Không có lịch up cụ thể, mỗi lần cập nhật từ 3-5 chương
Phần 1 - Chương 7.2
Có lẽ đêm qua tuyết lại rơi, con ngõ nhỏ hẹp ngoài nhà được bao phủ bởi một màu trắng xoá. Bước khỏi căn hộ, xác nhận cửa chính toà nhà đã khoá, Do Hwa chỉnh trang áo khoác.
Phòng tập mà cậu tìm thấy vào lúc sáng sớm ở khá gần đây, chỉ cách một ga tàu điện. So với piano cổ điển, ở đó hầu hết là các nhạc cụ chuyên dành cho ban nhạc. Website sơ sài như thể dùng nguyên template miễn phí và không có tâm, hình ảnh trống và keyboard được đăng tải lên với chất lượng thấp.
Phải hơn 9 giờ 15 phút, thời gian vượt quá giờ mở cửa đã ghi sẵn, nơi đó mới nhận cuộc gọi.
- Phòng piano à? Bao giờ cậu đến?
“Tôi định đi bây giờ ạ.”
- Vậy cậu cứ đến đi.
Trên nền tiếng nhạc ồn ào là tiếng bước chân vội vã vụt qua. Khi Do Hwa vừa định cúp máy, người phụ nữ như sực nhớ ra một điều gì đó, muộn màng nói thêm.
- Nếu chỉ sử dụng đàn piano thì tôi xếp cho cậu phòng grand piano nhé? Có sự khác biệt giá cả đôi chút.
“Grand sao?”
- Grand khá cũ rồi nhưng phòng to hơn. Phòng tập bình thường có giá 8 bảng một giờ, phòng grand là 12 bảng.
Do Hwa cố chuyển động lưỡi không chịu cử động ra khỏi vòm miệng.
“Vâng, cho tôi đặt phòng đó nhé.”
- Vâng.
Cô ta hờ hững đáp rồi cúp máy.
Dù đã qua giờ tan tầm nhưng ga tàu điện vẫn đông nghịt người mặc áo khoác dày. Những người bước xuống cầu thang chà tuyết bám phủ và bụi đen kịt khỏi đế giày rồi đi tiếp. Do Hwa vòng qua tấm biển ‘Chú ý trơn trượt’ màu vàng, quẹt thẻ để qua khu vực soát vé.
Tối qua, nơi đầu tiên cậu nghĩ đến là phòng tập ở gần trường. Vì được sinh viên đại học âm nhạc sử dụng khá nhiều, cơ sở vật chất tại đó không tồi và piano cũng được bảo dưỡng thường xuyên, luôn ở mức tốt. Phòng tập trong trường luôn đặt kín chỗ, thế nên phòng tập gần đó cũng không dễ gì có chỗ ra vào.
Từ đây đi thêm chút nữa sẽ đến phòng tập mà Julian từng tập trước đây. Một nơi rộng rãi, sở hữu nhiều phòng và chắc có lẽ chẳng đông người lắm vào lúc sáng sớm. Ngay cả khi còn đi học, cậu cũng không phải kiểu người có quan hệ rộng, những người cậu từng quen biết phần lớn đã rời Luân Đôn hoặc rời khỏi ngành công nghiệp âm nhạc. Khả năng chạm mặt ai đó mà mình quen biết gần như bằng không.
Dẫu vậy, Do Hwa vẫn xuống khỏi tàu điện ngầm, tiếp tới đi bộ một đoạn trong con hẻm tối, nơi mà ánh sáng ban ngày cũng hiếm khi nào lọt qua. Tầng một toà nhà Do Hwa vừa đến trông khá cũ kĩ, với một bức tranh kèn saxophone bên cạnh dòng chữ ghi ‘MUSIC SHOP’. Qua khung cửa sổ, Do Hwa trông thấy chiếc guitar điện màu đỏ được cửa hàng dùng trưng bày.
Từ bên trong tiệm, một người phụ nữ đủng đỉnh bước ra, liếc nhìn Do Hwa qua tấm cửa kính, xong xuôi cô ta mở cửa cho cậu.
“Mời vào.”
“Vâng.”
Dù nhìn kiểu gì đi chăng nữa cũng thấy nơi này chẳng giống một nơi có thể tìm ra cây đàn tử tế. Ở quầy tiếp tân, nơi nhân viên ngồi, bừa bộn la liệt những túi bánh kẹo, khí nóng hầm hập bao trùm cửa hàng như phòng tắm hơi, phảng phất xung quanh ám mùi mì gói. Từ một chiếc loa nằm trong góc phòng, tiếng trống dồn dập, rền rĩ vang lên.
Vòng qua không gian những keyboard cũ và dây điện nằm ngổn ngang, nhân viên mở cánh cửa gỗ phía sau cửa hàng.
“Ở tầng hai nhé. Cẩn thận cầu thang.”
Do Hwa theo sau bóng lưng của người phụ nữ, men theo lối cầu thang hẹp dẫn lên tầng hai. Dọc hành lang tầng hai, mỗi cánh cửa mở đều để lộ ra vô số bộ trống, thiết bị âm nhạc. Và tất cả vắng hoe, chẳng có ai sử dụng chúng.
Người phụ nữ dừng bước ở cuối hành lang rồi quay lại.
“Đây là phòng grand piano… Xin vui lòng thanh toán trước.”
“À… vâng.”
Do Hwa sực tỉnh một cách muộn màng, lấy vài tờ tiền từ trong chiếc ví.
“Tôi sẽ thuê hai tiếng ạ.”
Nhân viên đứng đó kiểm tra số tiền, sau đó không nói năng gì, nhét những tờ bảng Anh vào trong túi. Từ túi bên kia, cô ta rút ra một cái chìa khoá.
“Cảm ơn cô.”
“Bên trong phòng có đồng hồ, cậu tự canh giờ rồi ra nhé.”
“Vâng.”
Do Hwa vượt qua ngưỡng cửa cô ta mở cho. Sau lưng cậu, tiếng bước chân xuống tầng một từ từ nhỏ dần, tiếp theo sau đó là tiếng đóng cửa.
Phải mất một lúc, cậu mới tìm ra công tắc chiếu sáng. Do Hwa mò mẫm bức tường vài mét, cuối cùng thành công bật đèn trong phòng.
Dưới ánh đèn mờ, căn phòng lộ ra trông rộng rãi hơn cậu tưởng. Bên cửa sổ nhỏ có phủ rèm che, vài chiếc ghế nhỏ dành cho học sinh xếp hàng ngay ngắn, grand piano đặt ở trung tâm, nắp trên đậy kín. Do Hwa đặt chiếc túi đựng những nhạc phổ xuống, dừng lại giây lát bên chiếc đàn đại dương cầm.
Đó là một chiếc Yamaha cũ. Ngoại trừ các góc cạnh bị bong tróc, tổng thể vẻ ngoài không đến nỗi tệ. Không phải là loại ghế da có thể tuỳ ý điều chỉnh độ cao, ghế đẩu chỉ là chiếc ghế gỗ dài thông thường.
Bằng vạt áo, Do Hwa lau sơ lớp bụi đóng trên nắp đàn, dùng cả hai tay lật nắp đàn lên.
“…Ức!”
Không rõ vì cánh tay yếu đi hay do lực tác động quá đột ngột, một bên cánh tay cậu run lẩy bẩy. Đúng như dự đoán, bên trong chiếc piano lộ ra lớp bụi phủ dày.
Do Hwa ngồi xuống ghế đẩu, mở nắp bàn phím đóng kín. Khi hạ tay xuống những phím trắng san sát nhau, cảm giác nghẹt thở đột ngột dâng trào.
Piano vốn dĩ là nhạc cụ lớn vậy sao. Dù không phải là đàn đại dương cầm chuyên sử dụng trong các buổi hoà nhạc, kích thước của nó vẫn rất nặng nề và dãy phím đàn ốp khin khít nhau trông thật lạ lẫm.
Kít.
Chân chiếc ghế đẩu cọ tấm thảm sờn. Do Hwa ngay lập tức rời chỗ ngồi, cậu đứng bật dậy, lùi lại vài bước.
“…….”
Cảm giác trong phòng như thiếu oxy. Cậu theo bản năng băng ngang gian phòng, nhưng thật không may, cửa sổ không mở được vì khoá hỏng. Sau vài lần cố lắc tay nắm rỉ sét, Do Hwa bỏ cuộc, bất lực tựa vào bức tường lạnh lẽo.
Khi người phụ nữ ở tầng dưới lên gõ cửa, Do Hwa đang ngồi thất thần trên chiếc ghế bên cửa sổ. Cô ta đột ngột mở cửa bước vào, trông thấy Do Hwa đang không ngồi trước đàn piano, giọng điệu cộc cằn lên tiếng trách móc.
“Đã hai tiếng rồi đấy. Sao cậu chưa ra?”
“…Tôi xin lỗi ạ.”
Bên chân cô ta va vào chiếc túi chứa những nhạc phổ cậu chưa động đến.
Do Hwa đứng dậy, cậu thoáng ngập ngừng.
“Nếu không có ai đặt trước. Một tiếng nữa… tôi sẽ sử dụng thêm.”
“Thanh toán trước nhé.”
“Vâng.”
Cậu đưa tiền xong, người phụ nữ liền đóng cửa, nhanh chóng biến mất không nói thêm gì. Từ nãy đến giờ, đâu đó vang vọng âm thanh trống snare, chắc phòng tập khác đang được ai đó sử dụng.
Do Hwa cất ví vào túi rồi lại băng ngang căn phòng, vòng quanh cây đàn đặt ở trung tâm, cuối cùng quay về chỗ cạnh cửa sổ.
Tại sao từ đầu cậu mang phổ nhạc làm gì cơ chứ? Dù thế nào đi chăng nữa, những bản nhạc đã từng luyện tập đến vô số lần, có muốn nói quên cũng không quên được. Thậm chí hàng chục năm sau, không riêng bây giờ, cậu vẫn sẽ nhớ rõ từng nốt nhạc. Do Hwa đã từng tưởng tượng về mình như vậy cho đến khi cậu già đi. Cậu muốn trở thành một nghệ sĩ piano vừa tiếp thu vừa hoàn thiện trong thời gian dài, một người không ngừng mở rộng kho tàng biểu diễn, vừa trình diễn, vừa thu âm, rồi cứ thế chơi đàn cho đến khi tóc bạc trắng.
Ngắm nhìn phong cảnh ngột ngạt bên ngoài cửa sổ nhỏ hẹp, Do Hwa dần nhận ra một sự thật hiển nhiên, có lẽ ngày ấy chẳng bao giờ đến.
Liệu cậu còn sống thế này được bao lâu nữa. Đi đi lại lại giữa Scotland và Luân Đôn, chẳng có hy vọng vào bản thân mình, xâm phạm cuộc sống của một người khác, chẳng khác nào một cái gai.
“……..”
Do Hwa từ từ đứng dậy khỏi chỗ ngồi. Cậu quay trở lại bên đàn dương cầm, dán mông mình vào chiếc ghế đẩu cứng.
Cậu nhớ lại những bản nhạc mình đã chuẩn bị trong đầu, những tiết mục chủ lực thuộc về bản thân một nghệ sĩ dương cầm như cậu có thể tái hợp với cây đàn piano. Là những bản nhạc có độ khó tương xứng với danh hiệu nghệ sĩ độc tấu, hoặc người từng chiến thắng trong các cuộc thi danh giá, song không được quá nhanh hay phô trương. Cuối cùng, Do Hwa chẳng mở nhạc phổ của bất kỳ bản nhạc nào trong số đó, và hiển nhiên cậu cũng chẳng chơi chúng.
Thay vào đó, Do Hwa đặt tay lên những phím đàn và để tay mình tìm đến những giai điệu đơn giản nhất, bắt đầu chơi những giai điệu mà cậu thường xuyên lặp đi lặp lại. Đó là một bản nhạc đã lâu lắm rồi cậu không chạm tới, chỉ còn đan xen vô vàn ký ức mông lung khó chịu.
Chopin, Prelude No.4 in E Minor
(Chopin – Khúc dạo đầu số 4, cung Mi thứ)
Từ âm cho đến cấu trúc, không có gì là khó cả. Khi còn ở Hàn Quốc, lần đầu tiên đọc nhạc phổ bản nhạc này, chỉ trong vài ngày, cậu đã phân tích và học thuộc nó một cách hoàn hảo, giống hệt những bản phổ khác cậu đọc trước đó. Tuy nhiên, khi đến Luân Đôn và lần đầu tiên chơi bản nhạc này trước mặt giáo sư, ông đã quay lại từ chỗ đang ngồi và trực tiếp đóng nắp đàn của cậu.
‘Bản này có vẻ không hợp với em.’
Khuôn mặt giáo sư mỉm cười nhẹ nhàng, nhưng lời nhận xét có vẻ chân thật. Sau ngày hôm đó, Do Hwa chưa từng một lần chơi bản nhạc này trước mặt ông ta, hay trên bất kì sân khấu nào nữa.
Do Hwa giữ nguyên tiết tấu chậm rãi, khẽ nhắm mắt từ đoạn giữa. Nếu giáo sư đang nghe lúc này, có lẽ ông ta sẽ bịt tai lại. Cho dù màn trình diễn ngày hôm ấy có tồi tệ đến mức nào, chí ít vẫn tốt hơn ngày hôm nay, khi nó phủ lên một sự thương xót chính bản thân cậu một cách hỗn tạp.
Những đầu ngón tay vụng về lo lắng, không thể kiểm soát cường độ mạnh yếu, hỗn loạn đánh ra âm thanh sai lệch. Chiếc đàn piano cũ đã bị lệch tone, âm thanh phát ra vẩn đục lờ mờ. Đó là âm thanh yếu ớt, như thể phản ánh nguyên vẹn bản thân Do Hwa hiện tại. Bản nhạc cũ kĩ và đã hoen gỉ, từ từ đổ sụp và tan biến trong hư vô.