Không có lịch up cụ thể, mỗi lần cập nhật từ 3-5 chương
Phần 1 - Chương 8.2
Toàn bộ chuyển động hết sức mềm mại. Do Hwa cắn môi phầm phập vì cơn nhột nhạt, cảm giác ngứa ngáy lan khắp mọi nơi bên trong cơ thể. Eo cậu co rúm lại không kiểm soát.
“Hư, ức…”
Nếu không phải vì sức nặng của người đàn ông đang đè lên mình thì biết đâu chừng cậu đã vùng dậy, bỏ chạy từ sớm. Giữa cơ thể rắn chắc của người đàn ông và giường, toàn thân Do Hwa bị ép chặt cứng, không thể nhúc nhích milimet nào. Bàn tay mỏng manh ghì chặt tấm đệm và kéo.
Suốt một thời gian, Tristan đều đặn rút nguyên dương vật rồi lại đâm thúc cây cột ướt sũng vào khe mông cậu. Cũng vì cảm giác trần trụi mà mông Do Hwa liên tục run rẩy.
“Tôi nghe nói tuyết chất đầy cả rồi.”
Giọng nói trầm thấp của người đàn ông phủ xuống vành tai. Đôi môi nóng bỏng áp lên viền cổ, dịu dàng kề răng như thể sắp cắn.
“Hức!”
“Chuyến về Luân Đôn vào ngày mai có vẻ khá nan giải rồi.”
“Ức, vâng…”
Bàn tay rắn chắc luồn vào giữa đùi, nhẹ nhàng xoa nắn lớp kem tan chảy xen lẫn mồ hôi. Nuốt lấy âm thanh nức nở vài lần, Do Hwa mới thều thào lên tiếng nói.
“Giáng Sinh nhưng mà, nếu ngài cho phép tôi ở lại đây thêm vài ngày nữa, cho đến khi tuyết ngừng rơi, phòng dành cho khách, ư hức, tôi sẽ ở đó ạ.”
“Phòng dành cho khách?”
Từ phía anh ta có vẻ không thích quá trình điều trị sẽ kéo dài hơn ba ngày, Tristan hỏi lại một cách nghi hoặc.
“Chẳng phải đó là căn phòng chỉ để bảo quản túi xách của Eden sao?”
Nếu không phảng phất ý cười ẩn dụ tinh tế trong cuối giọng nói, cậu đã không biết đó là một câu nói đùa. Do Hwa không còn cách nào khác ngoài khuất phục. Mấy ngày gần đây, cậu tiếp tục ngủ trong phòng Tristan, chẳng còn nhớ đến việc phải dùng giường trong phòng khách nữa.
Chân của Do Hwa được anh quắp vào, cột thịt dày dặn nhấp nhả chầm chậm qua khe hở giữa hai chân. Toàn bộ trọng lượng của người đàn ông áp lên cơ thể Do Hwa, anh khẽ lẩm bẩm một cách nhàn nhã.
“Muốn ở lại đây thêm vài ngày nữa.”
“Hức, vâng…”
“Dù sao đi nữa, xem chừng bốn ngày vẫn là chưa đủ.”
Tông giọng trầm thấp làm nhột lỗ tai.
“Cơ thể cậu có nóng bừng mỗi đêm ngay cả khi về lại Luân Đôn không?”
“………”
Đó là lời nói quá đỗi trơ trẽn phát ra từ miệng một người đàn ông liên tục khuấy động giấc ngủ của Do Hwa suốt mấy ngày. Khoảnh khắc Do Hwa chuẩn bị mở miệng, đầu khấc dày dặn lại ấn chặt vào nếp nhăn, khẩn trương tiến vào. Cả khi những cú đâm thúc không chút nhân nhượng, cơ thể Do Hwa cứ thế mở rộng một cách ngoan ngoãn, như thể nó đã quen thuộc với kích thước của Tristan. Gai ốc đồng loạt nổi lên trước cơn đau đớn xen lẫn ngọt ngào.
“Muốn ở bao lâu thì tuỳ ý cậu.”
Sau một thời gian dài, người đàn ông mới rút dương vật khỏi người Do Hwa, đặt cậu xuống giường và điềm đạm nói. Hiện tại người đó không còn cười nữa. Trong bóng tối, ánh mắt bọn họ chậm chạp va nhau.
“Đường xuống làng cũng bị tắc. Dù có đuổi cậu thì cậu cũng đâu có nơi nào khác để đi, phải không?”
“Hức, vâng…”
“Cùng nhau bị mắc kẹt giữa núi rồi, vậy nên trước tiên cứ điều trị đã.”
Bàn tay to lớn túm chặt mông cậu và tách nó ra, cột trụ sưng tấy tiến vào bên trong không chút e dè, da bụng vì lẽ đó mà đẩy cao.
Trong trạng thái không thể cục cựa, nằm dưới thân thể của người đàn ông cứng rắn nặng nề, Do Hwa chỉ đành nhắm mắt bất lực. Nếu tuyết không tan chậm thì thế nào? Không phải chỉ mỗi hai người bị nhốt trong căn biệt thự, bản thân anh ấy cũng không hẳn bị ép buộc, thảo nào cứ có cảm giác đã bị chặn đứng mọi đường rút lui.