Lịch đăng: T6 & T7 hàng tuần
Bản dịch thuộc về Fuba Team, đăng tải duy nhất ở web navybooks.net, đọc tại web chính chủ để ủng hộ nhóm dịch.
#007
Đôi chân của Ki Baek Woo thon dài, nổi bật một cách rõ ràng. Mỗi khi đứng cạnh cậu ta trong thang máy hay trong hàng ngũ huấn luyện, bất cứ ai cũng đều khó giấu nổi ham muốn được chạm vào cánh tay cơ bắp ấy dù chỉ một lần.
Hơn thế nữa, đúng như hào quang của nhân vật chính. Ki Baek Woo không chỉ là thợ săn cấp S mà còn sở hữu tận hai năng lực. Một là năng lực điều khiển tâm linh, cái còn lại hình như là nước thì phải. Đẹp trai, ngầu lòi, lại còn giỏi chiến đấu chống lại sự diệt vong. Nếu không phải là một tên thất bại tự ti bất mãn với xã hội thì ai mà không thích Ki Baek Woo cho được. Một con người hoàn hảo đến mức nếu có ai đó đề nghị phong cậu ta làm quốc bảo, chắc chắn sẽ không một ai phản đối. Vậy nên, việc Ki Baek Woo có vô số người hâm mộ là điều hoàn toàn dễ hiểu.
Rồi còn Jeong Yi Dam. Cậu ta là người trị liệu cấp S duy nhất trên thế giới, lẽ đương nhiên những kẻ sợ đau hay muốn sống lâu buộc phải nịnh nọt cậu ta hết mực. Năng lực trị liệu vốn đã hiếm, dù chỉ là cấp D cũng đủ để người ta săn đón, huống chi đây lại là cấp S. Nếu Jeong Yi Dam muốn, hoàn toàn có thể lật đổ cả đất nước chỉ bằng một cái búng tay. Cậu ta là một sự tồn tại vĩ đại đến mức đó.
Không chỉ vậy, ngoại hình của Jeong Yi Dam còn chuẩn gu người Hàn Quốc: gương mặt bầu bĩnh, trắng trẻo như đậu hũ non, tính cách trầm ổn, dễ mến, người gặp là thích. Trong số đó đương nhiên có cả Ki Baek Woo và những nhân vật chính khác.
Hai người còn lại là Ji Woo Won và Im Geon Woo thì tôi không rõ lắm. Nhưng chắc chắn một điều rằng cả hai đều vô cùng xuất chúng. Vậy nên việc họ có người theo đuổi cũng chẳng có gì lạ.
Nhưng Choi Tae Hyuk thì khác. Tôi hoàn toàn không thể hiểu nổi tại sao lại có người tôn sùng một tên tâm thần nhân cách tồi tệ như gã. Cảm giác cứ như những kẻ cuồng tín Satan tôn thờ quỷ dữ. Nhưng họ lại quả quyết rằng Choi Tae Hyuk thực chất là tổng thiên thần Gabriel tái thế. Rằng gã đã mạo hiểm tính mạng cứu họ không biết bao nhiêu lần trong các cổng dịch chuyển...
Khi tôi còn chưa biết cái thế giới này là một cái thế giới game mô phỏng hẹn hò chết tiệt, tôi đã từng có chút cảm động trước câu chuyện của Choi Tae Hyuk và đám tín đồ của gã.
“Choi Tae Hyuk hóa ra cũng là một tên điên tốt bụng sao? Kiểu như một ly frappuccino* ấm áp... hay một thứ gì đó kỳ lạ như vậy.”
*Cà phê đá xay lạnh có kem
Có lẽ vì quá nhạy cảm với chuyện Ki Baek Woo ngoại tình với Jeong Yi Dam nên tôi mới nghĩ xấu về Choi Tae Hyuk như vậy. Con người ai cũng có điểm tốt mà... Lẽ ra tôi chỉ cần cố gắng thể hiện mặt tốt của mình trước Baek Woo là đủ, vậy mà chỉ vì nghe một câu “đồ phế vật” mà tôi đã cư xử nhỏ nhen... Khoan đã. Có khi nào tôi thường xuyên như vậy không? Có phải vì thế mà Baek Woo chán ghét tôi không? Tôi đã tự dằn vặt bản thân, tự trách mình đủ thứ trong một khoảng thời gian dài.
Nhưng rồi tôi nhận ra thế giới này là một trò chơi đã được lập trình sẵn. Sau khi biết rằng Choi Tae Hyuk cũng là một trong những đối tượng chinh phục và là một nhân vật chính...
“Hoá ra là như vậy…”
Vậy nên, đám người theo đuổi Choi Tae Hyuk thực chất đều là công cụ. Những công cụ bị lợi dụng để biến Choi Tae Hyuk thành một gã “lạnh lùng với cả thế giới nhưng thực ra rất chính nghĩa và chỉ dịu dàng với người mình yêu”. Vì chỉ là vật trang trí cho nhân vật chính Choi Tae Hyuk, họ buộc phải đối mặt với nguy hiểm chết người, buộc phải được gã cứu để mang ơn, buộc phải tôn thờ và quỳ gối trước gã. Họ trở thành những tên ngốc dù bị chửi là phế vật, rác rưởi cũng chỉ biết cười hề hề cho qua.
“Cái game chết tiệt này.”
Tất cả mọi người ở đây, ngoại trừ nhân vật chính đều chẳng là cái thá gì. Ý thức hay số phận của chúng tôi, tất cả chỉ là những món trang sức rẻ tiền để tô điểm cho nhân vật chính.
“Mình cũng vậy mà.”
Nghĩ đến sự thật này, tôi lại cảm thấy ghê tởm. Dường như có một mùi hôi thối bốc lên từ tâm trạng u uất của tôi. Tôi cảm thấy bất hạnh. Vì tôi cũng chỉ tồn tại để làm nền cho câu chuyện của Ki Baek Woo mà thôi.
Năm 10 tuổi, tôi nắm chặt tay Ki Baek Woo, cố hết sức để chạy trốn. 10 tuổi, một đứa trẻ ngốc nghếch làm bài chính tả may ra đúng được năm trên mười câu đã phải vùng vẫy, dốc hết sức lực để giữ cho Ki Baek Woo nhỏ bé hơn cả mình được sống. Tôi phải rình mò xung quanh như một con chuột cống, trộm cắp và cướp giật, hứng chịu mọi sự khinh miệt của người khác, lăn lộn dưới đáy xã hội.
14 tuổi, tôi đã thức tỉnh một cách kỳ diệu. Dù chỉ là năng lực cấp C vô dụng, nhưng tôi vẫn vô cùng vui mừng vì cuối cùng cũng có thể làm việc và kiếm tiền. Trong những cổng dịch chuyển không ai dẫn dắt, tôi đã phải học cách xấu xa đến tận cùng để sống sót, để không bỏ lại Ki Baek Woo một mình. Dù sợ hãi đến phát khóc trước lũ quái vật đã ăn thịt mẹ tôi, tôi vẫn gào thét và cố gắng vùng vẫy. Dù bị thương, bị dày vò, bị gãy xương, tôi vẫn cảm thấy được an ủi vì mình còn sống để chăm sóc cho Ki Baek Woo.
Tất cả những chuỗi ngày gian khổ mà tôi đã trải qua, những tháng năm mà nếu viết thành tự truyện chắc chắn sẽ khiến độc giả rơi nước mắt... tất cả đều tồn tại chỉ để làm nền cho Ki Baek Woo. Nỗi đau của tôi, sự thống khổ, nỗi buồn và sự hy sinh của tôi. Tất cả đều chỉ là công cụ.
Cho đến một đêm mùa đông ấm áp, khi Ki Baek Woo sắp bước sang tuổi trưởng thành. Khi cơ thể đã lớn hơn tôi rất nhiều, cuộn tròn lại như một đứa trẻ, rúc vào lòng tôi như thuở bé rồi thì thầm.
“Anh, anh có biết con nhộng là gì không?”
“Là cái mà người ta ăn ấy hả?”
“Anh đã ăn bao giờ chưa?”
“Chưa, nhưng anh thấy một bác kia ăn rồi.”
Ki Baek Woo ôm eo tôi, im lặng một lúc như đang suy nghĩ gì đó. Rồi cậu ta khẽ thở, nói với giọng nhỏ hơn.
“Anh à... em là nhộng tằm.”
“Em là nhộng á? Gì vậy? Ai bảo em như thế? Đứa nào nói? Chắc nó cận cả trăm độ ấy chứ? Mù rồi hay sao mà dám nói xinh đẹp như Baek Woo nhà ta là nhộng hả? Ngày mai dẫn thằng đó đến đây ngay, anh cho nó biết tay.”
“Không phải... chỉ là... em nghĩ vậy thôi. Em là nhộng tằm, còn anh là cái kén.”
Tôi ngạc nhiên trước những lời nói đột ngột của Ki Baek Woo. Hồi còn lang bạt đây đó, cậu ta chẳng có vẻ gì là quan tâm đến côn trùng, vậy mà đột nhiên lại nói về nhộng tằm. Chẳng lẽ đã có chuyện gì xảy ra bên ngoài...? Hay là vì sắp đến tuổi trưởng thành nên cậu ta cảm thấy hoang mang? Tôi không chắc, nhưng tôi cảm thấy thương Ki Baek Woo. Tôi xoa xoa cái gáy tròn của cậu ta, hy vọng cậu ta sẽ không lo lắng.
“Anh ghét sâu bướm, cũng không thích kén.”
“Không phải, nhưng chúng ta là tằm mà. Anh không thể… coi là như vậy được sao?”
“Nhưng Baek Woo này... em đã bao giờ nhìn thấy con tằm chưa?”
“Chưa, em chưa thấy bao giờ. Còn anh?”
“Anh thì chắc là có rồi. Hồi cấp một trường anh có cho đi tham quan bảo tàng tằm gì đó. Nhưng anh không nhớ rõ lắm... Mà tại sao chúng ta lại là tằm? Em còn chưa thấy chúng bao giờ mà.”
“Cái đó... anh đừng cười nhé. Em đang rất nghiêm túc đấy…”
“Được rồi. Anh sẽ cố gắng không cười.”
“Anh biết không... Anh là cả thế giới của em mà, đúng chứ?”
“Thằng nhóc này, thích anh đến vậy sao?”
“Vâng, em thích anh... Em thích anh nên đã nghĩ... vì anh bao bọc em, vì ngoài anh ra em chẳng có gì... nên em là nhộng, còn anh là cái kén. Anh thấy sao?”
Ki Baek Woo hỏi ý kiến tôi, trông cậu ta có vẻ bất an như bị ai đó truy đuổi. Cậu ta không đợi tôi trả lời mà nói tiếp.
“Em chẳng biết gì ngoài anh cả. Vì em chỉ ở trong anh, sẽ chỉ ở đó thôi, nên sau này em cũng sẽ chỉ biết có anh... Anh ơi, chúng ta sẽ không bao giờ rời xa nhau đúng không... Anh sẽ không bao giờ bỏ rơi em. Chúng ta sẽ mãi mãi ở bên nhau, đúng chứ?”
“Nhưng Baek Woo à... nhộng khi thành bướm sẽ phá kén ra mà…”
“Em sẽ không làm thế. Em sẽ cứ ở đó thôi.”
“Thế thì thành con nhộng chết rồi... Đừng chết, Ki Baek Woo. Anh làm sao sống một mình được.”
“Không phải... không phải vì chết. Chỉ là em thích ở đó nhất nên em không muốn ra ngoài. Bên ngoài kén đáng sợ lắm. Em chỉ muốn biết mỗi anh, chỉ muốn sống với anh thôi. Em không muốn bất kỳ ai xen vào. Vậy nên anh ơi, chúng ta sẽ mãi mãi ở bên nhau cho đến khi chết đúng không? Anh sẽ đồng ý mà, nhé?”
“Trời ạ, được rồi. Chúng ta sẽ ở bên nhau cho đến lúc chết.”
“Sau khi chết cũng vậy sao?”
“Sau khi chết như nào thì anh không biết... Nghe nói qua sông Tam Đồ sẽ mất trí nhớ. Nhưng anh sẽ cố gắng nói với Diêm Vương để chúng ta được ở bên nhau ngay cả sau khi chết.”
“Thật sao?”
“Thật.”
“Anh ơi…”
Cậu ta vùi khuôn mặt nhỏ bé vào ngực tôi, cánh tay rắn chắc vòng chặt lấy lưng tôi, đêm hôm đó Ki Baek Woo thì thầm với giọng nói đầy bất an và lo lắng.
“Anh này... em yêu anh.”
“Anh cũng yêu em.”
Giọng Ki Baek Woo nghẹn ngào, đứt quãng như cố gắng lắm mới thốt ra được một chữ, vừa tha thiết vừa run rẩy như sắp khóc.
“Anh... không phải thế... ý em là em muốn hôn anh.”
“Hả? Em muốn làm gì cơ?”
Còn tiếp
Bản dịch thuộc về Fuba Team, đăng tải duy nhất ở web navybooks.net, đọc tại web chính chủ để ủng hộ nhóm dịch.