Ebony Castle - Chương 7.4

Không có lịch up cụ thể, mỗi lần cập nhật từ 3-5 chương

Phần 1 - Chương 7.4

Đối với Do Hwa, Bankside cũng là một nơi quen thuộc. Cách đó không xa là hội trường hoà nhạc, nơi đặt trụ sở của Dàn nhạc giao hưởng Luân Đôn, cũng chính là nơi cách đây không lâu diễn ra concert của Julian. Khoảng thời gian đầu du học, mỗi khi cảm thấy bức bối, Do Hwa đều đến miền nam sông Thames, bằng không thì đến xem các concert cổ điển, cậu đã từng bước không ngơi không nghỉ dọc bờ sông dài, đến tận gần London Bridge. Bây giờ ngẫm lại, cảm giác ngột ngạt khi ấy gần như là nỗi nhớ nhà. Cậu từng nghĩ mình đã thích nghi tốt với một nơi khác tương đối nhanh chóng, nhưng có vẻ như sâu thẳm đâu đó trong tâm trí cậu không nghĩ như vậy.

Hơn một giờ, Do Hwa đã đến bến cảng Bankside. Sau khi ăn trưa đơn giản tại một cửa hàng sandwich gần đó, Do Hwa dạo dọc bờ sông quen thuộc sau thời gian dài.

Tuyết đã tan bớt, thời tiết vì thế mà ấm áp hơn, chắc bởi lẽ đó mà đường đi dạo tương đối nhiều người. Có người dắt chó đi dạo, cũng có đầy ắp nhân viên văn phòng mặc áo măng tô, tranh thủ thời gian ăn trưa bên ngoài. Ở phía bên trái, ống khói khổng lồ của Tate Modern lướt qua tầm mắt.

Ngay khi bóng lưng của người phụ nữ mặc áo khoác lông đi trước Do Hwa cách đó vài bước bất thình lình rẽ sang bên, cậu vô thức ngẩng đầu dậy. Không chỉ riêng người phụ nữ, thêm nhiều người khác vòng qua quảng trường, hệt như muốn tránh một cái gì đó.

"...A..."

Đám đông đổ dồn về một phía. Trong lúc đột ngột đổi hướng, cậu bị dòng người chen lấn kéo theo, đường di chuyển bị xoắn lại khiến vai Do Hwa va mạnh ai đó. Một người đàn ông da trắng liền ngay lập tức quay lại chửi thề và nhìn cậu bằng ánh mắt cáu kỉnh, chẳng chừa thời gian để cậu xin lỗi.

"Mẹ nó..."

'Thằng khốn châu Á.' Gã ta lầm bầm, phần cuối nhỏ dần không nghe thấy rồi phủi vai. Không nói nên lời, Do Hwa còn đang ngỡ ngàng thì cảnh tượng phía trước đập vào mắt, tất cả mọi người đều dạt sang bên, tránh né gì đó. Đột nhiên, Do Hwa đứng khựng lại như chùn bước.

Đó là một cuộc biểu tình. Cùng với chiếc đai đỏ quấn quanh cổ, ở hàng tuyến đầu là hai người phụ nữ và một người đàn ông, bọn họ ngồi trong không gian vốn dĩ lúc trước là nơi các nghệ sĩ đường phố thường biểu diễn. Giữa mùa đông lạnh giá, họ để mặc khuôn mặt và những cánh tay lộ khỏi áo phông cotton thùng thình mà chẳng mảy may quan tâm thời tiết.

Name = Ngoại tình

Dòng chữ đỏ to nổi bật trên tấm biển trắng. Đương lúc Do Hwa đóng băng tại chỗ, một người đàn ông bỗng tiến đến gần và nghiêng người về phía trước. Ông ta chìa tay đưa một tờ rơi, bàn tay âm ấm thấm đẫm mồ hôi túm tay Do Hwa.

"Chỉ một cái thôi..."

"...Vâng?"

Giật mình vùng tay khỏi người đàn ông, Do Hwa nhận lấy tờ rơi và ngay lập tức lùi về phía sau.

Lẫn trong dòng người, cậu bị đám đông cuốn đi vài mét, lúc này chẳng còn trông thấy người biểu tình nữa. Những người vừa nhận tờ rơi giống với Do Hwa đều tiện tay vứt thùng rác, xong xuôi bỏ đi. Thùng rác đầy tràn với những tờ rơi vo viên nhàu nhĩ, rơi lộn xộn đầy trên đất. Do Hwa loạng choạng vài bước rồi ngồi thụp xuống băng ghế. Cậu cố gắng bình tĩnh lại, lồng ngực đập rộn nhìn xuống tờ giấy bóng loáng trên tay.

'Anh quốc đã quên mất sự thiêng liêng của chế độ hôn nhân sao?'

'Ngừng sửa đổi đạo luật name'

Khác với tiêu đề nặng tính cảm xúc, nội dung còn lại của bài viết giống như thuộc về một tác giả khác, vô cùng dài dòng, sặc mùi chính trị. Toà án ly hôn gần đây đã công nhận 'biểu hiện name của người khác không phải bạn đời' là một lý do ly hôn hợp pháp. 'Sau khi biểu hiện name, việc quan hệ tình dục với đối tác name không chỉ là để duy trì cuộc sống mà còn đe doạ cả việc sinh tồn, phán quyết này cho rằng đó là lý do chính đáng để ly hôn và không liên quan mật thiết đến việc ngoại tình, coi name là một mắt xích cơ sở, là một hiện trạng ngoài vòng pháp luật, làm suy đồi giá trị truyền thống của lời thề hôn nhân...'

Do Hwa không đọc tiếp nữa, cậu gập tờ rơi và nhét vào túi áo khoác. Cảm giác ngột ngạt không thể giải thích đột ngột dâng lên, như thể cùng lúc bức căng hai phổi.

Dòng nước bùn nâu của con sông Thames cuộn chảy đục ngầu. Trang phục của những người đi bộ qua cầu Milennium mang gam màu lạnh, xám xịt u ám giống như mùa đông. Tiếp tục bước rồi nhìn xuống, Do Hwa trông thấy nhựa đường nứt nẻ, bã kẹo gum khô và đầu thuốc lá. Con đường này vốn bẩn thỉu, đìu hiu hoang vắng như thế này sao.

Cậu đến Luân Đôn năm hai mươi tuổi, ấy vậy mà đã bảy năm trôi qua. Kể từ khi cậu trưởng thành, đây là thành phố gắn bó lâu nhất. Cậu từng nghĩ rằng đối với nơi này, bản thân không còn là người lạ nữa, vậy mà hôm nay, mọi thứ đôi mắt của cậu thu lấy đều rùng mình và lạ lẫm. Các cửa hàng nhượng quyền phủ quanh vô số toà nhà cổ kính giống như vỏ bọc, và cả cảnh vật bên kia sông Thames, qua lớp sương mù mờ mờ ảo ảo cũng kì lạ quá.

Không, chẳng biết chừng điều khiến Do Hwa cảm thấy lạc lõng chính là bản thân giữa thành phố này. Sau suốt vài năm chỉ nằm co rúm trong căn hộ nhỏ, khi bước ra đường, những khuôn mặt xa lạ không tên tuổi, không quen không biết ở khắp mọi nơi. Họ khoác lên mình lòng tham riêng biệt với từng hoàn cảnh, cả sự ác ý, định kiến, thờ ơ. Như một làn da yếu ớt bị mặt giấy nhám tổn thương cào xước, tâm trí cùng với miễn dịch ngày càng yếu đi đã bị cào cấu đến mức đỏ bừng.

Đột nhiên, một thứ cảm giác thôi thúc mãnh liệt nghẹn ứ trong lòng, cậu muốn chạy đến bất cứ nơi đâu. Một nỗi nhớ nhà, không hình, không dáng khiến cậu nghẹt thở, chỉ muốn quay lưng thành phố trước mắt rồi chạy trốn khỏi nơi đây. Nhưng trớ trêu thay, phong cảnh Hàn Quốc trông như thế nào, quả thực hiện tại cậu chẳng nhớ nữa.

 

* * *

Trong chiếc xe cũ kĩ của Peter, người đang đưa cậu từ sân bay Inverness trở về làng, Do Hwa nhận được cuộc gọi từ Jean.

- Eden! Cậu đang đến phải không?

Giọng nói oang oang từ người bếp trưởng nghe rất vui sướng. Không rõ anh ta có ở ngoài không, tiếng gió mạnh mẽ rít mạnh qua loa một cách dồn dập.

- ...đến?

"Sao ạ?"

- Khi nào cậu đến nơi ấy!

"Đến làng chắc khoảng... ba mươi phút nữa."

- A, tốt quá rồi! Đến đúng lúc luôn.

Rầm rầm, nghe tiếng gì đó như cây gãy rạp. Jean hét lớn vào ống nghe, như thể muốn thắng luôn cả tiếng gió.

- Có vẻ như tôi chọn sai ngày rồi, nhưng lâu lắm rồi mới được nấu ăn trên lửa trần đấy! Eden đến nơi thì chắc bữa tối cũng vừa kịp xong. Hazel sẽ xuống làng đón cậu nhé.

"Vâng, cảm ơn anh."

- Vậy lát nữa gặp cậu sau!

Do Hwa hạ điện thoại xuống khỏi tai. Một cơn gió mạnh tạt ngang ống nghe làm rung chuyển cả chiếc xe, như thể nó sẽ cuốn trôi chiếc xe theo cùng một lượt. Không giống Luân Đôn tương đối quang đãng, bởi gió mùa đông hanh hao khô khốc, Scotland hoang vắng như bị xé rách trong thời gian dài. Bên kia cửa kính cạnh con đường hẹp, cánh đồng trơ trọi trải dài xa xăm, mênh mông tít tắp không có điểm dừng.

Khi cậu đến làng, Hazel đã ngồi chờ sẵn trong chiếc xe tải cũ kĩ của Jean. Dù chỉ là quãng đường ngắn từ xe của Peter sang xe tải, gió đông dữ dội đã khiến đầu tóc cậu rối tù mù. Hazel cúi chào Do Hwa một cách đơn giản, xong xuôi giữ vô lăng và lái xe, dường như cô rất tập trung bởi không muốn chiếc xe tải bị lắc lư trước gió lớn.

Đi qua cánh cổng tiến vào khu rừng, cảm giác bỗng chốc yên ắng hơn hẳn, hiển nhiên là cây có thể chắn gió.

"Bão đang kéo đến thì phải."

Hazel mở lời. Đang dõi mắt qua cửa sổ, Do Hwa lập tức liền quay đầu lại.

"Thời tiết thế này có thể dùng bữa ngoài trời không ạ?"

"Không được đâu. Dù có nấu nướng bên ngoài thì vẫn phải ăn ở trong nhà thôi. Bởi không có gió thì ngoài trời vẫn lạnh mà."

Đúng như lời Hazel nói, ngay khi đến nơi, Jean đã mang theo một chiếc khay lớn từ cổng vườn và bước vào. Trông thấy Do Hwa, anh ta gật đầu mạnh mẽ để chào, hệt như chào đón một người mới gặp vào ngày hôm qua.

"Chuyến đi ổn thoả chứ? Chắc cậu đói lắm rồi có phải không?"

Mũi và hai tai của Jean đỏ bừng, gió lạnh bám rít chiếc áo khoác dày anh ta đang mặc. Có vẻ anh ta nấu nướng ngoài trời suốt một lúc lâu rồi mới quay vào.

"Mọi thứ xong xuôi cả rồi, chúng ta lên phòng ăn thôi. À, cậu có tò mò bếp ngoài trời không? Cho cậu xem nhé?"

"...Vâng, tôi muốn xem ạ."

"Vậy đứng đây chờ tôi chút, tôi mang cái này lên trước rồi quay lại ngay. Ngài Locke và Scott đang ở trong phòng ăn rồi."

"........"

Nghe cái tên của Tristan, Do Hwa cảm giác như có gì đó trong khoang bụng rơi tõm xuống.

Ngay cả khi cậu trở lại Luân Đôn, khắp người cậu vẫn ê ẩm suốt vài ngày liền. Trong cái rét lạnh giữa mùa đông ẩm ướt, căn hộ chật hẹp của cậu không có Tristan, quả thật may mắn hơn bao giờ hết. Mấy ngày gần đây, vì bận luyện tập nên cậu chẳng có thời gian để nghĩ đến anh, nhưng chỉ cần nghĩ đến việc sắp phải đối mặt với anh thêm một lần nữa, bao nhiêu cảm xúc bất chợt ùa về, sợ hãi có, xấu hổ có, như một con sóng khuấy động bên trong.

"Nào, đi thôi."

Jean xuống cầu thang và thúc giục đầy mạnh mẽ. Anh dẫn Do Hwa ra vườn, chỉ cho cậu xem một đống lửa lớn được đặt trên đất bên cạnh khu vườn. Trên ngọn lửa trại lắp đặt lò nướng được làm bằng sắt, trông giống với loại thường dùng cắm trại chỉ thấy trong phim. Mới đến gần thôi, hơi nóng hầm hập đã táp vào mặt. Bên trên ngọn lửa bốc cao, một con gà quay xiên vào cái que dài đang quay đều.

"Nhìn này, nếu xoay cái này thì con gà sẽ quay tròn."

"...Ồ."

"Nướng trên lửa như thế này, chỉ cần rắc muối và thảo mộc thôi cũng đủ làm vị rất đậm đà rồi. Ở đây, ngay cả những chỗ lửa không chạm đến cũng có nhiệt độ hơn 300 đấy."

Jean nâng cái que dài xiên con gà. Mỡ từ lớp da con gà bóng loáng nhỏ giọt lèo xèo rơi xuống ngọn lửa.

"Chín hết rồi."

Anh ta đeo găng tay dày, dứt khoát gỡ con gà ra khỏi xiên và đặt nó lên trên dĩa. Do Hwa cầm chiếc khay nhỏ anh ta giao phó và cùng anh ta trở vào trong nhà. Phản chiếu lên chiếc gương lớn lắp ở sảnh chính, hai má cậu cũng đỏ ửng vì lạnh.

"Chà, xin lỗi để mọi người chờ lâu rồi."

Tay bận giữ khay, Jean dùng bên vai đẩy cửa phòng ăn hé mở một nửa.

"Eden, cậu ngồi ở bên kia nhé... Eden?"

Do Hwa đứng lặng bên kia ngưỡng cửa. Góc nghiêng khuôn mặt của Tristan lọt vào mắt, anh đang yên vị trên chiếc bàn dài. Ngọn lửa bập bùng từ lò sưởi tường bên trong phòng ăn nhuộm gò má trắng thành màu bí đỏ hồng hào ấm áp.

Khi nghe tiếng động, đang nói chuyện với thư ký, Tristan bất chợt quay đầu sang bên. Sống mũi cao thẳng, ánh lửa phản chiếu hàng lông mi dài. Tất cả mọi thứ đồng loạt bừng sáng, như trong khoảnh khắc, thời gian ngừng trôi. Anh phát hiện ra Do Hwa, đuôi mắt chầm chậm vẽ lên nét cười.

".........."

Không phải nụ cười xã giao, không phải biểu cảm dành cho vị khách không mời mà đến. Trong con ngươi sâu thẳm từ phía đối diện là một hơi ấm điềm tĩnh lan toả, che khuất bóng tối mà người nào khác không thể chiêm ngưỡng.

Không rõ từ lúc nào, Do Hwa suýt vô thức lùi một bước. Bụng cậu thắt lại như bị siết chặt, không thể nhìn thẳng vào mắt Tristan.

"Eden?"

Bộp bộp, Jean vỗ nhẹ lên vai cậu.

"Cẩn thận kẻo cậu làm rơi khay đấy."

"...A."

Do Hwa nhanh chóng đỡ lấy cái khay đang hơi nghiêng ngả hướng về phía trước. Trong suốt quá trình đến gần bàn ăn, cậu có cảm giác ánh mắt ai đó dừng trên cái trán cúi thấp của mình, dán chặt như thể xuyên sâu tâm trí.

Do Hwa đặt khay xuống bàn, thư ký đang theo dõi lên tiếng nói.

"Bây giờ cậu sử dụng tay hoàn hảo rồi đấy."

Đúng như lời anh ta nói, các ngón tay của Do Hwa đang đỡ ổn định cả hai bên khay. Cậu trả lời muộn một nhịp.

"Cảm ơn anh."

Có vẻ chỉ cần ngẩng mắt chút thôi sẽ chạm ánh mắt với Tristan Locke. Có bốn chỗ ngồi sắp xếp trên bàn, bao gồm cả chỗ của Jean. Khác với thường ngày, Do Hwa đánh vòng quanh bàn, đặt mông ngồi xuống vị trí xa nhất so với Tristan.

Vượt qua đỉnh đầu đang cúi thấp của Do Hwa, vốn đang gián đoạn trước đó, cuộc trò chuyện giữa Tristan Locke và thư ký lại tiếp tục. Dự đoán quý 4, kết quả... Do Hwa không hiểu nội dung đang được đề cập, chỉ nghe giọng trầm và êm ái của Tristan.

Với khuôn mặt lấm lem, Jean phục vụ Tristan trước, sau đó chuyển cho Do Hwa ít gà, ngô nướng và chút rau củ.

"Nếu có Hazel ăn cùng nữa thì tốt quá, mới đó mà cô ấy dùng bữa rồi... Cậu thấy sao? Ngon đúng chứ?"

Jean hỏi trong lúc quan sát cậu ăn. Do Hwa nuốt chỗ vừa nhai và đáp.

"Vâng. Ngon lắm ạ."

"Gần đây, tôi thường tranh thủ làm việc này trước khi thời tiết trở lạnh hơn. Dù hơi vất vả nhưng dùng lửa lớn thì các nguyên liệu sẽ giữ nguyên vị thuần tuý. Đời nào làm được việc này giữa Luân Đôn chứ, chỉ ở những chỗ như thế này mới có thể thôi. Đây cũng là một trong những lý do mà tôi đồng ý làm việc trong dinh thự này ngay từ đầu đấy."

Trong lúc anh ta huyên thuyên nói chuyện, cuộc đối thoại giữa Tristan và thư ký dường như đã kết thúc. Nhất thời, một sự im lặng bao trùm không gian. Chỉ còn âm thanh dao nĩa di chuyển và tiếng củi lửa đang cháy lách tách.

Gò má bên phải chợt thấy ran rát. Cùng với cảm giác ánh mắt Tristan đang chòng chọc dõi theo mình, Do Hwa không dám quay mắt sang bên.

Thức ăn đang nhai trong miệng là một trong những món ngon nhất từng nếm qua, nhưng cậu không hoàn toàn tập trung được. Bớt ra một ít nước xốt, Do Hwa ngẩng đầu, lướt qua cuối tầm nhìn là hình ảnh Tristan dùng tay giữ thân ly rượu vang mỏng. Bàn tay thanh tao trắng muốt, những đầu móng tay phủ lớp hồng nhạt.

"........"

Do Hwa nâng ly nước uống một ngụm. Jean khá thích thú quan sát Do Hwa đang dùng dao nĩa ăn uống đúng cách.

"Eden, hình như cậu ăn được nhiều hơn trước thì phải?"

Jean hỏi khi thấy chiếc đĩa gần như trống trơn.

"Có tăng cân chút nào không? Lúc trước mặt cậu hóp lắm. Bây giờ trông có sinh khí hơn hẳn."

"...Thật vậy ạ? Ở nhà tôi không có cân nên không rõ nữa."

"Ở Luân Đôn cậu thường ăn gì? Cậu nói là sống một mình phải không?"

"Vâng."

"Lẽ nào, đừng nói cậu lại ăn những thứ như mì ly?"

Do Hwa bất chợt bối rối, để trì hoãn câu trả lời, cậu nhai chậm rãi những hạt ngô ngọt trong miệng rồi mới nuốt xuống. Thời gian gần đây, vì cậu thường xuyên đói bụng nên chế độ ăn cải thiện hơn nhiều, nhưng dù tốt lắm cũng chỉ là những món như sandwich cửa hàng nhượng quyền, bằng không thì hâm nóng súp trữ trong tủ lạnh. Đôi lúc cũng phải ăn tạm mì Migoreng mà Jean cực ghét. Tiền vé máy bay để đến Scotland hai ba lần mỗi tháng vô cùng đắt đỏ, số dư tài khoản ngày càng chạm đáy, khiến cậu chẳng còn cách nào khác hơn.

Nếu phải tự mình chi trả toàn bộ viện phí cho Daniel, có lẽ Do Hwa phá sản lâu rồi. Khoản tiền phải trả sau này cho Tristan Locke ngày càng tăng lên, ngày càng nặng trĩu trên hai vai cậu.

"Eden! Như vậy là không được đâu. Phải ăn uống tử tế chứ."

Jean trách móc kiểu không mấy hài lòng.

"Hiện tại tay cậu cũng hồi phục khá nhiều rồi, chẳng phải nấu cơm ở nhà để ăn sẽ tốt hơn sao? Đồ ăn mua ngoài cũng giới hạn thôi. Để tôi dạy cậu vài công thức đơn giản trong thời gian ở đây nhé?"

"À dạ..."

Đôi mắt Jean sáng lấp lánh, Do Hwa lí nhí càng về cuối câu. Không hiểu sao, những công thức đơn giản đó, đối với Do Hwa cũng trở phức tạp đến mức khác thường.

Đúng lúc ấy, từ đầu bàn vang lên giọng nói dịu dàng, cắt ngang cuộc trò chuyện giữa bọn họ.

"Pianist thì không được dùng dao đâu."

Do Hwa vô tình ngẩng đầu lên, cậu chạm mắt Tristan Locke.

"........"

Vừa kết thúc bữa ăn xong, anh ta chống cằm, điềm tĩnh lắng nghe hai người nói chuyện. Khuôn mặt trắng trẻo và thiếu sinh khí nhìn thẳng Do Hwa. Đôi mắt rủ xuống, cái nhìn cháy bỏng, không hề che giấu ham muốn khao khát giấu sau con ngươi.

Trong phòng ăn cổ kính, nơi mọi người đang tụ tập dùng bữa, không khí bỗng nhiên xa xôi mờ ảo. Cùng với suy nghĩ giống như Tristan sẽ ngay lập tức kéo cậu lên trên bàn ăn, miệng Do Hwa chợt khô khốc. Cổ tay đau nhói như bị cánh tay rắn chắc gông lấy. Quả tim đập nhanh, khoang bụng vặn xoắn do cơn căng thẳng.

"Eden."

Người đàn ông ấy bỗng gọi Do Hwa, không màng thư ký và vị đầu bếp ngồi hai bên mình. Giọng nói trầm thấp bao phủ xung quanh.

"Trong mười ngày qua, cậu ở Luân Đôn ổn chứ?"

"...Vâng."

Không gian căn phòng có vẻ hơi nóng. Chẳng rõ có phải do đang dùng món được nấu trên lửa nóng ngoài trời không. Do Hwa dùng ngón tay đầy mồ hôi khẽ kéo nhẹ chiếc khăn ăn.

"Vậy à. May thật nhỉ."

Đôi mắt lạnh lẽo của Tristan Locke mơ hồ uốn cong.

"Cậu ăn no chưa?"

"...Rồi ạ."

"Từ giờ tốt hơn cậu nên ăn nhiều một chút."

Bàn tay thư ký đang cầm chiếc nĩa ngồi bên cạnh run lập cập. Do Hwa mím chặt đôi môi nóng ran hầm hập. Trong đầu như thể vừa có ai đó mới khuấy động lên, đến mức không nghĩ nổi câu trả lời.

Tristan lặng lẽ nhìn Do Hwa, đẩy ghế ra sau để đứng dậy. Thư ký bên cạnh cũng ngay lập tức dừng bữa ăn và đứng lên.

"Vậy đêm nay gặp cậu nhé."

Tristan vừa quay đầu sang, vừa buông lời hờ hững. Củi trong lò sưởi bất chợt đổ sụp, ngọn lửa rực rỡ bốc lên ống khói. Ánh sáng hắt lên khuôn mặt trắng trẻo, giống ánh hoàng hôn nhuộm đỏ góc trời cánh đồng hoang vắng.

Bình luận
Đăng ký mới
Báo Lỗi Truyện!
Mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo đúng sẽ được thưởng 50 coin. Báo sai sẽ bị trừ 50 coin.
Donate Ủng hộ Team
Premium Chapter
hoặc 0 coin
Nếu không có mật khẩu mở chương bạn sẽ bị trừ coin!
Bạn có chắc chắn thực hiện hàng động này!
Đăng nhập
Nếu không đăng nhập được hãy dùng chức năng quên mật khẩu để lấy mật khẩu mới!
Quên mật khẩu
Mật khẩu mới và link xác nhận sẽ được gửi tới địa chỉ email! Mật khẩu mới chỉ có hiệu lực sau khi bạn xác nhận!
Thông báo