Để có trải nghiệm đọc tốt nhất, mọi người có thể chỉnh Time new roman 20px , giãn dòng 210%-300%
Sao không chết quách đi. Tôi từ từ đảo mắt và chạm mắt với ánh mắt của giám đốc Jang. Đôi mắt rắn theo dõi tôi. Quan sát tôi. Chứng kiến sự bất hạnh của tôi. Người đàn ông hạ bàn tay đã tát vào má tôi xuống, lần này anh ta bắt đầu từ từ xoa má tôi. Anh ta còn lau đi cả máu mũi đang chảy ròng ròng nữa.
“Thời hạn đã hứa cũng kết thúc rồi mà.”
“……”
“Tôi trông dễ dãi lắm sao?”
“……”
“Hả? Cậu Seo Suwon.”
Người đàn ông bị đá bởi giày của giám đốc Jang lại bám lấy anh ta. Người đàn ông cứ lắc lư và cọ má vào đùi giám đốc Jang như một kẻ não đã tan chảy.
“…A a.”
Giám đốc Jang khẽ thở dài. Anh ta đứng thẳng dậy, túm lấy cổ áo người đàn ông và tiến về phía cửa sổ. Rồi anh ta hạ cần gạt của cửa sổ xuống và nghiêng cơ thể người đàn ông vào cửa sổ đang mở. Giám đốc Jang tỏ vẻ thản nhiên như thể anh ta sắp ném người đàn ông ra ngoài cửa sổ ngay lập tức. Người đàn ông đang phê thuốc chỉ biết tiếp tục bám vào cổ giám đốc Jang. Anh ta thậm chí còn không biết rằng thứ mình đang bám vào chỉ là một sợi dây thừng mục nát. Giám đốc Jang hỏi.
“Cậu có biết tại sao thằng chó này lại như vậy không?”
Đầu anh ta vẫn đang hướng về phía cửa sổ, nhưng tôi biết rằng đó là một câu hỏi anh ta ném cho tôi. Tuy nhiên, tôi không tìm được từ nào để trả lời và chỉ lắp bắp.
“Tôi không biết ạ.”
Giám đốc Jang xoay đầu lại và nhìn tôi chằm chằm.
“Từ hôm qua nó đã như thế này sau khi ăn phải thuốc kích dục cho lợn.”
Người đàn ông bị túm bởi tay giám đốc Jang đang vùi mặt vào cổ anh ta. Giám đốc Jang giữ nguyên tư thế và đẩy cơ thể anh ta ra ngoài cửa sổ. Ngay sau đó, một tiếng thét lớn vang vọng từ bên ngoài cửa sổ. Những người phê thuốc cười điên dại trước tiếng la hét rùng rợn xé toạc không khí lạnh lẽo. Ha ha ha.
Trước mắt tôi tối sầm lại. Nơi người đàn ông vừa rơi xuống là tầng 4. …Anh ta chết rồi sao? Tôi vội vàng nhìn ra ngoài cửa sổ. May mắn thay, cơ thể người đàn ông đang mắc trên một cái cây ở bên dưới. Anh ta gần như bị treo ngược xuống, một bên tay và một bên chân bị vướng vào một cành cây khá lớn.
“Vì tiền mà không biết cơ thể mình đang bị xé rách.”
Giám đốc Jang cười nhếch mép sau khi hất người đàn ông ra khỏi tay. Đột nhiên tôi nghĩ rằng nụ cười của anh ta thật gớm ghiếc. Giám đốc Jang từ từ tiến về phía tôi. Tôi từ từ lùi lại theo khoảng cách đang thu hẹp của anh ta. Rồi tôi vấp phải chân của một người ở phía sau và ngã xuống.
Người đàn ông giơ tay ra với tôi đang ngã ngửa như một cái bát bị úp. Đó là bàn tay đã quất vào má tôi như một cái roi. Tôi không biết phải làm gì nên chỉ biết ngước nhìn khuôn mặt của người đàn ông, rồi từ từ áp má mình vào mu bàn tay tàn nhẫn đó. Bàn tay vừa nóng vừa thô ráp. Tôi xoa má mình vào mu bàn tay anh ta mà không chớp mắt, rồi máu đỏ tươi dính lên mu bàn tay anh ta. Máu nóng hổi chưa kịp nguội. Giám đốc Jang dùng lưỡi liếm sạch máu đó.
“……”
“……”
Giám đốc Jang dang rộng hai chân. Phần ở giữa nhô lên cao đập vào mắt tôi. Tôi tái mét mặt mày và chần chừ một lát, rồi bò bằng cả bốn chân và tìm chỗ để. Cái thứ mà tôi tận mắt chứng kiến của anh ta to như bắp tay trẻ con vậy. Ngay cả khi mới chỉ cương cứng một nửa thì phần quy đầu có hình nấm và cái cột với những mạch máu gớm ghiếc nổi lên cũng rất lớn và dày. Tôi không thể tưởng tượng nổi thứ đó sẽ đi vào cái lỗ đó như thế nào.
Tôi túm lấy hai bắp đùi săn chắc như thép của anh ta và há to miệng, đưa miệng vào đầu chim của giám đốc Jang. Rồi tôi mút chim của giám đốc Jang bằng những cử động lưỡi vụng về. Người đàn ông vẫn giữ vẻ mặt vô cảm. Tôi cảm thấy nôn nóng vì vẻ mặt đó của anh ta. Vì vậy, tôi nhét cái của giám đốc Jang sâu vào tận cổ họng mình. Bên trong miệng tôi phát ra tiếng ọe, ọe và nước mắt chảy ròng ròng ra khỏi mắt tôi do hiện tượng sinh lý.
“…Ưm.”
Giám đốc Jang phát ra tiếng ưm và rung cổ họng, rồi dùng ngón tay bóp chặt mũi tôi. Tôi không thở được. Hai tay tôi nắm chặt lấy đùi người đàn ông một cách tự nhiên.
“…Ưc, khặc, khao hức.”
Giám đốc Jang túm lấy gáy tôi và ấn mặt tôi vào chim anh ta. Cái chim đó đâm xuyên qua gáy tôi và đâm vào bên trong. Những lớp da thịt mềm mại bên trong miệng tôi bị cái cột đầy mạch máu đỏ rực đó nghiền nát một cách thảm thương.
“Tôi, tôi không thở được…”
Lúc đó anh ta mới thả tôi ra. Nước bọt chảy ròng ròng ra từ cái miệng vẫn còn chưa khép lại của tôi. Nước bọt lẫn với chất lỏng tanh tưởi phát ra từ cơ thể tôi. Phần háng của người đàn ông vừa nãy còn đang khuấy đảo bên trong cổ họng tôi cũng đang bóng nhẫy vì chất lỏng.
“Ai bảo cậu chảy nước.”
Cơ thể tôi giật thót khi nghe thấy giọng nói rơi xuống từ phía trên đầu.
“Liếm đi.”
“……”
“Cho sạch sẽ.”
Tôi dựng lưỡi lên và áp nó vào đầu âm mao của giám đốc Jang. Những sợi lông mu thô ráp của anh ta chạm vào cảm giác nhạy cảm trên đầu lưỡi tôi. Anh ta túm lấy tóc tôi và bắt đầu cọ xát đầu và mắt tôi vào chim anh ta.
“Tôi không thở được.”
Giám đốc Jang mút điếu thuốc rồi cười như thể anh ta đang thưởng thức món khai vị. Rồi anh ta lẩm bẩm một cách nhỏ nhẹ.
“Thú vị thật.”
“……”
“…Thú vị, rất nhiều là đằng khác.”
Tôi chờ đợi anh ta với tâm trạng của một đứa trẻ sắp bị trừng phạt cho đến khi anh ta hút hết điếu thuốc. Trong khi nhận tất cả khói mà anh ta nhả ra lên mặt. Mắt và mũi tôi cay xè nhưng tôi không thể tùy tiện nhăn mặt hay làm bất cứ điều gì khác.
Cuối cùng giám đốc Jang cũng hút xong điếu thuốc và ép tôi nằm lên giường. Trên giường đã có rất nhiều người đang kết dính lấy nhau và làm cái trò đó. Tôi luồn vào bên cạnh cái gã đang leo lên người phụ nữ và thở hồng hộc.
Tôi cởi quần rồi dang rộng hai chân và đưa ngón tay đã bôi trơn vào lỗ. Giám đốc Jang quan sát tôi với vẻ mặt khá thích thú. Sột soạt, một ngón tay đã thành công xâm nhập. Thành trong âm đạo siết chặt lấy đốt ngón tay của tôi như thể muốn cắt đứt nó. Bên trong lỗ phát ra tiếng sột soạt. Giám đốc Jang có vẻ như đang bị khô miệng, anh ta rung cổ họng một cách trầm thấp và liếm môi dưới của mình.
Gã đang mút nhau trên nệm đảo tròng trắng mắt và sờ soạng đến tận ngực tôi. Giám đốc Jang hạ tay xuống và túm lấy cổ áo gã đó rồi ấn xuống nệm. Gã đó giãy giụa vì nghẹt thở và liên tục đấm vào tay giám đốc Jang.
Giám đốc Jang ra hiệu cho lính gác. Những người bảo vệ đang đứng gác trước cửa phản ứng lại với cử chỉ của anh ta.
“Lôi hết bọn này ra ngoài.”
Bảo vệ di chuyển một cách có tổ chức. Những người đang lấp đầy căn phòng lần lượt bị lôi ra ngoài. Ngay cả cái gã đang ngã vật ra đó cũng bị lôi đi xềnh xệch.
Trong khoảng thời gian đó, giám đốc Jang đã cởi sợi dây đang buộc quanh eo rồi ném áo choàng tắm đi. Cơ thể anh ta dưới ánh đèn trắng sáng trông như một bức tượng đen đặt trong phòng triển lãm. Ánh mắt tôi tự nhiên dán chặt vào con chim đang đặt bên dưới đám lông mu. Ngay cả khi đang mặc quần âu thì ánh mắt tôi vẫn bị hút về phía phần ở giữa đó. Dù nó bị che giấu nhưng tôi vẫn không thể che giấu được cái khí chất nặng trịch đó.
Cơ thể của giám đốc Jang che phủ tầm nhìn của tôi. Tôi nhắm chặt mắt lại. Đó là sự khởi đầu của một đêm kinh hoàng.
Giám đốc Jang xuyên qua cái lỗ của tôi một cách nhanh chóng. Sau khi đâm chim vào lỗ của tôi, anh ta rên rỉ như một con thú. Yết hầu của anh ta lấp lánh khi nhận được ánh sáng đèn điện.
“…Chết tiệt.”
Bụng tôi bị đảo lộn. Anh ta vặn vẹo eo mình để moi móc bên trong cái lỗ vẫn chưa mở rộng, đâm thọc vào bên trong. Tôi không thể ngậm miệng lại vì sốc và bị anh ta xâm chiếm. Con chim của giám đốc Jang như thể sắp đâm xuyên qua rốn tôi và trồi ra. Con chim đó ngọ nguậy như một con trăn và khuấy đảo bên trong tôi.
Trước cơn đau xa lạ, cái lỗ của tôi siết chặt lại để ngăn cản sự xâm nhập tàn nhẫn của kẻ xâm lược. Nhờ đó mà tôi đã siết chặt lấy thứ của anh ta. Giám đốc Jang giật mình. Rồi anh ta túm lấy tóc tôi và giật mạnh ra phía sau. Rồi anh ta ghé sát tai tôi và thì thầm.
“Thằng chó chết này, siết chặt thế.”
“…Ư hức, ư hức, oaoa hức.”
Giám đốc Jang ấn mạnh đầu tôi vào ga giường. Rồi anh ta lao nhanh và giã mạnh cái chim của mình vào bên trong cái lỗ của tôi. Ga giường chọc thẳng vào miệng tôi. Miệng tôi ướt sũng mỗi khi ga giường trắng tinh xâm nhập vào miệng tôi. Trước mắt tôi lóe lên.
“Đã lăn lộn bao nhiêu chỗ rồi hả, hả?”
“…Lần, lần đầu ạ…”
Những lời chửi rủa sắc bén của anh ta khoét sâu vào tai tôi. Anh ta hạ tay xuống và cào vào núm vú tôi. Cái đầu vú bằng phẳng bị móng tay được cắt tỉa gọn gàng của anh ta cào xước và sưng lên như thể đang cương cứng.
“Không chỉ mặt trắng bệch mà chỗ này cũng đỏ au nữa chứ.”
“…Ư hức.”
Giám đốc Jang thè lưỡi ra và liếm lên núm vú tôi. Vòng eo tôi bật lên khi cái lưỡi thô ráp của anh ta chạm vào chỗ nhạy cảm.
“Thằng chó đẻ này. Mày nghĩ cái háng của tao là cái thá gì mà dám, hả?”
Con chim của giám đốc Jang nghiền nát bên trong tôi. Cơ thể tôi run lên như một con cá bị đâm bởi xiên ba ngạnh vì cảm giác như có thứ gì đó xuyên qua xương cụt của tôi.
“Định nếm mùi tiền đến mức phải chịu đựng cái lỗ bị xé toạc ra à?”
“…Tôi xin lỗi.”
Tôi không thể làm gì khác ngoài việc lặp đi lặp lại cùng một lời nói như một cái máy hỏng.
“…Tô, tôi xin lỗi.”
Cái đầu chim của giám đốc Jang uốn lượn theo xương sống và có vẻ như nó sắp đâm xuyên dạ dày của tôi.
“Cần bao nhiêu thì đủ chứ, rốt cuộc là cần bao nhiêu.”
Sức lực trong bàn tay của giám đốc Jang đang túm lấy tóc tôi trở nên mạnh mẽ hơn. Da đầu tôi có vẻ như sắp bị bóc ra nguyên mảng. Anh ta vừa túm tóc vừa kéo núm vú tôi bằng một tay rồi rên rỉ như một con thú. Một cảm giác nóng rực rỉ ra bên trong lỗ của tôi.
Tay tôi rơi bịch xuống trên giường. Tôi như thể đã bị hút hết tất cả sức lực. Thứ gì đó cứ tiếp tục chảy ra từ lỗ của tôi. Những thứ tràn ra ngoài và chảy xuống đùi tôi đã khô lại và không còn dính nhớp nữa.
Qua khe hở của đôi mắt đang cố gắng mở ra, tôi thấy được cái hông rắn chắc của giám đốc Jang. Anh ta mở cửa tủ lạnh đặt ở một bên và uống nước. Rồi anh ta tiến đến chỗ tôi với cái chim vẫn đang dính đầy chất lỏng và nhét chim anh ta vào miệng tôi.
“Mút đi.”
Để nuốt được cái của anh ta đến tận gốc thì tôi phải dồn lực vào thân trên hoặc cổ, nhưng anh ta lại trèo lên mặt tôi và nhét cái của anh ta vào miệng tôi.
“Mút chim đi.”
Giám đốc Jang tùy tiện gập người tôi làm đôi rồi đưa ngón tay thô to của anh ta vào bên trong cái lỗ đã sưng vù của tôi. Anh ta chọc ngoáy bên trong như đang pít tông. Cái lỗ đang nổi giận của tôi đã kêu gào vì anh ta đã đâm xuyên vào nó một cách không thương tiếc.
“Ư ư ức.”
Tôi dồn hết sức vào cái chim của anh ta trong miệng. Các cơ vòng tự động co thắt lại vì đau đớn. Giám đốc Jang khẽ hỏi.
“Tại sao.”