Dirty XX - Chương 92

Để có trải nghiệm đọc tốt nhất, mọi người có thể chỉnh Time new roman 20px , giãn dòng 210%-300%

Cố tỏ ra như vậy, cái vẻ bình yên giả tạo sắp vỡ tan rồi. Người đàn ông đang âm mưu điều gì đó sau lưng tôi, và tôi ngày càng cảm thấy sợ hãi và bất an vì người đàn ông đó.

Chẳng mấy chốc, Giám đốc Jang rời khỏi ban công.

"Sao cậu lại ra đây."

Anh ta hỏi tôi có ác mộng à bằng một giọng điệu đều đều. Tôi lặng lẽ lắc đầu, ánh mắt người đàn ông nheo lại vì nghi ngờ. Bàn tay của người đàn ông tách hai chân tôi ra rồi luồn vào giữa. Bàn tay vô liêm sỉ dò dẫm đáy quần tôi như để kiểm tra.

Anh ta xoa xoa dương vật của tôi vẫn còn hơi ướt vì xuất tinh, xoa bóp tinh hoàn đã phồng lên rồi xẹp xuống như bánh dày.

Mặt tôi nóng bừng. Tôi vặn vẹo người, bảo anh ta dừng lại. Người đàn ông cuối cùng cũng banh mông tôi ra rồi nhét ngón tay giữa vào lỗ huyệt. Khi ngón tay người đàn ông ngoáy bên trong, tinh dịch nhớp nháp chảy ra.

"Cậu bắn rồi à."

Giám đốc Jang chửi thề bằng giọng trầm thấp trong khi chùi ngón tay vào áo choàng của anh ta. Cái giọng điệu trách mắng một con chó con đi tiểu bậy ở đâu đó khiến tôi thoáng cảm thấy tủi thân.

"...Cái này là hồi nãy."

Là do anh bắn ra mà. Tôi không dám thốt ra những lời còn lại mà chỉ giữ trong lòng. Người đàn ông cười khẩy chế nhạo.

Tôi nghĩ rằng bây giờ anh ta sẽ quay lại giường. Người đàn ông trở về phòng rồi bắt đầu chuẩn bị ra ngoài. Tôi ngồi trên giường nhìn theo tấm lưng của người đàn ông.

"......"

"......"

Có vẻ như anh ta không đi tiếp đãi khách hàng hay đi làm. Giám đốc Jang luôn vuốt ngược tóc ra sau mỗi khi làm vậy, nhưng bây giờ mái tóc đen như mực đang che phủ trán anh ta. Anh ta chỉ chuẩn bị những thứ tối thiểu rồi hướng về phía cửa ra vào.

Tôi biết mình sẽ không biết anh ta đi đâu dù có nghe đi chăng nữa, nhưng không hiểu sao bây giờ tôi cảm thấy cần phải hỏi nên tôi mấp máy môi.

"...Anh đi đâu vậy?"

Người đàn ông, người vốn nói những lời vô nghĩa rất giỏi, chỉ im lặng. Anh ta chỉ lặng lẽ nhìn tôi bằng đôi mắt tĩnh lặng, rồi im lặng quay người bước đi. Anh ta rời khỏi nhà với toàn thân được trang bị bí mật.

Rốt cuộc anh ta đi đâu vậy.

Tôi bị bỏ lại một mình, băng qua phòng khách rồi dán mặt vào cửa sổ. Một chiếc sedan màu đen đang đậu trước sảnh. Một lát sau, người đàn ông xuất hiện. Có lẽ cảm thấy có người đang nhìn, anh ta ngước nhìn tôi, người đang ở trên tầng 50 khi định lên xe. Chẳng mấy chốc, thân hình cao lớn của anh ta trượt vào ghế sau xe.

Sau đó, chiếc xe chở người đàn ông biến mất khỏi tầm mắt tôi.

Tôi ngồi trên ghế sofa chờ Giám đốc Jang trở về. Những ngày tháng lo lắng trôi qua.

Tôi nuốt nước bọt rồi ngậm ngón tay cái vào miệng, cắn móng tay. Mỗi ngày trôi qua, dây thần kinh của tôi lại bị cắt đứt từng chút một.

Vài ngày sau, người đàn ông mà tôi chờ đợi cuối cùng cũng trở về nhà. Vì nghe thấy tiếng động từ bên ngoài nên tôi nhanh chóng bật dậy khỏi ghế sofa và hướng về phía cửa chính.

Tôi ngửi thấy mùi gió từ áo khoác của người đàn ông. Trên cả hai tay đang lộ ra dưới áo khoác là đôi găng tay da màu đen mà tôi chưa từng thấy. Tôi ấp úng gọi người đàn ông.

"...Giám đốc."

Một chiếc túi màu đen mà Giám đốc Jang đang cầm trên tay rơi xuống trước mặt tôi. Tục, một âm thanh nặng nề nhưng có phần sắc bén vang vọng nặng nề trên sàn. Tôi nhìn xuống chiếc túi đen đang lăn lóc trên sàn một cách thảm hại rồi hỏi người đàn ông.

"...Cái này là gì vậy?"

Giám đốc Jang im lặng ra hiệu bằng cằm. Như thể muốn bảo tôi tự mình xác nhận. Vì vậy, tôi từ từ khuỵu gối xuống rồi vươn tay về phía chiếc túi đen. Tôi cẩn thận và chậm rãi đào bới miệng túi như thể đang vươn tay về phía một con thú dữ đang nhe nanh giơ vuốt.

"......!"

Thứ đầu tiên tôi nhìn thấy là một viên gạch màu nâu đỏ. Tôi giật mình hoảng sợ, vội vàng rụt tay lại như thể bị bỏng.

Trên viên gạch có dính những vết loang lổ màu đỏ thẫm. Từ vết nứt hình tia sét, tôi có thể đoán rằng ai đó đã dùng nó đập mạnh vào một thứ gì đó khá cứng. ...Hơn nữa. Hơn nữa, có vài sợi tóc vướng vào phần mép. Khoảnh khắc mà nghi ngờ vốn chỉ là suy đoán biến thành sự thật.

Tôi từ từ ngước mắt nhìn lên người đàn ông.

"...Anh lấy cái này ở đâu?"

Người đàn ông ở trên cao khuỵu gối xuống ngồi trước mặt tôi.

"Tôi nhận được liên lạc từ nhân viên. Họ nói rằng họ đã tìm thấy một chiếc xe tải đậu gần ngọn núi có nhà kính. Vì vậy tôi đã đến đó trên đường về."

"......"

"Nó vẫn còn nằm nguyên trong thùng xe tải."

"...Rõ ràng là trước đây anh đã nói là không tìm thấy mà."

Đầu lưỡi tôi tê dại. Viên gạch màu nâu đỏ thường được dùng để cố định cửa, nhưng ngày hôm đó nó đã hướng về phía đầu của bố tôi.

Rõ ràng là nó đã rơi xuống gần xác của bố tôi. Tôi không biết chuyện gì đã xảy ra mà chú lại biến mất. Trừ khi nó có chân và tự bỏ trốn, hoặc ai đó cố ý lấy nó đi khỏi hiện trường, chứ nó không thể biến mất được. Chú, người đã hoàn toàn kiểm soát tình hình, đã nói như vậy, và tôi chỉ coi nó là như vậy.

"Có lẽ hắn ta đã cố tình giấu nó. Để khuếch đại cảm giác bất an của Seo Yeo Won. Để cậu sẽ tuân theo lời hắn."

"......"

"Khi giá trị của Seo Yeo Won không còn nữa, việc cố tình để nó lọt vào mắt của những người hàng xóm cũng không phải là ý tồi."

Tôi ngây người ra một lúc lâu, rồi tỉnh táo lại nhờ lời nói của người đàn ông.

"Có vẻ như bên trong còn có gì đó nữa."

Tôi không muốn vươn tay về phía chiếc túi đen đó nữa. Giám đốc Jang có lẽ đã nhận ra điều đó nên anh ta tự tay lấy thứ gì đó từ bên trong rồi đưa cho tôi bằng đôi găng tay đang đeo.

Đó là một cuốn sổ ngân hàng.

Tôi nhận nó từ người đàn ông rồi bắt đầu lật từng trang, từng trang một. Không biết có chuyện gì đã xảy ra mà nó bị xé nát và dính đầy đất.

Hầu hết số tiền gửi đều chỉ hơn 20.000 won một chút. Nhiều nhất cũng chỉ khoảng 50.000 won. Tất cả những dấu vết về việc mẹ âm thầm tiết kiệm tiền mà không cho bố biết, có lẽ là tiền boa, đều còn lại ở đây. Khuôn mặt của mẹ, người đã vui mừng khi nhìn số tiền tăng lên từng chút một, lướt qua trước mắt tôi. Lồng ngực tôi đau nhói và cay đắng như thể vừa nuốt phải nước đắng.

Bây giờ là trang cuối cùng. Ở đó có số tiền chưa đến mười triệu won. Đầu ngón tay tôi đang giữ cuốn sổ dần run lên, rồi rơi xuống đất. …Bọn khốn. Chỉ vì, chỉ vì chút xíu này thôi mà….

"Sao thứ duy nhất có thể dựa dẫm vào lại là cái thứ này vậy."

"......"

"Đến tận bây giờ chú đã dựa vào cái gì để sống vậy."

Tôi không thể thốt nên lời. Tôi chỉ nhìn những thứ đang được chìa ra trước mắt mình với một tâm trạng thảm hại. Người đàn ông tặc lưỡi một cách nhẹ nhàng rồi đứng dậy. Giám đốc Jang tháo đôi găng tay đang đeo trên tay ra rồi ném vào thùng rác. Sau đó, anh ta tiến đến tủ quần áo rồi lấy ra một đôi găng tay mới.

"...Giám đốc."

Mới về được bao lâu đâu. Tôi dùng lời nói để ngăn người đàn ông đang định rời khỏi nhà lần nữa.

"Bây giờ anh đi đâu vậy?"

Giám đốc Jang xoay cằm về phía tôi. Do các đường nét rõ ràng nên khuôn mặt anh ta bị phủ bóng đậm.

"Anh vừa mới về đến nhà mà."

Đột nhiên một bên môi của anh ta nhếch lên. Một cảm giác bất an cắt ngang ngực tôi.

"Vì vẫn còn việc phải làm."

Việc phải làm? Bây giờ là 2 giờ sáng, thời gian mà người khác đã ngủ say từ lâu rồi. Người đàn ông này định ra ngoài làm gì vào giờ này. Vào cái đêm tối tăm và tĩnh lặng đến rợn người này.

"...Anh không thể không đi sao?"

Giám đốc Jang nheo mắt như thể vừa nghe thấy một lời nói bất ngờ. Tôi ấp úng tiếp lời. Đừng đi. Đó là những lời mà tôi bình thường sẽ không bao giờ nói. Không, là tôi sẽ không thể nói.

"Đã khuya lắm rồi."

Tôi hoàn toàn mất trí, túm chặt lấy một bên cánh tay của người đàn ông. Rồi tôi dính sát vào người anh ta. Đôi mắt anh ta bị kéo xuống cánh tay mà tôi đang túm lấy. Bàn tay mà ánh mắt anh ta chạm vào nóng rực như thể nó sắp bốc cháy.

"Chuyện gì vậy, đến mức Seo Yeo Won cũng phải giữ tôi lại."

"...Đừng đi mà."

Mặc dù tôi đã lược bỏ tân ngữ, nhưng người đàn ông không hỏi tôi đừng làm gì. Anh ta chỉ ừm, tạo ra âm thanh trong cổ họng.

"...Giám đốc, xin hãy nói là anh sẽ không làm."

Đôi mắt dài của Giám đốc Jang đang nhìn xuống tôi bỗng ánh lên một nụ cười kỳ lạ rồi dao động.

"Đã có lúc cậu nói muốn giết tôi đi còn gì."

Khoảnh khắc nghi ngờ biến thành sự thật. ...Tôi không ngờ đến. Tôi há hốc miệng kinh ngạc mà không thành tiếng. Tôi run rẩy vì nỗi sợ hãi đang bao trùm toàn thân. Cảm giác lạnh lẽo đánh mạnh vào sống lưng khiến tôi vội vàng van xin anh ta. Sợ giọng nói của tôi lọt ra ngoài, tôi bám lấy anh ta bằng giọng nói hạ thấp hết mức.

"Giám đốc, xin hãy nói là anh sẽ không làm."

Tôi ôm hẳn cánh tay của người đàn ông bằng cả hai tay.

"Dù sao thì tất cả cũng chỉ là chuyện đã xảy ra trong quá khứ mà thôi."

Tôi chỉ cần quên đi là được. Chỉ cần vo tròn chúng như một mảnh giấy rồi ném vào thùng rác là xong.

"...Nếu có gì đó sai sót xảy ra, cái giá phải trả sẽ rất lớn."

Giám đốc Jang nhướng một bên lông mày lên một cách sắc bén. Với vẻ mặt như thể hoàn toàn không hiểu tại sao tôi lại đề cập đến những từ ngữ như vậy.

Người đàn ông và tôi cho thấy một bầu không khí hoàn toàn khác nhau, như thể chúng tôi đang đối mặt với những vấn đề hoàn toàn khác nhau. Tôi đang tuyệt vọng, nhưng người đàn ông lại nở một nụ cười kỳ lạ như thể anh ta vui vẻ vì điều gì đó. Tôi không thể biết tại sao một kẻ điên lại cười. Tôi cũng không muốn biết. Điều quan trọng đối với tôi ngay bây giờ là làm thế nào để ngăn cản bước chân của người đàn ông.

"Dù sao thì cái giá phải trả cũng là do tôi trả, tại sao Seo Yeo Won lại lo lắng về điều đó."

Người đàn ông kéo đầu găng tay, những ngón tay dài kéo căng lớp da.

"Cậu giả vờ như không phải cậu, giả vờ như không biết giỏi lắm mà."

"......"

Dù tôi có van xin đừng làm bao nhiêu lần đi chăng nữa, Giám đốc Jang vẫn chỉ giả vờ như không nghe thấy gì. Tôi cảm thấy sợ hãi đến phát điên.

Trong khi tôi đang thất thần, người đàn ông đã chuẩn bị xong mọi thứ. Tôi vội vã tiến đến túm lấy áo sơ mi của người đàn ông và kéo anh ta lại, khi nhìn thấy tấm lưng đang hướng về phía cửa.

"...cậu làm gì vậy."

Ngay khi khuôn mặt mang vẻ nghi hoặc hướng về phía tôi, tôi vòng tay ôm lấy eo người đàn ông. Rồi tôi vùi mặt vào vai anh ta. Theo hơi thở hít vào, mùi hương cơ thể nồng nàn của người đàn ông xộc vào mũi tôi, chất chồng lên phổi.

"Giám đốc Jang Ki Joo…."

Với ba chữ tên đó, cơ thể rắn chắc như đá của người đàn ông cứng đờ như một bức tường xi măng. Ực, có tiếng yết hầu rung lên, rồi ánh mắt người đàn ông hướng về phía tôi. Đôi mắt rắn vẽ nên một đường cong uyển chuyển rồi cong lên.

"Cậu làm vậy vì cậu không tin tưởng tôi à."

"......"

"Đến cả tên cũng xưng hô một cách vô lễ."

Giám đốc Jang cố gắng gỡ tay tôi ra khỏi eo anh ta. Tôi vội vàng dùng sức ôm chặt lấy cơ thể anh ta. Rồi tôi hơi nhón gót lên, đặt môi mình lên môi người đàn ông đang cười rợn người. Đó là một cử chỉ lưỡi vụng về đến mức không thể gọi là một nụ hôn, nhưng người đàn ông rên rỉ rồi túm lấy má tôi.

"...Ư hừm."

Những khối thịt cọ xát vào nhau tạo ra âm thanh ướt át. Bắp tay rắn chắc của Giám đốc Jang siết chặt eo tôi rồi kéo tôi sát vào cơ thể anh ta. Người đàn ông và tôi áp sát cơ thể vào nhau, mải mê cọ xát lưỡi trong một thời gian dài. Tôi định vươn tay về phía khóa quần của người đàn ông, nhưng tay tôi đã bị túm lấy trước khi chạm vào.

Giám đốc Jang lẩm bẩm bằng đôi môi hơi sưng lên.

"Sẽ không mất nhiều thời gian đâu."

Dù đang say sưa trong hưng phấn, nhưng ý chí lạnh lùng phản chiếu trong đôi mắt của anh ta vẫn có vẻ kiên định. Mọi thứ trước mắt tôi bỗng trở nên tối sầm lại. Tôi cảm nhận rằng dù tôi có làm gì đi nữa thì tôi cũng không thể ngăn cản bước chân của người đàn ông.

Tôi thở hổn hển rồi thốt ra những lời từ giữa đôi môi.

"...Giám đốc, vậy thì hãy cho tôi đi cùng với."

"Cái gì?"

"......Nếu anh nhất định phải đi thì tôi cũng muốn đi cùng."

Anh ta nhíu mày như thể vừa nghe thấy những lời kỳ quái. Tôi cũng giật mình hoảng sợ sau khi nhai lại những lời mình vừa thốt ra.

"Cậu nói gì?"

Môi tôi run rẩy. Mắt tôi cố gắng tập trung nhìn vì mọi thứ trước mắt đang trở nên mờ ảo. Trong lúc đó, tôi vội vàng ôm chặt lấy eo anh ta vì sợ người đàn ông sẽ rời đi ngay lập tức.

"Một người run rẩy đến mức cả lông mi cũng run lên như cậu thì làm được gì chứ? Cậu định làm gì?"

Bình luận
Đăng ký mới
Báo Lỗi Truyện!
Mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo đúng sẽ được thưởng 50 coin. Báo sai sẽ bị trừ 50 coin.
Donate Ủng hộ Team
Premium Chapter
hoặc 0 coin
Nếu không có mật khẩu mở chương bạn sẽ bị trừ coin!
Bạn có chắc chắn thực hiện hàng động này!
Đăng nhập
Nếu không đăng nhập được hãy dùng chức năng quên mật khẩu để lấy mật khẩu mới!
Quên mật khẩu
Mật khẩu mới và link xác nhận sẽ được gửi tới địa chỉ email! Mật khẩu mới chỉ có hiệu lực sau khi bạn xác nhận!
Thông báo