Định Mệnh Hỗn Loạn - Chương 22

Lịch đăng: T6 & T7 hàng tuần

Bản dịch thuộc về Fuba Team, đăng tải duy nhất ở web navybooks.net, đọc tại web chính chủ để ủng hộ nhóm dịch.

#022

“Băng bó xong rồi đấy. Qua bên kia đi.”

Giọng nói khô khan, dứt khoát vang lên đột ngột khiến những suy nghĩ miên man trong đầu tôi tan tác như đàn cá bị giật mình. 

‘Khốn kiếp, sao mình lại có những tưởng tượng khủng khiếp thế này chứ? Mình điên rồi. Có khi không phải chỉ tai và vai bị thương mà não cũng bị ảnh hưởng rồi.’ 

Tôi mở mắt, hoảng hốt như vừa tỉnh dậy từ một cơn ác mộng, vội vàng cúi đầu chào một cách lúng túng.

“Cảm… à không, cảm… cảm ơn.”

Lời chào của tôi ngốc nghếch đến mức chính tôi cũng thấy xấu hổ. Người chữa trị chỉ nhàn nhạt gật đầu, vẻ mặt lạnh lùng, rồi bước sang chỗ khác. Tôi ngượng ngùng đứng đó.

Sau đó, tôi được các bác sĩ chăm sóc. Các đồng đội xung quanh cũng đang được băng bó, người thì dán gạc, kẻ thì quấn băng, nhưng dường như chẳng ai để tâm đến mấy vết thương này. Họ ồn ào bàn tán về việc đi ăn tối hay làm vài ly bia. Một vị đội trưởng đội chữa trị đi ngang qua nghe được cuộc trò chuyện liền buông lời châm chọc:

“Đúng là các thợ săn! Thật sự quá dũng cảm. Dám biến cơ thể thành giẻ rách rồi ngay lập tức đi uống rượu! Sự dũng cảm coi việc bị viêm nhiễm rồi phải cắt tay chân như trò đùa! Ôi, quả là sự dũng mãnh vượt trên cả con người. Các vị không phải là người, hahaha!”

Dù tôi không tham gia vào cuộc trò chuyện ấy, nhưng cảm giác bị mỉa mai chung khiến tôi trở nên trầm lắng. Tôi cúi nhìn bả vai quấn chặt băng, đầu óc trống rỗng. Đúng lúc ấy, tiếng thì thào bên cạnh vang lên:

“Trời ạ, bà chị đội trưởng này đúng là móc mỉa giỏi thật. Này, thợ săn Lee Han Sol cũng đi nhậu một chầu chứ?”

Chưa kịp mở miệng, đã có người khác trả lời thay tôi:

“Anh ơi, đội trưởng chưa đi đâu! Cứ gọi ‘bà chị bà chị’ thế này, coi chừng bị tẩn như lần trước đấy! Mà này, anh thấy Lee Han Sol bao giờ tham gia tiệc tùng đâu? Anh ấy là người có nhà bôi mật ong nên phải về sớm đấy.”

“Biết chứ, biết chứ. Nhưng mà, vì phép lịch sự cũng phải hỏi thôi, cùng vào sinh ra tử mà.”

“Mà anh Han Sol ở khu A, xa tít mù khơi. Giờ đã hơn bảy giờ tối rồi, đi muộn là hết chuyến xe cuối đấy.”

“Đúng thế, Hee Ju nói đúng đấy! Han Sol, cậu chuyển nhà đi được không? Sao cứ ở tít tận đâu đâu thế? Thời xưa mà nói thì cậu như thể đi làm từ Busan lên Seoul mỗi ngày vậy! Ở xa thế thì tiền trợ cấp khẩn cấp cũng chẳng được nhận. Số tiền đó không nhỏ đâu!”

Nhìn những người đang tỏ ra thân thiện, tôi chỉ biết cười gượng gạo.

Những người này, dù chẳng thân thiết gì còn đối xử như thế. Vậy khi về nhà, liệu Ki Baek Woo sẽ đón tôi bằng ánh mắt và vẻ mặt khác hẳn ngày xưa không? Hay có khi cậu ta chẳng còn muốn chào hỏi tôi nữa. Chỉ trong khoảnh khắc ngắn ngủi tôi đi làm nhiệm vụ ở cổng, cậu ta có thể đã chán ngán tôi rồi.

Những suy nghĩ bất hạnh ấy dù ngớ ngẩn vẫn không ngừng bám lấy tôi. Tôi tự thấy mình thật đáng khinh khi chìm vào nỗi tự thương thân vô ích. Nhưng dòng suy nghĩ ấy cứ trượt khỏi tầm kiểm soát, bất chợt và liên tục biến tôi thành một kẻ ngu ngốc. Có lúc, tôi chỉ muốn đập nát cái đầu mình đi.

Chẳng hạn như vừa nãy, khi tôi tưởng tượng ra hình ảnh Ki Baek Woo nhìn người chữa trị Jeong Yi Dam bằng ánh mắt tràn ngập yêu thương và quan tâm, thay vì nhìn tôi. Thay vì chìm vào những ảo tưởng hoang đường ấy, có lẽ đập vỡ đầu mình còn hơn.

Tôi ngẩng đầu lên, uể oải mở miệng:

“Tôi…”

“Thôi, thôi, đừng áy náy. Như mọi khi, cứ mặc kệ đội mình mà chuồn về một mình đi, Lee Han Sol. Người đẹp như cậu lúc nào cũng kiêu kỳ thế mà!”

“Haha! Đúng thế! Giá trị nhan sắc mà! Haha!”

“Anh thì giá trị cái mặt!”

“Cái gì? Thằng này, nói xong chưa? Lại đây, anh cho mày chết!”

“Anh Han Sol, đừng để ý mấy chuyện này, về nhanh đi, không hết xe bây giờ!”

Sau mỗi trận raid, khi cổng đóng lại, tôi luôn vội vã trở về nhà. Tôi chỉ muốn sớm được gặp Ki Baek Woo. Chẳng có đồng đội nào khiến tôi cảm thấy thân thiết, bởi trong thế giới của tôi, chỉ cần có Ki Baek Woo là đủ. Nhưng lạ thay, lòng tôi lại rối bời.

Càng ngày, mâu thuẫn trong tôi càng lớn. Tôi vừa muốn về nhà ngay lập tức, vừa muốn ở lại đây hòa mình vào đám đông ồn ào và thân thiện này, để mặc thời gian trôi đi mà chẳng nghĩ ngợi gì. Tôi không hiểu nổi tại sao mình lại cảm thấy như vậy.

Có phải vì sợ rằng khi về nhà, Ki Baek Woo sẽ lại xa cách tôi thêm một chút? Hay vì tôi trông mong, dù chỉ một chút, rằng nếu tôi ở lại đây đủ lâu, cậu ta sẽ đến tìm tôi? Khao khát một chút quan tâm từ cậu ta?

Dù là lý do nào, tất cả đều thật thấp hèn.

Tôi xoa nhẹ vai, nơi vẫn còn nhức nhối dưới lớp băng, rồi gật đầu qua loa. Giờ mà nói không muốn về nhà thì cũng kỳ.

“…Vâng, tôi đi đây. Hôm nay mọi người vất vả rồi. Hee Ju, em cũng vất vả rồi, giữ gìn vết thương cẩn thận, đừng để lại sẹo.”

“Anh mới phải giữ gìn đấy! Lại còn bị thương ngay mặt nữa… Mặt đẹp thế mà để lại sẹo thì cả khu này khóc đấy!”

“Haha, làm gì đến mức…”

“Cẩn thận nhé, Lee Han Sol!” 

“Vâng, hẹn gặp lại!” 

“Uống ít rượu thôi!”

“Đừng càm ràm nữa, cậu là đội trưởng à?”

“Haha, về đi!”

Để lại những lời chào ồn ào phía sau, tôi mua vé xe buýt công cộng nối khu B và khu A.

Chuyến xe cuối cùng sắp đến.

Nhìn con đường ngoài cửa sổ dần chìm vào bóng tối, tôi nghĩ về nỗi sợ hãi đang hành hạ mình.

Nỗi sợ của tôi thật bẩn thỉu và ích kỷ. Nó là một kẻ hèn nhát không thoát nổi quá khứ, bám riết lấy tôi một cách đáng khinh. Nó gặm nhấm tâm trí tôi, khiến tôi tưởng tượng ra những điều kỳ lạ, như hình ảnh Ki Baek Woo bên cạnh Jeong Yi Dam. Để quên đi nỗi sợ hãi kinh khủng ấy, tôi lẩm nhẩm hát trong lòng.

Somewhere over the rainbow… Where troubles melt like lemon drops…

Chị Jae Yi từng nói, khi lũ trẻ cảm thấy ngày mai thật mịt mù, hãy hát bài này. Tôi lặp đi lặp lại bài hát không lời ấy, và tự nhiên, như một lẽ tất yếu, tôi nhớ lại những ngày tháng xưa cũ, khi tôi và Ki Baek Woo nắm tay nhau, lang thang trong thành phố hoang tàn, miệng không ngừng ngân nga bài hát này.

Mỗi khi tôi cất tiếng hát, Ki Baek Woo sẽ lập tức hát theo, giọng trong trẻo như chờ sẵn từ lâu. Tiếng cười của cậu ta nhẹ nhàng như lông tơ làm tim tôi ngứa ngáy.

Trời ơi, tôi ghét bản thân mình.

Tôi ghét cái cách mà mọi thứ đều liên kết với Ki Baek Woo. Có phải vì sự cố chấp ngu ngốc này mà tôi khiến cậu ta mệt mỏi? Có khi mọi chuyện tồi tệ giữa chúng tôi đều là lỗi của tôi. Tôi thật sự ngu xuẩn.

Tôi sợ rằng dù có trở về nhà với thân thể đầy thương tích, Ki Baek Woo sẽ chẳng nói với tôi lấy một lời. Và chính nỗi sợ ấy, nỗi sợ hãi khi về nhà, khiến tôi chán ghét bản thân đến tận cùng.

***

“Anh, bị thương à?”

“Hả?”

“Cánh tay, anh cử động khó khăn đúng không? Nhìn là biết.”

“À, không nghiêm trọng đâu… Không sao. Đừng lo. Sẽ khỏi nhanh thôi.”

“Không phải thế… Hừ… Thôi, để em xem nào.”

Ki Baek Woo không nên làm thế.

“Vết thương thế này mà bảo không nghiêm trọng?”

“Anh đã được chữa trị rồi…”

“Chữa trị hay không chẳng phải vấn đề! Sao anh không nói ngay khi vừa về?”

“Thì… chỉ là… không muốn em lo lắng thôi…”

“Đụng vào còn đau mà bảo không đáng lo?”

Cậu ta không nên nhận ra tôi bị thương trước. Không nên trách móc tôi như thế.

“Máu đã cầm được, trung tâm cũng xử lý rồi. Không sao thật mà.”

“Anh!”

“Thật mà, anh không nói dối, thực sự không sao…”

Cậu ta không nên nổi giận với vẻ lo lắng đến mất kiểm soát như thế. Không nên cư xử như ngày xưa. Tất cả đều là lỗi của Ki Baek Woo.

“Bị thương nặng đến đâu? Sao lại thế này? Tai anh nữa, sao lại như bị vật sắc cứa vậy?”

“Chỉ là tai nạn nhỏ trong lúc làm nhiệm vụ… Chuyện thường mà. Đâu phải chỉ mình anh bị…”

“Người khác bị thương thì anh cũng phải bị thương à? Là thế sao?”

Khi về đến nhà, tôi vật lộn tắm rửa, chuẩn bị đi ngủ một cách vụng về. Và rồi, Ki Baek Woo bất ngờ hành động như ngày xưa. Điều đó hoàn toàn nằm ngoài dự đoán của tôi.

Khi bàn tay cậu ta chạm vào cánh tay tôi, tim tôi như hẫng một nhịp.

‘Tại sao? Em ấy định nói gì mà làm vậy? Dạo này em ấy đâu có thế. Hay là… hay là em ấy định nói rằng đã chán ghét tôi? Không, không thể nào.’

Tôi hoảng loạn, tâm trí ngập trong bất an. Nhưng khi quay lại, nhìn thấy gương mặt quen thuộc của Ki Baek Woo, tôi cố phủ nhận nhưng không thể. Đó là gương mặt của cậu ta ngày xưa, trước khi trở nên lạnh lùng, vô cảm.

Tôi như mất đi giọng nói, chỉ biết mấp máy môi.

“Chuyện thế này… anh, chuyện như thế này anh phải nói với em chứ… Nếu anh không nói, em… em sẽ cảm thấy mình quá…”

Ki Baek Woo nhíu mày, cắn môi đầy lo lắng rồi thở dài, cúi đầu xuống. Cậu ta ngồi sụp trước mặt tôi, liên tục chà xát mặt như không biết phải nói gì, chỉ thở ra những hơi thở nặng nề, đầy bực dọc. Hình ảnh ấy khiến lòng tôi đau nhói.

‘Giống Baek Woo ngày xưa quá….’

Cảm giác ấy kéo theo một cơn sóng xúc cảm. Nỗi nhớ, sự nghẹn ngào, và rồi cả những tủi hờn trào dâng.

Tôi như muốn bật khóc. Một cảm giác thật kỳ lạ, xa lạ. Không, có lẽ tôi từng trải qua chỉ một lần, khi còn rất nhỏ.

Ngày ấy, trong những tháng năm bình yên, ấm áp và giản dị, khi tôi làm sai và bị bố mẹ mắng nghiêm khắc. Nhưng vài giờ sau, họ quay lại với gương mặt đầy ân hận, ôm chặt tôi vào lòng.

“Mẹ xin lỗi, con trai. Mẹ và bố yêu Han Sol nhiều lắm, con biết không? Yêu nhất trên đời. Xin lỗi vì đã mắng con. Vì yêu con quá mà thế. Han Sol à, mẹ yêu con.”

Mẹ vỗ lưng tôi, giọng bố dịu dàng. Họ trông còn buồn hơn cả tôi, người vừa bị mắng. Tôi đã khóc nức nở. Một cảm xúc không thể định nghĩa bằng một từ, là sự hòa trộn của oán giận tan biến, nỗi sợ hãi được xoa dịu, niềm an ủi dâng trào và tình yêu thương ngập tràn. Tôi không thể không khóc.

Cảm giác ấy, chính là cảm giác này.

Ki Baek Woo, người đang ngồi trước mặt tôi, nhìn từ vai tôi quấn băng đến gương mặt ngốc nghếch của tôi, rồi nhìn xuống sàn nhà trống rỗng, thở dài. Cậu ta khiến tôi cảm thấy như vậy. Giống như một đứa trẻ không biết phải làm gì với trái tim mình mà chỉ muốn bật khóc.

Còn tiếp

Bản dịch thuộc về Fuba Team, đăng tải duy nhất ở web navybooks.net, đọc tại web chính chủ để ủng hộ nhóm dịch.

Bình luận
Đăng ký mới
Báo Lỗi Truyện!
Mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo đúng sẽ được thưởng 50 coin. Báo sai sẽ bị trừ 50 coin.
Donate Ủng hộ Team
Premium Chapter
hoặc 0 coin
Nếu không có mật khẩu mở chương bạn sẽ bị trừ coin!
Bạn có chắc chắn thực hiện hàng động này!
Đăng nhập
Nếu không đăng nhập được hãy dùng chức năng quên mật khẩu để lấy mật khẩu mới!
Quên mật khẩu
Mật khẩu mới và link xác nhận sẽ được gửi tới địa chỉ email! Mật khẩu mới chỉ có hiệu lực sau khi bạn xác nhận!
Thông báo