Lịch đăng: T6 & T7 hàng tuần
Bản dịch thuộc về Fuba Team, đăng tải duy nhất ở web navybooks.net, đọc tại web chính chủ để ủng hộ nhóm dịch.
#008
“Em… muốn hôn anh.”
“Em muốn hôn anh, anh à. Em còn muốn làm nhiều hơn thế nữa. Anh, em yêu anh… Em yêu anh theo cái cách ấy, cái cách sâu đậm ấy.”
“Xin lỗi anh… Thật ra em đã từng mơ những giấc mơ ướt át và tự an ủi khi nghĩ về anh. Thật ra em đã làm vậy rất nhiều lần, vâng, là như thế đấy… Anh đã nói sẽ không bỏ rơi em mà, đã hứa dù chết cũng ở bên nhau nên anh sẽ không bỏ rơi em đúng không? Cho dù em đã tự tiện suy nghĩ về anh theo hướng đó nhưng chúng ta vẫn sẽ mãi mãi bên nhau phải không? Anh sẽ không… anh sẽ không ghét em chứ? Anh sẽ luôn ở bên cạnh em. Em cũng sẽ luôn ở bên cạnh anh… Chỉ có hai chúng ta. Anh cũng đã từng nói rằng chúng ta là duy nhất mà…”
Ki Baek Woo run rẩy, gần như van nài mà thổ lộ. Đó không phải là một lời tỏ tình, mà giống một lời thú tội hơn. Cậu ta đang cầu xin sự tha thứ từ tôi. Dường như trái tim cậu ta đã tràn đầy đến nỗi không còn cách nào khác đành phải trút hết ra, hệt như một tên tội phạm với ảnh truy nã treo khắp nơi, biết rõ mình sẽ bị xử tử nhưng vẫn tự giác đầu thú.
Tôi chợt cảm thấy Ki Baek Woo thật đáng thương. Dù rằng tôi chưa từng nghĩ đến việc hôn hay chạm vào cơ thể cậu ta nhiều đến nỗi phải tự mình giải tỏa, nhưng điều đó chẳng liên quan gì đến cảm giác Ki Baek Woo đang run rẩy trong vòng tay tôi lúc này.
Tôi suy nghĩ trong thoáng chốc. Điều gì quan trọng hơn? Việc tôi chưa từng nghĩ về Ki Baek Woo theo cách đó, hay việc Ki Baek Woo đang run lên vì sợ hãi?
Chẳng cần phải đắn đo lâu. Nỗi sợ lớn nhất của tôi chính là việc Ki Baek Woo cảm thấy sợ hãi. Cuộc đời tôi kể từ sau ngày tận thế đã dành trọn để bảo vệ sự bình yên của Ki Baek Woo. Như cái cách Ki Baek Woo khao khát tôi bằng dục vọng, Ki Baek Woo được an toàn và hạnh phúc chính là khát vọng của tôi. Vì thế nên tôi chẳng cần tốn thời gian để đưa ra quyết định.
Tôi ngoan ngoãn đồng ý với những gì cậu ta nói. Thực ra, kể từ khi chúng tôi bắt đầu ở bên nhau, chưa bao giờ tôi từ chối điều mà Ki Baek Woo muốn.
“Ki Baek Woo, đừng khóc.”
Nghe thấy vậy, Ki Baek Woo càng vùi sâu vào lòng tôi, ra sức níu chặt tôi. Lồng ngực tôi ướt đẫm. Cậu ta nức nở trông thật đáng thương.
“Anh, em xin lỗi… Vì đã nghĩ đến những thứ bẩn thỉu đó, vì đã làm những chuyện đó khi nghĩ về anh. Em… em đã cố nhịn, nhưng em không thể ngừng yêu anh, em cứ yêu anh mãi… Xin lỗi anh… Tất cả là lỗi của em. Nhưng anh ơi, em thích anh nhiều lắm…”
“Ki Baek Woo, nhìn anh này.”
“Xin anh đừng bỏ rơi em, đừng mà anh… Em chỉ có mình anh thôi… Thật đấy…”
Tôi khó khăn lắm mới nâng được khuôn mặt đang cố rúc vào lòng tôi của Ki Baek Woo lên. Khuôn mặt nhỏ nhắn xinh xắn ấy giờ đây ướt đẫm nước mắt. Tôi chưa kịp nói gì mà cậu đã khóc nức nở như thể sợ tôi sẽ ghét bỏ cậu. Trái tim tôi thắt lại vì thương cảm và xót xa. Gần 15 năm bên nhau, tôi chưa từng thấy Ki Baek Woo khóc như thế này. Có lẽ cậu ta sợ tôi sẽ nổi giận và chửi mắng cậu bẩn thỉu. Cậu đã sợ đến mức nào để mà khóc như thế này?
Tôi lau nhẹ những giọt nước mắt trên đôi má ửng đỏ đẫm lệ của Ki Baek Woo, khẽ đặt một nụ hôn lên môi cậu. Đôi mắt đỏ hoe ngấn lệ của Ki Baek Woo mở to đầy kinh ngạc.
“Ki Baek Woo của anh là đồ mít ướt à? Sao lại khóc một mình thế này?”
“Anh…”
“Nghĩ sao mà anh bỏ rơi em được? Đừng có nói linh tinh nữa, em mới là người không được phép bỏ rơi anh.”
“Anh… Anh… Anh ơi…”
Ki Baek Woo nức nở khóc lớn như thể vừa trút được gánh nặng. Cậu ta rõ ràng đã lớn tồng ngồng mà vẫn rúc vào lòng tôi như một đứa trẻ 7 tuổi. Tôi ôm chặt lấy cậu, nhẹ nhàng xoa tấm lưng nóng ran vì căng thẳng. Chỉ cần Ki Baek Woo không phải chịu đau khổ, tôi có thể làm bất cứ điều gì. Thậm chí là thay đổi cách tôi yêu thương cậu.
Vậy nên, việc tôi quyết định yêu Ki Baek Woo theo cách của riêng cậu hoàn toàn là vì cậu. Vì ngày hôm đó Ki Baek Woo đã thổ lộ một cách tuyệt vọng đến vậy. Vì Ki Baek Woo đã van xin tôi hãy yêu cậu. Có chết tôi cũng không muốn làm Ki Baek Woo buồn. Tôi không thể. Tôi không muốn như vậy…
Ki Baek Woo nấc nghẹn như một đứa trẻ, nức nở lặp đi lặp lại:
“Không bỏ đâu, em có chết cũng sẽ không bỏ rơi anh. Anh cũng đừng bỏ rơi em, em sẽ mãi mãi ở bên anh, dù anh ghét em, em vẫn sẽ đi theo anh, em sẽ luôn ở bên anh. Đừng ghét em, đừng thích ai khác ngoài em. Em không bỏ anh đâu, em không làm được, em yêu anh, em muốn chết cùng anh. Anh, anh, anh ơi…!”
Và rồi, Ki Baek Woo đã bỏ rơi tôi.
Chúng tôi đã không chết cùng nhau. Cậu ta đã bỏ mặc tôi chết một mình.
Cho dù toàn thân tôi bị nghiền nát trong miệng của đám quái vật trước mặt Ki Baek Woo, cho dù tôi kiệt sức đến mức tự hủy hoại bản thân, dù tôi chết dần chết mòn như một bộ xương khô vì không có gì để ăn. Ki Baek Woo vẫn cứ bỏ mặc tôi chết. Cậu ta chẳng hề bận tâm. Vì tôi vốn chỉ có thế.
Sự tận tụy mà tôi đã dành trọn cho Ki Baek Woo, tình yêu tôi trao đi trước lời cầu xin của cậu ta… tất cả chỉ tồn tại như một công cụ để chứng minh tấm chân tình của Ki Baek Woo dành cho Jeong Yi Dam.
“Aaaa, bực mình quá… Cứ nghĩ lại thấy mệt, mẹ kiếp…”
Tôi chỉ yêu Jeong Yi Dam. Yêu đến mức sẵn sàng vứt bỏ Lee Han Sol, người từng là cả thế giới của tôi. Anh có hiểu trái tim nồng nhiệt và cháy bỏng của tôi vì anh đến mức nào không? Chỉ cần anh sống thì dù Lee Han Sol có chết, tôi cũng không quan tâm. Vì anh, tôi sẽ trở thành sâu bướm phá kén bay ra thế giới bên ngoài. Cái kén vốn dĩ sinh ra để bị phá bỏ. Đây chính là tấm chân tình của tôi.
Tôi chỉ là một thứ phế vật được chuẩn bị để tiện cho Ki Baek Woo thổ lộ tình cảm mãnh liệt với Jeong Yi Dam. Một món trang sức để biến Ki Baek Woo trở thành “người đàn ông khiến người khác muốn chiếm đoạt”.
“……”
Đó chính là tôi.
Vậy nên, lần này tôi cũng sẽ chết. Ki Baek Woo lần này cũng sẽ không thèm nhìn tôi đang chết dần chết mòn.
Thật sự quá đủ rồi.
***
“Anh.”
Tôi đang dán mắt vào màn hình laptop, lướt xem các trang web bất động sản và gửi tin nhắn cho hàng tá công ty môi giới. Cánh cửa ra vào bật mở, Ki Baek Woo bước vào. Vóc dáng cao lớn gần như che kín cả khung cửa mỗi lần bước vào của cậu ta vẫn khiến tôi thấy kỳ lạ.
Ki Baek Woo không tiến vào ngay mà đứng ngẩn ra ở cửa, gọi tôi:
“Anh ơi.”
Tôi biết cậu ta muốn gì. Thật nực cười. Cái tên dành hẳn mấy ngày để hẹn hò bí mật với Jeong Yi Dam, “tình yêu chớm nở rung rinh”, mà giờ còn dám mong chờ một cái ôm từ ông anh này sao?
Baek Woo của tôi, rõ ràng là tôi đã cố gắng nuôi nấng cậu ta tử tế, không để cậu ta chịu khổ gì… Rốt cuộc từ bao giờ cậu ta lại trở nên trơ trẽn như vậy? Tình yêu là cái quái gì cơ chứ.
Chậc chậc. Tôi tặc lưỡi trong lòng, qua loa đáp lời.
“Về sớm thế?”
“Sớm gì chứ… Em thấy không sớm chút nào… Anh không nhớ em à?”
Ki Baek Woo vẫn đứng im ở cửa, không hề có ý định bước vào. Nhưng tôi cũng chẳng buồn đứng dậy đón cậu ta, chứ đừng nói đến chuyện ôm ấp. Tôi vẫn ngồi xổm trước bàn phòng khách. Cả hai bất động như đang chơi đồ cứu. Vấn đề là không có người hô “cứu” và cũng chẳng có ma nào chơi cùng.
Hết cách, tôi buộc phải xuống nước.
Tôi không muốn cứ ngồi đây, mắt đối mắt với Ki Baek Woo mãi. Tưởng tượng thôi đã thấy buồn nôn. Những lời từng thề thốt, rằng cho dù có chết cũng sẽ bên nhau giờ nghe thật nực cười, cứ như một ảo ảnh. Tôi day day thái dương, cầm điện thoại lên.
“Ừ, thời gian trôi nhanh thật. Mới đó mà đã đến ngày này rồi.”
Nhìn vào màn hình, tôi nhận ra đã năm ngày trôi qua kể từ ngày tôi quay lại. Loay hoay với đủ thứ chuyện nên tôi chẳng hề nhận ra thời gian trôi nhanh đến thế.
Ki Baek Woo chớp mắt liên tục, có vẻ ngạc nhiên trước phản ứng của tôi. Cũng phải thôi. Nếu là tôi của trước đây thì đã không như vậy.
Lee Han Sol ngây thơ của quá khứ chỉ biết đếm từng ngày mong cậu ta bình an trở về mỗi lần Ki Baek Woo đi raid. Dẫu biết Ki Baek Woo gần như bất khả chiến bại, tôi vẫn không thể ngừng lo lắng.
Quá khứ của tôi chẳng có chuyện gì nghĩ lại mà không thấy buồn cười cả, nhưng cái chuyện một kẻ cấp C lo lắng đến mất ngủ cho một tên cấp S thì quả là vết nhơ đen tối nhất mà tôi không dám kể với ai. Nghe xong chắc người ta sẽ nghi ngờ khả năng nhận thức của tôi mất. Nhưng biết làm sao được. Lúc đó tôi yêu Ki Baek Woo quá nhiều.
Đến mức tự trách mình chỉ là một kẻ cấp C.
Nếu chỉ cần mạnh hơn một chút thôi… cấp A, không, ít nhất là cấp B, thì tôi đã có thể chung đội với Baek Woo, cùng nhau chinh chiến trong cổng rồi. Chỉ vì tôi yếu kém nên mới phải để Baek Woo một mình đến những nơi nguy hiểm như vậy.
Cái thực tại thấp kém, chỉ biết ở nhà lo lắng này đôi khi khiến tôi cảm thấy nhục nhã hết sức.
Năm 14 tuổi, khi vừa thức tỉnh và trở thành một thợ săn cấp C, tôi đã mừng đến rơi nước mắt vì nghĩ rằng cuối cùng mình có thể kiếm tiền một cách hợp pháp, xây dựng cuộc sống tươi đẹp với Ki Baek Woo… Nhưng rồi, tôi dần trở nên bất an, luôn cầu nguyện cho các cuộc raid của Ki Baek Woo kết thúc nhanh chóng và an toàn. Tôi cầu xin tất cả các vị thần…
Và rồi sau những ngày chờ đợi mòn mỏi, khi Ki Baek Woo cuối cùng cũng về đến nhà, tôi sẽ chỉ mặc độc chiếc quần lót lao ra ôm chầm lấy cậu ta.
“Ki Baek Woo!”
“Anh… Á!”
“Về rồi à? Không bị thương chứ? Anh nhớ em đến phát điên mất thôi. Em thì sao?”
Chụt chụt chụt. Tôi hôn liên tục lên má Ki Baek Woo, rồi cả hai trao nhau một nụ hôn nồng cháy. Hai chiếc lưỡi mềm mại quấn lấy nhau, cảm giác ấm áp nhưng lại nóng bỏng như thiêu đốt. Trái tim chúng tôi đập mạnh và nhanh như thể vừa gặp lại sau hàng trăm năm xa cách. Chúng tôi cảm nhận được nhịp tim của nhau qua lồng ngực áp chặt. Đó là minh chứng cho tình cảm của chúng tôi.
“Em nhớ anh đến mức chết đi sống lại một lần luôn rồi. Nếu không thể hồi sinh thì có lẽ chúng ta sẽ chẳng bao giờ gặp lại nhau nữa. Anh biết không?”
Sau nụ hôn dài, Ki Baek Woo nhẹ nhàng nhấc bổng tôi lên, mỉm cười rạng rỡ. Sau đó cậu ta mới cởi giày và bước vào nhà.
Tôi cười ngây ngô, quặp chân quanh eo Ki Baek Woo, bám chặt lấy cổ cậu ta như một con đỉa. Ki Baek Woo càng thấy tôi bám dính thì càng cười lớn, tiếng cười dịu dàng đầy vui vẻ.
“Này, đừng nói mấy lời đó.”
Còn tiếp
Bản dịch thuộc về Fuba Team, đăng tải duy nhất ở web navybooks.net, đọc tại web chính chủ để ủng hộ nhóm dịch.