Không có lịch up cụ thể, mỗi lần cập nhật từ 3-5 chương
Phần 1 - Chương 7.5
Lưu ý: Chương H này giữ nguyên danh xưng cho Do Hwa, viết ngôi thứ ba và hướng theo góc nhìn của Do Hwa nhiều hơn
- - - - - - - - - -
Khí thế bữa tối dường như lập tức kéo cổ chân cậu, không biết chừng đó cũng chỉ là sự thay đổi tạm thời. Trước chín giờ một chút, Do Hwa lên tầng ba, người đàn ông lúc này tựa đầu giường, thong thả đọc sách ngước mắt nhìn cậu. Anh bình thản nói.
"Cậu đến sớm nhỉ."
Khuôn mặt điềm tĩnh. Đóng cuốn sách đang đọc dở, Tristan ung dung đi vào phòng tắm, để lại Do Hwa một mình đơn độc trong phòng ngủ của bản thân. Có tiếng nước chảy vang lên khe khẽ.
Do Hwa thoáng liên tưởng đến cơ thể rắn chắc của người đàn ông với những giọt nước còn đọng trên đó, liền ngay lập tức rũ bỏ suy nghĩ và tiến đến gần lò sưởi, đặt mông ngồi lên chiếc ghế phía trước. Trên ngọn lửa xanh đang cháy bập bùng, cậu đẩy vào cành cây nhỏ, chăm chú nhìn ngọn lửa bén cành cây như thể đang liếm.
Theo lời của Daniel, cảm giác tê liệt trên tay đã được gỡ bỏ. Trong tương lai, việc còn lại là phục hồi cơ bắp yếu ớt thông qua vật lý trị liệu, và phục hồi chủ yếu các chuyển động cần thiết để chơi piano. Và sau đó nữa... Từ từ gập tay, Do Hwa nắm tay cầm ghế rồi lại buông ra. Cảm nhận chuyển động rõ ràng chậm chạp, tựa như đang mang lớp găng tay mỏng. Dù có tập trung chú ý đến mức nào, cậu cũng chẳng cảm nhận được bất gì cảm giác tinh tế hay sắc sảo nào nơi đầu ngón tay.
Cành cây trong lửa rủ xuống, héo úa như bấc đèn cầy cháy hết. Kể cả khi chớp mắt, dư ảnh ánh xanh từ củi lửa cháy vẫn còn đọng lại trong mí mắt cậu.
"........."
Thời điểm còn học đại học, người khác thường nói về cậu như một sinh viên rất đáng tin cậy so với những người chuyên ngành âm nhạc. Mỗi khi bước lên sân khấu, Do Hwa thuộc dạng không bị cảm xúc chi phối tâm hay thể trạng. Không giống một vài đồng nghiệp mắc chứng trầm cảm đột ngột, đôi lúc kéo dài xuyên suốt vài ngày, hoặc thậm chí bị nôn mửa như thể cảm xúc bùng nổ thái quá.
Giờ đây, căn bệnh trầm cảm cùng cơn hoảng loạn kéo đến cùng lúc bủa vây Do Hwa, khiến cậu suy sụp hết sức lạ lẫm. Cảm giác căng thẳng kéo căng khoang bụng, bên dưới hạ vị nặng như đeo chì.
Tiếng nước ngưng chảy. Do Hwa thậm chí không quay lại nhìn khi nghe tiếng cửa phòng tắm mở ra.
Được tạo ra bởi ánh đèn cạnh giường kết hợp lò sưởi, chiếc bóng hắt lên trần nhà khe khẽ rung rinh. Từ phía sau lưng, bóng người lúc này đã áp sát cậu. Bàn tay nhẹ nhàng của người ấy đặt lên vai.
Những ngón tay dài và còn hơi ướt. Trước luồng sức mạnh như thể vừa ra cảnh báo nhẹ nhàng, Do Hwa khẽ từ từ quay đầu lại.
Nhìn xuống Do Hwa là người đàn ông đang mặc áo choàng. Dưới mái tóc ẩm là đôi mắt sâu, mị lực rõ nét.
"Cậu ngồi đó vì lạnh à?"
Do Hwa lắc đầu. Cậu muộn màng định đứng dậy, bất ngờ bị người đàn ông ấn nhẹ bàn tay đặt trên vai mình, ngụ ý bảo cậu hãy ngồi im đó. Tiếp tới, anh ta thong thả cúi xuống.
Do Hwa yên lặng, quan sát anh ta nhặt vài thanh củi cho vào lò sưởi. Anh dùng đầu que cởi lửa khéo léo điều chỉnh những khúc củi mới, ngọn lửa dần tắt như bị đè nén bởi khúc củi nặng chẳng mấy chốc mà bùng lên. Ngọn lửa nuốt số củi chất hai bên, bốc cháy ngùn ngụt.
"Tham lam thật."
Giống với Do Hwa, người đàn ông quan sát đống lửa như xem phong cảnh rồi điềm đạm lên tiếng nói.
"Vì muốn tiết kiệm, phải ăn liên tục một thứ gì đó có thể mua được."
"........."
"Một ngọn lửa nhỏ, duy trì vừa đủ sẽ cháy rất lâu, nhưng đó là thứ tầm vóc không khiến người ta cảm thấy hài lòng. Không phải ngay bây giờ, ngay lập tức thì không được."
Đúng như lời anh ta nói, ngọn lửa trong lò đang cháy rực rỡ và cao hơn nhiều so với ban nãy. Ánh vàng rung rinh phủ đầy hơi ấm lên góc nghiêng khuôn mặt anh. Sâu trong con ngươi lạnh lẽo phản chiếu ngọn lửa nhỏ bé cháy sáng.
Nhìn xuống Do Hwa đang ngồi trên ghế, anh ta không nói năng gì mà vươn tay ra, vuốt nhẹ phần vai của chiếc áo choàng. Như đang lao vào những con dốc thẳng cổ áo chữ V, bàn tay miết lên, ôm lấy chiếc cổ mảnh khảnh của Yeon Do Hwa.
Do Hwa ngồi yên nín thở trong lúc anh ta khẽ siết cổ mình. Gặp lòng bàn tay người ấy, mạch đập bất ngờ nhảy vọt lên cao. Bàn tay chầm chậm thả lỏng cùng đôi con ngươi nhuộm màu xám sẫm.
Sử dụng ngón cái, anh ta nhẹ nhàng vuốt cổ Do Hwa rồi từ từ áp đầu xuống. Trên cơ thể anh thoang thoảng mùi hương dầu gội cao cấp.
"...Ức."
Vai cậu hơi rụt lại nhưng, một cách nhẹ nhàng, đôi môi người ấy chạm đúng vào nơi ngón tay đang dừng trên cột cổ cậu. Do Hwa lặng lẽ nuốt xuống hơi thở. Lớp da trên cổ bỗng chốc tê tê. Tóc người đàn ông còn ẩm chưa khô, cọ vào cằm cậu khiến nó ngưa ngứa.
Buông bàn tay xuống, Tristan lần mò thắt lưng Do Hwa, anh vừa cởi dây vừa hôn khắp nơi cần cổ mới siết. Anh đặt răng mình dưới mạch đập mạnh, bờ môi nóng bỏng liên tục chà xát như muốn dỗ dành. Đứng trước sức nóng ẩn sâu khoang bụng lấy đà trồi lên, Do Hwa trong vô thức nhắm tịt mắt. Gỡ bỏ nút thắt, tay người đàn ông xộc thẳng bên trong lớp áo choàng mỏng.
"Đồ lót... sao nhất định phải mặc vậy?"
Anh ta ấn môi lên hõm cổ cậu, tiếp tới gỡ ra rồi trầm giọng nói.
"Áo choàng che mất nên tôi không thấy."
"...Quần lót làm sao mà không, mặc được ạ."
Hơi thở hổn hển xen lẫn lời nói pha trộn vào nhau. Anh ấy chuyển môi xuống ngực Do Hwa, bên dưới chóp mũi nở một nụ cười.
"Tôi đâu có mặc."
Bàn tay mạnh mẽ nắm tay Do Hwa luồn vào áo choàng. Cơ đùi rắn chắc cùng khối thịt to chạm đầu ngón tay khiến cậu giật nảy. Cố rút bàn tay ra khỏi nơi đó, song cậu bất thành, trái lại ngón tay và mu bàn tay đồng thời cọ xát cột thịt to lớn, bắt đầu dồn sức vào thứ hung khí rủ xuống chưa cương.
"Ưm."
Bằng giọng trầm thấp, anh khẽ rên rỉ như thở hắt ra. Chóp mũi ma sát khuôn ngực Do Hwa đang run rẩy như cộng hưởng.
Anh miết đầu mũi vào làn da mềm mại trên xương sườn, xong xuôi liền đẩy cổ mình ra khỏi nơi đó.
"........."
Đôi mắt chăm chăm nhìn xuống khuôn ngực phẳng của Do Hwa, anh ta thở dài. Lòng bàn tay to xoa xoa khuôn ngực không chứa thành ý, đầu núm vú nhỏ bị ngón tay anh liên tục chà xát, bất ngờ véo mạnh.
"Hư ức..."
Do Hwa thất bại trong việc rút tay khỏi giữa hai chân người đàn ông khi anh dùng sức gập đôi người cậu. Lần nữa, bàn tay Tristan nắm chặt cổ tay Do Hwa, ra lệnh cho nó về chỗ ban đầu. Không còn cách nào khác, Do Hwa bất lực chao đảo, ngón tay yếu ớt nắm chặt gốc cột, bắt đầu chà xát.
"Vuốt nó đi."
Giọng nói bỗng chốc mãnh liệt đến từng chi tiết. Không thốt lên được bất kì lời nào, ngón tay Do Hwa vụng về bỡn cợt giữa chân người ấy. Đương khi đó, sau vài lần véo ngực cậu, người đàn ông nghiến chặt răng mình vào chiếc núm nhỏ.
"Hức!"
Để thoát khỏi cơn đau nhói, cậu giật mình đẩy anh ra. Tristan nhẹ nhàng duỗi tay, xoa xoa chỗ sưng giờ đã ướt đẫm. Cảm nhận một sự khuấy động lạ lùng bên trong khoang bụng, Do Hwa nghiến lấy thịt trong môi mình.
"...Đến giường thôi ạ."
Hơi thở hổn hển dồn dập bật ra. Trên tấm đệm trơn trượt của chiếc ghế như đồ cổ, hai mông Do Hwa cứ thế chảy xuống. Tay cầm ghế mỏng có khắc hoa văn cũng trông có vẻ chẳng chắc cho lắm.
Túm lấy eo của Do Hwa, như thể cảnh tượng trước mắt trông rất thú vị, người đàn ông cười.
"Một mình cậu à? Tôi sẽ ở đây."
"Bên cạnh lửa nguy hiểm lắm... A!"
Chỉ trong tích tắc, anh ta nhấc nguyên chiếc ghế Do Hwa đang ngồi và đặt nó theo chiều hướng ngược lại. Đó là vị trí an toàn, quay lưng với đống lửa cháy phừng phực phía sau.
"Bây giờ thì được rồi chứ?"
"...Nhưng mà."
Ánh đèn chiếu lên khuôn mặt như đứa trẻ con của anh ta thật đáng ghét. Do Hwa hít một hơi vào rồi lại thở ra.
"Thật là kỳ lạ nếu nằm trên giường và làm điều này. Cũng không phải điều thông thường..."
Trong một khoảnh khắc, cậu nghĩ đã thấy hàng lông mày thẳng của người đàn ông bỗng chốc nâng lên, và một nụ cười đã dán chặt vào đôi mắt anh ấy.
"Cùng lắm thì quan hệ tình dục trên ghế giống biến thái thôi."
"........."
"Có vẻ là cậu Eden vẫn chưa trông thấy một kẻ biến thái thật sự."
Anh ta cúi thấp người xuống. Thân thể rắn chắc của người đàn ông chẳng mấy chốc áp sát hơn.
"Đêm nay... Chắc phải cho cậu gặp rồi."
"A-."
Anh kéo cơ thể Do Hwa rồi nhấc cậu lên một cách đơn giản. Toàn bộ quá trình người cậu quay một vòng trên không trung, bàn tay rắn chắc đỡ phía sau lưng cậu rất ổn định.
"Bám lưng ghế đi."
Do Hwa dang cánh tay ra như sắp rơi rụng, ôm lấy lưng ghế. Hai bên đầu gối tiếp xúc phần đệm. Chính diện tầm mắt, ngọn lửa đỏ rực bén củi cháy sáng như ngọn pháo hoa.
Từ phía sau, anh ta xắn áo choàng của Do Hwa lên đến tận lưng như một chiếc váy.
"........"
Do Hwa biết cái cảm giác như thể Tristan đang sắp vồ vào mông cậu ăn thịt. Ánh nhìn nóng bỏng như thiêu đốt gò má cậu xuyên suốt bữa ăn. Nhận thức rõ ràng thì cơ thể càng lảo đảo, truyền tới cảm giác bởi sự căng thẳng mà khoảng cách giữa hai mông đột nhiên thắt chặt. Khi cơ thể dần chúi về phía trước, cánh tay rắn chắc luồn xuống thắt lưng, nâng mông cậu lên thêm một lần nữa.
"Thời gian qua cậu tăng cân một chút nhỉ. Mông tròn hơn rồi."
"...A!"
Cảm giác hơi thở đột nhiên đến gần. Anh ta bất ngờ cúi đầu mình xuống và cắn vào một bên mông Do Hwa. Cậu chẳng mảy may đoán trước cơn đau, Do Hwa cong người ôm chặt lưng ghế.
"Ư..."
Mông trái đau buốt như thể phần thịt sắp lìa khỏi người. Cậu quay cánh tay và thử sờ vào, ngoài những dấu răng mà người đàn ông ác độc để lại, may là có vẻ cậu không bị thương.
"Ngài Locke..."
Cậu biết có gọi cũng vô tác dụng. Đúng như dự đoán, anh ta vuốt ve làn da ran rát và lại cắn mạnh vào mông bên phải cùng đôi mắt cười. Cậu đau đến mức không rõ có để lại vết bầm không.
"Ức..."
"Ngồi yên nào."
Rìa giọng nói nghe thô ráp. Dương vật to dài, dày dặn như rắn của người đàn ông chẳng mấy chốc kề gần bụng.
"Khoảng cách này... Nếu không phải là muốn cắn."
"Hức..."
Tay anh túm chặt như xoa bóp mông cậu và mở ra. Giữa không gian lạnh lẽo, khoảng cách những thành nếp nhăn ướt đẫm mồ hôi bị anh vạch trần. Do Hwa lắc đầu dữ dội trong lúc hai tay vẫn ôm lưng ghế. Dồn hết sức lực vào gò mông đang căng thẳng.
Anh ta liếc nhìn khuôn mặt Do Hwa, túm chặt hai mông rồi bóp thật mạnh. Cơ thể hai người dính sát vào nhau. Nâng mông cậu lên như thể bợ đỡ, anh ta chà xát dương vật sưng phồng giữa hai khe mông chưa được nới lỏng. Cây cột hung tợn lướt ngang cửa sau một cách bất ngờ.
"...Hư hức."
"Đừng lo."
Bờ môi anh ta ma sát gáy cậu. Khuôn ngực săn chắc bám chặt sau lưng. Mỗi khi người đàn ông nói, độ rung lập tức truyền sang cơ thể họ đang gắn liền.
"Cậu phải đón nhận cái đó của tôi suốt ba ngày mà. Làm gì có chuyện tôi đã xé nát chỗ này ra chứ?"
"...Ư, ức..."
Đầu ngón tay cứng chạm vào cửa sau và liên tục đào sâu vào, chôn sâu vào mông đến mức mu bàn tay bị đè nén, bắt đầu dò dẫm, lần mò chậm rãi như đang thuần hoá bên trong cứng cỏi. Do Hwa run rẩy, nhắm nghiền hai mắt, ép má vào lớp khảm gỗ tinh xảo trên ghế.
* * *
"Hư, ư, a!"
Cột trụ vừa rút liền ngay lập tức cào mạnh bên trong một cách thô bạo. Chuyển động dữ dội đến mức đầu gối quỳ rạp xuống ghế tê ran đau đớn. Chất lỏng tích tụ ở nơi sâu thẳm mỗi khi anh ta chèn ép tận cùng, phát ra âm thanh lép nha lép nhép.
Khác với lần đầu khá thư thả và chậm rãi, lần làm thứ hai chẳng khác gì như thú vật. Hậu huyệt phía sau nếu không nới trước, có lẽ chắc chắn đã rách toang rồi. Người đàn ông kia chẳng nói năng gì, liên tục rút cây cột dày đến miệng cửa sau rồi đâm lút cán. Khoang bụng Do Hwa như bị xoáy tung, cũng vì lẽ đó mà run lẩy bẩy.
Chiếc ghế lắc lư như thể nó sẽ lao về phía trước. Người đàn ông túm lấy eo của Do Hwa, kéo giật về sau và giảm tốc độ, đẩy chậm dương vật đã tuột một nửa.
"Hư ư..."
Anh giữ bờ mông trên ghế và thúc. Cách anh kiên trì đẩy vào rút ra, hệt như ghi nhớ lấy từng ngóc ngách bên trong người cậu.
"Ư, hư a a-."
Cảm giác trướng bụng đến mức nặng nề. Sâu trong cơ thể râm ran ngứa ngáy, âm thanh cổ họng cứ vô thức tuồn ra ngoài.
"A, dừng..."
Không chịu được thêm, Do Hwa vặn người, dương vật rắn chắc khuấy động bên trong. Do Hwa nhấn mũi vào tấm vải thêu bọc trên lưng ghế và thở hổn hển. Cảm giác tê dại xen lẫn lạ lùng cùng lúc lan đến những đầu ngón chân. Cậu thấy trước mắt mập mờ chớp tắt, đột nhiên trong lòng dâng nỗi bất an.
"Tôi đau bụng quá, nghỉ một chút..."
"........."
"Ngài Locke. Rút ra một chút được không..."
Mặc dù cậu biết những lời van lơn chẳng lọt tai anh nhưng vẫn ra sức bằng giọng mệt mỏi.
"Làm sao đây. Tôi không muốn rút ra đấy."
Người đàn ông ở phía sau đột ngột áp môi lên gần tai cậu, bằng giọng khàn khàn, anh lên tiếng đáp. Hơi thở nóng bỏng nhuộm đỏ cả tai.
"Cậu đau ở đâu? Ở đây à?"
"Hức! Kh, không phải..."
"Nếu vậy thì thoả thuận nhé, tôi sẽ rút ra một nửa."
"Ức..."
Một nửa dương vật anh ta vẫn bằng dương vật nam giới thông thường, đẩy cơn bài xích đến tận quai hàm. Tuyệt nhiên Do Hwa khoá chặt khoang miệng, thoả thuận vừa rồi, cậu vốn biết rõ bản thân sẽ mất cả chì lẫn chài. Cậu gục gặc đầu, anh từ phía sau gặm nhấm người cậu. Bên trong vẫn được lấp đầy, vẫn nguyên cảm giác nặng nề co rúm như có dị vật. Do Hwa bằng cách nào đó đã lấy lại được hơi thở run rẩy.
"Cậu không sao chứ? Ở đây trống rỗng nên hụt hẫng à."
Tay người đàn ông vòng ra phía trước, dùng lòng bàn tay ma sát bụng cậu. Cũng vì lẽ đó, thắt lưng anh ta đè lên cái tên nằm trên hõm lưng. Rõ ràng là anh ta đã cố ý.
"Ngài Locke, làm ơn..."
Đầu lưỡi cứng đơ không thốt nên lời. Cơ thể co giật bất ngờ rũ rượi như ngã xuống ghế. Chiếc ghế cổ điển kêu cót két từ nãy giờ, lung lay chao đảo một cách đáng thương, chẳng biết chừng nó sắp gãy.
"Thứ này phải bỏ đi thôi."
Tristan thử lắc tay cầm một lần, anh ta bình tĩnh nói không tiếc nuối.
"Cậu có thể đứng dậy không?"
Do Hwa lắc đầu. Đã quá lâu rồi, đôi chân của cậu chẳng còn sức nữa. 'Chậc', từ phía sau, người đàn ông khẽ tặc lưỡi rồi nói tiếp.
"Chi phí vận chuyển sẽ đắt lắm đây."
Do Hwa tự hỏi ý anh là gì. Không để cậu kịp thắc mắc quá lâu, anh ta nhanh chóng rút dương vật ra, xoay người Do Hwa, luồn tay dưới nách và nâng người cậu. Vùi sâu gò má lên bờ vai vững chãi, Do Hwa bất lực như thể vô tận. Anh tiếp tục thốc cậu lên, đôi tay rắn chắc đỡ lấy bờ mông, xoa xoa vài lần bờ mông ướt sũng, đặt trọn cây cột cứng cáp vào khe.
"Ngài Locke! A, ư hức!"
Do Hwa hối hận vì đã không tự mình bước chân đi, kể cả là có bò trên sàn nhà. Lỗ sau nới lỏng dễ dàng tiếp nhận dương vật dày dặn và chôn sâu nó. Bám chặt cổ người đàn ông bằng tất cả sức bình sinh, Do Hwa sợ mình nhất thời ngã xuống. Đôi chân run rẩy bấu lấy lưng anh liên tục rơi tuột.
Suỵt, anh trấn an cậu. Từng cú va đập, rung chuyển nguyên vẹn xâm lấn bên trong, đương khi anh ta bế thốc Do Hwa chậm rãi đến giường.
"Hứm, ư..."
Ngay cả khi đến giường, anh ta tiếp tục nâng mông cậu lên, hạ xuống vài lần trước khi đặt Do Hwa xuống. Kích thước to dày gấp lại chèn ép, đào sâu trong vách một cách nặng nề. Phập, phập, mỗi nhịp cú thúc cũng là mỗi nhịp Do Hwa giật nảy như thể chìm đắm, đôi mắt nóng bừng, rũ rượi gục xuống vai người đàn ông.
"Bây giờ, cho tôi xuống..."
"Tôi biết rồi."
Cảm giác làn da chạm giường êm ái trong khi cơ thể vẫn gắn chặt nhau. Không đợi nhỉn ra chút giây ngơi nghỉ, tấm lưng Do Hwa chạm ga trải giường thì cũng là lúc Tristan ngay lập tức túm chân cậu, một cách thô bạo đẩy vào rút ra.
Do Hwa xuất tinh đến lần thứ hai, cả người lúc này mồ hôi ướt đẫm, cậu co mình lại. Mông cậu lập cập run lên từng hồi, cảm giác khó chịu như bụng no căng. Chỉ cần một kích thích nhẹ cũng đủ khuấy động chất lỏng dính nhớp trong người chảy tràn.
Cậu muốn tắm rửa, nhưng cậu không chắc mình đủ sức lực để đến phòng tắm. Phí di chuyển, Do Hwa do dự không biết có nên hỏi thử hay không, cho đến cuối cùng vẫn nằm yên đó và thở mệt nhọc.
"Nào."
Tấm nệm khẽ rung. Sau khi trở lại từ bên kia phòng, Tristan dùng đầu ngón tay nâng cằm Do Hwa.
"Uống đi."
Thuỷ tinh mát lạnh chạm vào viền môi. Do Hwa nhắm mắt, từ từ uống nước anh ấy nghiêng cho. Chiếc cốc biến mất, lần này là thứ gì đó sần sùi lành lạnh đè lên môi cậu.
Cậu vô thức mở miệng ra, đón lấy cái thứ Tristan đưa cho và bất ngờ thay, đó là dâu tây. Vị nước tươi mát xen lẫn chua ngọt ngập tràn khoang miệng, tựa cơn mưa rào làm dịu cơn khát.
"Đừng ăn cuống lá."
Giữ lấy phần cuống màu xanh của quả dâu tây, anh trầm giọng nói. Do Hwa há miệng, ngoan ngoãn ngấu nghiến mười quả dâu tây mềm mọng tươi mát mà anh đưa cho. Xong xuôi uống thêm vài ngụm nước nữa, dường như lúc này, Do Hwa mới tỉnh táo lại đôi chút.
Hai hàng lông mi mơ màng vón nước được cậu chớp chớp. Đôi mắt chăm chú nhìn khuôn mặt anh, khuôn mặt tinh tế, đẹp đẽ trắng trẻo của người đàn ông không chút tì vết.
Mới chỉ tảng sáng. Sau khi dọn dẹp đĩa và cốc rỗng, anh ta cần mẫn lật người cậu lại và nâng mông lên. Do Hwa há hốc, thẫn thờ ngoái nhìn mái đầu xa cách.
"Lần trước cũng vậy, sao..."
Người đàn ông liếc nhìn cậu, mỉm cười nhẹ nhàng.
"Cậu đừng lo quá."
Cánh tay anh ta luồn xuống nách cậu. Cơ thể Do Hwa dễ dàng đặt lên bắp đùi rắn chắc.
"Chỉ có hiện tại mới như thế này, biết đâu chừng cậu không phải chịu đựng khổ sở quá lâu."
"...Hức."
"Bởi ngay từ khi còn nhỏ, tôi đã từng là đứa trẻ say mê những món đồ chơi được tặng vào dịp Giáng Sinh, nhưng chỉ sau chưa đầy một tuần, tôi đã bỏ quên chúng vào sáng đầu năm mới."
Lời nói vừa rồi như thể biết chắc Do Hwa sẽ nghe theo chiều hướng nào, biết rõ kích thích bất an thế nào trong lòng Do Hwa. Dương vật to lớn của người đàn ông dường như đã cương cứng ngay lập tức, nhanh chóng thâm nhập và lại đào sâu thành vách bên trong. Do Hwa căng mình, bất lực kìm nén âm thanh đau đớn sắp sửa vang vọng.