Định Mệnh Hỗn Loạn - Chương 29

Lịch đăng: T6 & T7 hàng tuần

Bản dịch thuộc về Fuba Team, đăng tải duy nhất ở web navybooks.net, đọc tại web chính chủ để ủng hộ nhóm dịch.

#029

“Trong phòng bệnh cứ như bày biện cả một mái ấm ấy. Này, mấy lời đồn đại trên diễn đàn đâu phải toàn bộ đều là sự thật, đúng không?” 

Giọng nói xen lẫn tiếng cười của ai đó thoáng qua khi tôi còn ở trong bệnh viện chợt ùa về. Những lời bàn tán về Ki Baek Woo và Jeong Yi Dam vang lên trong đầu khiến tôi vội vã đăng nhập vào diễn đàn của trung tâm. Và rồi, mọi chuyện bắt đầu từ đó. Ở nơi ấy, có vô số câu chuyện mà chỉ mình tôi không biết đã được chất đầy từ lâu, tràn ngập đến mức không thể đếm xuể.

[Ẩn danh] Mà này, Ki Baek Woo chẳng phải đã có người yêu rồi sao? Làm thế này có ổn không?

Bình luận

Người đăng: Ai mà không biết chuyện đó.

Những lúc Ki Baek Woo không ở đó, tôi co mình trong nhà, điên cuồng lướt qua những lời bàn tán về Ki Baek Woo và Jeong Yi Dam như thể bị ma ám. Tôi chăm chú nhìn cách họ tự tiện biến mối quan hệ giữa tôi và Ki Baek Woo thành dĩ vãng, chà đạp lên tôi một cách không thương tiếc. Dù biết rõ hành động này chẳng giúp ích gì cho mình, tôi vẫn lặp lại cái thói ngu ngốc ấy như thể đang tự tay xé toạc lớp vảy của vết thương.

“Mọi người chẳng biết gì cả… chẳng biết gì mà cứ nói.”

Miệng thì không ngừng lẩm bẩm rằng họ chẳng hiểu gì, rằng những câu chuyện vớ vẩn tràn lan trên mạng này chỉ là bịa đặt, là dối trá. Nhưng trái tim tôi lại dần bị những lời ấy gặm nhấm, bị sự thật từ từ xâm chiếm.

“Ki Baek Woo là của tôi. Tôi vẫn yêu Baek Woo hơn cả mạng sống, và Baek Woo dĩ nhiên cũng yêu tôi… yêu tôi.”

Không phải Jeong Yi Dam, mà là tôi…

“Làm ơn…”

Thời gian trôi qua, từng chút một, tôi nhận ra mình không còn dám chắc chắn rằng Ki Baek Woo yêu tôi nữa. Và tôi biết, tôi đang dần trở nên kỳ lạ. Cảm xúc và thái độ của tôi trở nên rối loạn, hỗn độn. Tôi muốn hành xử một cách bình thường đúng mực, như một người anh trai thực thụ, nhưng tôi không thể. Tôi không thể kiểm soát nổi bản thân.

‘Dừng đọc mấy thứ vớ vẩn này lại. Cứ hỏi thẳng Baek Woo đi. Dù sợ hãi, dù bất an, cũng không còn cách nào khác. Nếu đã yêu thì phải tin tưởng. Baek Woo không thể nào lừa dối mày như vậy, mày cũng biết mà. Tình yêu không thể nào biến mất được. Không thể nào. Vậy nên, lần này khi Baek Woo về nhà, nhất định phải hỏi cho ra lẽ.’

‘Baek Woo, xin lỗi vì phải hỏi thế này. Nhưng tình cờ anh thấy em và Jeong Yi Dam thân thiết với nhau. Rồi cả những lời đồn đại nữa… Em không nói gì với anh trước, vậy nên anh mới phải hỏi thế này. Hai người có quan hệ gì không? Anh sẽ không giận đâu, làm sao anh giận em được chứ. Vậy nên đừng thấy áy náy, cứ nói thật với anh. Tất cả, hãy nói thật đi.’

Đúng rồi, cứ hỏi như thế. Thật bình tĩnh, để không làm Baek Woo cảm thấy áp lực. Hỏi tại sao dạo này cậu ta đối xử với tôi như một người ngoài không đáng bận tâm, tại sao cậu ta ngày càng thường xuyên ngủ lại bên ngoài như thể chẳng muốn ở bên tôi. Có phải tất cả là vì Jeong Yi Dam không? Có phải chuyện mà cả thế giới biết, trừ tôi, là sự thật không? Sao cậu ta có thể đối xử với tôi như thế? Chính cậu ta là người nói yêu tôi trước, vậy mà giờ lại thế này…

Nhưng không, tuyệt đối không được tra hỏi như thế. Phải cư xử đúng mực, chỉ hỏi những điều cốt lõi nhất. Đừng tự dằn vặt, đừng oán trách lung tung, vì làm vậy cũng chẳng giải quyết được gì.

Tôi cố gắng suy nghĩ một cách bình thường, nhưng rồi lại bật khóc nức nở, bò lê trên sàn nhà.

Nhưng nếu Baek Woo thực sự thừa nhận thì sao? 

Nếu cậu ta nói: “Giờ em không cần nữa.”. Nếu cậu ta nói thế, Lee Han Sol, mày sẽ làm gì? Mày định hỏi hết mọi chuyện để làm gì? Để chia tay sao?

‘“Được thôi, Baek Woo, cứ làm như em muốn. Anh sẽ làm mọi thứ em muốn, như anh vẫn luôn làm.”’

Lại định nói thế như mọi lần, để mặc Baek Woo làm điều cậu ta muốn sao? Dù có phải từ bỏ mối quan hệ yêu đương này, mày cũng chịu được sao? Trở lại như xưa, không ôm nhau, không hôn, không thì thầm những lời yêu thương cháy bỏng nữa, mày chịu được sao?

Hay là trước cả chuyện đó, nếu để Baek Woo đi, liệu có thực sự quay lại như trước được không? Nhìn thái độ của cậu ta đi. Lừa dối mày, chẳng thèm quan tâm đến mày, đối xử với mày còn tệ hơn cả trước đây. Nếu điều này là sự thật, thật sự là sự thật, Baek Woo sẽ bỏ mày lại đây và chạy theo Jeong Yi Dam. Rồi chúng tôi sẽ tan biến. Chỉ còn lại trong ký ức của riêng mày. Không, không được. Tuyệt đối không được. Thà chết cũng không thể.

“Huhu, làm sao, làm sao mà làm được chuyện đó… Tôi không làm được, hức hức, không làm được…”

Tôi ghét chính mình, ngu ngốc và rối bời như thế này. Tôi thấy mình thật thảm hại. Tinh thần như bị phân liệt. Tôi không thể kiểm soát nổi. Mỗi lần cảm xúc điên cuồng trào dâng, nước mắt lại tuôn rơi không thể kìm nén.

Tôi không thể chịu nổi khối cảm xúc nặng nề này. Tôi tự đập đầu, cào cấu tay chân đến bật máu. Tôi gào lên, rên rỉ, nhưng nỗi đau trong lòng vẫn không thể nguôi ngoai. Tôi lê lết trên sàn với đôi chân bị thương, khóc nức nở lang thang khắp ngôi nhà đầy ắp kỷ niệm với Ki Baek Woo, cố gắng tự an ủi rằng mọi thứ vẫn ổn, rằng tôi và Baek Woo sẽ không thay đổi. Rồi lại cầm điện thoại, với đôi mắt trũng sâu, lật lại diễn đàn.

Tôi đau khổ, tự hỏi liệu tình yêu của tôi có phải chỉ là sự ám ảnh. Liệu tôi đã siết chặt Baek Woo quá mức, để rồi dẫn đến chuyện này? Tôi trầm cảm, tự hỏi liệu mình có thực sự không xứng với Baek Woo, liệu tôi đã kéo cậu ta xuống? Rồi tôi tự nhủ: “Tại sao cứ một mình ôm lấy sự luyến tiếc này? Đừng như thế nữa, lần này khi Baek Woo về, nhất định phải hỏi. Hỏi xem chuyện này là thế nào, sự thật là gì, tôi phải làm sao.”. Nhưng rồi, chỉ tưởng tượng đến hàng vạn câu trả lời của Ki Baek Woo thôi, tôi đã khóc đến cạn nước mắt.

Dạo này tôi rõ ràng không bình thường. Tôi không biết phải làm gì, chỉ biết loay hoay trong hoảng loạn. Tôi cố gắng hết sức để đưa mối quan hệ giữa tôi và Baek Woo trở lại “như chúng tôi từng có”, nhưng chẳng có gì hiệu quả. Tôi cảm thấy như mình đang chết dần.

Và vì thế, tôi càng trở nên kỳ lạ hơn.

Chẳng hạn, tôi có thể khóc lóc thảm thiết, nhưng khi ở bên Ki Baek Woo, tôi lại đột nhiên trở thành một người tràn đầy hạnh phúc, hoạt bát như không có chuyện gì xảy ra. Như thể tôi chẳng biết gì, như thể chúng tôi vẫn như xưa.

“Này, Ki Baek Woo, em đang đánh răng à?”

Tôi nhảy bổ vào lưng Ki Baek Woo đang đánh răng như chẳng có gì to tát.

“Ki Baek Woo của chúng ta giỏi thật đấy. Tự đánh răng cũng siêu luôn. Để anh kiểm tra xem em đánh tốt thế nào nào.”

Tôi ôm chặt lấy tấm lưng rộng cười khúc khích, nhìn chúng tôi qua gương. Một trò đùa quen thuộc từ lâu. Ngày trước, mỗi lần tôi làm thế, Ki Baek Woo sẽ cười rạng rỡ theo, dùng đôi môi dính bọt kem đánh răng hôn lên môi tôi vài lần. Khi tôi giả vờ né tránh, cậu ta sẽ cười lớn, súc miệng, rồi vòng tay ôm eo tôi, luôn miệng nói:

“Kiểm tra chứ gì. Kiểm tra xem Baek Woo đánh răng tốt thế nào đi, anh.”

Rồi những nụ hôn tiếp nối. Lưỡi của Ki Baek Woo quấn lấy lưỡi tôi, kéo vào sâu trong miệng cậu như chẳng bao giờ muốn rời xa. Hương kem đánh răng ngọt ngào và sảng khoái lưu lại trong miệng chúng tôi, kéo dài qua những nụ hôn.

Gợi lại ký ức bình dị ấy, tôi ôm chặt Ki Baek Woo, giả vờ như hiện tại chẳng khác gì ngày xưa. Nhưng Ki Baek Woo trong gương không như Baek Woo trong ký ức, chẳng hề cười. Gương mặt xám xịt không chút niềm vui.

Tôi rõ ràng thấy điều đó, nhưng vẫn cố lờ đi, nở nụ cười tươi hết sức, kéo căng khóe môi. Ki Baek Woo nhíu mày, khẽ thở dài. Tôi giả vờ không nghe thấy, cười ngốc nghếch, như chẳng có chuyện gì.

“Ki Baek Woo, em ở đâu thế? Lại đây mau.”

Khi ánh nắng chiếu vào phòng khách, tôi gọi Ki Baek Woo như thể đã chờ sẵn.

“Hôm nay nắng đẹp lắm. Mau ra đây quang hợp nào.”

Tôi nằm dài dưới ánh sáng ấm áp, giục Ki Baek Woo trong khi hồi tưởng những ngày bình dị khi hai chúng tôi như hai chú mèo nằm cạnh nhau dưới nắng. 

Nhưng Ki Baek Woo bây giờ khác với Baek Woo ngày trước, chẳng đáp lại. Cậu ta chỉ liếc nhìn tôi với ánh mắt lạnh lùng rồi chẳng nói gì. Tôi lại cười như chẳng biết gì, như thể chúng tôi chẳng thay đổi gì. 

“Nhanh lên nào.”

Ki Baek Woo thở dài, đứng dậy khỏi sofa, rồi biến mất vào phòng.

Còn tiếp

Bản dịch thuộc về Fuba Team, đăng tải duy nhất ở web navybooks.net, đọc tại web chính chủ để ủng hộ nhóm dịch.

Bình luận
Đăng ký mới
Báo Lỗi Truyện!
Mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo đúng sẽ được thưởng 50 coin. Báo sai sẽ bị trừ 50 coin.
Donate Ủng hộ Team
Premium Chapter
hoặc 0 coin
Nếu không có mật khẩu mở chương bạn sẽ bị trừ coin!
Bạn có chắc chắn thực hiện hàng động này!
Đăng nhập
Nếu không đăng nhập được hãy dùng chức năng quên mật khẩu để lấy mật khẩu mới!
Quên mật khẩu
Mật khẩu mới và link xác nhận sẽ được gửi tới địa chỉ email! Mật khẩu mới chỉ có hiệu lực sau khi bạn xác nhận!
Thông báo