Bản dịch thuộc về Navy Team, cập nhật duy nhất trên trang web NAVYBOOKS.NET, đọc tại trang web chính chủ để ủng hộ nhóm dịch. Truyện không đủ view có thể sẽ bị drop.
Chương 22
Đại học Stanford.
Rõ ràng là cậu đã thấy cái tên này trong sách rồi.
Đúng như lời Seo Baek Han nói, đây là một trường nổi tiếng thế giới về lĩnh vực Hình chất học và Sinh học. Và, ơ… trường đó ở đâu nhỉ? Vị trí, vị trí là…
Nước Mỹ…
Ngay lúc này cậu không nhớ chính xác là bang nào, nhưng dù sao thì Seo Baek Han cũng phải bay một quãng đường rất dài, đến một nơi mà thời gian bị đảo lộn hoàn toàn, để đi học.
Joo Tae Hyun bất giác rũ vai xuống.
Cậu đã hy vọng rằng sau này khi tham gia những buổi tiệc như thế này, cậu sẽ lại được gặp Seo Baek Han. Anh có vẻ quen biết rất nhiều người và cũng quan tâm đến nhiều sự kiện khác nhau.
Hơn nữa, cái gì nhỉ, à, cái hội những người con cháu của nhà hoạt động độc lập ấy? Dù sao thì anh cũng nói là đang định thành lập một hội như vậy. Anh còn bảo cậu đương nhiên phải tham gia nữa, nên cậu đã mong rằng nhờ cái hội đó mà sau này hai người sẽ thường xuyên gặp nhau.
Nhưng nếu anh đi du học tận nước Mỹ, thì không biết bao nhiêu năm nữa cậu mới có thể gặp lại anh. Cho dù mỗi kỳ nghỉ anh đều về Hàn Quốc… thì có lẽ một năm hai người cũng chỉ gặp nhau được một hai lần để chào hỏi mà thôi.
“Bên đó em có người quen không?”
“Người quen trực tiếp thì không có, nhưng cộng đồng người Hàn ở đó vốn nhỏ mà. Qua lại thế nào cũng biết nhau hết.”
“Ừ. Vậy nên sang đó cũng bớt cái tính khí nóng nảy đi, nhóc ạ.”
“……Vâng, em sẽ cố gắng.”
“Anh lo là em không biết cách nhún nhường với những người em không thích, nên anh mới nói vậy đấy.”
“Vâng. Em biết anh đang nói đến ai mà. Em sẽ cẩn thận.”
“……Sao?”
Lần này là một câu chuyện hoàn toàn nằm ngoài dự đoán của Joo Tae Hyun, nên cậu khẽ chen vào, ba cặp mắt đồng loạt hướng về cậu. Joo Tae Hyun thoáng rụt người lại vì sợ mình vô ý xen vào chuyện người lớn, nhưng khi nhìn thấy vẻ mặt dịu dàng của các anh trai khi nhìn mình, cậu lại yên tâm. Còn Seo Baek Han thì… anh đang mang một vẻ mặt khó hiểu.
“Ừm, bé con nhà mình không cần biết chuyện này đâu.”
“Chuyện gì cơ ạ?”
“Anh Baek Han có một người cực kỳ ghét, mà trùng hợp là người đó lại ở gần trường anh ấy sắp đi du học.”
“Thật ạ?”
“Anh cứ xem Tae Hyun như trẻ con quá đi.”
“Này, em út nhà mình đúng là trẻ con thật mà?”
Có lẽ chỉ là cậu nghĩ nhiều thôi, nhưng có vẻ như anh không muốn tiết lộ những chuyện riêng tư sâu kín hơn.
Dù sao thì Joo Tae Hyun vẫn muốn thân thiết hơn với Seo Baek Han.
Cậu muốn nghe những câu chuyện về cuộc sống của nhiều người khác nhau dưới góc nhìn của anh, muốn cảm nhận và thấu hiểu những điều đó.
Cậu muốn lén ngắm nhìn nụ cười rạng rỡ hơn hẳn của anh mỗi khi anh nói về điều mình thực sự muốn làm, ở một khoảng cách gần như thế này.
Nghĩ rằng sẽ không còn những khoảnh khắc như thế này nữa, Joo Tae Hyun cảm thấy hơi buồn, không, phải nói là rất buồn, nhưng cậu cố gắng không để lộ ra. Bởi vì lời khen ngợi có phần kỳ lạ của Seo Baek Han lúc nãy, rằng cậu giỏi che giấu cảm xúc, cứ văng vẳng bên tai cậu.
Sau đó, khi nghe Seo Baek Han hào hứng nói về những kỳ vọng của mình về cuộc sống sau đại học, Joo Tae Hyun chỉ khẽ gật đầu, cố tỏ ra không có gì.
“Nuôi được một đứa con giỏi giang thế này rồi lại phải tiễn con đi xa, chắc bố mẹ buồn lắm nhỉ.”
“Dù sao có việc thì chắc trong học kỳ em ấy cũng phải về suốt thôi mà anh.”
“Ôi dào, dù sao thì cũng đừng làm việc quá sức đấy. Cứ từ từ thôi cũng được.”
“Đúng đấy, Baek Han cậu vẫn còn trẻ mà. Vậy mà đã bỏ xa bạn bè cùng trang lứa nhiều rồi đấy.”
Vừa nói, Joo Guk Won và Joo Sang Woo vừa vỗ vai Seo Baek Han với vẻ mặt đầy tự hào.
“Người lớn đặt kỳ vọng vào cậu lớn lắm đấy. Biết không?”
Vừa bảo từ từ thôi, vừa nói kỳ vọng lớn. Đúng là một lời động viên đầy mâu thuẫn. Nhưng Seo Baek Han dường như đã quen với những lời này, anh trông không hề bận tâm. Nhìn cái cách anh nháy mắt tinh nghịch và cười đùa là biết.
“Vâng, em biết ạ. Cảm ơn mọi người.”
Không, không chỉ là không bận tâm, mà ngược lại, anh dường như còn nghĩ rằng nếu không được nghe những lời đó thì bản thân anh mới có vấn đề, một vẻ mặt thản nhiên đến mức có phần kiêu ngạo.
Joo Tae Hyun liếc nhìn bộ lễ phục đuôi tôm mà mình đang mặc.
Đây là bộ đồ được bố mẹ cậu cẩn thận lựa chọn và may đo riêng cho cậu.
Cậu nghe nói những người bận rộn trăm công nghìn việc đã đích thân đến tận cửa hàng may đo chỉ để chọn một mảnh vải. Họ đã trải qua hàng chục lần thử đồ. Ngay cả khi sắp hoàn thành, họ vẫn muốn chỉnh sửa một chút và nhiều lần yêu cầu làm lại từ đầu.
Hôm nay, hai anh trai đưa cậu đến buổi hòa nhạc luôn nắm chặt tay cậu. Họ không ngừng nhét đồ ăn vặt vào miệng cậu như thể đang chăm sóc một đứa trẻ hễ không có gì bỏ bụng là lại khóc. Họ thay cậu giới thiệu với mọi người, thay cậu giải thích sự non nớt của cậu, và thay cậu gửi gắm tương lai của cậu. Ngay cả khi bận việc quan trọng phải rời đi một lát, họ vẫn lo lắng hỏi cậu có thể ở một mình không, và dịu dàng dỗ dành cậu rằng không cần để ý đến những lời người khác nói.
Những lời dặn dò và kỳ vọng nặng trĩu mà Joo Guk Won và Joo Sang Woo gửi gắm cho Seo Baek Han, Joo Tae Hyun chưa từng nhận được dù chỉ một lần.
“Tụi anh đi trước đây. Lần sau gặp lại nhé, Baek Han.”
“Nhớ giữ gìn sức khỏe mà học hành!”
“Vâng, hẹn gặp lại anh.”
Seo Baek Han cúi đầu chào hai anh, sau đó vẫy tay với Joo Tae Hyun và mấp máy môi nói gì đó. Đáng tiếc là Joo Tae Hyun chưa từng giao tiếp với ai theo cách như vậy, nên cậu không thể đọc được ngay anh đang thì thầm điều gì.
Chào em?
Có vẻ không phải.
Hẹn gặp lại?
Cũng không giống một câu dài như vậy…
Trong lúc Joo Tae Hyun đang ngẩn ngơ suy nghĩ, hai anh trai đã nhanh chóng nắm lấy tay cậu. Seo Baek Han cũng từ từ xoay người đi một cách lịch sự, khiến Joo Tae Hyun hoàn toàn lỡ mất cơ hội chào anh.
“Ôi chao. Tay em lạnh quá.”
“Lạnh gì chứ, đang nóng mà……”
“Ừ. Chính vì trời nóng thế này mà tay em vẫn lạnh mới là vấn đề đấy. Mồ hôi cũng ra nữa.”
Khó khăn lắm Joo Tae Hyun mới quay đầu lại được, thì Seo Baek Han đã hòa mình vào đám đông. Rất nhiều người vây quanh anh, đến nỗi Joo Tae Hyun chỉ có thể nhìn thấy đỉnh đầu và xương lông mày của anh. Đó là còn nhờ chiều cao vượt trội của Seo Baek Han.
Đáng lẽ mình nên xin số điện thoại anh ấy.
Dù anh ấy ở Mỹ, hai người vẫn có thể nhắn tin cho nhau mà.
“……Anh ơi. Này.”
“Ừ? Sao thế?”
“……Không có gì.”
“Sao lại không có gì? Có chuyện gì à?”
“Không mà.”
“Ái chà! Thế thì anh tò mò lắm đấy. Có gì thì nói đi.”
“Hay là… anh có số điện thoại của anh Baek Han không? Cho em xin với.”
“……Hả? Seo Baek Han? Sao cơ?”
“Em… em muốn làm bạn với anh Baek Han.”
“……Bạn? Với Baek Han?”
Có lẽ cảm giác nhét một quả bóng bay vào ngực là như thế này? Cứ nơm nớp lo sợ nó sẽ nổ tung bất cứ lúc nào, khiến Joo Tae Hyun chỉ muốn túm lấy ai đó mà kể lể về cảm giác này.
Nhưng chính Joo Tae Hyun còn không biết chính xác cảm giác này là gì, thật là bực bội.
Anh ơi, ngực em chỗ này cứ nhồn nhột. Nhưng mà lại giống như có cái gì nhọn châm chích nữa. Cả người nóng ran như vừa uống một cốc nước nóng vậy. Khó chịu quá, em không biết phải làm sao, hay là em chạy nhanh một vòng xem có đỡ hơn không?
……Nói ra chắc các anh chỉ cười bảo cậu dễ thương thôi.
Thế nên Joo Tae Hyun chỉ im lặng điều chỉnh cơ mặt của mình.
Lúc nãy Seo Baek Han đã khen cậu về điều gì nhỉ? Cậu cố gắng nhớ lại, nhưng không dễ. Vẻ mặt cậu lúc đó thế nào? Cậu muốn đứng trước mặt người khác với gương mặt như thế nào? Từ trước đến giờ cậu chưa từng nghĩ về những chuyện như vậy, Joo Tae Hyun chìm vào suy nghĩ sâu sắc.
‘Vì tôi không thích những thứ hiển nhiên và dễ dàng.’
Trước hết, có một điều chắc chắn là cậu muốn trở thành người như Seo Baek Han. Cậu muốn trở thành một người có ý chí kiên định và biết cách tự tỏa sáng như anh.
Còn tiếp
Bản dịch thuộc về Navy Team, cập nhật duy nhất trên trang web NAVYBOOKS.NET, đọc tại trang web chính chủ để ủng hộ nhóm dịch. Truyện không đủ view có thể sẽ bị drop.