Error Zone - Chương 139

Readers thân mến, Eka đang sửa lại bộ này, nếu bạn đọc thấy lủng củng chỗ nào vui lòng liên hệ Fanpage Team Ekaterina

# Epilogue 1 - Kiss the Bang Bang Bang

Khi kỳ nghỉ hè sắp kết thúc, cả lũ đều bồn chồn lo lắng. Chẳng mấy ai được tận hưởng một kỳ nghỉ hè đúng nghĩa, nhưng dù sao thì nó vẫn là kỳ nghỉ. Chỉ cần nghe hai tiếng "kỳ nghỉ" thôi là tim đã rộn ràng rồi, đó là thói quen đã ăn sâu vào máu từ hồi tiểu học.

Ở vạch xuất phát của học kỳ hai, bài kiểm tra thử mùa thu đang chờ đợi. Vừa khai giảng đã phải thi, chẳng biết ai nghĩ ra cái lịch trình quái quỷ này nữa, cả lũ đứa nào cũng càu nhàu.

Seungpyo, Jaemin và những đứa bạn khác cũng chẳng khá hơn. Giờ ra chơi ở lò luyện thi, cả bọn túm tụm lại lo lắng về bài kiểm tra thử sắp tới. Rồi thế nào mà cuộc trò chuyện lại đi đến kết luận là dù sao thì cũng phải tranh thủ chơi bời một chút trước khi kỳ nghỉ hè kết thúc để khỏi hối hận.

"Hôm nay học xong mình đi chơi trò bắn súng sinh tồn đi!"

Một đứa hùng hồn đề nghị. Đứa khác hỏi lại:

"Trò gì đấy? Game mới à?"

"Tuần trước tôi chơi rồi, vui vãi chưởng. Không phải game trên máy tính đâu, mà là cầm súng laser thật ấy. Vừa chơi solo được, vừa chia team chơi với nhau được, vừa chơi đối kháng với những người khác đến chơi được."

"À, hồi bé đi chơi tôi cũng chơi trò tương tự rồi. Lúc đó chơi súng bắn bi."

"Trò tôi chơi không cần đạn. Bắn bằng laser nên trúng cũng không đau đâu."

Đứa vừa gợi ý đang hăng hái giới thiệu một thú vui mới cho bạn bè. Mấy đứa hơi chán việc cứ luân phiên nhau đến quán net, khu trò chơi, chơi bóng rổ, đá bóng nên trò chơi bắn súng sinh tồn bằng laser này nghe có vẻ khá hấp dẫn.

"Chơi có lâu không?"

"Không đâu, một ván 15 phút thôi."

"Đi thôi."

Seungpyo vừa quyết định là cả bọn gật đầu đồng ý. Cả nhất trí sau giờ học ở lò luyện thi sẽ cùng nhau đi thử sức với trò chơi bắn súng sinh tồn bằng laser mới mở.


Khu trò chơi nằm ở tầng 5 của một tòa nhà thương mại cao tầng. Từ sảnh chờ đã thấy đèn trang trí mang hơi hướng tia laser ở khắp mọi nơi, cứ như lạc vào tàu vũ trụ vậy. Nhân viên đứng ở quầy đang sắp xếp súng và áo giáp, vừa hướng dẫn cho khách.

"Nếu mọi người mới đến lần đầu thì nên chơi solo với bạn bè trước. Mọi người chọn biệt danh để dùng khi chơi rồi báo lại với tôi nhé."

Nghe theo hướng dẫn của nhân viên, Seungpyo giơ tay lên đầu tiên.

" Oh Seungpyo ạ."

Người quyết định dùng tên thật không cần suy nghĩ gì nhiều là Seungpyo, còn những đứa còn lại bắt đầu vắt óc suy nghĩ để tạo ra một cái biệt danh thật ngầu. Nhất Dương Bất Trụ, Hôm Nay Cạo Trọc, Chó Điên… Đứa nào đứa nấy đều cố gắng nghĩ ra những cái tên thể hiện sự mạnh mẽ, như thể đang thi nhau vậy. Giữa lúc đó, Jaemin đang trầm ngâm suy nghĩ, cũng quyết định được biệt danh cho mình.

"DiệtZombie ạ."

Đứa vừa gợi ý chơi trò chơi bắn súng sinh tồn nhắc Jaemin:

"Ấy, nhưng mà đây đâu phải game diệt zombie đâu."

"Ừ, không sao. Chỉ là nhìn thấy súng nên tôi nghĩ đến thôi."

"Nếu cậu là DiệtZombie thì chẳng phải bọn tôi đều thành zombie hết à?"

Seungpyo lén cười mỉm, nghe Jaemin và đứa bạn kia nói chuyện. Jaemin thích trò bắn súng zombie mà Seungpyo lần đầu đưa cậu đến khu trò chơi, dạy cậu chơi, đến giờ cậu vẫn thỉnh thoảng chơi.

Chắc là tại trò chơi đó mà cậu cứ nhìn thấy súng là lại nghĩ đến zombie. Mỗi khi dấu vết của những khoảng thời gian hai người bên nhau bất ngờ xuất hiện ở những nơi không ngờ tới như thế, Seungpyo lại vui vẻ, tự hào.

Nhân viên nói thêm chi tiết:

"Những cái nút tròn tròn trên áo giáp này là cảm biến ạ. Nếu bị bắn trúng thì cảm biến này sẽ phát sáng lấp lánh. Nếu đèn sáng nghĩa là trúng đạn, còn nếu không sáng thì là bắn trượt ạ. Mỗi người có năm mạng, nếu bị bắn trúng năm lần thì sẽ bị delay tấn công trong 5 giây, không bắn được súng. Mọi người thấy màn hình hiển thị số trên thân súng không ạ? Trên đó sẽ hiển thị thời gian delay, hết 5 giây thì mọi người bắn lại được."

"Bắn trúng thì có cảm giác gì không ạ?"

"Sẽ rung nhẹ một chút ạ, nhưng nếu tập trung vào trò chơi thì có người sẽ không cảm thấy gì đâu ạ. Cái này là thiết bị an toàn, không gây đau đớn gì đâu nên mọi người không cần lo lắng ạ."

Cả bọn mặc áo giáp có gắn đầy cảm biến tròn tròn như cúc áo ở trước và sau, rồi cầm súng lên. Có đứa còn cầm khẩu súng trường dài trông rất ra dáng, tạo dáng vẻ mặt nghiêm nghị rồi chụp ảnh.

"Cậu trông như sát thủ thật ấy. Nhìn dữ dằn hẳn ra."

Seungpyo vừa cười khúc khích vừa dùng điện thoại chụp ảnh Jaemin. Jaemin cũng chụp ảnh Seungpyo đáp trả:

"Cậu dù có làm gì thì vẫn chỉ như Oh Seungpyo thôi."

Đang mải chụp ảnh vui vẻ thì nhân viên lại lên tiếng:

"Nếu mọi người chuẩn bị xong rồi thì xem bảng điện tử nhé. Đầu tiên chúng ta sẽ chơi solo ạ."

Mắt cả lũ đang nghịch ảnh đổ dồn về phía bảng điện tử trước mặt. Một danh sách biệt danh dài dằng dặc hiện lên trên màn hình lớn.

"Hôm nay bọn mày chết chắc."

"Tao xả hết mọi ấm ức bấy lâu nay luôn."

Trong khi cả huơ huơ súng, buông lời đe dọa hài hước thì Seungpyo và Jaemin im lặng nhìn bảng điện tử. Jaemin lên tiếng trước:

"Chắc phải bắn nhau rồi."

"Vì đây là solo mà."

Đứng sừng sững trước bảng điện tử, hai người chỉ nói vậy rồi liếc nhìn nhau. Những đứa bạn khác nhận ra hai người đứng nhất nhì trường lại sắp sửa so tài cao thấp ở một nơi không ai ngờ tới, bỗng xì xào bàn tán, dự đoán ai sẽ thắng ai.

"Ở đây chắc Oh Seungpyo nhất rồi nhỉ?"

"Đúng đấy. Học thì thua suốt thôi chứ game thì..."

Seungpyo quay người lại vung vẩy khẩu súng:

"Tôi nghe hết đấy, lũ kia."

Dù cả trêu chọc nhau ầm ĩ, nhân viên trung tâm vẫn giữ vẻ mặt bình thản, tiếp tục hướng dẫn:

"Mọi người vào trong nhé! Bên trong tối lắm nên đừng chạy. Ngã thì đau đấy ạ."

"Vâng ạ!"

Cả lũ đồng thanh đáp lớn, chỉnh lại súng, tiến về phía lối vào khu trò chơi.

Bên trong tối đen như mực. Chỉ những vật chắn có thể dùng để ẩn nấp mới được trang trí bằng đèn huỳnh quang, phải dựa vào ánh sáng đó để xác định cấu trúc bản đồ và di chuyển. Giờ thì bọn nó đã hiểu lý do nhân viên dặn đừng chạy, nhưng vừa bước vào, là cả lũ đã tăng tốc chạy ngay.

Seungpyo nhanh mắt nhanh tay, dễ dàng tìm ra vật chắn có lợi nhất, để ẩn nấp trên bản đồ. So với những khu bằng phẳng khác, chỗ này hơi dốc nên rất thích hợp để nấp sau tường thành bắn tỉa.

Khu trò chơi tối tăm ồn ào kinh khủng. Ban đầu là tiếng bước chân náo loạn của mọi người vừa tấn công vừa phòng thủ không ngừng, rồi sau đó là tiếng la hét thảm thiết của những đứa bất ngờ bị tấn công vang lên khắp nơi.

Seungpyo ẩn nấp sau vật chắn, liên tục bắn trúng những đứa mặc áo giáp đang vụt qua vụt lại. Trong bóng tối, những cảm biến tròn tròn nhấp nháy báo hiệu trúng đạn. Những đứa bị súng của Seungpyo bắn trúng, rơi vào trạng thái delay 5 giây thì càu nhàu:

"Á, Seung! Đừng có cắm chốt ở đấy nữa ra đây coi."

"Sao? Chơi game có chiến thuật thì sai à?"

"Chơi công bằng chút đi được không!"

Nhờ chiếm được vị trí ngon mà cậu có thể thoải mái chơi game, nhưng Seungpyo cũng bắt đầu thấy chán việc chỉ đứng yên bắn súng. Cứ đứng im một chỗ bắn tỉa suốt 15 phút thì có lợi cho việc thắng thua thật, nhưng lại không thể tận hưởng hết trò chơi.

Seungpyo cúi thấp người xuống. Dù chiều cao và vóc dáng của cậu lớn hơn nhiều so với những đứa khác, cậu vẫn nhanh nhẹn lách mình trốn sau một bức chắn khác mà không ai thấy. Hết một người, rồi lại một người. Cậu bắt đầu hạ gục từng tên địch một, di chuyển giữa các vật chắn, khiến cả lũ lại bắt đầu cằn nhằn:

"Này, Seung! Thà cậu cứ cắm chốt ở kia còn hơn."

"Mẹ nó... chả thấy bắn từ đâu ra cả."

Bảo ra thì ra, rồi lại lắm lời. Seungpyo không đáp lời, chỉ nhắm súng qua một lỗ hổng trên vật chắn.

Seungpyo vừa bắn trúng thêm một cảm biến, chuẩn bị di chuyển, thì một đứa bất ngờ xông vào sau vật chắn. Seungpyo lập tức chĩa súng vào, nhưng lại không bóp cò mà chỉ chớp mắt:

"Ryu Jaemin."

Kẻ diệt zombie bất ngờ xuất hiện cũng đang chĩa súng vào Seungpyo. Thay vì bắn cậu, Jaemin chỉ chĩa súng, từ từ tiến lại gần và thì thầm:

"Cậu chiếm chỗ này à?"

"Ừ, đi lòng vòng rồi ghé qua đây thôi."

Vì đây là trận solo nên Jaemin và Seungpyo cũng là kẻ địch của nhau. Nhưng cả hai đều không có ý định bắn nhau , chỉ tiến lại gần nhau. Seungpyo hạ giọng hỏi:

"Chết mấy lần rồi?"

"Ba lần."

"Phòng thủ kém quá đấy."

Đây là trận chiến game giữa hai người đứng nhất nhì trường. Đã là solo thì gặp nhau phải tấn công, chứ không được nương tay, nhưng hai người chỉ lầm bầm trò chuyện, chứ không có vẻ gì là sẽ làm vậy.

Trong khi hai người đang nói chuyện, thì ở phía bên kia vật chắn, những người tham gia khác đang hăng say bắn nhau. Dù đang trong tình thế nguy hiểm, có thể bị phát hiện bất cứ lúc nào, hai người vẫn không định lao ra mà cứ lề mề kéo dài thời gian.

Chụt, Seungpyo không những không bắn, mà còn bất ngờ hôn lên má Jaemin. Jaemin nhăn mặt, tròn mắt nhìn cậu:

"Ngoài kia có người đấy."

"Bọn nó đang mải mê hết cả rồi, có biết đâu. Ở đây tối om chả thấy gì mà."

Làm thêm một lần nữa nhé? Hai người không nói ra, nhưng đều cảm nhận được đối phương đang nghĩ vậy. Dù bóng tối khiến cả hai không nhìn rõ mặt nhau, nhưng vẫn rung động xao xuyến vì điều đó.

Trong lúc ngập ngừng tiến lại gần nhau, Seungpyo nhớ lại chuyện hôm trước. Sau hôm đó, cậu càng cuồng nhiệt với những nụ hôn  cùng Jaemin hơn trước. Cứ hễ nhìn thấy Ryu Jaemin, là cậu lại muốn hôn cậu ấy đến phát điên. Cơn nghiện này càng ngày càng nghiêm trọng, hè thì sắp hết rồi, mà không biết khi nào cơn bệnh này mới thuyên giảm nữa.

Hôm cá cược xem ai là người có nụ hôn đầu, Seungpyo đã thấp thỏm như cún con suốt cả giờ học ở lò luyện thi. Tan học là cậu lôi Jaemin ra khỏi phòng học ngay. Cậu vội vàng dẫn Jaemin lên cầu thang thoát hiểm trên tầng thượng, nơi hai người hay hò hẹn, rồi vào thẳng vấn đề:

"Cái thằng hôn cậu đầu tiên là ai đấy?"

"Tớ nói hết rồi thây. Biết rồi còn hỏi làm gì?"

"Kể tên ra xem nào. Tớ muốn nghe."

Nghe Seungpyo nài nỉ, Jaemin ngại ngùng tặc lưỡi, rồi lảng tránh ánh mắt, lầm bầm:

"Oh Seungpyo."

"Ố ồ!"

Seungpyo không kìm được mà kêu lên một tiếng. Thấy cậu phản ứng thái quá với một câu trả lời quá rõ ràng, Jaemin bật cười. Nhưng Seungpyo lập tức ngừng cười , truy hỏi:

"Thế sao lúc đó cậu lại bảo không phải?"

"Ở đấy mà bảo là lần đầu à? Cậu thì sao?"

Jaemin nhếch mép, hỏi ngược lại. Seungpyo không dám tự tin đáp , phải’. Vì cậu cũng sĩ diện, nên đến giờ vẫn nói dối, là mình không còn là trai tân nữa đây này.

Jaemin liếc nhìn cậu bằng ánh mắt hờn dỗi:

"Giờ đến lượt cậu nói đấy."

"..."

"Nụ hôn đầu với ai? Chắc là hồi cấp hai đúng không?"

"Không."

"Gì chứ? Chẳng lẽ hồi tiểu học à?"

"Làm gì có chuyện đó? Ý là hồi cấp ba đấy."

Có lẽ vì thấy khoảng thời gian giữa nụ hôn của cậu và nụ hôn của người kia không cách nhau quá xa, nên Jaemin trông khó chịu hơn một chút.

"Thằng nào thế? Xinh không?"

" không chỉ xinh thôi đâu."

Trước sự khẳng định đầy khiêu khích đó, Jaemin khẽ nhíu mày. Seungpyo tiếp tục:

"Học giỏi, chơi thể thao cũng giỏi, cao ráo, dáng đẹp, tính thì không tốt lắm nhưng vẫn tốt với tớ. Tớ thích, vì cậu ấy không tốt với ai ngoài tớ."

"Thằng này... Sao cứ luyên thuyên khen người yêu cũ hôn mình thế hả?"

Vẻ mặt Jaemin đang giận dữ bỗng trở nên lúng túng dần. Cậu không biết nên nổi giận, nên cười, hay nên hỏi kỹ hơn, rồi từ từ cụp mắt xuống, như để lấy lại bình tĩnh. Cậu khẽ hắng giọng một cái, trừng mắt nhìn Seungpyo:

"Cậu nghe chuyện của tớ rồi bịa ra đúng không?"

"Đâu có."

"Vậy sao lúc đó cậu lại bảo không phải?"

"Ở đấy mà bảo là lần đầu à? Cậu thì sao?"

Một cuộc trò chuyện như déjà vu. Jaemin cắn môi hỏi sang chuyện khác:

"Vậy rốt cuộc nó là ai?"

"Tớ nói hết rồi còn gì. Biết rồi còn hỏi làm gì?"

Bình luận
ziona
Rất lằng nhằng nhg t rất thích Tiếp tục phát huy nhé hai đứa
Trả lời·17/08/2025
traibengolqua
traibengolquaChương 139
2 cái đứa lày :3
Trả lời·13/08/2025
Đăng ký mới
Báo Lỗi Truyện!
Mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo đúng sẽ được thưởng 50 coin. Báo sai sẽ bị trừ 50 coin.
Donate Ủng hộ Team
Premium Chapter
hoặc 0 coin
Nếu không có mật khẩu mở chương bạn sẽ bị trừ coin!
Bạn có chắc chắn thực hiện hàng động này!
Đăng nhập
Nếu không đăng nhập được hãy dùng chức năng quên mật khẩu để lấy mật khẩu mới!
Quên mật khẩu
Mật khẩu mới và link xác nhận sẽ được gửi tới địa chỉ email! Mật khẩu mới chỉ có hiệu lực sau khi bạn xác nhận!
Thông báo