹp bếp xong, đang lững thững đi ra phòng khách. Ánh mắt chúng tôi chạm nhau. Thế là tôi chào: 

“Anh đi đây.” 

Ki Baek Woo gật đầu và nói: 

“Đi đường cẩn thận nhé.”

Đó là cuộc đối thoại đầu tiên và cũng là cuối cùng của chúng tôi trong ngày hôm nay.

Tôi tự hỏi liệu mình có nên dang tay ra như thường lệ để Ki Baek Woo ôm lấy không. Tôi không thể đưa ra kết luận nào. Nhưng vì đã khá lâu kể từ lời chào tạm biệt, tôi cảm thấy ngượng nghịu nên cứ dang tay ra.

Tôi mỉm cười nhìn Ki Baek Woo, nhưng lần này cậu ta không nhìn vào mắt tôi.

‘À, đáng lẽ mình cứ đi luôn… Baek Woo có vẻ không muốn làm mấy chuyện này nữa rồi…’

Tôi tự nhiên nghĩ như vậy khi nhìn Ki Baek Woo đứng bất động cách đó khoảng ba bước chân.

Đáng lẽ đừng làm. Dù trước đây có như vậy hay không, dù đây có phải là cách chào hỏi của chúng tôi hay không, thì đáng lẽ đừng làm…

Đến lúc đó, tôi đã dần quen với những suy nghĩ bi lụy như vậy. Con người quả là loài vật của sự thích nghi. Ban đầu, chỉ cần Ki Baek Woo có hành động khác lạ một chút là tim tôi đã đập loạn xạ, cả ngày không yên. Nhưng bây giờ, những tình huống như vậy không còn xa lạ hay quá sốc nữa. Trong khoảng thời gian đó, tôi thậm chí còn nghĩ:

‘Thay vì lo lắng vì Baek Woo thay đổi, mình chỉ cần thích nghi với Baek Woo như vậy là được. Mình là anh mà. Thay vì oán trách em ấy một cách hèn hạ, mình chỉ cần chiều theo và hiểu Baek Woo dù em ấy có thế nào đi nữa. Tại sao mình lại không nghĩ ra điều đó sớm hơn nhỉ? Mình thật sự ngu ngốc quá. Giờ mới nhận ra điều này. Dù thái độ có thế nào, dù hình dáng có ra sao, Ki Baek Woo vẫn là Ki Baek Woo thôi. Điều quan trọng là bản chất của việc chúng mình yêu thương và tin tưởng lẫn nhau. Đừng ép buộc cách của mình. Hãy kiên trì chịu đựng, và quen với sự thay đổi…’

Đó là kết luận của Adrenaline trong tôi. Một loại hormone tuyệt vời, khi căng thẳng quá độ sẽ bùng phát và thúc đẩy con người tìm cách sống sót.

Hãy chiều theo Ki Baek Woo hoàn toàn. Chấp nhận bất kỳ Ki Baek Woo nào. Hãy hành động bình tĩnh và điềm đạm như một người anh. Dù sao thì Ki Baek Woo cũng yêu tôi mà. Điều đó không thay đổi dù thái độ của Ki Baek Woo có thay đổi, giống như chân lý bất biến rằng Trái Đất quay và Mặt Trời nóng bỏng, đó là một sự thật tuyệt đối. Vì vậy, đừng phán xét sự khác biệt giữa trước và sau chỉ qua những hành động nhỏ nhặt. Đúng vậy, đó là sự làm nũng. Đừng trẻ con nữa.

Hãy cư xử đúng tuổi, Lee Han Sol.

Vì là anh, hãy cư xử như một người anh. Phải nâng đỡ mọi mặt của Ki Baek Woo.

Mặc dù sau này nhìn lại, đó là sự tự biện minh tồi tệ và đáng thương nhất, nhưng vào thời điểm đó, tôi cần một chiến thắng tinh thần như vậy. Nếu không nghĩ như thế, một cảm giác bất an như thể sẽ chết ngay lập tức ập đến.

Ki Baek Woo chỉ mệt mỏi, và nếu tôi hành động theo cách Ki Baek Woo muốn, mọi thứ rồi sẽ được giải quyết vào một ngày nào đó.

Chỉ khi suy nghĩ lạc quan và mơ hồ như vậy, tôi mới có thể thở phào nhẹ nhõm. Thời gian bao lâu không quan trọng.

Dù sao thì chúng tôi cũng đã hứa sẽ ở bên nhau cho đến khi chết, và cả sau khi chết nữa. Nếu có điều gì đó không thể giải quyết được trong kiếp này, thì cứ hẹn nhau ở kiếp sau. Vì sau khi chết là vĩnh cửu. Vì vậy, điều tôi cần chỉ là những suy nghĩ hạnh phúc. Một nỗi sợ hãi không rõ nguồn gốc cứ bám theo tôi như bóng. Nếu tôi có thể giả vờ không biết điều đó, vậy là đủ.

Tôi bắt đầu hành động theo ánh mắt của Ki Baek Woo từ lúc đó.

Ki Baek Woo có vẻ mệt mỏi khi bị ràng buộc bởi những lời hứa với tôi, vậy nên tôi không hứa hẹn nữa. Ki Baek Woo có vẻ muốn nghỉ ngơi bên ngoài sau khi hoàn thành raid, vậy nên tôi không giục cậu ta về nhà ngay. Ki Baek Woo có vẻ không muốn nói chuyện nhiều, vậy nên tôi cũng im lặng.

Và hôm nay.

‘Giờ thì em ấy không muốn ôm nữa rồi. Cái này cũng không nên làm…’

Có quá nhiều điều không nên làm…

Tôi bắt đầu phân vân liệu có nên buông tay xuống dù có ngại ngùng hay không. Khi cảm thấy khó khăn để giữ nụ cười, lúc đó Ki Baek Woo mới lững thững bước đến và ôm lấy tôi.

‘A, phải làm sao đây… Tiêu rồi.’

Tôi hoang mang không biết nên nhắm chặt mắt lại hay nên mở to hơn nữa. Bởi vì tầm nhìn của tôi bị nhòe đi vì nước mắt đang trào dâng.

Tôi không muốn rơi nước mắt ở đây. Rơi nước mắt có nghĩa là khóc. Khóc ư, thật là vô lý. Khóc vì Ki Baek Woo ôm mình… Điều đó thực sự không nên xảy ra. Bởi vì đây là điều hiển nhiên. Dù Ki Baek Woo có thay đổi thế nào đi nữa, dù sao đi nữa, cái ôm là hành động mà chúng tôi đã lặp đi lặp lại suốt đời, vậy nên tuyệt đối không được cảm thấy như vậy.

Như thế tôi sẽ giống như… giống như một kẻ ngốc đã theo đuổi đơn phương suốt mấy năm trời, cuối cùng nhận được lời chấp thuận tình yêu như ban ơn, một kẻ si tình đến mức bám víu vào những điều vô vọng.

Vòng tay rộng lớn của Ki Baek Woo có thể ôm trọn lấy tôi. Mùi hương ấm áp của Ki Baek Woo có thể ngửi thấy khi áp má vào lồng ngực vững chắc. Hơi ấm của Ki Baek Woo khiến tôi muốn nằm cùng dưới ánh nắng mặt trời ngay lập tức… Dáng vẻ tinh tế của cánh tay ôm lấy lưng tôi, sức mạnh vừa đủ mang lại cảm giác an toàn, và sự dịu dàng như muốn ru ngủ. Mọi thứ đều như lần đầu, khiến tôi xúc động như một người ngoài cuộc trong cuộc đời của Ki Baek Woo…

A… Tôi đang làm cái quái gì thế này.

Tôi cắn vào phần thịt bên trong môi, cố gắng cảm nhận cái ôm của Ki Baek Woo lâu nhất có thể. Ki Baek Woo có vẻ khó chịu, vậy nên tôi không thể yêu cầu em ấy ôm nữa. Vì vậy, tôi muốn ghi nhớ khoảnh khắc này thật kỹ, không bỏ sót bất cứ chi tiết nào. Mỗi khi muốn ôm Baek Woo, tôi sẽ hồi tưởng lại khoảnh khắc này và cố gắng chịu đựng như một người anh.

‘Chỉ một chút thôi, đúng một giây nữa thôi…’

Tôi lại do dự một cách ngu ngốc. Rồi khi Ki Baek Woo có vẻ thấy phiền, tôi vội vàng rời ra.

Có một khoảng lặng. Đó là sự tĩnh lặng quen thuộc giờ đây.

Tôi lại gượng cười và vẫy tay.

“Tạm biệt, à không… Baek Woo, anh đi đây.”

Tôi định nói “tạm biệt” nhưng vội vàng đổi ý. Từ “tạm biệt” nghe cứ như thể có nghĩa là sự đoạn tuyệt trong mối quan hệ. Tôi nghĩ rằng giờ đây mọi thứ đều khiến mình phải bận tâm, nếu người khác biết chắc sẽ nghĩ mình là một kẻ khờ khạo rồi mở cửa. Tôi khẽ quay lại nhìn.

Ki Baek Woo vẫy tay với vẻ mặt ngẩn ngơ mà không cất tiếng.

‘Không tiếc nuối, không tiếc nuối, không tiếc nuối.’

Tôi lẩm bẩm như đang niệm chú trong lòng. Bước chân ra và đóng cửa lại.

Bên ngoài im lặng.

Bên trong hay bên ngoài cũng đều tĩnh lặng như nhau. Môi trường rất tốt cho việc ổn định tâm lý, ha ha.

Tôi cố gắng nghĩ đến những điều hài hước. Nhấn nút thang máy. Nhìn những con số trên đèn hiển thị tầng thay đổi chậm rãi, tôi chợt nhớ ra rằng hôm nay mình chỉ nghe được giọng Ki Baek Woo đúng một câu ngắn ngủi: “Đi đường cẩn thận nhé.”.

Dù sao thì cậu ta cũng đã nói là đi đường cẩn thận. Điều đó có nghĩa là cậu ta muốn tôi quay về.

Đó là lời nói duy nhất, nhưng lại có giá trị hơn bất kỳ lời nào khác. Tôi ngơ ngác gật đầu.

Dạo này chúng tôi thực sự không nói chuyện.

Khi tôi cũng im lặng để chiều theo Ki Baek Woo, trong nhà chỉ còn lại sự tĩnh lặng cô đơn và trống trải. Tôi cũng cô đơn và trống trải… Không, không phải vậy. Tôi sẽ không làm nũng. Tôi sẽ kiên nhẫn và hiểu Ki Baek Woo một cách trưởng thành. Vì tôi yêu Ki Baek Woo dù cậu ta là người như thế nào. Tôi không yêu Ki Baek Woo vì cậu ta làm điều gì đó cho tôi. Đương nhiên Ki Baek Woo cũng…

‘…Có phải vậy không?’

Tôi vô thức nghi ngờ rồi giật mình lắc đầu như muốn rũ bỏ suy nghĩ đó.

Thôi không mơ mộng hão huyền nữa, hãy nghĩ về raid sắp tới thôi. Lần này, đồng đội cùng đi có vẻ không hợp với tôi lắm… Thôi, rồi cũng ổn thôi. Cứ làm tròn phần việc của mình là được.

Ting, tôi bước vào thang máy vừa đến. Qua cánh cửa đang đóng lại, tôi nhìn về phía cửa nhà mình, tĩnh lặng đến mức như thể sẽ không bao giờ mở ra nữa.

***

“Lee Han Sol!”

Ầm! Ầm! Ầm! Tiếng không gian liên tiếp nổ tung cùng với tiếng gọi tên tôi vang lên. Đó là giọng của Kim Jin Oh, đồng đội mà tôi thường xuyên hợp tác. Kim Jin Oh chỉ đơn thuần kêu tên tôi, nhưng tôi biết rằng trong đó hàm chứa một ý nghĩa chỉ trích dài dòng: ‘Lee Han Sol, cái thằng ngu này! Mày đang làm cái quái gì vậy! Mày định chết à?’

Không phải tôi và Kim Jin Oh là bạn bè thân thiết đến mức không cần nói cũng hiểu. Chỉ là khách quan mà nói, hiện tại tôi đang cư xử cực kỳ ngu ngốc.

Két! Két!

Một âm thanh chói tai đến mức muốn thủng màng nhĩ vang lên. Tôi dừng bước chân đang chạy lững thững và quay lại.

Ngọn lửa do tôi tạo ra kết hợp với kết giới của Kim Jin Oh đang bùng lên dữ dội. Trong đó, một con diệt vong khổng lồ đang giãy giụa.

Cảm giác này là như vậy sao… Tôi lặng lẽ nhìn khối cầu lửa đỏ rực đang đốt cháy diệt vong đen kịt, phá hủy mọi thứ xung quanh.

Khi lập đội với Kim Jin Oh, chúng tôi luôn tấn công theo cách này. Kim Jin Oh tạo ra một không gian giới hạn bằng kết giới, sau đó tôi đẩy ngọn lửa vào bên trong. Đến khi oxy trong không gian gần như bị đốt cháy hết, kết giới sẽ bị phá vỡ.

Khi đó, ngọn lửa sẽ bùng nổ dữ dội như đã chờ đợi, nhấn chìm và thiêu rụi diệt vong.

Phương pháp này có rủi ro là chúng tôi cũng có thể bị thương, nhưng bù lại, nó có lợi thế lớn là tăng cường sức tấn công, giúp kết thúc cuộc raid một cách dễ dàng và nhanh chóng.

Mặc dù đã kết thúc nhiều cuộc raid bằng phương pháp này, đây là lần đầu tiên tôi nhìn ngọn lửa này thiêu rụi diệt vong. Ngọn lửa lớn hơn nuốt chửng diệt vong khổng lồ. Ánh sáng đỏ rực mạnh mẽ và nóng bỏng đến mức muốn mù mắt.

Cảm giác này là như vậy sao… Nóng quá. Ngạt thở quá…

Từ trước đến nay, tôi luôn cố gắng ẩn nấp để không bị thương bởi vụ nổ này. Tôi tìm một nơi nào đó để ẩn nấp, cuộn tròn người và nhắm chặt mắt cho đến khi ngọn lửa tàn. Vì vậy, đây là lần đầu tiên tôi đối mặt với nó. Cả ngọn lửa áp đảo, cả diệt vong bị tan chảy và cháy rụi một cách thảm hại.

Và cả những cấu trúc của hầm ngục văng tứ tung do vụ nổ.

“Chết tiệt! Này, Lee Han Sol!”

Tôi lại nghe thấy tiếng Kim Jin Oh hét lên. Có vẻ như theo sau đó là những lời như ‘thằng điên’ hay gì đó nhưng tôi không nghe rõ.

Bụp!

Bởi vì tiếng một tảng đá bị nung nóng bay đến và đập vào vai tôi nghe lớn hơn.

Còn tiếp

Bản dịch thuộc về Fuba Team, đăng tải duy nhất ở web navybooks.net, đọc tại web chính chủ để ủng hộ nhóm dịch.

Bình luận
Đăng ký mới
Báo Lỗi Truyện!
Mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo đúng sẽ được thưởng 50 coin. Báo sai sẽ bị trừ 50 coin.
Donate Ủng hộ Team
Premium Chapter
hoặc 0 coin
Nếu không có mật khẩu mở chương bạn sẽ bị trừ coin!
Bạn có chắc chắn thực hiện hàng động này!
Đăng nhập
Nếu không đăng nhập được hãy dùng chức năng quên mật khẩu để lấy mật khẩu mới!
Quên mật khẩu
Mật khẩu mới và link xác nhận sẽ được gửi tới địa chỉ email! Mật khẩu mới chỉ có hiệu lực sau khi bạn xác nhận!
Thông báo