Ebony Castle - Chương 7.3

Không có lịch up cụ thể, mỗi lần cập nhật từ 3-5 chương

Phần 1 - Chương 7.3

Daniel nắm tay Do Hwa, dừng lại quan sát trước khi đeo vào thiết bị đúng cách. Xem xét cẩn thận những phần khớp nối của đốt ngón tay, anh ta gỡ miếng silicon khỏi tay cậu.

“Cậu Eden.”

“…Vâng.”

“Tôi nhớ là mình đã dặn cậu đừng luyện tập quá sức rồi mà.”

Khuôn mặt nghiêm khắc mà cậu chưa từng trông thấy ở Daniel. Do Hwa hơi bối rối và cụp mắt. Dù sao thì hôm qua, trong lúc một mình luyện tập phục hồi chức năng, cậu đã thấy đau, song cậu nghĩ đó chỉ là tạm thời.

Daniel bất ngờ bẻ nhẹ ngón trỏ của Do Hwa thêm lần nữa.

“…Ức.”

Cậu cố không bật ra tiếng, nhưng hơi thở run rẩy đã tố giác tất cả. Buông tay cậu ra, Daniel thở dài.

“Từ lần cuối gặp vào ba ngày trước, cậu đã làm ngón tay mình thành ra nông nỗi này sao?”

“Nhưng mà nhiều như vậy thì…”

“Cậu Eden.”

Anh ta ngắt lời.

“Có lẽ tôi nói quá nhẹ nhàng rồi. Làm thế này không được đâu. Ngược lại, tiến độ luyện tập phục hồi chức năng sẽ chậm hơn đấy.”

“…Vâng.”

Chạm mắt Do Hwa, giọng vị bác sĩ dịu đi đôi chút.

“Tâm trạng nôn nóng của cậu, tôi hiểu rất rõ.”

“Không đâu, là do tôi suy nghĩ nông cạn rồi. Từ giờ nếu anh chỉ định rõ ràng thời gian, tôi sẽ không luyện tập quá mức nữa.”

Sau lời giải thích vùn vụt dứt khoát, phải đến khi ấy khuôn mặt của Daniel mới được giãn ra.

“Ngồi tự nhiên nhé. Tôi sẽ bôi thuốc mỡ cho cậu, sau đó ngày mai hoặc ngày kia, tay cậu bớt sưng chúng ta sẽ tập phục hồi chức năng. Tất nhiên là cả việc luyện tập nữa.”

“Vâng.”

Bộ dụng cụ phục hồi vừa bày ra chưa bao lâu đã ngay lập tức cất vào trong hộp. Do Hwa vẫn còn luyến tiếc, cậu nhìn bên trong chiếc hộp cho đến khi nắp hộp được đậy lại. Nếu không phục hồi chức năng thì cậu đã lặn lội đến tận đây chỉ tổ làm phí thời gian của Daniel.

“Vậy nên là.”

Daniel ngồi dậy, quay lại với khuôn mặt thân thiện, hỏi.

“Hiện tại cậu đang luyện tập ở đâu? Cậu nói ở nhà có piano phải không?”

“…Cách âm ở nhà tôi không tốt lắm, hiện tại tôi đang thay đổi giữa các phòng tập. Vẫn chưa tìm được cây piano ở gần mà tôi ưng ý.”

“Ra vậy. À, nếu cậu không phiền thì uống tách trà rồi hẵng đi nhé. Bên ngoài lạnh lắm.”

Vừa đứng dậy lấy túi xách, Do Hwa do dự một chút rồi lại ngồi xuống. Cậu chỉ mới cởi áo khoác và treo lên giá cách đây vài phút.

“Anh không phiền chứ?”

“Tất nhiên rồi. Cũng vừa đúng lúc tôi có chuyện muốn hỏi cậu.”

Daniel đi vào bếp và ngay lập tức trở lại cùng với khay trà. Chất lỏng sóng sánh đổ xuống ly trắng, toả đậm hương thơm hồng trà bốc khói. Daniel hé môi, chậm rãi cất tiếng.

“Cậu Eden có kế hoạch gì cho tuần lễ Giáng Sinh không?”

“…Mới đó đã đến rồi sao?”

Thảo nào gần đây, Do Hwa thường xuyên nghe những giai điệu Giáng Sinh vang lên khắp các con phố lẫn những cửa hàng. Ngày càng nhiều nơi tạo bầu không khí cuối năm từ tháng 11 nên họ cũng cố đua nhau thì phải. Nhìn vào lịch trình mà Daniel bày ra cho xem, Do Hwa mới hay chỉ còn khoảng mười ngày nữa đến Giáng Sinh rồi.

“Thời gian trôi qua nhanh thật. Lần này cậu Eden đến Scotland, khi nào mới trở về Luân Đôn thế?”

“Lần này… ngày 23 ạ.”

“Vậy ngày hôm sau là Christmas Eve (*) rồi.”

“Đúng vậy ạ.”

(*) Christmas Eve: Đêm vọng Lễ Giáng Sinh, buổi tối trước ngày Lễ Giáng Sinh

May mắn là chuyến đi không bị trùng. Tristan Locke dường như không phải kiểu người thường mặn mà lắm với các dịp lễ giống như Giáng Sinh, tuy nhiên Do Hwa chẳng dám tước đoạt thời gian của anh vào những ngày đó.

Cậu ngước mắt lên, bắt gặp ánh mắt Daniel vẫn đang dừng lại trên khuôn mặt mình.

“Hiện tại ở Luân Đôn, cậu Eden không có người thân nào cả đúng không?”

“À… vâng.”

“Lần này cậu có kế hoạch riêng về Hàn Quốc không?”

“Không ạ.”

“Chắc hơi tiếc nhỉ. Tôi dự định sẽ về thăm gia đình dịp này và sẽ ở lại thư thả một chút, vậy nên có lẽ từ ngày 22 tháng 12 đến ngày 2 tháng 1 không thể tiếp nhận được việc điều trị. Tôi muốn xin phép với Eden trước, mong cậu thông cảm cho tôi nhé.”

Do Hwa tạm thời tính toán ngày tháng trong đầu, xong xuôi gật gù.

“Vâng. Khi nào bác sĩ quay lại thì nhớ nói tôi biết nhé.”

Ngày 23 cậu sẽ trở lại Luân Đôn ngay lập tức, và dù hơi tiếc khi không nhận được trị liệu từ Daniel, song cũng không tệ nếu dành trọn dịp cuối năm để tập trung vào luyện tập. Dù sao Do Hwa cũng không thích mấy bầu không khí rộn ràng của tuần lễ Giáng Sinh. Chỉ cần phòng tập không đóng cửa là may rồi.

Sau khi bắt đầu luyện tập trở lại, ngoài những ngày tập phục hồi chức năng, thời gian trống trải đã được lấp đầy. Cuộc sống thường nhật quen thuộc khiến tâm trạng cậu nhẹ nhõm hơn hẳn. Cậu lấp kín mít thời gian luyện tập, dần thấy tiếc nuối cả giờ ăn ngủ. Chỉ nghĩ đến việc cậu phải tiêu tốn vô số thời gian đi đi lại lại giữa Scotland trong tương lai, Do Hwa thậm chí còn tiếc nuối hơn. Ròng rã ba ngày ở lại dinh thự, không có piano nên việc luyện tập là bất khả khi, và ngay lập tức trở về Luân Đôn dù bằng máy bay, cũng mất thêm hẳn tròn một ngày nữa. Nghĩ đến việc lãng phí thời gian luyện tập sắp tới, Do Hwa đã thấy bức bối trong lòng.

Như đọc được nỗi niềm ấy, Daniel đột nhiên lẩm bẩm.

“Hà tất gì mà đối tác name của cậu Eden ở xa thế chứ.”

“…….”

“Nếu Tristan sống ở Luân Đôn thì việc trị liệu hay luyện tập chắc chắn sẽ thuận tiện hơn nhiều, đúng không? Có lẽ cậu cũng lấy lại phong độ trước đây nhanh hơn.”

Do Hwa chớp mắt, ngước nhìn anh ta. Daniel lúc này để lộ biểu cảm xấu hổ muộn màng.

“Thỉnh thoảng tôi lại thấy tiếc. Nghệ sĩ piano mà tôi yêu thích nhất dạo gần đây chính là cậu Eden đấy.”

“…Chẳng lẽ tôi là nghệ sĩ piano duy nhất mà anh biết sao?”

“Lý nào lại vậy. Ít nhất thì tôi có thể kể tên thêm ba người nữa. Dù tất cả đã qua đời.”

Anh ta bật cười, khiến Do Hwa cũng hạ tách trà xuống và cười theo.

Trước mặt Daniel, một người thân cận với Tristan Locke, liệu cậu có thể thành thật nói hay chia sẻ gì đó hay không. Dù trên danh nghĩa là một bác sĩ, cả khi anh ta tận tình chăm sóc cậu hơn các bệnh nhân khác, vẫn có khả năng những lời cậu nói sẽ được truyền đạt lại cho Tristan.

“Không sao đâu ạ. Chỉ cần tận dụng tốt thời gian ở Luân Đôn để tập trung luyện tập là được mà.”

Nói ra rồi mới thấy, điều đó đúng là sự thật. Cũng không hẳn là có phương pháp nào khác thích hợp hơn.

Nếu Tristan Locke ở Luân Đôn, ngược lại có lẽ Do Hwa khó mà nhận được sự giúp đỡ từ anh ta. Khi Do Hwa còn là sinh viên nhận học bổng quỹ, Tristan giống như một người ở đẳng cấp khác mà mãi mãi cậu không chạm đến được, là một quý tộc, một nhà tài phiệt sống ở nơi cao vời vợi. Dù là cả hai sống cùng thành phố, thế nhưng Tristan không thuộc thế giới Do Hwa đang sống.

Có lẽ vì thế, việc phải luân chuyển liên tục giữa xe và máy bay để gặp anh ta nghiễm nhiên trở thành một điều hợp lý. Là người mà chỉ có thể gặp được bằng cách băng qua cánh đồng hoang dã khô cằn mùa đông, tiến sâu khu rừng âm u vắng vẻ. Đó là hành trình có thể xuất hiện trong cổ tích hay thần thoại, nhưng Tristan Locke là một nhân vật hoàn toàn phù hợp với những câu chuyện kỳ ảo như thế. Do Hwa không tưởng tượng ra hình tượng Tristan sống giữa thành phố một ngày nào đó. Với cậu, dinh thự mang tên thiên đường luôn luôn gắn liền cơ thể Tristan, không thể tách rời hai hình ảnh ấy.

 

* * *

Tiếng chuông điện thoại đánh thức giấc ngủ nửa vời. Nằm trên chiếc giường bất tiện nhăn nhúm, Do Hwa vươn tay mò mẫm rồi kéo điện thoại lại gần.

“…A…”

Cậu chớp đôi mắt cứng đờ. Hiện trên màn hình cái tên Hazel Myers, xem đi xem lại mấy lần vẫn thế. Đây là lần đầu cậu nhận điện thoại của cô ấy ở Luân Đôn.

Không kịp hắng giọng, Do Hwa vội vàng đặt điện thoại lên bên tai.

“Vâng. Cô Hazel?”

- Cậu Eden.

Giọng nói gọn gàng của người quản gia dinh thự vang lên. Cố đứng dậy bước trên chăn, Do Hwa bất thình lình co rúm lại. Không rõ có phải lò sưởi lại tắt hay không mà căn hộ nhỏ tràn ngập không khí lạnh lẽo. Làn hơi thở ra cũng phả trăng trắng.

- Cậu đang ngủ sao?

“Không đâu, sáng tôi dậy rồi ngủ gật một chút.”

Do Hwa co đầu ngón chân, vội vã băng qua gian phòng, bật lò sưởi cũ. Qua tấm rèm cửa, bầu trời hiện ra màu xám ảm đạm. Vào những ngày âm u như thế này, chỉ nhìn sắc trời, khó mà đoán được chính xác thời gian, nhưng nhìn dòng người thưa thớt trên đường, có vẻ mường tượng vẫn là buổi sáng.

“Có chuyện gì vậy ạ?”

Đầu dây bên kia bất chợt im lặng. Không hiểu sao, Do Hwa cảm giác Hazel lúng túng nói điều gì đó không hợp với mình.

- Như cậu từng nói trước đây, tôi có thể nhờ cậu một việc riêng được không ạ?

“Sao ạ?”

Do Hwa chợt nhớ ra cuộc trò chuyện giữa cậu và Hazel ở trong xe. Do Hwa ngồi thụp xuống giường, cậu lên tiếng đáp.

“Vâng, tất nhiên rồi. Cô đã nghĩ ra món đồ mình cần ở Luân Đôn sao?”

- Thay vì nói là món đồ cần thiết… Chẳng là lâu lắm rồi tôi mới liên lạc với em gái mình, và con bé cứ khăng khăng đòi gửi cho tôi một chiếc bánh kem Giáng Sinh tự làm. Nhưng đây là nơi không có địa chỉ cụ thể nên không dễ dàng nhận được, không biết liệu cậu Eden…

Kế hoạch của Jean về việc nhường kỳ nghỉ Giáng Sinh cho Hazel dường như trở thành bọt bong bóng rồi.

“Vâng, nếu gửi cho tôi thì tôi có thể nhận rồi mang đến. Cũng chẳng phải là việc gì khó khăn.”

“Nhưng mà…”

Lúc đó đã gần cuối tuần, và Do Hwa có lịch trình khởi hành đến Scotland sáng thứ hai.

“Liệu cái bánh có bị hỏng không nhỉ?”

- À, vì là bánh kem Giáng Sinh nên không có gì nguy hiểm đâu ạ. Để qua mấy tháng cũng không vấn đề. Tôi nhớ cuối năm dịch vụ chuyển phát thường chậm hơn lúc bình thường, vậy nên tôi cũng không chắc nếu gửi hôm nay thì có kịp cậu Eden nhận không. Sao nhỉ, nếu cậu nhận vào tháng một cũng không sao đâu.

Bánh kem Giáng Sinh mà để qua Giáng Sinh mới nhận thì, ngay cả Do Hwa cũng thấy kì lạ.

“Không biết là… em gái cô sống ở đâu? Ở Luân Đôn ạ?”

- Vâng, lần này tôi cũng mới biết. Nghe nói nó chuyển đến đó hơn nửa năm rồi.

“Vậy thì có lẽ trực tiếp đến nhận sẽ dễ hơn không phải sao? Đúng lúc hôm nay tôi cũng không có gì để làm cả.”

Hay nói đúng hơn chính là may mắn. Càng ngồi thẫn thờ trong nhà, lòng càng nôn nóng, đặt vào tầm mắt luôn là cây đàn piano. Nếu không có lời cảnh báo nghiêm khắc từ Daniel về việc bị cấm phục hồi chức năng và cả luyện tập cho đến hôm nay, chắc hẳn giờ này cậu đang yên vị trong phòng tập rồi.

- A… vậy có phiền cậu quá không?

“Tôi không sao mà. Chỉ có điều từ ngày mai không được ạ, thế nên chắc chắn phải là hôm nay.”

- Vậy tôi sẽ hỏi em gái và báo lại cho cậu sau. Trước tiên thì cậu Eden có thể cho tôi biết địa chỉ của mình được không?

“Vâng.”

Hoàn tất việc đọc địa chỉ và kết thúc cuộc gọi xong, Do Hwa đi đi lại lại giữa căn hộ nhỏ. Điện thoại lần nữa đổ chuông khi cậu vừa mới rửa mặt. Do Hwa đã nhận điện thoại bằng bàn tay ướt.

- Cậu Eden. Cậu có thể đến Bankside được không ạ?

“Vâng, chỗ đó gần mà.”

- Tôi nghe nói là cửa hàng chuyên bán cà phê cạnh bến tàu Bankside ạ. Phiền cậu chọn một thời gian cảm thấy thoải mái sau 2 giờ rưỡi, tôi sẽ chuyển lời cho em gái tôi.

“Vậy thì… xin hãy nói với cô ấy rằng tôi sẽ gặp cô ấy lúc 3 giờ ạ.”

- Vâng, tôi hiểu rồi ạ… Cậu Eden, cảm ơn cậu.

Do Hwa lắc đầu dù biết Hazel sẽ không nhìn thấy. Những giọt nước lạnh còn đọng trên tóc nhỏ xuống hai vai.

“Không có chi đâu.”

- Thật không phải phép chút nào khi nhờ khách của giám đốc… nhưng em gái tôi buồn lắm khi nghe tôi nói không thể gặp nhau vào Giáng Sinh này. Nó cứ nài nỉ tôi nhận chiếc bánh.

“Thật sự là không có gì to tát đâu ạ. Tôi đi nhoáng cái là về ấy mà.”

- Vậy đến thứ hai gặp cậu sau nhé.

Ngắt điện thoại xong, cậu bước khỏi phòng. Tách, tách, âm thanh cót két trong lò sưởi cũ tiếp tục vang lên. Căn hộ nhỏ hẹp dành cho một người vẫn lạnh lẽo không hơi ấm.

Bình luận
Đăng ký mới
Báo Lỗi Truyện!
Mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo đúng sẽ được thưởng 50 coin. Báo sai sẽ bị trừ 50 coin.
Donate Ủng hộ Team
Premium Chapter
hoặc 0 coin
Nếu không có mật khẩu mở chương bạn sẽ bị trừ coin!
Bạn có chắc chắn thực hiện hàng động này!
Đăng nhập
Nếu không đăng nhập được hãy dùng chức năng quên mật khẩu để lấy mật khẩu mới!
Quên mật khẩu
Mật khẩu mới và link xác nhận sẽ được gửi tới địa chỉ email! Mật khẩu mới chỉ có hiệu lực sau khi bạn xác nhận!
Thông báo