Bản dịch thuộc về Navy Team, cập nhật duy nhất trên trang web NAVYBOOKS.NET, đọc tại trang web chính chủ để ủng hộ nhóm dịch. Truyện không đủ view có thể sẽ bị drop.
Chương 69
Kim Seung Jun?
Anh ta đã từng nghe cái tên này ở đâu đó nhưng không có thông tin nào hiện ra ngay lập tức. Cheon Seung Pil tuy không thông minh lắm nhưng lại có trí nhớ tốt về con người. Để anh ta có thể nhanh chóng đánh giá xem liệu có gặp rắc rối hay không khi chơi với một kẻ nào đó.
Vậy thì đối với Cheon Seung Pil không để lại ấn tượng sâu sắc như vậy, có hai khả năng. Một là kẻ không có ích gì khi chơi bời, hai là kẻ không có ích gì khi làm việc.
Anh ta định quay lưng bỏ đi vì nghĩ rằng không đáng để chửi bới, nhưng Kim Seung Jun đã nắm chặt lấy cánh tay Cheon Seung Pil.
“Cái tên điên này. Buông ra? Có buông không?”
“À, tôi không định nói chuyện này đâu nhưng…”
Kẻ này có lực nắm không phải người thường, đến mức Cheon Seung Pil còn nghi ngờ liệu hắn có dùng thuốc gì đó không.
“Joo Tae Hyun, Seo Baek Han, lễ ra mắt quỹ học bổng Thái tử Điện hạ. Cậu có nhớ gì không?”
“Nói cái gì thế. Tôi làm gì có nhớ cái thứ đó… Ơ?”
Khoan đã, đợi chút. Mình biết chuyện này mà?
Cheon Seung Pil lâu rồi không dùng đến, anh ta khẽ rũ bỏ bụi bẩn trong nếp nhăn não bộ. Có vẻ như trong buổi lễ ra mắt, có một tên ngu ngốc nào đó đã nói xấu Joo Tae Hyun và bị Seo Baek Han hạ gục một cách thảm hại, có lẽ thằng đó chính là cái tên này sao? À, đúng rồi! Kim Seung Jun! Đúng vậy, đúng rồi!
Cheon Seung Pil muộn màng nhớ lại ký ức đã quên, khẽ nhìn Kim Seung Jun với ánh mắt có chút thương hại. Khuôn mặt hắn ta thay đổi quá nhiều so với trước nên anh ta không nhận ra ngay, nếu đã phẫu thuật mà vẫn ra nông nỗi này thì cuộc đời thằng đó cũng thật…
“Có vẻ nhớ ra rồi nhỉ? May quá.”
Không, nhưng tại sao cái tên ngốc này lại kể chuyện này cho mình, một người bạn của Joo Tae Hyun chứ?
Cheon Seung Pil tin chắc rằng mình là bạn thân nhất của Joo Tae Hyun. Bởi vì dù Joo Tae Hyun có nghĩ gì về anh ta đi chăng nữa, thì cậu cũng không có ai thân thiết hơn anh ta.
Vậy thì thằng đó đã bị loại. Cheon Seung Pil đưa ra kết luận, khoanh tay phòng thủ và giữ khoảng cách với Kim Seung Jun.
“Nếu là chuyện đó thì tôi càng không có gì để nói với cậu, mẹ kiếp.”
“Quá đáng. Với người đến giúp đỡ cậu vì Joo Tae Hyun dính vào thuốc mà cậu cũng gặp rắc rối đây.”
“……Cái quái gì nữa đây.”
Từng có những kẻ hỏi anh ta có dùng thuốc phiện không, nhưng đây là lần đầu tiên có người lôi Joo Tae Hyun vào chuyện này. Nhìn là biết Joo Tae Hyun trông chẳng khác gì một thằng mọt sách mà?
Sau thông báo kết hôn với Seo Baek Han, Joo Tae Hyun đã phải chịu đựng đủ mọi lời đồn đoán. Seo Baek Han lúc đó đã rất ranh mãnh, nhưng Joo Tae Hyun còn trẻ, dễ bị lợi dụng hơn, và cũng không hoạt động xã hội năng nổ như Seo Baek Han, nên cậu trở thành một con mồi tươi hơn.
Khi nào thì Seo Baek Han và Joo Tae Hyun bắt đầu hẹn hò, giao dịch gì đã xảy ra giữa Chủ tịch Joo và Nghị sĩ Seo, liệu một trong hai người có phải không phải Alpha hay không... So với những tay phóng viên rác rưởi chuyên viết tiểu thuyết như vậy để moi móc thông tin thì đây là một chiêu trò mới mẻ hơn. Joo Tae Hyun dùng thuốc ư, thà nói Seo Baek Han dùng thuốc còn đáng tin hơn. Bởi vì cái tên đó đã từng quan hệ với đủ loại Alpha, Omega, Beta và cả phụ nữ nữa mà.
“……Này. Thôi được rồi, đi đi.”
“Ồ. Cứ tưởng Joo Tae Hyun chơi khá thân với cậu chứ. Cậu thật sự không biết thằng đó là con nghiện dirty switch sao?”
Không phải Seo Baek Han mà là thằng biến thái thích bị Alpha cùng giới đâm từ phía sau, lúc đó mình đã hiểu lầm vô cớ rồi. Kim Seung Jun vừa nói vừa cười khúc khích, cổ họng rung lên.
Cái gì?
Cheon Seung Pil nheo mắt lại và lùi lại vài bước. Tên này, không phải kẻ lừa đảo mà là một thằng điên à?
“Dù sao thì, tôi đã tốn thời gian mua sắm để đến đây là vì—”
Kim Seung Jun mỉm cười nham hiểm và đột ngột đưa ra một thứ mà hắn ta đang cầm trong tay. Cheon Seung Pil thận trọng nhìn quanh, sợ rằng kẻ khó ưa đó sẽ rút súng ra, rồi anh ta đờ người ra khi ánh mắt cố định vào vật mà Kim Seung Jun đưa ra.
Cái thằng khốn này thật sự…
“Tôi muốn đàm phán về vấn đề này, nhưng Joo Tae Hyun và Seo Baek Han đều phớt lờ mọi liên lạc của chúng tôi.”
…Đó là một tờ giấy có in hình Joo Tae Hyun.
Ảnh đã được phóng to nên khuôn mặt hơi mờ, nhưng không đến mức khó nhận diện.
“Nếu cậu không muốn thấy Joo Tae Hyun, Seo Baek Han và cả Hoàng tử Lee đều tan nát vì tôi tung chuyện về Joo Tae Hyun ra, thì nói với họ là nói chuyện với tôi.”
Kim Seung Jun nhét danh thiếp của mình lên tờ giấy, rồi nở một nụ cười rộng ngoác khi Cheon Seung Pil đang lựa lời để phản ứng.
"Bạn bè là để làm gì, đúng không?"
Mặc dù Seo Baek Han đã nói là có chuyện cần nói, nhưng anh im lặng một lúc.
Joo Tae Hyun dần cảm thấy ngay cả những hành động đơn giản như chớp mắt và nuốt nước bọt cũng trở nên khó khăn. Mà này, làm thế nào để thở nhỉ? Cậu chỉ cảm thấy sự tồn tại của mình nặng nề như một tử tù đang chờ thi hành án.
"Cơ thể sao rồi?"
Tuy nhiên, lời mở đầu của anh lại hoàn toàn bất ngờ.
"Pheromone bất thường thì đã lắng xuống rồi, nhưng những thứ khác, ừm. Chắc vẫn còn đau nhức khắp nơi nhỉ."
Cái gì thế? Nghe qua nội dung thì có vẻ anh đang lo lắng cho mình... Dù biết lòng tốt của anh đối với người khác chỉ là sự thờ ơ công bằng, nhưng trong tình huống này, cậu cứ muốn nghe theo ý mình.
"Tôi không sao."
Nguyên nhân và quá trình có thể khác nhau, nhưng kết quả thì không thay đổi.
Đã ngủ với Seo Baek Han.
Tất nhiên, đối với Joo Tae Hyun, đó là một hành động đáng xấu hổ mà cậu muốn cắt bỏ hoàn toàn, nhưng biến số là đã quan hệ với anh lại khiến cậu vô thức kỳ vọng.
Người lớn chẳng phải đã nói không có gì đáng sợ bằng tình dục hay sao. Vì đã trở thành một cặp đôi quan hệ một cách bất ngờ, nên việc Seo Baek Han hành xử dịu dàng như vậy có lẽ, một chút nào đó...
Cậu chỉ vô cớ tìm kiếm một tia hy vọng nhỏ bé chưa từng bùng cháy.
"Nghe thầy Woo nói thì không thể nào bình thường được."
"A, không. Em thật sự không sao, ực!"
Joo Tae Hyun định xoay vai lại và giả vờ như không có chuyện gì, nhưng lại vô thức rên rỉ vì cơn đau nhức cơ bắp dữ dội mà cậu chưa từng trải qua.
"Thật là."
Nghĩ rằng mình đã lộ ra vẻ ngớ ngẩn, cậu vô thức điều chỉnh lại tư thế một cách cứng nhắc, và nhờ đó, bầu không khí ngượng nghịu dường như đã dịu đi một chút. Lần này không phải là ảo giác, cũng không phải là sự gán ghép ý nghĩa riêng của cậu. Bởi vì tiếng cười thoát ra từ anh rất dịu dàng.
"Tae Hyun à. Em còn nhớ Hoàng tử Lee đã nói em giống như một Omega đang trong kỳ động dục không?"
Joo Tae Hyun chỉ lắc đầu không đáp. Cậu biết Seo Baek Han không thích việc trả lời không rõ ràng, nhưng với chủ đề đó, cậu không thể dễ dàng mở miệng.
Thà rằng cậu không nhớ gì cả thì tốt hơn. Một vài cảnh tượng lơ mơ còn sót lại, giọng nói điên rồ của cậu cứ đòi Seo Baek Han thúc vào đã hành hạ Joo Tae Hyun.
"Việc em có triệu chứng rut, và cơ thể em tạm thời biến đổi như Omega tôi đã tự mình xác nhận, nhưng tôi vẫn không hiểu ý nghĩa của việc 'giống như Omega đang trong kỳ động dục'. Bởi vì tôi chỉ ngửi thấy pheromone của em như tôi vẫn biết."
"..."
"Dù sao thì việc xuất tinh vào trong em đã giúp em dần trở lại trạng thái bình thường là sự thật, nên theo lời khuyên của thầy Woo, tạm thời chúng ta cần..."
"Anh!"
"Hả?"
"Cái, cái đó... là..."
Joo Tae Hyun sợ rằng một lời phán quyết không thể vãn hồi sẽ thốt ra từ miệng Seo Baek Han, nên cậu đã cắt ngang lời anh, nhưng lại không có lý do gì để biện hộ.
Không bao giờ có chuyện như vậy nữa nên không cần quan hệ nữa sao? Hãy quên hết chuyện đã qua đi?
Dù có thể tạm bỏ qua sự hỗn loạn ở Yeon Hwa Gung bằng cách ứng biến, nhưng làm sao cậu có thể giấu được việc mình đã tự ý khắc ấn?
Đúng là cậu đã ôm một tia hy vọng nhỏ rằng nếu cứ quanh quẩn bên anh, sẽ có một ngày anh để mắt đến cậu. Nhưng điều đó không nhất thiết có nghĩa là tình cảm lãng mạn. Cậu chưa bao giờ mong muốn điều đó ngay từ đầu.
Người thân cận nhất có thể tin dùng, người bạn đáng tin cậy nhất, người bạn đời... Chỉ cần Seo Baek Han xem cậu như vậy thôi cũng đủ hạnh phúc rồi.
Dù chỉ là danh hão, việc sở hữu danh hiệu bạn đời của anh đã đủ khiến cậu hài lòng, nhưng tại sao. Tại sao cơ thể mình lại động dục theo cách đó?
"Nếu em vẫn chưa sắp xếp được những gì muốn nói thì hãy nghe tôi nói trước."
"Vâng."
"Ngay cả khi em nói rằng em sẽ không dùng switch mà tôi đưa nữa, nhưng nếu cơ thể em vẫn có những triệu chứng bất thường như hôm qua... thì tôi , người gây ra nguyên nhân, có trách nhiệm."
Trách nhiệm.
Chỉ hai âm tiết đó đã đè nặng trái tim Joo Tae Hyun. Dù vô thức phấn khích trước sự lo lắng và lòng tốt khác thường của Seo Baek Han, thì sự tự ti cũng dâng trào với mức độ tương tự.
"Tôi cũng không nghĩ mọi chuyện sẽ ra thế này."
Đó là lời lẩm bẩm chứa đựng nhiều ý nghĩa. Có phải anh đang cảm thấy khó chịu vì đã chọn loại switch đó? Hay anh hối hận vì đã dùng tình dục để kiểm soát sự bất thường của pheromone của mình?
Joo Tae Hyun vô cớ vuốt dưới cằm rồi gục đầu xuống. Cậu cũng không hề muốn quan hệ với anh theo cách này. Dù không biết Seo Baek Han có tin hay không, nhưng đó là sự thật.
"Và xin lỗi. Hôm qua tôi hơi, ừm. Có vẻ thô bạo quá."
Hành động vô thức bóp nát tấm chăn của Joo Tae Hyun bỗng dừng lại. Ơ...? Anh ấy vừa nói xin lỗi mình sao? Hơn nữa, lại vì tình dục không nhẹ nhàng?
"Vâng?"
"Nghe như lời biện hộ... Không, đúng là lời biện hộ. Dù mục đích là ổn định pheromone, tôi cũng không cần phải đẩy em đến mức đó."
"Không, tôi, tôi hiểu mà. Dù sao thì anh cũng không muốn quan hệ với đàn ông..."
Joo Tae Hyun cứ liên tục nói "không sao" theo phản xạ, nhưng sau khi nhớ đến thầy Woo lần đầu tiên chửi thề trước mặt cậu, cậu mới hiểu được lý do Seo Baek Han lại xin lỗi một cách dịu dàng bất thường như vậy. À, chắc là đã bị thầy mắng cho một trận rồi.
"Thầy Woo có nói gì với anh không?"
"Ưm? Không."
Seo Baek Han khẽ nheo mắt như thể chưa từng nghe thấy điều đó, rồi cười nhỏ. Đó là một nụ cười ngượng nghịu, như thể anh ấy hiểu rõ tại sao Joo Tae Hyun lại hỏi điều đó, muốn che giấu sự xấu hổ và thất vọng.
"Có vẻ thầy Woo đã nói xấu tôi với em à?"
"Không, không phải vậy..."
"Cũng phải thôi. Đè ra mà thúc mấy tiếng đồng hồ thì cơ thể thằng bé làm sao lành lặn được."
Seo Baek Han vuốt tóc ra sau và khẽ liếc nhìn đi chỗ khác, Joo Tae Hyun ngơ ngác nhìn khắp cơ thể mình.
Mấy tiếng đồng hồ... Anh ấy và mình đã quan hệ lâu đến vậy sao? Chẳng lẽ mình đã nói những lời vô nghĩa khác ngoài việc đòi anh ấy thúc vào sao?
"Và đúng vậy, đó không phải là tình dục mà tôi muốn. Lại còn với em sao? Chắc chắn không phải. Sự thật là hành động đó không hề dễ chịu."
"..."
"Nhưng dù không phải là tình dục mà tôi muốn, tôi cũng không cần phải đối xử thô lỗ với em đến mức đó. Hơn nữa, nếu pheromone của em bùng phát là do loại switch mà tôi đưa thì càng không nên."
"..."
"Mãi sau này, khi tôi cũng dần tỉnh táo lại, tôi mới để ý đến em đang rũ rượi."
Seo Baek Han một lần nữa xin lỗi một cách thẳng thắn, nhưng không đến mức chỉ mang tính hình thức. Anh nói rằng mình đã không hành xử một cách trưởng thành, và xin lỗi.
"Anh, vừa nãy..."
Tuy nhiên, Joo Tae Hyun lại cứ lặp đi lặp lại một đoạn khác trong đầu, hơn là lời xin lỗi hiếm hoi mà anh dành cho cậu. Cậu sợ rằng câu nói ngắn ngủi đó sẽ bay hơi trong đầu mình hoặc biến mất một cách lấp lửng khỏi ký ức của anh, nên cậu đã vội vàng gọi Seo Baek Han mà không thể đáp lại lời xin lỗi một cách đàng hoàng.
"Ừ. Nói đi."
Nhưng trong tình huống này, hỏi điều này có được không? Tim cậu đập thình thịch không ngừng. Thế nhưng, nếu không phải ngay lúc này thì sau này sẽ càng khó xác nhận hơn.
"Tức là, anh nói rằng anh đã kiểm tra tình trạng của tôi khi anh đã tỉnh táo lại rồi đúng không...?"
"Hả? Ừ, đúng vậy."
"Tại... sao?"
"Tại sao cái gì?"
Nhìn anh không hiểu ý đồ câu hỏi của mình, Joo Tae Hyun tự thôi miên bản thân.
Bây giờ mình sắp bước vào sự kiện có nhiều khách quý mà Seo Baek Han quan tâm, được mời với tư cách là vợ chồng. Nếu không kiểm soát được biểu cảm mà bị bắt bẻ thì không chỉ anh ấy mà cả gia đình mình cũng sẽ bị chỉ trích. Vậy nên đừng đỏ mặt, đừng đổ mồ hôi, đừng đảo mắt vô cớ. Hãy giả vờ như không có chuyện gì.
Đúng rồi, cứ hỏi như không có gì to tát. Đó là một câu hỏi tự nhiên theo dòng chảy của cuộc trò chuyện.
"Nghe lời đó thì như thể anh cũng có phản ứng với pheromone của tôi... nên tôi thấy lạ."
"..."
"À, không phải tôi định chất vấn đâu. Anh đã nói rằng anh không cảm nhận được pheromone của tôi như Hoàng tử Lee mà... Nhưng dù khó nhận biết thì bằng cách nào đó cơ thể anh, à không, tức là, nếu anh đã có phản ứng..."
Thực ra, cậu muốn hỏi thẳng thắn hơn. Rằng tình dục với mình có đủ tốt để anh mất trí không, liệu anh có thể xuất tinh liên tục dù chỉ lặp lại một tư thế không...
Nói tóm lại, đối với một người đàn ông ghét đàn ông như anh, thì tình dục với mình có đáng để thử không.
Cậu muốn hỏi những điều đáng xấu hổ như vậy, nhưng tàn dư của những lời nói bột phát trong cơn sốt đã khiến cậu giữ lại chút thể diện cuối cùng.
Joo Tae Hyun nhìn Seo Baek Han đang cẩn thận lục lọi ký ức ngày hôm đó, cậu lại tự trấn an mình. Bình tĩnh nào. Đang mong đợi điều gì thế? Mình đang đứng trước các phóng viên đấy. Vậy nên phải giữ biểu cảm thật tốt và bình tĩnh.
"Ừm, nói theo một cách nào đó thì—"
Reng reng. Tiếng chuông điện thoại chói tai đột ngột cắt ngang lời Seo Baek Han. Bình thường anh hay để chế độ rung, nên Joo Tae Hyun cũng giật mình run nhẹ vai vì tiếng chuông quá lớn.
"À, tôi sợ sẽ lỡ cuộc gọi của thầy Woo nên sau khi về nhà tôi đã đổi điện thoại của em sang chế độ chuông."
Anh lẩm bẩm "quên mất rồi" và nhấc điện thoại của mình đặt trên bàn cạnh giường.
Không biết là ai gọi đến, nhưng không nhận ngay cũng không sao. Sự tiếc nuối dâng lên đến tận cổ họng, nhưng Joo Tae Hyun vẫn cố gắng kìm nén.
"Anh?"
Thế nhưng, Seo Baek Han định đưa điện thoại cho cậu lại ngừng lại, chỉ nhìn chằm chằm vào màn hình.
"...Đúng là cái giờ này mà Cheon Seung Pil cũng gọi đến."
"Seung Pil ạ?"
Seo Baek Han khẽ cười khẩy và đưa điện thoại ra. Có chút cảm giác châm biếm khác hẳn lúc nãy, liệu đây cũng là do cậu ảo tưởng sao?
"Cứ bảo là tuyệt đối không phải quan hệ yêu đương mà."
Còn tiếp.
Bản dịch thuộc về Navy Team, cập nhật duy nhất trên trang web NAVYBOOKS.NET, đọc tại trang web chính chủ để ủng hộ nhóm dịch. Truyện không đủ view có thể sẽ bị drop.