Bản dịch thuộc về Navy Team, cập nhật duy nhất trên trang web NAVYBOOKS.NET, đọc tại trang web chính chủ để ủng hộ nhóm dịch. Truyện không đủ view có thể sẽ bị drop.
Chương 71
"Bài tập về nhà."
Chỉ nói hoa mỹ thôi, cuối cùng thì chẳng phải lại là muốn quan hệ sao.
Joo Tae Hyun lấy tay che một bên tai, vờ xoay đầu để giãn cơ cổ. Cậu không muốn Seo Baek Han nhìn thấy vành tai đỏ bừng của mình.
"À, nếu ngày mai thấy cơ thể không ổn thì nói với tôi."
"Chắc, chắc là ổn ạ."
Cậu vội vàng đáp lại nhưng giọng nói lại hơi lạc đi, nhưng Seo Baek Han dường như không để ý đến điều đó.
"Là đàn ông thì lúc này tốt thật. Nhanh khỏi, cơ thể cũng khỏe mạnh."
"Ha ha, đúng vậy ạ."
...Thật sự là anh quá không để ý, đến mức cậu cảm thấy có chút buồn.
Chun Seung Pil: Này vậy là thật sự không có chuyện gì mà đúng không?
Chun Seung Pil: Cái tờ giấy mà cái thằng đó đưa không cần phải để tâm đúng không?
Joo Tae Hyun: Đúng vậy, không biết chừng nên tôi đã nói với các anh chị rồi.
Chun Seung Pil: Cái thằng Kim Seung Jun đó, cái mặt đã như shit rồi.
Chun Seung Pil: Tự nhiên dúi cái mặt nó vào mình rồi làm trò đó,
Chun Seung Pil: Mình chết tiệt đã bị giật mình.
"Ai vậy?"
Trong lúc Seo Baek Han đang thanh toán, Joo Tae Hyun đang trả lời tin nhắn của Chun Seung Pil, nhưng đúng lúc đó Seo Baek Han lại hỏi cậu đang nhắn tin với ai, khiến cậu bối rối. Nhớ lại cuộc nói chuyện vài ngày trước, có vẻ như anh không có thiện cảm lắm với Chun Seung Pil.
"......Là các anh, và chị ạ."
"À à."
Joo Tae Hyun vờ úp mở, nhanh chóng mở nhóm chat gia đình có anh chị em của mình lên phòng hờ. Thực ra cậu cũng vừa chia sẻ chuyện Chun Seung Pil kể cho các anh chị.
Joo Tae Hyun không quá nghiêm túc với lời đe dọa của Kim Seung Jun.
Việc sử dụng switch là tin đồn thường xuyên đi kèm với những người nổi tiếng trong và ngoài nước đã kết hôn với người cùng hình chất, nên tập đoàn DH cũng đang tìm cách quản lý dư luận theo hướng xem nhẹ vấn đề này.
Ngay cả khi Kim Seung Jun thực sự có trong tay bằng chứng mua switch của cậu, thì việc tung tin ra cũng không dễ dàng.
Khu vực mà Joo Tae Hyun đặt mua switch là Washington, không phải miền Tây thoáng về thuốc men, cũng không phải New York đầy những thú vui trụy lạc. Dĩ nhiên, thành phố này cũng không phải là vùng an toàn tuyệt đối, nhưng đó là nơi mà các chính trị gia, trợ lý, phóng viên truyền thông lớn và các thành viên của nhiều tổ chức xã hội, những người điều khiển chính trường Mỹ, đông như hot dog bán ở xe bán đồ ăn đường phố.
Và dĩ nhiên, những người đó cũng dính vào thuốc.
Dù bản thân không dùng, nhưng vợ/chồng hoặc con cái, dù sao thì một thành viên thân cận trong gia đình cũng có khả năng cao sẽ dùng thuốc một cách nhẹ nhàng. Dirty switch ư? Đó là mức độ khá ngoan ngoãn rồi.
Joo Tae Hyun tin chắc rằng ngay cả Seo Baek Han cũng không thể tháo gỡ được nút thắt tinh tế và phức tạp đặc trưng của khu vực này, chứ đừng nói đến Kim Seung Jun.
Không phải ngẫu nhiên mà lại tràn ngập những bài báo nói về các nhà sản xuất ma túy rẻ tiền gần khuôn viên trường đại học ở Washington hay những băng đảng mafia cartel bất ngờ.
Dù cậu có trẻ con và ngây thơ đến đâu, cậu cũng không đến mức thiếu suy nghĩ mà mua thuốc mà không tính toán đến những điều đó.
Chỉ là, việc Kim Seung Jun cố tình tìm đến Chun Seung Pil và đưa ra tờ giấy in thô thiển đó lại khiến cậu bận tâm.
Theo lời Chun Seung Pil, Kim Seung Jun nói rằng tập đoàn DH và Seo Baek Han đều phớt lờ hắn ta nên hắn ta buộc phải tìm đến Chun Seung Pil. Tuy nhiên, theo những gì Joo Tae Hyun kiểm tra, Kim Seung Jun chưa từng liên hệ với bất cứ ai trong số họ.
‘Hả? Tôi chưa từng nghe nói đến chuyện đó. Trước đây nó đã nói xấu em út của chúng ta, nếu nó lại làm cái trò đó nữa? Tôi sẽ không để yên đâu.’
‘Bên Nghị sĩ Seo cũng sẽ không bỏ qua đâu. Anh ta vẫn đang bám lấy Thái tử và dẫn đầu trong việc phá hoại tất cả các dự luật liên quan đến hình chất, làm sao có thể khoanh tay đứng nhìn một kẻ như vậy làm những chuyện đồi bại đó? Thậm chí còn lấy đó làm cái cớ để phản công nữa là.’
Gia đình đã khẳng định đến mức này thì chắc chắn không sai đâu.
Các anh và chị nói rằng mọi chuyện sau này cứ để họ lo, không cần phải bận tâm đến những chuyện ồn ào đó. Thế nhưng làm sao có thể khoanh tay đứng nhìn được chứ.
Cậu cũng đã hai mươi sáu tuổi rồi. Không còn là cậu ấm nhỏ bé chỉ biết được người lớn bảo vệ nữa.
Quan trọng hơn, cậu có những bí mật thầm kín mà chưa thể tiết lộ hoàn toàn cho gia đình. Bố mẹ, các anh và chị đều không biết sự thật rằng cậu đã nói dối để nắm giữ Seo Baek Han bằng cách dùng đến switch.
"Cảm ơn quý khách đã ghé thăm lại."
Joo Tae Hyun cứ vô hồn đi theo Seo Baek Han như một cây bèo trôi dạt, chỉ thoát khỏi dòng suy nghĩ khi nghe thấy lời chào vui vẻ của người quản lý.
"Không có gì, chúng tôi mới phải cảm ơn. Món tráng miệng cô chuẩn bị vừa đẹp vừa ngon."
"......Cảm ơn quý khách đã quan tâm. Lúc đó tôi xin lỗi."
"Ha ha. Hai vị tình cảm tốt đẹp như vậy khiến tôi cũng cảm thấy no bụng rồi. Vậy chúc hai vị có một thời gian vui vẻ, và hãy ghé thăm lại nhé. Một lần nữa chúc mừng kỷ niệm ngày cưới của hai vị."
"Từ giờ mỗi năm chúng ta phải đến đây thôi nhỉ, đúng không Tae Hyun à."
Dưới sự tiễn biệt nồng nhiệt của người quản lý, Joo Tae Hyun cũng chỉ đáp lại bằng một cái gật đầu vừa phải. Dù sao thì cậu cũng không phải là người có tính cách niềm nở như Seo Baek Han, và việc cử động cổ hay cúi người vẫn còn khó khăn. Cậu cứ nghĩ rằng đã nghỉ ngơi đầy đủ từ hôm kia thì hôm nay sẽ không có vấn đề gì khi đi lại, nhưng ngược lại, hôm nay lại là ngày đau nhất.
Có lẽ việc ăn uống lúc nãy không được thoải mái cho lắm.
'Ưm, vâng. Tạm thời thì với thứ tự này, tôi sẽ chọn loại rượu đó.'
Seo Baek Han bất ngờ lại không hề kén chọn đồ ăn. Anh có những sở thích rõ ràng, nhưng có gì ăn nấy, không có cũng ăn tốt. Có lẽ đây là ảnh hưởng từ người cha là chính trị gia của anh. Hoàng tộc và các quan chức cấp cao đều phải ăn uống ngon miệng để có thể lên báo mà không bị chê trách.
Thế nhưng hôm nay Seo Baek Han lại tỏ ra cực kỳ khó tính như thể đã cố ý. Anh can thiệp vào mọi thứ có thể, từ loại rượu đi kèm, mức độ chín của nguyên liệu, cách bày trí nhỏ nhặt, cho đến việc trộn lại các loại gia vị và nước sốt có thể thêm bớt. May mắn là anh không yêu cầu nấu lại hay từ chối ăn.
'Mình hôm nay có hơi đặc biệt không nhỉ?'
'...À, có thể vậy ạ.'
Gần cuối bữa, Seo Baek Han hỏi một cách đùa cợt, nhưng Joo Tae Hyun khó mà đoán được anh muốn câu trả lời nào. Anh muốn cho mình biết sở thích thật sự của anh ấy ư? Rằng nếu sau này ra ngoài ăn thì hãy tham khảo những sở thích này?
Thực ra Joo Tae Hyun chưa bao giờ đi ăn ngoài với Seo Baek Han. Dù đã từng cùng nhau thưởng thức đồ ăn nhẹ trong các sự kiện hay bữa tiệc, hoặc tham dự những buổi tiệc lớn như tiệc trưa hay tiệc tối, nhưng đây là lần đầu tiên cậu có thời gian để tìm hiểu sở thích cá nhân của anh.
Vì vậy, cậu chỉ nghĩ rằng có lẽ khi không cần phải lo lắng về ánh mắt của người khác thì anh sẽ ăn uống cầu kỳ một chút, và rồi không nghĩ gì thêm nữa.
'Bình thường thì tôi không kén chọn đâu. Ở đâu cũng vậy, phải ăn uống đàng hoàng thì mới không bị nói này nói nọ. Tôi cũng không quá cầu kỳ về ẩm thực.'
Ừm. Chắc chắn là ảnh hưởng của Nghị sĩ Seo rồi nhỉ? Với thái độ có vẻ thờ ơ, nhưng lại vểnh tai lắng nghe lời anh nói, lời thú nhận sở thích sau đó của Seo Baek Han có chút bất ngờ. Chính xác hơn là vào thời điểm này, cậu khó có thể đoán được ý đồ của anh khi kể cho mình nghe những chuyện này.
'Nhưng đột nhiên tôi lại muốn ăn một món gì đó. Và tôi đã cố gắng sắp xếp thời gian bận rộn để ghé vào một nhà hàng như thế này. Vậy thì lúc đó, tôi muốn món ăn được chế biến theo đúng khẩu vị của mình. Thật sự, rất ngon.'
Seo Baek Han bổ sung một cách đùa cợt, "Tuyệt đối."
'Tiêu chuẩn của đầu bếp không quan trọng. Quan trọng là tiêu chuẩn của tôi, và khẩu vị của tôi. Nó phải hoàn toàn phù hợp với điều đó.'
À... Joo Tae Hyun dường như đã hiểu một chút lý do tại sao anh lại khó tính đến vậy, và tại sao lại nói chuyện này khi bữa ăn sắp kết thúc. Nếu không phải là kẻ ngốc, cậu đã có thể nhận ra rằng những gì anh đang nói không chỉ giới hạn trong việc ăn uống.
'Tôi biết mình không có tính cách tốt. Tôi cũng biết rằng điều đó có thể khiến người đồng hành khó chịu.'
Chắc chắn Seo Baek Han đã đặt đồ ăn xuống mà không gây ra tiếng động, nhưng Joo Tae Hyun vẫn nghe thấy tiếng ma sát văng vẳng bên tai. Cậu chỉ uống nước để không cắn nát môi dưới một cách vô cớ. Việc không cắn môi dưới ngay cả khi có chuyện khó chịu cũng là một thói quen mà Seo Baek Han đã tạo ra cho cậu.
'Nhưng biết làm sao đây, đây là sở thích của tôi và tôi là người chỉ cảm thấy hài lòng khi ăn theo cách đó.'
Tức là... trong suốt bữa tối nay, Seo Baek Han đã bóng gió gợi ý cho Joo Tae Hyun về "bài tập về nhà" sắp tới.
Nếu đó là một nhiệm vụ cần giải quyết và là trách nhiệm của mình thì cậu sẽ không tránh né, nhưng nếu đã vậy thì liệu đối phương có sẵn lòng chiều theo sở thích này của mình không, sở thích mà chỉ khi được chiều theo mới cảm thấy hài lòng. Liệu Joo Tae Hyun có thể chịu đựng được không.
Còn tiếp.
Bản dịch thuộc về Navy Team, cập nhật duy nhất trên trang web NAVYBOOKS.NET, đọc tại trang web chính chủ để ủng hộ nhóm dịch. Truyện không đủ view có thể sẽ bị drop.