Dirty XX - Chương 62

Để có trải nghiệm đọc tốt nhất, mọi người có thể chỉnh Time new roman 20px , giãn dòng 210%-300%

Tôi ám ảnh đếm từng tờ tiền. Tiền giấy xào xạc trong tay. Chỉ đến khi xác nhận số tiền khớp với số tiền tôi đã đếm ngày hôm qua, tôi mới cảm thấy an tâm phần nào. Trông người đàn ông trung niên gầy gò kia không thể nào liên tưởng đến gã đàn ông mặc vest đen được. Nếu không phải vì chiếc áo khoác màu đen mà ông ta mặc.

Màu đen. Chỉ cần nghĩ đến nó thôi là mồ hôi lạnh lại tuôn ra trên sống lưng tôi. Sau khi bọc tiền lại bằng ga trải giường, tôi lại cất sâu vào bên trong tủ quần áo.

Sau khi khóa lại từng ổ khóa, tôi mới đi vào nhà vệ sinh.

Cần một chút thời gian để có nước nóng, tôi vặn vòi nước chảy nhỏ giọt rồi cởi từng món quần áo ra. Đứng cạnh vòi nước, tôi ôm vai vì lạnh khi chỉ mặc đồ lót. Cảm giác như gió lùa lùa vào tận xương vậy.

Dòng nước xối xả cuốn trôi những cặn bụi bẩn. Tôi hứng nước rửa mặt, cố gắng xua tan những suy nghĩ vẩn vơ.

…Không biết tôi có thành công không nữa.

Sau khi tắm xong, tôi giặt qua loa những bộ quần áo đã mang vào. Quần áo cũng chỉ có bộ quần áo lao động mặc hôm nay, đồ lót, tất, bao tay các loại. Giặt máy giặt vì số lượng quần áo ít ỏi như vậy là không hiệu quả, nên tôi tranh thủ giặt luôn khi tắm.

Bẹo, bẹo. Khi cố gắng rũ hết cát ra, tôi bất đắc dĩ phải dồn lực vào cơ thể. Cảm giác như có kim châm vào từng ngóc ngách trên cơ thể.

‘…Á.’

Những công việc lao động chân tay như thế này luôn để lại một sự mệt mỏi dai dẳng. Cứ sau khi tan làm trở về là tôi lại kiệt sức.

Cũng may là bây giờ đang là mùa đông, ngày ngắn và nắng yếu. Nếu là vào mùa thu, khi mặt trời ở trên đầu thì da tôi sẽ rát hết cả.

Tất nhiên, khi đánh golf, tôi cũng thấy khó chịu khi đứng trên sân. Nhưng dù sao thì thời gian di chuyển giữa các lỗ cũng khá nhiều, nên vào giữa mùa hè, tôi vẫn có thể chịu được bằng kem chống nắng.

Nhưng ở công trường xây dựng, tôi buộc phải ở dưới ánh nắng mặt trời cả nửa ngày. Tôi buộc phải hy sinh làn da đặc biệt yếu ớt của mình dưới ánh nắng ban ngày. Mùa thu với ánh hoàng hôn rực rỡ như màu hoa dâm bụt gần như là một sự tra tấn. Phần gáy mà tôi không che chắn được bị cháy đỏ, và vài ngày sau đó thì bong tróc như da rắn.

Không còn cách nào khác, tôi đành phải chọn cách che chắn tất cả những bộ phận cơ thể lộ ra ngoài như mặt, cổ, tay bằng vải. Đó là quyết định mà tôi đưa ra chỉ sau một tuần bắt đầu công việc.

“……”

Một hòn đảo mà gần như không có người nhập cư. Một hòn đảo mà hàng năm chỉ có người di cư vì học hành và tìm việc làm. Một người lạ mặt ở độ tuổi 20 tự mình bước chân vào nơi này. Lúc đầu, những người công nhân nhìn tôi như thể nhìn thấy người ngoài hành tinh vậy.

‘Mặt mũi thì trắng bóc như bột mì mà lại trùm kín mít thế kia. Chắc là lười biếng đây mà?’

Vì họ là những người nghĩ rằng mặc đơn giản khi làm việc là nhất. Họ hoàn toàn không biết gì về hoàn cảnh của tôi nên chắc hẳn họ nghĩ rằng tôi đang làm màu.

Vì vậy, những ánh mắt soi mói như mũi tên bắn vào tôi. Họ theo dõi mọi hành động của tôi, như thể muốn bắt lấy bất kỳ sai sót nhỏ nhặt nào.

Vì vậy, tôi càng nghiến răng làm việc. Vì là đảo nên nếu không phải là những công trình xây dựng như thế này thì không dễ tìm được việc làm, tôi không muốn bị ghét bỏ một cách không cần thiết.

May mắn thay, trong quá trình học việc, không có vấn đề gì lớn xảy ra. Cũng nhờ có kinh nghiệm lăn lộn ở công trường để kiếm tiền học đại học nên tay chân tôi cũng khá cứng cáp.

Những ánh mắt dò xét dần dần dịu đi sau vài ngày. Khi không tìm được gì để bắt bẻ, họ có vẻ như đã mất hứng thú. Sự quan tâm của họ đối với người lạ mặt chỉ dừng lại ở đó.

“……”

Tôi vắt mạnh những bộ quần áo rồi mang vào căn phòng tồi tàn, ngay cả gọi là phòng khách cũng thấy xấu hổ. Giũ mạnh những bộ quần áo xoắn lại như bánh quẩy rồi treo lên giá phơi đồ.

Sau khi kết thúc mọi công việc trong ngày, tôi cảm thấy đói. Tôi lục lọi trong chiếc túi đen có in tên siêu thị. Hâm nóng đồ ăn sẵn rồi ngồi vào chiếc bàn gấp đã bong tróc hết sơn.

Vì ghét sự tĩnh lặng nên tôi bật chiếc tivi nhỏ bằng bàn tay lên bằng điều khiển từ xa. Những làn sóng dọc như mưa rào xuất hiện trên màn hình, rồi những tiếng ồn ào của mọi người bắt đầu vang lên. Sự tĩnh lặng đang bao trùm căn phòng bỗng chốc tan biến.

Tôi cố gắng nhét thức ăn vào cổ họng. Sau khi dọn dẹp chiếc bát dùng một lần đã thấy đáy một cách khó khăn, tôi lau sạch thìa rồi nằm xuống tấm nệm.

Sau khi xoay người vài lần để tìm tư thế thoải mái nhất, tiếng tivi bên tai tôi dần trở nên mờ nhạt.

Mí mắt tôi tự động chớp chớp, chậm dần. Đầu ngón tay mất hết sức lực rồi tứ chi rã rời trên tấm vải cũ kỹ.

Sau những ngày lao động vất vả, không có cách nào để chống lại cơn buồn ngủ ập đến dữ dội như sóng thần. Cơn buồn ngủ nhấn chìm tôi như một trận sóng thần. Tôi bị kéo vào thế giới vô thức sâu thẳm như đáy biển.

——-

Ý thức đã từng xa xôi giờ đây lờ mờ nổi lên trên mặt nước. Cảm giác đầu tiên tôi cảm nhận được là.

…Khó chịu.

Đúng vậy, khó chịu. Cảm giác như có một tảng đá lớn đè nặng lên ngực tôi vậy, cơ thể tôi nặng trĩu.

Tôi tự hỏi liệu mình có còn đang ở giữa công trường xây dựng hay không. Tôi nhầm tưởng rằng thanh sắt đã rơi xuống ban ngày cuối cùng cũng rơi xuống người mình, và bây giờ nó đang đè nặng lên ngực mình.

Để xác nhận thực hư, tôi phải mở mắt ra. Nặng trĩu, tôi nhấc đôi mí mắt nặng nề lên và đối diện với bóng tối. Hức, tôi hít một hơi hụt.

Trong bóng tối mịt mùng, ánh mắt xanh lè như mắt thú dữ phát sáng. Tôi kinh hãi trong im lặng.

…Giám đốc Jang, gã đàn ông đó!

Tôi vặn vẹo cơ thể và vùng vẫy hết sức có thể. Tất nhiên, những cử động đó chẳng có ý nghĩa gì đối với gã đàn ông. Hắn ta túm lấy cổ tay tôi đang cố gắng đẩy hắn ra rồi đè tôi xuống giường, cố định chặt. Bằng đôi bắp đùi rắn chắc như đá tảng, hắn ta ghì chặt chân tôi, chấm dứt mọi sự kháng cự. Trông có vẻ dễ dàng như bóp chết một con kiến bằng ngón tay cái vậy.

Một tiếng thét the thé vang lên trong miệng tôi.

‘…Á!’

Giám đốc Jang giơ cao tay phải lên với vẻ mặt vô cảm. Trên tay hắn ta là một chiếc cưa với những chiếc răng đáng sợ. Gã đàn ông không hề dừng lại để thở mà tuôn ra một tràng.

‘Xương người cứng hơn bạn nghĩ đó, phải cưa đi cưa lại vài lần bằng cưa bén mới được. Lúc đó ngón giữa và ngón áp út bị cắt cùng lúc. Gã bác sĩ lang băm vá ngón giữa trước, rồi đến lượt ngón áp út. Nơi đó hẻo lánh đến nỗi thuốc gây tê cũng không có, nên gần như phải vá ngón áp út trong trạng thái tỉnh táo.’

Cảm giác bất an ập đến. Tôi bắt đầu lắc đầu và cơ thể điên cuồng. Nhưng dù tôi có chống cự thế nào đi chăng nữa. Tôi cũng không thể trốn thoát như con chim bị giật mình bay khỏi cột điện. Tất cả những gì tôi có thể làm là giãy giụa cánh như con chim bị túm cổ.

‘…Cứu, cứu tôi với!’

Cứu tôi với! Xin ai đó giúp tôi với! Mặc dù không có ai để cầu cứu, tôi vẫn la hét như vậy. Không có ai nghe thấy nên chỉ còn lại một tiếng vọng vô nghĩa.

Hắn ta siết chặt tay cầm chiếc cưa. Những vết sẹo chằng chịt trên ngón giữa và ngón áp út nứt toác ra và đỏ au lên.

‘…tôicảnh cáo cậu, cấm bén mảng đến cái từ “trốn chạy” trong đầu.’

‘…Ư, á!!’

Rõ ràng là tôi đang gào thét. Nhưng không gian lại tĩnh lặng đến rợn người. Lúc đó tôi mới nhận ra rằng mình không thể phát ra tiếng. Một quả cầu kết tinh từ nỗi kinh hoàng chặn ngay trước cổ họng tôi, không cho nó bật ra ngoài.

Chiếc cưa hạ xuống nhanh chóng về phía tay tôi. Tôi quằn quại và lên cơn co giật. Tôi dồn sức vào cổ họng và cố gắng phát ra âm thanh một cách tuyệt vọng.

——–

“…Á, á!”

Tôi bật dậy khỏi giường.

“…Hức, hức….”

Trong tầm nhìn mơ hồ, màn hình hiệu chỉnh bảy sắc cầu vồng hiện ra. Pí, một âm thanh chói tai như dùi đâm vào tai tôi.

Tôi co người lại và vùi mặt vào lòng bàn tay. …Là mơ à.

Chưa kịp cảm thấy nhẹ nhõm thì từ phần dưới cơ thể tôi lại cảm nhận được một cảm giác nhớp nháp. Tôi tự hỏi, không lẽ nào, và vén chăn lên. Vùng háng tôi ướt sũng. Tấm nệm bông bên dưới cũng ẩm ướt một cách kỳ lạ.

Phần dưới cơ thể tôi ướt đẫm một chất lỏng nhớp nháp. Ngay khi tôi nhận ra điều đó, toàn thân tôi lạnh toát như vừa bị dội một gáo nước lạnh. Một cảm giác không hề xa lạ. Trong những năm tháng thiếu niên, chuyện này cũng thỉnh thoảng xảy ra. Vào những buổi sáng sớm sau khi vô tình xem được những cuốn tạp chí mà đám bạn cùng lứa chuyền tay nhau xem. Tôi đã trải qua lần đầu tiên.

… Cái cơn mộng tinh chết tiệt này.

“……”

Tôi nhét hết chăn và quần áo vào máy giặt. Vì lượng đồ giặt quá nhiều nên nắp máy giặt không đóng lại được. Tôi dùng lòng bàn tay ấn mạnh xuống để cố gắng nhét vào.

Sau đó, tôi nhanh chóng đi tắm lại. Tôi nắm chặt cục xà phòng đã mủn ra và chà xát cơ thể như giặt quần áo. Lớp da mỏng manh bị chà xát thảm hại dưới tay tôi.

Ngồi xổm trong phòng với những vết đỏ ửng trên người, tôi nhìn chằm chằm vào khoảng không. Cảm giác tội lỗi vì đã làm ướt quần khi đã là người trưởng thành và dư âm của cơn ác mộng ùa về.

Bình luận
Đăng ký mới
Báo Lỗi Truyện!
Mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo đúng sẽ được thưởng 50 coin. Báo sai sẽ bị trừ 50 coin.
Donate Ủng hộ Team
Premium Chapter
hoặc 0 coin
Nếu không có mật khẩu mở chương bạn sẽ bị trừ coin!
Bạn có chắc chắn thực hiện hàng động này!
Đăng nhập
Nếu không đăng nhập được hãy dùng chức năng quên mật khẩu để lấy mật khẩu mới!
Quên mật khẩu
Mật khẩu mới và link xác nhận sẽ được gửi tới địa chỉ email! Mật khẩu mới chỉ có hiệu lực sau khi bạn xác nhận!
Thông báo