Không có lịch up cụ thể, mỗi lần cập nhật từ 3-5 chương
Phần 1 - Chương 8.1
Khi mở mắt vào buổi sáng, vì tuyết rơi giữa đêm, cả thế giới đã nhuộm trắng.
Do Hwa thơ thẩn kéo rèm cửa xuống, dừng lại hồi lâu bên khung cửa sổ. Lúc này, cảnh tuyết rơi ở Luân Đôn hoàn toàn bị lu mờ trong tâm trí. Tuyết rơi dày đặc như một bức tranh vẽ bằng cọ thô, nhuộm trắng mặt đất và cả bầu trời, những tán lá thông phủ màu trắng muốt. Bức tranh phong cảnh không chút màu sắc, nhưng chẳng vì thế mà thiếu sót gì.
Chưa đến mười giờ sáng. Tựa hồ dư ảnh, hơi ấm cơ thể từ Tristan Locke vẫn còn đọng lại trên da Do Hwa, song chẳng trông thấy bóng dáng anh đâu, lúc này Do Hwa chỉ có một mình. Chủ nhân căn phòng chắc đã thức dậy từ lâu và bắt đầu công việc rồi.
Do Hwa cố trấn tĩnh lại, ghé ngang căn phòng sắp xếp cho khách, tắm rửa xong xuôi rồi mới đi xuống. Cánh cửa nhà bếp mở sẵn, ở phía quầy bếp, Jean và Hazel đang ngồi đối diện.
“Ô!”
Vừa thấy Do Hwa, Jean liền vỗ tay một cách phóng đại như thể anh ta vô cùng ấn tượng.
“Là Eden à! Tôi còn lo rằng không biết có phải sau ba ngày nữa mới gặp cậu không! Cậu ngủ ngon không, không bị lạnh chứ?”
“…Vâng.”
Cảm giác cổ họng của mình đang dần ran nóng. Cậu đã kiểm tra kỹ lưỡng lúc thay quần áo, nhưng vẫn lo sợ họ sẽ trông thấy những vết lốm đốm vương lại trên cổ hoặc trên cánh tay.
“Ăn sáng chứ nhỉ? Cậu ngồi đây đi.”
Jean liền đứng dậy, nhường chỗ ngồi cho Do Hwa. Anh mở tủ lạnh với những cử chỉ nhanh nhẹn bất ngờ, không phù hợp với cơ thể to lớn. Do Hwa ngồi xuống, khẽ lên tiếng nói với vẻ áy náy.
“Tôi xin lỗi, Jean. Việc chuẩn bị bữa sáng nhiều lần thế này chắc phiền anh lắm đúng không ạ?”
“Không hề. Dù sao thì ai trong cái nhà này cũng dùng bữa riêng. Nào, trước hết uống cái này đi, rồi trong lúc tôi chuẩn bị, cậu hãy ngồi đó và nói chuyện với Hazel đi nhé.”
Hazel vẫn thưởng thức trà cùng với vẻ mặt chẳng cần ai để tâm sự, nhưng cũng vừa may Do Hwa có chuyện muốn nói với cô. Từ chiếc túi xách mà mình mang theo, Do Hwa lấy ra một chiếc hộp vuông được gói gọn gàng đặt lên quầy bếp.
“Hazel, đây ạ.”
“A, là bánh kem à.”
Hazel bình thản nhìn xuống chiếc hộp đã được đóng gói, vẻ mặt nghiêm túc chẳng khác mọi khi.
“Cảm ơn cậu, Eden. Chắc gây phiền phức cho cậu nhiều lắm.”
“Không đâu ạ. Em gái của cô đã mua cà phê cho tôi. Có cả bánh quy mà cô ấy tự làm nữa.”
Người phụ nữ nhỏ nhắn và vui vẻ xuất hiện trong quán cà phê vào ngày hôm đó có mái tóc đỏ giống hệt Hazel. Tuy nhiên cô ấy trẻ hơn Do Hwa tưởng tượng rất nhiều. Nhiều lắm là ở độ tuổi khoảng đầu ba mươi, do vậy sẽ cách Hazel đâu đó mười tuổi.
Trong lúc mở bao bì hộp, Hazel khẽ cau mày.
“Vâng, em gái tôi nói mới lần đầu gặp mà đã làm tốn thời gian của cậu Eden… Tôi thay mặt nó xin lỗi cậu nhé. Con bé vẫn chưa chững chạc cho lắm. Đây là lần đầu tiên mà nó được gặp một nghệ sĩ piano thật ngoài đời, vì quá phấn khích và thấy thần kì nên muốn nói chuyện với cậu lâu hơn.”
“Không sao đâu ạ, tôi cũng cảm thấy vui lắm… Chỉ là, cô ấy đã hỏi địa chỉ của cô Hazel tương đối nhiều lần, nhưng câu trả lời thích hợp… A, để tôi mang kéo đến cho cô nhé?”
“Không cần đâu ạ, tôi mở được rồi.”
Tách, mẩu băng dính cuối cùng đã được bóc ra. Bên trong chiếc hộp gói kĩ hai lớp là một chiếc bánh kem hình lục giác, được gói cẩn thận trong nhiều lớp bọc thực phẩm. May mắn là cậu đã cố giữ nó cẩn thận, không bị xê dịch hay hỏng hóc gì trên quãng đường mang đến đây.
“Là bánh đúng không?”
Jean dừng tay và đến xem. Ngay cả Do Hwa cũng lần đầu tiên thực sự nhìn thấy bánh kem Giáng Sinh kiểu Anh. Chiếc bánh màu nâu sẫm trông cứng cáp, một món trang trí hình con tuần lộc với chiếc mũi đỏ bắt mắt bên trên.
“Ây dà, khéo tay đấy chứ.”
Khi nhìn gần hơn, anh ta cảm thán.
“Eden, chiếc bánh này trông vậy thôi chứ thật ra khó làm lắm đấy. Nếu muốn làm cho chỉn chu thì riêng khâu chuẩn bị thôi cũng mất hai ba tháng rồi. Bù lại, nếu bảo quản tốt thì dù mấy tháng cũng không bị hỏng.”
“Tuyệt thật đấy ạ.”
“Hãy nhờ Hazel chuẩn bị để cậu có thể ăn thử một miếng trước khi về Luân Đôn nhé.”
Không hề từ chối, Hazel nhanh chóng gật đầu tán thành.
“Cậu cứ ăn thử trước đi, Eden. Phần còn lại để dành cho Giáng Sinh là được rồi.”
“Tuyệt quá rồi. Ít nhất Giáng Sinh phải có bánh kem mới hoàn hảo chứ. Nào, xong rồi đây.”
Tắt bếp ga xong, Jean mang đĩa thức ăn đến trước mặt Do Hwa. Ba chiếc bánh kếp trắng mềm và hơi bông xốp, xếp chồng lên nhau một cách mượt mà, góc độ khác nhau tạo nên dáng tầng tương đối sinh động. Trước mặt Do Hwa, Jean trang trí thêm đầy mâm xôi và việt quất, xen kẽ vài nhánh thảo mộc xanh lá li ti. Syrup ánh vàng và mứt trái cây được anh tỉ mẩn vẽ các hoa văn, lớp đường icy là bước cuối cùng, anh dùng cái rây phủ lên một lớp. Lớp bột trắng mịn nhẹ nhàng rơi xuống trên chiếc bánh kếp trông rất hoàn hảo.
“Vừa khéo hôm nay có tuyết rơi này.”
Jean mở hai lòng bàn tay, hướng về chiếc đĩa mới hoàn thành xong và vui vẻ nói.
“Tôi đã thử làm bánh kếp bơ sữa, lấy cảm hứng từ tuyết rơi trong rừng.”
Để đáp lại ánh nhìn bối rối của Hazel, Do Hwa nghĩ mình phải làm gì đó, cậu liền nhanh chóng vỗ tay tán thưởng. Sử dụng tầm mắt từ không gian bếp, toàn bộ khu vườn bên ngoài cửa sổ độc màu trắng tinh. Cả khu vườn của Jean, cả đài phun nước ở phía xa xa cũng đều bị tuyết bao phủ.
“Nhưng mà.”
Ngay lúc Do Hwa vừa cắt một miếng bánh kếp mềm và ấm nóng cho vào khoang miệng, Jean lên tiếng nói, có vẻ anh ta đang cố lau sạch những hạt đường nhỏ rơi vãi trên quầy.
“Vấn đề là, không biết khi nào tuyết sẽ ngừng rơi. Eden, cậu sẽ xuất phát vào ngày kia đúng không? Ngày 23 ấy?”
“Vâng.”
“Cho đến lúc đó tuyết phải tan nhỉ… Mùa đông năm ngoái cũng bị cô lập vài ngày vì tuyết. Nơi đây vốn xa xôi hẻo lánh mà, một khi tuyết đã phủ kín thì viện dọn dẹp chẳng dễ chút nào.”
Bây giờ nhìn lại mới thấy, bên kia cửa sổ, nơi khu vườn đã phủ đầy sắc trắng của Jean, trong cơn bão tuyết dữ dội, con bù nhìn gỗ đã nghiêng ngả hết một nửa. Tiếng gió lay động khung cửa hiện giờ cũng khá kỳ lạ, không giống thông thường.
* * *
Lần đầu nghe Jean nói, Do Hwa vẫn nghĩ dù thế nào đi chăng nữa, lẽ nào mọi thứ nghiêm trọng như vậy. Giữa thế kỷ 21 rồi, chẳng lẽ lại bị cô lập bởi tuyết khi đã có xe dọn tuyết hay sao? Giữ nguyên suy nghĩ lạc quan, dù những con đường có bị chặn kín thì chắc cùng lắm chỉ một, hai ngày. Ấy vậy mà chẳng mấy chốc, hiện tại đã sang đêm ngày 22. Những bông tuyết trắng rơi lác đác vào buổi chiều giờ đã hoá thành cơn bão thật sự.
Jean ra ngoài trời xem xét tình hình, ủng bám đầy tuyết khi anh trở lại, anh ta vừa phủi tuyết vừa vào nhà. Đầu mũi anh ta ửng đỏ vì lạnh, râu ria xồm xoàm đọng lớp băng tuyết.
“Không được rồi.”
Anh ta vừa nói, vừa cởi bỏ áo khoác dày, toàn thân cũng vì thế mà run rẩy. Do Hwa đợi anh ở cửa ra vào, qua khe cửa mở, bóng tối khu rừng rậm rạp bên ngoài được cậu trông thấy. Một cơn bão tuyết dữ dội đến mức cảm tưởng sắp sửa nuốt chửng toàn bộ sự sống, đang tâm hút sạch mọi hơi ấm còn sót lại.
“Tuyết dày đến tận đầu gối rồi. Thật đấy, đến tận đây này.”
Jean phủi phủi tuyết khỏi đôi ủng cao, liếc nhìn Do Hwa với vẻ nghiêm trọng.
“Tình hình trong làng chắc cũng y vậy. Ngày mai chắc chắn không thể mở đường đến Inverness đâu.”
“…Ra là vậy ạ.”
Do Hwa trả lời với tâm trạng hơi bế tắc. Trong suốt quá trình băng ngang sảnh chính và theo sau Jean trở về nhà bếp, trong đầu Do Hwa không ngừng nghĩ ngợi, điều cậu lo nhất chính là tấm vé đã mua trước đó để lên máy bay khởi hành ngày mai. Dù đã có vé mà không bay được, đây là lần đầu tiên Do Hwa rơi vào tình cảnh oái oăm như vậy. Vốn theo lịch trình, cậu sẽ xuất phát vào sáng ngày mai và sẽ đến nơi trước khi trời tối. Chưa bao giờ thấy Luân Đôn xa xôi, mơ hồ đến vậy.
“Chắc phải liên lạc với Peter nữa.”
Cậu sực nhớ ra và buột miệng nói. Jean đang đun nước cũng gật gật đầu.
“Đúng đấy. Cậu cũng nên báo với bên Luân Đôn nữa. Chẳng hạn quản lý, để họ không phải lo lắng.”
“…Vâng.”
Thỉnh thoảng cậu cũng liên lạc với Nicholas, nhưng cho dù cậu có về Luân Đôn muộn một hai ngày cũng chẳng ai lo. Thậm chí nếu bị vùi trong bão tuyết mà mất tích hẳn, chắc cũng một thời gian sau mới có người phát hiện ra.
“Trà thế nào?”
“Ngon lắm ạ.”
Cho thêm ít sữa và mật ong vào, Jean khẽ khuấy đều tách trà đậm vị. Do Hwa dùng bàn tay lạnh nắm chặt chiếc cốc sứ khá nặng nề.
“Eden.”
Jean ngồi đối diện, trầm ngâm một lúc rồi cất tiếng gọi.
“Cậu có hẹn riêng gì ở Luân Đôn vào dịp Giáng Sinh này không?”
“Sao? Dạ không ạ.”
“Vậy… hay là cậu ở lại đây đến Giáng Sinh luôn thì sao?”
Do Hwa chớp mắt. Cậu vốn định nghĩ nếu đường thông thoáng xuống làng ngày mai, cậu nên đến nhà nghỉ trước đây cậu từng ở. Một ngày thì không sao, nhưng cậu không có ý định tiếp tục ở lại dinh thự vượt quá khoảng thời gian mình đã hứa.
“Việc đó không được đâu ạ.”
Do Hwa cúi nhìn tách trà, cậu thận trọng chọn lời đáp.
“Ngay từ đầu, tôi đã thoả thuận với ngài Locke là chỉ ở lại dinh thự ba ngày một lần, và các thành viên trong dinh thự cũng cần tận hưởng Giáng Sinh cùng nhau nên tôi không thể phá hỏng được ạ.”
Bên trong tách trà, vị đắng vừa phải pha trộn hài hoà hương sữa thơm béo. Đó là hương vị vô cùng phù hợp vào ngày tuyết rơi.
“Eden, Giáng Sinh cũng không có gì đặc biệt lắm đâu.”
Jean xua xua tay với vẻ bối rối.
“Ở cái dinh thự toàn là những người khô khan nhàm chán thì cậu nghĩ tôi làm được cái gì. Năm ngoái tôi cũng đề nghị làm tiệc cho vui, vậy mà ai nấy cũng đều nhìn tôi với vẻ vô cảm. Thật là những người không biết tận hưởng cuộc sống! Chỉ là bữa tối có hoành tráng hơn bình thường một chút rồi xong xuôi kết thúc thôi.”
“Dù vậy thì.”
“Theo tôi thấy thì Eden vẫn phải tiếp tục bị kẹt tại đây thêm vài ngày nữa… Nhân dịp này rồi, sao không cùng nhau đón Giáng Sinh luôn cho vui? Nếu sự cho phép của ngài Locke là vấn đề thì cứ xin phép thôi là được mà, ngài ấy cũng không phải một quý tộc quá khắt khe.”
“…….”
Trong mắt Do Hwa, anh ta toát lên phong thái của một quý tộc khó tính. Và vì tính cách quá đỗi thất thường nên không thể nhìn mặt đoán tâm tư. Đương khi cậu khẽ nuốt tiếng thở dài thì Jean đã tiếp tục lời đề nghị.
“Vậy thử để tôi nói chuyện với ngài Locke xem sao nhé?”
“Không được!”
Xém chút nữa, Do Hwa đã bị sặc bởi trà nóng.
“Tôi, tôi sẽ tự thu xếp ạ. Với cả, biết đâu chừng tuyết có thể tan sớm.”
Ngoài cửa sổ, tuyết vẫn cuồn cuộn đổ xuống trắng xoá, trông chẳng có vẻ gì sẽ ngừng rơi, song Jean cũng khẽ gật đầu như chẳng còn cách thuyết phục cậu nữa. Trong lúc Do Hwa uống nốt phần trà còn lại, anh ta tiu nghỉu lặng lẽ lau quầy, vẻ mặt tiếc nuối lên tiếng ca cẩm.
“Nếu Eden chịu ở lại đây thì chắc mọi thứ đỡ chán hơn nhiều.”
“………”
“Mỗi năm Giáng Sinh tôi chỉ nhớ cảnh mồ hôi nhễ nhại trong căn bếp ở nhà hàng, nên tôi thực sự mong muốn tổ chức một tiệc Giáng Sinh đàng hoàng ở đây. Vậy mà chẳng ai chịu nghe tôi cả.”
Quan sát bàn tay thô ráp của vị bếp trưởng đang dùng khăn lau cẩn thận dọn quầy, Do Hwa hiểu ra, tất cả những người làm việc ở đây, cho dinh thự này, ai cũng cô đơn theo cách riêng cả. Giống với Hazel sẵn sàng bất chấp cả sự ngại ngùng để nhờ chuyển giúp chiếc bánh kem từ em gái.
Vậy thì… liệu Tristan Locke cũng như vậy chăng? Do Hwa không rõ hình dáng cô đơn của anh ấy như thế nào, chẳng hạn việc có hay không chuyện anh khó khăn trong việc sinh hoạt. Cậu chợt tự hỏi, liệu có bao giờ anh nhớ gia đình, bạn bè thân thiết mà mình bỏ lại ở Luân Đôn không.