Error Zone - Chương 114

Readers thân mến, Eka đang sửa lại bộ này, nếu bạn đọc thấy lủng củng chỗ nào vui lòng liên hệ Fanpage Team Ekaterina

Seung Pyo thở dài. Có lẽ là ở gần Seoul thôi, nếu liệt kê tất cả các học viện Summer School tìm được trên mạng, rồi gọi điện xác nhận những nơi khai giảng vào ngày mai, thì có lẽ cậu sẽ tìm ra được Jae Min đang ở đâu... Nếu làm đến mức đó, liệu Ryu Jae Min có thấy cậu giống stalker quá không? Hay là có thể viện cớ là trùng hợp đây?

Dù bị tịch thu điện thoại thì chỉ cần đợi đến cuối tuần là cậu ấy sẽ liên lạc bằng cách nào đó thôi. Dù biết rõ là sẽ không có hồi âm, Seung Pyo vẫn gõ tin nhắn với tâm trạng bồn chồn.

"Sao cậu lại đi ký túc xá mà không nói với tớ một tiếng nào thế?"

"Không được liên lạc, cũng không được gặp, cậu không thấy tớ đáng thương à? ㅠㅠㅠㅠㅠ"

"Sau này gặp thì liệu hồn, giờ là 12 tiếng thật đấy, không tha cho cậu đâu"

"Nếu thấy tin nhắn thì liên lạc nhé, muộn cũng được, lúc nào cũng được, tớ sẽ đợi cậu"

Hai dòng hờn dỗi, một dòng đe dọa, một dòng lo lắng. Cửa sổ chỉ toàn tin nhắn không hồi âm trở nên cô đơn.

"Nào, mọi người ngẩng đầu lên, cất điện thoại đi."

Vừa hay, giờ học bắt đầu. Seung Pyo thở dài cất điện thoại đi. Dù tâm trạng không vui, nhưng nếu chỉ là đột ngột chuyển học viện thì vẫn còn may mắn chán so với những chuyện xấu khác có thể xảy ra.


Cánh cửa mở ra, để lộ một căn phòng nhỏ, vắng vẻ. Một căn phòng đơn sơ với hai chiếc giường, hai chiếc bàn và một chiếc tủ quần áo nhỏ. Người mở cửa giải thích.

"Như các em thấy đấy, ký túc xá là phòng đôi. Trong số các học viện nội trú, có khá nhiều nơi cơ sở vật chất tồi tàn, nhưng chúng tôi coi trọng việc nghỉ ngơi nên sử dụng nệm giường cao cấp nhất. Về cơ bản, các em mang đồ dùng cá nhân đến sử dụng, nhưng nếu muốn, học viện cũng có thể cho thuê."

Người quản lý đang hướng dẫn tham quan học viện. Thông thường, hầu hết mọi người đều tham quan cơ sở vật chất của học viện trước khi đăng ký, nhưng danh tiếng của hiệu trưởng đã được lan truyền rộng rãi, nên có rất nhiều trường hợp đăng ký trước rồi mới đến như thế này, người quản lý tỏ vẻ khá tự hào. Anh ta và mẹ con Jae Min đã tham quan các phòng học, phòng tự học, cơ sở thể thao, cơ sở vật chất ăn uống, và cuối cùng là ký túc xá, nơi ở.

"Phu nhân bảo là muốn nhập ký túc xá từ hôm nay đúng không ?"

"Vâng, thằng định vào ở từ hôm nay để làm quen trước."

"Làm quen nhanh thì tốt. Hôm nay cũng có vài người nữa vào các phòng khác đấy."

Mẹ Jae Min trả lời thay cho Jae Min đang im lặng đứng bên cạnh. Người quản lý cười và khẽ đưa chiếc giỏ đang cầm. Thấy Jae Min ngơ ngác không hiểu, anh ta liền giải thích thêm.

"Khai giảng là từ ngày mai, nhưng các thiết bị điện tử cá nhân như điện thoại, máy tính xách tay, máy tính bảng đều phải nộp lại ngay sau khi nhập ký túc xá."

"Em không có ạ."

Lần này Jae Min trả lời. Người quản lý ngạc nhiên hỏi lại.

"Không có?"

"Vâng, em không có điện thoại, cũng không có máy tính xách tay."

"Không mang theo gì à? Chăm chỉ thật. Cũng có những học sinh như vậy đấy. Dù sao thì trong tuần cũng không được dùng, nếu có việc cần gọi điện thì cứ đến văn phòng xin phép là được."

"Vâng."

Vẻ mặt của Jae Min khi trả lời thờ ơ như thể cậu không quan tâm, nhưng người quản lý học viện hoàn toàn không tỏ vẻ gì. Trong kỳ nghỉ hè, những người đến các học viện nội trú hẻo lánh không phải ai cũng là những học sinh lành mạnh tràn đầy động lực học tập, anh ta chỉ điềm tĩnh tiếp tục lời nói, anh ta không lạ gì mấy đứa như cậu.

"Phu nhân có cần tư vấn thêm gì không ạ?"

"Không cần đâu."

"Vậy hai mẹ con cứ nói chuyện đi ạ. Hôm nay em Ryu Jae Min có thể nghỉ ngơi, hoặc nếu muốn, có thể sử dụng phòng tự học hoặc phòng tập thể dục ngay."

Người quản lý chào hỏi đơn giản rồi rời đi. Hai mẹ con chỉ còn lại hai người thì im lặng. Jae Min đặt hành lý đang cầm xuống. Đến trước bàn học, cậu nhìn ra bên ngoài qua ô cửa sổ nhỏ phía trước. Vì là nơi xa trung tâm thành phố nên phong cảnh xung quanh xanh mát, khá dễ chịu.

Vì là vùng ngoại ô có phong cảnh tuyệt đẹp và yên tĩnh nên trên đường đến học viện, người ta thường thấy những người dựng lều, nướng thịt nướng và tận hưởng kỳ nghỉ. Một nơi mà ai đó đến để vui chơi, nhưng ở gần đó lại có những người bỏ ra số tiền lớn để tập trung lại cho một cuộc sống giống như nhà tù, thế giới bỗng trở nên vô lý.

Cậu cảm thấy như thể sau cơn bão, thời tiết đã đẹp trở lại. Sau khi sự việc được giải quyết và ngày tháng thay đổi, những cảm xúc mãnh liệt của ngày hôm qua cứ như là một giấc mơ. Jae Min khẽ nói với mẹ.

"Con đã xem hết rồi, mẹ về đi ạ."

"Jae Min à, chuyện hôm qua bố con cũng sẽ hối hận đấy."

"Con không quan tâm."

"Mẹ về sẽ nói chuyện lại với bố con. Hôm qua cả hai bố con đều quá nhạy cảm , mẹ thấy sợ luôn ấy. Cuối tuần mình sẽ gặp lại nhau, con vui vẻ lên nhé."

"Vâng, con sẽ kiểm điểm ạ."

Giọng nói của Jae Min khi trả lời không hề có chút ấm áp nào. Mẹ cậu khẽ thở dài và ngập ngừng chào tạm biệt.

"Vậy mẹ đi đây. Chăm chỉ nhé."

"Vâng, mẹ đi cẩn thận ạ."

Mẹ cậu nhìn Jae Min, đứa con trai cúi đầu chào hờ hững chẳng khác gì một người xa lạ.Vẫn còn điều gì muốn nói, bà tươi cười hỏi với vẻ mặt như vừa nghĩ ra một lý do chính đáng.

"Con có cần gì không? Vì đến đây đột ngột quá. Nếu có đồ gì cần gửi từ nhà hoặc có chỗ nào cần liên lạc thì mẹ sẽ làm giúp con."

Nghe vậy, Jae Min khựng lại một lát. Mẹ cậu đã dùng từ "nhạy cảm" để nói giảm nói tránh, nhưng nếu mô tả chính xác những gì đã xảy ra ở nhà Jae Min đêm qua thì phải dùng đến từ "tan hoang".

Vì vội vàng rời khỏi nhà nên cậu không có thời gian báo tin cho Oh Seung Pyo, cũng không có cách nào để liên lạc. Bố cậu mắng cậu vì không tập trung vào thời điểm quan trọng này, đã tịch thu toàn bộ máy tính xách tay và điện thoại của Jae Min. Jae Min đã lên xe của mẹ đến đây mà không thể báo cho ai biết về tình hình đột ngột này.

Mẹ cậu cũng đã từng chào hỏi Oh Seung Pyo, nếu nhờ mẹ kể chuyện cho Seung Pyo bây giờ thì...

"Không ạ, con không cần gì cả."

"Vậy à?"

"Vâng, mẹ về đi ạ."

Jae Min nhanh chóng từ bỏ. Không cần thiết phải cho mẹ cậu số điện thoại của Oh Seung Pyo. Cậu đã được cho phép sử dụng điện thoại ký túc xá nếu cần, cậu sẽ tìm cơ hội liên lạc với Seung Pyo trong hôm nay.

Khi chỉ còn lại một mình Jae Min trong căn phòng mà bạn cùng phòng vẫn chưa đến, Jae Min uể oải ngồi xuống chiếc giường chưa có ga gối rồi ngả lưng xuống.

Căn phòng nhỏ trở nên xa lạ đến từng ngóc ngách. Nó mang một bầu không khí khô khan đặc trưng của một nhà trọ tạm thời, sạch sẽ nhưng rẻ tiền, và nhờ ánh sáng xanh mát chiếu vào từ bên ngoài cửa sổ mà nó mới có được chút sức sống. Nếu đến đây vào kỳ nghỉ đông thì nơi này sẽ còn hoang vu hơn nữa.

Căn phòng xa lạ có lẽ sẽ khiến cậu khó chịu, nhưng ký túc xá mà Jae Min vừa đến hôm nay lại thoải mái hơn ở nhà. Vì ở đây không có bố, không có mẹ. Ở đây cậu chỉ cần tuân theo những quy tắc đã định, nhưng ở nhà thì không có quy tắc nào cả. Ở nhà chỉ có những cảm xúc và tâm trạng thất thường của những người đã sinh ra và nuôi nấng cậu, và nếu cậu trái ý họ, cậu sẽ bị chỉ trích vô lý như thể đã vi phạm quy tắc vậy.

Jae Min đã phải trải qua cái mà bố cậu gọi là "huấn luyện" cho đến tận rạng sáng hôm qua. Cậu đã định sẽ không hối hận về những gì mình đã làm, nhưng cậu không thể ngăn được sự hối hận kéo đến. Nếu cậu không chống đối ngay từ đầu khi không thể thay đổi kết quả, thì ít nhất cậu đã không mệt mỏi đến thế. Cậu cũng đã không phải rời khỏi nhà một cách vội vã mà không thể liên lạc với Oh Seung Pyo.

Đến rạng sáng, cả bố và cậu đều đã quá mệt mỏi nên không cần phải xem xét lại kết luận nữa. Vì Jae Min không muốn ở lại nhà có bố thêm một giây phút nào nữa. Chắc chắn là bố cậu đã cùng cậu cãi nhau đêm qua, cũng có cùng suy nghĩ.

Ngay cả khi cậu được phép không đến học viện nội trú sau một cuộc đối đầu khó khăn, thì vào thời điểm đó, Jae Min có lẽ đã tự nguyện vào ký túc xá. Nếu bố cậu nghe thấy những lời khuyên rằng hãy hủy bỏ việc đến ký túc xá và ở lại nhà, thì đó sẽ là một hình phạt lớn hơn với cậu thôi. Dù có lỗi với Oh Seung Pyo nhưng đêm qua cậu không còn cách nào khác.

"Mình không còn nơi nào để đi mà."

Ngơ ngác nhìn lên trần nhà, Jae Min lúc này mới cảm thấy cay cay nơi sống mũi. Khi đột ngột nhận được thông báo phải vào ký túc xá hay khi đột ngột bị tát vào má, khi bị mắng nhiếc suốt đêm và bị lôi vào thư phòng để nhận những hình phạt quen thuộc sau một thời gian dài, cậu đã không hề rơi một giọt nước mắt nào.

Cậu muốn nhanh chóng trở thành một người lớn có thể đi làm và kiếm tiền. Cậu không cần những căn hộ sang trọng và rộng lớn như nhà bố mẹ cậu, cậu chỉ muốn sống ở một nơi mà không ai có thể tùy tiện mở cửa phòng cậu.

Cậu nhớ lại lần đầu tiên đến nhà Oh Seung Pyo chơi. Cả hai đều vụng về nhưng trong lúc cố gắng chồng chất cơ thể lên nhau, anh trai của cậu ấy đột nhiên bước vào khiến cậu giật mình. Cậu lo lắng đến phát điên vì cánh cửa không khóa có thể bị mở toang bất cứ lúc nào, nhưng Seung Pyo đã dỗ dành cậu và thì thầm.

"Anh em mình có quy tắc là nếu cửa đóng thì không được tự ý mở trước ấy."

Ước gì mình được sinh ra là con của một gia đình như nhà Oh Seung Pyo.

Nếu Oh Seung Pyo nghe thấy, cậu ấy có lẽ sẽ trêu chọc cậu là cậu ấm nhà giàu còn đòi hỏi, có lẽ đúng là cậu đang làm nũng, nhưng khoảnh khắc này cậu đã thực lòng nghĩ như vậy.

Khi bắt đầu nghĩ về những chuyện đã qua, thay vì những ký ức khó chịu của đêm qua, hình ảnh của Oh Seung Pyo đã lấp đầy tâm trí cậu. Làn da của Jae Min vẫn còn nhớ rõ ràng vòng tay ôm chặt lấy cậu trong sự bất an và hoảng loạn, sức nặng cơ thể đè chặt khiến cậu không thể nhúc nhích, và nhiệt độ cơ thể nóng bỏng đến nghẹt thở. Nằm một mình trong căn phòng có cảm giác lạnh lẽo dù đang là mùa hè, cậu càng nhớ những lúc đó hơn.

"Oh Seung Pyo."

Khi gọi tên người không có ở đây, nước mắt bỗng chốc trào ra và tuôn xối xả. Jae Min bật dậy, khó chịu lau đi những giọt nước mắt xa lạ.

"Bực mình thật, chết tiệt..."

Bình luận
Ruby
Ơ ơ thương emm:<
Trả lời·05/08/2025
Đăng ký mới
Báo Lỗi Truyện!
Mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo đúng sẽ được thưởng 50 coin. Báo sai sẽ bị trừ 50 coin.
Donate Ủng hộ Team
Premium Chapter
hoặc 0 coin
Nếu không có mật khẩu mở chương bạn sẽ bị trừ coin!
Bạn có chắc chắn thực hiện hàng động này!
Đăng nhập
Nếu không đăng nhập được hãy dùng chức năng quên mật khẩu để lấy mật khẩu mới!
Quên mật khẩu
Mật khẩu mới và link xác nhận sẽ được gửi tới địa chỉ email! Mật khẩu mới chỉ có hiệu lực sau khi bạn xác nhận!
Thông báo