Dirty Switch - Chương 82

Bản dịch thuộc về Navy Team, cập nhật duy nhất trên trang web NAVYBOOKS.NET, đọc tại trang web chính chủ để ủng hộ nhóm dịch. Truyện không đủ view có thể sẽ bị drop.

Chương 82

"......Cái gì? Thằng khốn này đang nói cái điên rồ gì vậy?"

─ Alo? Joo Tae Hyun?

Joo Tae Hyun, đang sững sờ vì lời nói vô nghĩa, muộn màng tỉnh táo lại và vươn tay về phía điện thoại.

"Anh, không phải đâu."

Trong lúc vội vàng, một lời phủ nhận mạnh mẽ hơn cả lời xin lỗi bật ra trước tiên.

Joo Tae Hyun tuyệt vọng mấp máy môi, khẽ lau đi vết nước bọt còn vương lại trên khóe miệng.

Nên giải thích từ đâu đây? Quá nhiều câu từ lẻ tẻ bật ra trong đầu khiến cậu không tài nào sắp xếp được.

Trước tiên, hãy cúp điện thoại và xin lỗi Seo Baek Han đã. Dù có lẽ anh sẽ không bận tâm lắm vì anh còn muốn cậu và Cheon Seung Pil hẹn hò cơ mà, nhưng dù sao đi nữa, Joo Tae Hyun không thích bị hiểu lầm liên quan đến anh. Càng không chấp nhận bị hiểu lầm là đã tự ý nói những chuyện nhạy cảm của anh khi anh không có mặt.

"Lần này tôi có nợ Cheon Seung Pil vì tin đồn mà Kim Seung Jun đã tung ra, tôi định giúp anh ấy viết bài luận chuyển trường để trả nợ, nhưng cái thằng Cheon Seung Pil ngu ngốc này chỉ đang nói bậy theo ý hắn thôi, chuyện đến nhà tôi hay không là hoàn toàn không có sự đồng thuận của tôi, và từ trước đến nay tôi chưa bao giờ nói chuyện về rut của anh ấy với cái thằng này cả..."

─ Cái gì vậy, bộ mày không nghe thấy tao nói à? Alo? Hey, cưng?

Trong khi Joo Tae Hyun đang cố gắng sắp xếp những lời biện minh sẽ nói với Seo Baek Han trong lòng, Cheon Seung Pil vẫn tiếp tục nói những điều vô nghĩa mà không biết lòng người.

"Ừ, cưng à. Anh đây."

Thế nhưng, Seo Baek Han lại trả lời bằng đúng cái giọng điệu khinh suất, đầy vẻ bất cần của Cheon Seung Pil.

Có vài tiếng động nhỏ cho thấy Cheon Seung Pil ở đầu dây bên kia dường như đã bối rối, liên tục đưa điện thoại ra xa rồi lại ghé sát tai.

─ Hơ, hự! B–Baek Han? Là anh ạ?

Sau đó, Cheon Seung Pil, cuối cùng cũng đã hiểu ra tình hình, lắp bắp lặp đi lặp lại tên Seo Baek Han như một thằng ngốc.

"Ừ, xin lỗi nhé, không phải Tae Hyun đâu. Mà rut của anh... chắc là hai tuần nữa? Lúc đó em định đến nhà anh à?" 

─ À, không ạ. Anh ơi. Không, anh cả. Cái đó... Tae Hyun đã nói rằng khi cậu ấy rut thì khó chịu nếu có người khác ở cùng. Nên em sợ làm phiền anh nghỉ ngơi... 

"Chẳng lẽ không phải là không làm những việc làm phiền anh nghỉ ngơi ngay từ đầu sao? Định làm chuyện đó một cách cố ý ở nhà người khác sao? Cưng à."

─ N–Này ạ? C–cái đó là ý gì ạ...? Em xin lỗi, anh cả. Em đầu óc không được thông minh và tiếng Hàn cũng kém lắm ạ... Như anh biết đấy, em du học lâu quá nên, haha. Haha... 

"Người Hàn Quốc mà tiếng Hàn lại kém thế à."

Dù không nhìn thấy, Joo Tae Hyun cũng hình dung rõ màng. Cái cảnh Cheon Seung Pil đang nằm dài trên ghế sofa bỗng bật dậy như lò xo, ngồi thẳng và mặt tái mét.

Và Joo Tae Hyun cũng không khác là bao.

"Mà này, em gọi từ xa đến, biết làm sao đây. Anh và 'Tae Hyun của em' vẫn còn chút chuyện phải giải quyết. Lát nữa anh gọi lại được không?"

Mặc cho gió thổi, chiếc đu quay vẫn kiên cường đi lên đến đỉnh. Và đúng lúc đó, như thể chờ đợi khoảnh khắc này, ánh đèn bỗng bừng sáng khắp khu vực.

Trên tấm kính cửa sổ mờ hơi nước do nhiệt độ cơ thể của hai người đàn ông trưởng thành tỏa ra, một hình trái tim nhỏ nhắn như được vẽ bằng tay hiện lên. Từ đó, những vết lau tay trên kính, cùng những hình vẽ nguệch ngoạc vô nghĩa, từ từ hiện rõ như những mật mã ẩn giấu.

Khi đu quay lên đến đỉnh, Joo Tae Hyun dễ dàng hình dung ra cảnh mọi người xúm xít lại gần cửa sổ để nhìn rõ cảnh vật bên ngoài.

Tuy nhiên, Joo Tae Hyun không hề có chút thời gian nào để thưởng thức khung cảnh đó. Cậu cảm thấy như bị đầy hơi dù chẳng ăn gì.

─ Ồ, vâng! Vâng ạ. Vậy, anh đi đường cẩn thận nhé! Em xin lỗi, anh cả!

Ngay cả giọng nói ồn ào của Cheon Seung Pil cũng biến mất, trong cabin đu quay chỉ còn lại sự tĩnh lặng đáng sợ.

"Tae Hyun à."

Khi chiếc đu quay từ từ hạ xuống từ đỉnh, Seo Baek Han nắm chặt cằm Joo Tae Hyun. Chiếc điện thoại vẫn nằm trong tay còn lại của anh.

"Seung Pil nó không hề bàn bạc gì với tôi chuyện đến nhà hay— ách!"

Joo Tae Hyun nghĩ rằng đây chính là lúc. Lúc để xin lỗi và biện minh cho anh.

Nếu không phải bây giờ, Seo Baek Han có vẻ sẽ không muốn lắng nghe chuyện đã qua.

Tuy nhiên, dù đã nhanh chóng sắp xếp kịch bản trong đầu, Seo Baek Han lại không cho Joo Tae Hyun một chút kẽ hở nào để lên tiếng.

Pheromone đặc trưng của Seo Baek Han xiết chặt mắt cá chân Joo Tae Hyun như một làn sương mù. Đó là thứ mà cậu khao khát khi chờ đợi anh trong xe. Vừa mới đây thôi, cậu còn đang say sưa nuốt chửng nó. Thế nhưng, tại sao bây giờ lại cay đắng và đau đớn đến vậy?

Joo Tae Hyun nhắm chặt mắt, chịu đựng pheromone, lưỡi và nước bọt của anh đang ập đến một cách bạo lực.

Liệu đây có thể gọi là nụ hôn không? Dù đang hòa quyện thân thể còn mãnh liệt hơn cả quan hệ tình dục, nhưng thay vì hưng phấn, cậu lại cảm thấy đau đớn như tim bị bóp nghẹt.

“Anh, đợi…… một chút.”

“Không sao đâu, Tae Hyun à. Tôi không quan tâm nhiều đến những người xung quanh em đâu.”

Anh đủ hiểu tình huống này khiến anh khó chịu, nhưng dù sao thì anh cũng nên lắng nghe cậu chứ…

Dù đã yêu Seo Baek Han lâu đến thế, Joo Tae Hyun vẫn thấy khó khăn khi bày tỏ cảm xúc của mình một cách thẳng thắn với anh. Ngoài những dịp công khai cần phải xuất hiện với tư cách là bạn đời, cậu vẫn cảm thấy khó khăn khi yêu cầu điều gì đó từ anh.

Nếu không mong đợi trước, thì sẽ không bị từ chối như trước nữa.

Vì vậy, Joo Tae Hyun lần này cũng chỉ có thể nhắm mắt lại. Liệu sau khi anh hết giận, cậu có được một cơ hội để giải thích không? Dù anh đang khó chịu nhưng được anh hôn để quan tâm đến cơ thể mình thế này cũng tốt rồi…

“Thế mà, hôm nay em không khỏe lắm à?”

Seo Baek Han thì thầm, môi vẫn dán vào môi cậu. Đó là một câu hỏi đầy ẩn ý.

“Tôi nhắc lại, tôi không có ý định can thiệp vào việc em giao du với người khác, dù là Cheon Seung Pil hay ai đi nữa.” 

“……” 

“Nhưng em phải làm những gì cần làm với tôi ngay bây giờ chứ. Em phải nhanh chóng đưa cơ thể mình trở lại bình thường thì em và tôi mới có thể trải qua rut với người khác được chứ.”

Seo Baek Han ngậm môi dưới của Joo Tae Hyun chỉ bằng niêm mạc bên trong môi, rồi thì thầm bằng giọng nói hơi ngọng.

“Làm gì đó, hiểu rồi thì mở miệng ra đàng hoàng đi chứ.”

Tại Văn phòng Chủ tịch DH Group

“Cái thời tiết này mà đi vòng đu quay cái gì chứ.”

Joo Yoon Woo kiểm tra thời tiết Bình Nhưỡng trên ứng dụng rồi tặc lưỡi đứng dậy. Đối với gia đình trực hệ của chủ tịch và tổng giám đốc, không có ranh giới giữa giờ làm và tan sở, nhưng dù sao thì hôm nay cũng là thứ Sáu. Thường thì sếp lớn phải về trước thì nhân viên cấp dưới mới có thể thoải mái tan làm được.

“Không được như thế này!”

Thế nhưng, có tiếng ồn khá lớn vọng ra từ phía sau cánh cửa nặng trịch của phòng chủ tịch. Joo Yoon Woo, đang thu dọn tài liệu để mang về nhà xem tiếp, nhăn nhó mặt mày như vừa giẫm phải cục phân.

“……Cái này sao lại giống một kiểu quen thuộc thế nhỉ?”

“Này, đã tan làm rồi sao? Vào thời buổi kinh tế khó khăn như bây giờ thì dù không có việc cũng phải ở lại công ty chứ!”

Quả nhiên. Người đàn ông vạm vỡ đạp cửa bước vào, rung rung cái cằm dày và cái bụng phệ như bong bóng, trừng mắt nhìn Joo Yoon Woo. Phía sau khối người đang đi vào là những gương mặt thất vọng của đội ngũ thư ký, Joo Yoon Woo khẽ vẫy tay ra hiệu rằng không sao cả. Nhân viên cấp dưới có tội gì đâu. Tội của mình là có cái thứ đó làm họ hàng mà.

“Thế nên những việc lớn phải do đàn ông làm. Phụ nữ không có sự kiên trì.”

“Thật là phi lý.” Không phải là lần đầu trải qua chuyện này, Joo Yoon Woo lặng lẽ tiếp tục công việc của mình.

Kang Bu Nam, một người họ hàng bên ngoại của Chủ tịch Joo Il Wook, đúng như cái tên của mình, là một kẻ đáng thương vẫn còn ngập trong tư tưởng trọng nam khinh nữ. Chỉ cần nhìn việc ông ta không dám hó hé gì với những người anh em khác, nhưng hễ có chuyện gì không vừa ý là lại tìm đến mình hoặc mẹ mình mà làm loạn thì đủ hiểu.

Joo Yoon Woo cũng từng thẳng thừng chống đối mỗi khi Kang Bu Nam nói những lời vô nghĩa. Nhưng lẽ nào lý lẽ lại có thể tác dụng với một kẻ điên? Không mất quá lâu để cô ấy nhận ra rằng phớt lờ những kẻ lập dị là cách tốt nhất.

Kang Bu Nam và một số người họ hàng khác không phải là huyết thống mà là những con đỉa bám víu. Những kẻ khác thì không nhớ rõ quan hệ họ hàng là gì, còn Kang Bu Nam thì là anh họ sáu đời của bố. Có nghĩa là mối quan hệ không khác gì người ngoài.

Joo Yoon Woo nghĩ rằng việc có một kẻ thù chung, đứng đầu là Kang Bu Nam, cũng góp phần không nhỏ vào việc gia đình DH Group có mối quan hệ đặc biệt gắn bó.

“Giờ, giờ! Đồ hỗn xược! Joo Yoon Woo, mày không chào hỏi người lớn khi thấy họ sao?” 

“...” 

“Ối giời ơi. Nhà nào mà rước được cái thứ này về chứ! Thế này thì làm sao mà gả chồng được!” 

“Thư ký Choi, hình như cần đào tạo lại đội an ninh thì phải? Chút, không, phải là rất nghiêm khắc.” 

“Vâng. Xin lỗi Chủ tịch ạ.”

Xin nhắc lại, nhân viên cấp dưới không có tội gì cả. Đây chỉ là một màn kịch diễn ra để cái lão già đỉa bám đó nghe mà thôi.

Đội an ninh và thư ký khó mà xử lý những tình huống như thế này. Những kẻ quấy rối như vậy rất phiền phức nếu đụng vào. Họ không thể làm gì được vì sợ lỡ tay đụng phải, chúng có thể kiện tụng, tổ chức họp báo.

“Chắc nóng quá nên tôi khát nước. Mang cho tôi một ly cà phê lạnh đi. Này, không phải cái thằng đàn ông đen đủi kia! Không có nhân viên nào xinh đẹp à?”

Ngay cả lúc này, Kang Bu Nam vẫn buông ra những lời lẽ khiến người ta muốn cắt cổ ông ta. Joo Yoon Woo khẽ lắc đầu, ra hiệu ngầm cho các thư ký. "Mặc kệ thằng khốn này làm loạn gì, cứ ra ngoài đi."

Quả nhiên. Hôm nay cô ấy đã đúng khi bật ứng dụng ghi âm trên điện thoại. Nếu thằng khốn đó cầm micro và nói bậy bạ về gia đình chủ tịch DH Group, Joo Yoon Woo sẽ ngay lập tức tung ra bộ sưu tập những lời nói vô nghĩa của Kang Bu Nam đã tích lũy từ lâu.

“Hừm. Dù sao thì tôi cũng là người bận rộn nên sẽ không nói dài dòng. Joo Tae Hyun cái thằng nhóc đó, hãy cho chúng tôi thấy kết quả xét nghiệm phản ứng thuốc ngay trước mặt chúng tôi.”

Nhưng khi con đỉa sưng phù này lại động đến cậu em út quý giá của nhà người ta, Joo Yoon Woo cuối cùng cũng không nhịn được nữa.

“Nếu đúng là Joo Tae Hyun, cái thằng còn hôi sữa đó, đã dùng Dirty Switch hay cái quái gì đó, thì việc phân chia cổ phần cũng phải làm lại!”

“Thật đấy, nhìn ông xem—”

“Này! Tôi vừa nghe hết mọi chuyện từ con trai cả của Phong Chấn Thực nghiệp rồi nên đừng có chối cãi. Làm sao có thể giao tương lai của DH Group cho một thằng nhóc lỏng lẻo như vậy được!”

Còn tiếp.

Bản dịch thuộc về Navy Team, cập nhật duy nhất trên trang web NAVYBOOKS.NET, đọc tại trang web chính chủ để ủng hộ nhóm dịch. Truyện không đủ view có thể sẽ bị drop.

 
Bình luận
Đăng ký mới
Báo Lỗi Truyện!
Mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo đúng sẽ được thưởng 50 coin. Báo sai sẽ bị trừ 50 coin.
Donate Ủng hộ Team
Premium Chapter
hoặc 0 coin
Nếu không có mật khẩu mở chương bạn sẽ bị trừ coin!
Bạn có chắc chắn thực hiện hàng động này!
Đăng nhập
Nếu không đăng nhập được hãy dùng chức năng quên mật khẩu để lấy mật khẩu mới!
Quên mật khẩu
Mật khẩu mới và link xác nhận sẽ được gửi tới địa chỉ email! Mật khẩu mới chỉ có hiệu lực sau khi bạn xác nhận!
Thông báo