Readers thân mến, Eka đang sửa lại bộ này, nếu bạn đọc thấy lủng củng chỗ nào vui lòng liên hệ Fanpage Team Ekaterina
Giờ nhìn lại tâm trạng lúc đó, nó như một đầm lầy hoặc mê cung tăm tối. Khi Oh Seungpyo tức giận nói rằng cậu nên trân trọng bản thân hơn, cậu đã ngạc nhiên vì cậu ta nói những điều vô lý mà không hiểu rõ, nhưng giờ cậu đã hiểu được ý nghĩa của nó rồi.
Những cảm xúc như giận dữ, buồn bã hay uất ức luôn phải tự mình kìm nén. Hồi nhỏ, cậu cũng từng than thở với chị gái, nhưng những lúc đó, cả hai phải hạ giọng thì thầm, nên dù đang trò chuyện, một nỗi lo lắng khác lại tăng lên, và khi mối quan hệ với chị gái trở nên xa cách, cậu thậm chí còn không có ai để tâm sự nữa.
Chiếc điện thoại thứ hai được chị gái lén đưa, tài khoản SNS bí mật tạo ra, những bức ảnh che mặt. Khi không có ai chia sẻ gánh nặng lo lắng, những bí mật đen tối cứ thế tăng lên, và mỗi khi phải che giấu nhiều hơn, cậu lại càng lo lắng hơn, tương ứng với trọng lượng của từng bí mật.
Lần đầu tạo tài khoản SNS và đăng ảnh khỏa thân, Jaemin thường mơ tưởng đến khoảnh khắc bí mật của mình bị bại lộ. Cậu hình dung những lời lẽ sỉ nhục, trêu chọc từ những kẻ xa lạ sẽ đổ dồn vào bức ảnh.
Cậu tưởng tượng đến sự chỉ trích, khinh bỉ của những người xung quanh, và cả vẻ mặt thất vọng đến tuyệt vọng của cha mẹ. Cậu cực kỳ phấn khích khi nghĩ đến những điều đó.
Nhưng trong thực tế, cậu lại thiếu đi dũng khí để bộc lộ bản thân, hay thậm chí là phản kháng lại cha mẹ.
Nhìn lại tâm trạng nguy hiểm và u ám đã kéo cậu xuống đáy sâu, cậu rùng mình. Nếu người nhặt được điện thoại lúc đó không phải là Oh Seungpyo... thì tình hình có lẽ đã tệ hơn rất nhiều.
"Có lẽ tớ sẽ như vậy suốt đời thôi. Từ khi sinh ra đã có nhiều thứ rồi nhưng lại ghét thua cuộc, lòng tự trọng cao và cũng muốn thành công, nên chắc chắn sẽ có nhiều người ghen ghét."
"..."
"Vậy nên... Tớ mong cậu sẽ luôn ở bên tớ."
Jaemin lầm bầm, khóe mắt hơi đỏ hoe vì xấu hổ.
Có Oh Seungpyo, Ryu Jaemin có thể yêu thương bản thân mình. Có thể trân trọng bản thân. Nếu cảm giác môi chạm vào vết bầm tím trên bắp chân cậu ấy còn mãi là của mình, cậu có thể dũng cảm hơn. Giờ đây, cậu không còn sợ hãi bất cứ điều gì nữa.
"Có đuổi cũng không đi đâu."
Seungpyo nói thẳng thừng như thể đó là điều hiển nhiên. Hai bàn tay đặt trên bãi cát lại nắm chặt lấy nhau. Jaemin quay đầu lại, Seungpyo nhìn cậu, ánh mắt nghiêm túc.
"Sau này cậu tính sao? Cậu sẽ về nhà tớ chứ?"
Jaemin suy nghĩ một lúc rồi nhanh chóng lắc đầu.
"Không, cái đó quá phi thực tế. Tớ phải về nhà chứ. Với lại, nếu ở chung với cậu thì chắc ngày nào cũng chơi bời, làm tình, không học hành tử tế được đâu."
"Về nhà? Về thì bố mẹ cậu lại đánh cậu bầm dập như thế, bố mẹ điên của cậu ấy hả?"
"Không bị đánh là được rồi."
Câu trả lời của Jaemin đơn giản đến bất ngờ. Khi Seungpyo chớp mắt, Jaemin bình thản nói thêm.
"Cậu nói anh cậu từng say rượu rồi đánh nhau với bố đúng không? Bố tớ thật ra giờ cũng không thể thắng được tớ bằng sức lực đâu. Tớ nhường ông ấy thôi. Vì là bố mẹ mà. Tớ cũng đã cố gắng yêu thương hai người."
Oh Seungpyo nói rằng cậu ta sẵn sàng thua Jaemin mãi mãi. Vì yêu cậu, thực lòng yêu cậu. Ryu Jaemin cũng cố gắng nghĩ như vậy. Dù giận dữ, uất ức và buồn bã, cậu vẫn chọn là người thua cuộc. Vì cậu đã quen như vậy từ nhỏ, như một quán tính. Nhưng dù sao cũng là bố mẹ. Là gia đình. Nên phải yêu thương.
"Giờ tớ sẽ dừng lại."
"Cậu sẽ đánh nhau với bố sao?"
"Khi bố bảo vào phòng làm việc thì không vào, còn nếu ông ấy lấy roi ra thì tớ sẽ giật lấy rồi ném đi thôi. Cá cược không? Tớ cá là chỉ cần làm vậy thôi là ông ấy không làm gì được nữa rồi. Từ trước đến giờ là do tớ chưa bao giờ phản kháng tử tế nên ông ấy mới coi thường thôi."
Seungpyo vẫn không giấu được ánh mắt hoài nghi. Nhưng vẻ mặt của Jaemin khi nhìn ra biển lại ngày càng điềm tĩnh.
"May mắn là dù sao thì bố mẹ tớ và tớ cũng có chung mong muốn? Tớ muốn thành công hơn bố. Chị tớ đã chọn không sống theo ý bố, nhưng tớ có thể tiếp tục đi con đường mà hai người muốn. Nên bố mẹ sẽ không bỏ tớ dù tớ có không nghe lời. Tớ là hy vọng cuối cùng của họ mà."
Trên môi Jaemin nở một nụ cười mờ nhạt. Seungpyo nghĩ mình đã từng thấy khuôn mặt này ở đâu đó rồi.
"Hôm nay tớ đã quyết định sẽ làm gì rồi. Tớ sẽ trở thành sản phẩm hoàn hảo không tì vết của họ. Và khi họ nghĩ rằng mình đã đạt được tất cả, tớ sẽ ‘vỡ tan’."
"...Vỡ tan là sao?"
"Đương nhiên là không phải vỡ tan thật. Tớ vẫn ổn, nhưng tớ sẽ khiến hai người họ cảm thấy như vậy. Chỉ cần nói rằng tớ có bạn trai thôi là bố mẹ tớ sẽ khóc lóc điên loạn ngay."
Seungpyo im lặng với vẻ mặt khó chịu, Jaemin có vẻ muộn màng nhận ra, cau mày.
"Thế này có vẻ tớ đang lợi dụng cậu nên... không ổn à? Vừa nãy tớ chỉ nói bừa thôi, nếu cậu không thích thì tớ sẽ nghĩ cách khác."
"Không, cái đó không quan trọng, nhưng khi nào cậu mới nói?"
"Chắc sẽ mất rất lâu đấy. Phải học đại học, có công việc, trở thành một người con đáng tự hào trong mắt mọi người thì mới có thể làm được đúng không? Vậy nên Oh Seungpyo, đến lúc đó cậu cũng phải ở bên tớ. Có như vậy kế hoạch này mới thành công."
"Vậy thì còn lâu lắm. Trước tiên cậu phải thành công trong cuộc đời mình đã."
Đúng là một học sinh gương mẫu chăm chỉ, kế hoạch trả thù cũng dài hạn và mang tính xây dựng. Seungpyo phì cười, nắm chặt tay Jaemin.
Dù đang mỉm cười dưới ánh nắng mặt trời nhưng vẻ mặt có chút lạnh lùng, giống hệt Ryu Jaemin lần đầu tiên để lộ bí mật với cậu, giả vờ khóc rồi nhìn chằm chằm vào cậu. Hồi đó, cậu ta chỉ nghĩ rằng cái thằng giả vờ mà mặt không đổi sắc ấy thật kinh tởm.
"Mặt trời lên hết rồi."
Khuôn mặt lạnh lùng giờ đây nở một nụ cười ấm áp và rạng rỡ. Jaemin tiếc nuối duỗi chân ra trên bãi cát.
"Cứ mải nói chuyện nên hình như không ngắm bình minh tử tế được."
"Mặt trời thì mai cũng mọc mà, câu chuyện của chúng ta quan trọng hơn chứ."
Dưới ánh mặt trời tròn vành vạnh đã lên hoàn toàn trên đường chân trời, con đường vàng rực thẳng tắp hiện ra trên mặt biển tĩnh lặng. Như một cây cầu đá, nếu đi theo đó sẽ đến thẳng mặt trời.
Cả hai không nói chuyện gì quá hy vọng, nhưng không biết có phải vì phép màu của bình minh hay không mà vẻ mặt của họ đều nhẹ nhõm. Seungpyo đứng dậy.
"Đã đến đây rồi thì xuống nước một lát đi."
"Bây giờ á?"
"Mặt trời lên nên nóng rồi."
Seungpyo cởi phăng áo thun rồi vứt bừa lên bãi cát khô. Thân hình săn chắc, rám nắng hơn hồi học kỳ, dưới ánh nắng ban mai vừa ló dạng trông thật khỏe khoắn. Quang cảnh thật đẹp, nhưng Jaemin lại nhíu mày.
"Sao tự nhiên cậu lại cởi đồ bậy bạ vậy?"
"Thế vào biển mà mặc đồ à?"
"Giờ không có người nên xõa đó."
Seungpyo khúc khích cười rồi chạy ra bãi cát, rầm rầm dẫm nước xuống biển. Trông cậu ta như muốn chạy theo con đường vàng óng dẫn thẳng đến mặt trời. Jaemin không quen biển, cũng thấy ngại khi tự nhiên cởi đồ như Seungpyo. Do dự một lúc, cuối cùng cậu vẫn không cởi đồ mà theo sau Seungpyo.
Dù hôm qua đã bơi lội thỏa thích, nhưng cảm giác trực tiếp lao mình vào biển trần truồng lại khác hẳn với khi đi thuyền trên sông. Cởi giày và nhúng chân xuống nước, cát mịn len lỏi vào kẽ ngón chân, và những con sóng biển vỗ vào chân trần, bắp chân với nhịp điệu đều đặn, dễ chịu.
Jaemin đứng yên, nhìn xuống chân mình chìm trong nước, thì Seungpyo đã ướt sũng, bơi đến gần và lo lắng hỏi.
"Chân cậu không sao chứ? Nước biển mặn nên có thể sẽ rát đấy."
"Không sao. Bị bầm thôi chứ không bị thương."
"Thế thì vào sâu hơn đi! Chẳng lạnh chút nào."
Jaemin lúc này mới bước đi. Nước biển ở bãi biển nhỏ này nhanh chóng sâu hơn dự kiến. Jaemin cũng không quan tâm áo quần bị ướt, chậm rãi bơi lội trong nước. Cảm thấy lòng mình rộng mở trước khung cảnh biển khơi mênh mông trải dài trước mắt.
Seungpyo ở phía trước cố tình dẫm mạnh chân, làm nước bắn tung tóe.
"Á, này!"
Jaemin càu nhàu nhưng vẫn cười rạng rỡ. Seungpyo khúc khích cười rồi đổi hướng, lặn xuống nước và tiến về phía Jaemin đang ở phía sau mình.
Cả hai nhìn nhau dưới bầu trời không một bóng cây. Những giọt nước đọng trên tóc, lông mi, và làn da trần trụi lấp lánh dưới ánh sáng rực rỡ.
Bầu trời vẫn còn ánh vàng do bình minh tạo ra chưa tắt, biển phản chiếu ánh mặt trời lấp lánh, và cả Ryu Jaemin đang cười nữa.
Seungpyo nheo mắt nhìn. Từ khi sinh ra đến giờ, cậu chưa bao giờ trải qua khoảnh khắc mà mọi thứ trên thế giới này đều lấp lánh đến thế. Dù thời gian có trôi qua bao lâu, ngày mà cậu quên đi ánh sáng này sẽ không bao giờ đến.
Lòng cậu tràn ngập cảm xúc, khó mà đứng yên được. Cậu hôn lên hàng lông mi ướt đẫm nước, Jaemin nhắm mắt rồi mở ra, chắc là nhột.
"Lâu rồi mới xuống biển, mát thật."
"Đúng không. Giờ này nước cũng trong nhất."
Nhìn gương mặt Jaemin đang vui vẻ, giọng nói ngày càng lớn, Seungpyo thầm hứa trong lòng.
Cậu bảo không sao, nhưng lỡ cậu thực sự sụp đổ khi không có tớ thì sao?
Vậy nên tớ không thể không ở bên cạnh cậu.
Cả hai đợi đến khi ánh đỏ của mặt trời biến mất, bầu trời và biển cả hoàn toàn trở nên xanh biếc, lúc đó mới lạch bạch đi ra khỏi nước và viết tên lên bãi cát. Họ viết tên Oh Seungpyo và Ryu Jaemin thật lớn, rồi vẽ một trái tim bao quanh, và cũng vẽ rất nhiều hình vẽ nguệch ngoạc nhỏ như "Oh♡Ryu".
Sau khi làm bãi cát lộn xộn, họ khúc khích cười hỏi "Ai đó nhìn thấy thì sao?", rồi phó mặc việc dọn dẹp cho thủy triều và cất bước. Bà chắc đang chờ hai đứa cháu trở về. Đã đến lúc kết thúc cuộc "đào tẩu" ngắn ngủi này.
Trên đường về, từng bước chân giọt nước rơi tí tách. Seungpyo vừa phủi tóc vừa đi
"Nếu về nhà thật thì trước khi đi, chúng ta chuẩn bị thêm vài thứ nhỏ nữa nhé."
"Chuẩn bị gì cơ?"
"Cậu nói là bố cậu không thể đánh cậu được nữa, nhưng tớ vẫn lo."
Ryu Jaemin, học sinh giỏi nhất trường, đã lập kế hoạch vĩ mô và dài hạn, nhưng Oh Seungpyo, người đứng thứ hai, quyết định bổ sung thêm một chiến lược ngắn hạn và tức thời hơn.
Jaemin nhìn Seungpyo với ánh mắt tò mò.