Readers thân mến, Eka đang sửa lại bộ này, nếu bạn đọc thấy lủng củng chỗ nào vui lòng liên hệ Fanpage Team Ekaterina
Bây giờ là lúc sửa đổi toàn bộ nội dung suy nghĩ. Giống như Oh Seungpyo đã lừa mình, cậu cũng phải nghĩ ra một câu tỏ tình để lừa Oh Seungpyo một cách hoàn hảo.
Jaemin đã nhận được lời tỏ tình từ các bạn nữ thích cậu khoảng hai ba lần. Trong số đó, không có ai tỏ tình vô lý và trơ trẽn như Oh Seungpyo, và mỗi lần Jaemin đều cảm thấy ngại ngùng nhưng vẫn cố gắng từ chối lịch sự nhất có thể. Bởi vì cậu vẫn chưa muốn có bạn gái, và cậu cũng chưa từng cảm thấy thích ai đó với tư cách là một người khác giới.
Điều đó có nghĩa là đây là lần đầu tiên cậu trải nghiệm việc đáp lại một lời thích bằng sự đồng ý.
'Tôi cũng thích cậu.'
Dù thế nào thì câu trả lời vô thưởng vô phạt nhất cũng là điều đầu tiên hiện lên trong đầu cậu. Jaemin mô phỏng tình huống cậu đối mặt với Oh Seungpyo trong đầu. Dù chỉ là nói dối thôi, nhưng nghĩ đến việc nói thích trước mặt Oh Seungpyo, trái tim dũng cảm ngút trời do tức giận của cậu lại từ từ teo lại.
Đây là lần đầu tiên trong đời cậu nói ra câu nói mà cậu biết rằng một ngày nào đó cậu sẽ nói với một người mà cậu thật lòng yêu thương, vậy mà lại phải nói theo cách này... Cậu vừa thấy vô lý vừa lo lắng không biết mình có thể làm tốt mà không bị lộ tẩy hay không.
'Không được. Không phải lúc thế này.'
Jaemin hơi nản lòng nhưng rồi cậu nhanh chóng tự động viên mình. Oh Seungpyo sẽ rất bối rối trước câu trả lời của Jaemin, nhưng cậu ta sẽ không thể hiện ra ngoài. Ít nhất là cho đến khi kỳ thi cuối kỳ kết thúc, tức là cho đến khi đạt được mục tiêu, cậu ta sẽ giả vờ là thật lòng.
Nếu Jaemin đáp lại bằng một lời thích, rất có thể cậu ta sẽ không đợi đến khi kỳ thi kết thúc mà sẽ cố gắng thỏa mãn lòng tham của mình. Ví dụ như khăng khăng rằng cả hai đã xác nhận tình cảm với nhau rồi thì đừng chờ đợi gì nữa mà hãy làm tình luôn đi.
Jaemin chậm rãi xoay cây bút với vẻ mặt vô cảm, trông cậu vẫn thư thái như mọi khi, nhưng đầu óc cậu lại bận rộn lên kế hoạch trừng trị Oh Seungpyo đáng ghét. Khoảng thời gian buổi sáng buồn tẻ hơn bình thường một chút.
Oh Seungpyo chắc cũng đã thấy thú vị như thế này khi lên kế hoạch lừa mình nhỉ? Jaemin tự hỏi mình, một nụ cười nhạt thoáng nở trên môi cậu, rồi nhanh chóng biến thành một nụ cười cay đắng.
Giờ ăn trưa, sau khi ăn nhanh bữa trưa, Jaemin từ chối lời đề nghị đến cửa hàng tiện lợi của bạn bè và hướng về phòng tư liệu. Vì cậu vội vàng rời khỏi căng tin nên vẫn còn nhiều bạn đang ăn trưa, lớp học và hành lang tương đối vắng vẻ. Đó là thời điểm lý tưởng để cậu và Oh Seungpyo nói chuyện khó xử với nhau.
Khác với buổi sáng khi tâm trạng cậu lên xuống hàng chục lần, giờ đây lòng Jaemin bình yên như mặt hồ phẳng lặng. Cậu cũng đã hoàn thành trọn vẹn việc tưởng tượng ra việc đáp lại Oh Seungpyo một cách tích cực, và cậu đã sẵn sàng đối phó mà không hề ngạc nhiên dù cho có phản ứng nào xảy ra đi nữa.
Tuy nhiên, khi đứng dưới tấm biển phòng tư liệu, Jaemin không thể mở cửa ngay lập tức mà nuốt khan một tiếng. Tay cậu không thể nắm chặt lấy tay nắm cửa mà cứ ngập ngừng mãi.
"Hôm nay cậu mang bóng đến à?"
Cậu không có thời gian để do dự. Vì tiếng nói của máy đứa bắt đầu quay trở lại lớp học ngày càng gần nên Jaemin đã phản xạ có điều kiện mà mở toang cửa.
"Ầm," cậu đóng cửa và tựa lưng vào cửa để thở dốc. Người đã đến trước và đang nhìn ra ngoài cửa sổ quay đầu lại. Đó là Oh Seungpyo trung thành tuân thủ yêu cầu đến nhanh của cậu.
"Đến rồi à?"
Vẫn ở cùng lớp cho đến trước giờ ăn trưa, nhưng Oh Seungpyo chào đón Jaemin như thể cậu ta vừa gặp một người mà cậu ta đã chờ đợi từ lâu.
Nhìn khuôn mặt tươi cười rạng rỡ của cậu ta, Jaemin nghĩ rằng cậu ta có khả năng diễn xuất tốt hơn cậu tưởng. Cậu đã từng nghe nói rằng mặc dù cậu ta đã nhận được vài tấm danh thiếp từ các công ty giải trí vì cậu ta không hát hay và diễn xuất cũng không tốt, nhưng cậu ta đã từ bỏ ước mơ trở thành người nổi tiếng, nhưng với khả năng này thì giấc mơ đó có lẽ không hoàn toàn bất khả thi.
Không phải lúc để cảm thán về khả năng diễn xuất của Oh Seungpyo. Jaemin nhanh chóng đáp lại bằng một nụ cười và hỏi.
"Cậu ăn trưa rồi đúng không?"
Biện pháp đối phó mà Jaemin đã chọn là chiến thuật ăn miếng trả miếng.
Nếu Oh Seungpyo cố gắng lừa gạt cậu bằng cách giả vờ chân thành, thì cậu cũng sẽ giả vờ chân thành để lừa gạt cậu ta. Người sẽ mất tập trung, rơi vào lo lắng và bị sốc trước lời tỏ tình đột ngột từ bây giờ sẽ không phải là Ryu Jaemin mà là Oh Seungpyo, người đang bị phản công.
Đến gần hơn, quả nhiên Seungpyo hơi ngạc nhiên nhìn Jaemin. Jaemin âm thầm reo hò trong lòng. Cậu ta chắc chắn đang bối rối trước thái độ thân thiện hơn mình tưởng của cậu. Jaemin hỏi.
"Cậu bảo là ăn trưa xong gặp nhau mà sao trông cậu lạ vậy?"
"Không có."
Seungpyo lúc này mới cười gượng và gãi gãi sau gáy.
"thì bảo là ít nhất cũng phải cần một ngày suy nghĩ, thế mà đột nhiên cậu bảo gặp nhau vào giờ ăn trưa. Nếu là chuyện tốt thì không sao, nhưng đâu phải lý do nào cũng tốt đâu. Có thể là vì không cần suy nghĩ thêm nên cậu định từ chối chẳng hạn. Nhưng nhìn mặt cậu thì có vẻ không phải chuyện xấu."
Jaemin càng cười tươi hơn trước phản ứng hụt hẫng của Oh Seungpyo. Dù bên trong cậu đang đối mặt với Oh Seungpyo với một vẻ mặt lạnh lùng hơn bao giờ hết.
Đúng như dự đoán, Oh Seungpyo không dễ dàng bộc lộ nội tâm. Cậu đã nhận được một thông điệp chắc chắn rằng cậu ta sẽ tiếp tục trò đùa lố bịch này cho đến khi kỳ thi cuối kỳ kết thúc và cậu ta đạt được mục tiêu của mình. Cậu định tha thứ cho cậu ta nếu cậu ta thành thật thú nhận rằng tất cả chỉ là một trò đùa.
"Vậy... Sao cậu lại muốn gặp tôi?"
Oh Seungpyo chớp mắt đầy mong đợi và hỏi một câu hỏi hiển nhiên. Sự do dự trong lòng Jaemin giờ đã hoàn toàn biến mất.
"Tôi định trả lời cái chuyện cậu nói sáng nay."
"gì thế?"
"Tôi đã nghĩ kỹ rồi."
Jaemin dừng lời một lúc rồi nhìn Oh Seungpyo. Tình huống diễn ra hoàn toàn giống như cảnh cậu đã mô phỏng trong đầu suốt buổi sáng, không hề có sai sót nào.
"Tôi..."
...Nhưng quả nhiên thực tế vẫn khác xa so với tưởng tượng. "Tôi cũng thích cậu." Cậu không thể hoàn thành câu ngắn ngủi này trong một lần, mà Jaemin chỉ thốt ra một lời lửng lơ rồi im bặt.
Dù chỉ là lời bịa đặt, chỉ là một lời tỏ tình giả dối để chơi xỏ Oh Seungpyo, nhưng khi cậu thực sự định nói ra những lời đó, tim cậu bắt đầu đập thình thịch. Cậu lo lắng đến mức sợ rằng tiếng tim đập ồn ào của mình sẽ lọt đến tai Oh Seungpyo.
Có phải vì cậu đang nói dối để lừa gạt người khác nên bản năng của cậu cảm thấy tội lỗi? Jaemin tự chẩn đoán tình trạng của mình như vậy, nhưng rồi cậu nhận ra rằng cậu chưa bao giờ cảm thấy tội lỗi khi lừa dối bố mẹ, giáo viên dạy kèm hay những kẻ biến thái trên mạng.
Bình tĩnh lại đi. Việc lừa dối Oh Seungpyo hèn hạ không phải là chuyện đáng tự trách. Nhịp đập này chỉ là sự thể hiện của nỗi tiếc nuối vì đã lãng phí lời tỏ tình đầu tiên trong đời vào một trò lừa gạt mà thôi.
Jaemin nhớ lại khoảnh khắc Oh Seungpyo lần đầu tiên đe dọa cậu trong phòng tư liệu này và lấy lại tinh thần. Lúc đó cậu không hề bồn chồn hay run sợ như bây giờ, và cho dù bây giờ nghĩ lại cậu vẫn thấy mình đã đối phó với tình hình rất bình tĩnh và lạnh lùng.
"Ryu Jaemin?"
Thấy cậu im lặng quá lâu, Seungpyo dò xét vẻ mặt của Jaemin. Dù đang trong quá trình kiểm soát tâm trí, cậu cũng không có thời gian để suy nghĩ thêm. Jaemin đột ngột buột miệng.
"Tôi cũng thích cậu."
Và một lần nữa, sự im lặng lại bao trùm.
Jaemin cắn chặt vào phần thịt mềm bên trong má. Như thế này là gần như thất bại rồi. Cậu đã luyện tập lặp đi lặp lại trong đầu không biết bao nhiêu lần, nhưng thực chiến lại trở nên tồi tệ.
Cậu định cười và nói chuyện với Oh Seungpyo, nhưng cuối cùng cậu lại quay mặt đi, tránh ánh mắt của cậu ta như một kẻ có tật giật mình. Cậu không cười được, và cậu cũng nói quá nhanh nên có lẽ cậu không hề giống một người đang thích ai đó chút nào. Sẽ không có gì lạ nếu Oh Seungpyo nhanh chóng nhận ra đó là một lời nói dối.
"...Thật á?"
Quả nhiên, một câu hỏi nghi ngờ đã quay trở lại.
Tiêu rồi. Jaemin thầm than thở và liếc nhìn phản ứng của Oh Seungpyo.
"Thật sao?"
Nhưng biểu cảm của Seungpyo lặp lại cùng một câu hỏi, lại hoàn toàn khác với những gì Jaemin dự đoán.
Cậu đã nghĩ rằng cậu ta sẽ nhìn mình với ánh mắt đầy nghi ngờ, đánh giá xem mình đang ấp ủ âm mưu gì, nhưng Oh Seungpyo đang trợn tròn mắt với vẻ mặt vừa ngơ ngác vừa rõ ràng là vui mừng. Nếu không nhầm thì thái dương và tai của cậu ta cũng hơi ửng đỏ.
'Thằng nhãi này, đến mức này mà không phải thiên tài diễn xuất thì là gì?'
Jaemin trấn tĩnh lại và nhanh chóng gật đầu. Nếu cái trò hề chết tiệt này vẫn chưa kết thúc thì cậu cũng không thể thua được.
"Ừ."
Khi lần đầu tiên nghe thấy Oh Seungpyo nói rằng cậu ta thích mình, Jaemin đã tò mò lý do tại sao Oh Seungpyo đột nhiên nói những điều điên rồ như vậy. Chắc chắn là một tên vẫn ổn bỗng ăn phải thứ gì đó sai trái vào đêm qua hoặc bị ướt mưa.
Giờ thì cậu đã biết lý do rồi. Bởi vì bản thân lời tỏ tình là một chiến dịch để khiến cậu bối rối, nên nó mới đột ngột và vụng về như vậy. Vì vậy, Jaemin đã chuẩn bị một câu trả lời hợp lý hơn Oh Seungpyo một chút.
"Càng nghĩ kỹ thì tôi càng thấy cậu nói đúng."
"Lời tôi? Lời gì?"
"Tôi cũng không thể tưởng tượng được việc hôn người khác."
"......"
"Việc tôi có thể ở bên cậu cho đến bây giờ... Có lẽ là vì tôi có tình cảm với cậu nên mới có thể."
"Ryu Jaemin...."
Đôi mắt Seungpyo lấp lánh như một người cực kì cảm động. Jaemin cũng cố gắng hết sức để nhìn Seungpyo và cười. Seungpyo tiến lại gần Jaemin hơn một bước và nói.
“Tôi không ngờ cậu lại chấp nhận tình cảm của tôi nhanh như vậy.”
“Buổi sáng tôi còn sốc nên nói là sẽ suy nghĩ đến ngày mai, nhưng những chuyện như thế này có nghĩ lâu hơn thì kết quả cũng không thay đổi đâu.”
“Cậu thật sự rất ngầu.”
Trước lời khen thẳng thắn, Jaemin suýt chút nữa đã đánh mất nụ cười và đỏ mặt. Cậu cũng có chút khó chịu vì đến nước này rồi mà Oh Seungpyo vẫn chỉ thể hiện sự yêu thích.
Đến mức này thì Oh Seungpyo cũng nên hơi bối rối một chút chứ, nhưng hoàn toàn không có dấu hiệu nào như vậy. Cứ như thể lời cậu ta nói thích cậu là thật lòng vậy. Chuyện đó không thể nào xảy ra được.
Lúc đó, Oh Seungpyo đưa tay ra. Bàn tay di chuyển không một tiếng động chạm vào má Jaemin. Ánh mắt đặt gần nhau lặng lẽ nhìn Jaemin, rồi bây giờ cậu ta lại hỏi như thể đang xấu hổ.
“Tôi hôn cậu được không?”
Câu hỏi mà cậu chờ đợi cuối cùng cũng xuất hiện.
Jaemin đã rơi vào một khoảnh khắc bối rối vì phản ứng của Seungpyo có vẻ vui hơn dự kiến, rồi nhanh chóng trở nên bình tĩnh lại. Cậu đặt tay mình lên mu bàn tay của Seungpyo và bỏ tay cậu ta ra khỏi má mình, và cau mày nhẹ nhàng như thể tiếc nuối nhưng không còn cách nào khác.
Khi Oh Seungpyo lùi lại một bước, Seungpyo nhìn Jaemin với ánh mắt kinh ngạc. Jaemin hắng giọng ngắn rồi tiếp tục nói.
“Thì ra là thế.”
“Ừ.”
“Chúng ta đã hôn nhau và làm nhiều chuyện hơn thế giữa lúc còn chưa hẹn hò nữa chứ. Vẫn chưa làm cái chuyện đó thật sự, nhưng….”
“Vậy thì sao?”
“Lúc không để ý thì tôi không nghĩ gì nhiều, nhưng… Tôi nghĩ nếu chúng ta thật sự thích nhau và hẹn hò thì không nên tiếp tục như thế này nữa. Nếu cậu thật sự thích tôi và muốn hẹn hò với tôi.”
“Tôi muốn hẹn hò.”
“Vậy thì tôi muốn chúng ta hẹn hò lành mạnh chứ không phải như bây giờ. Giống như những học sinh trung học bình thường ấy.”
“Chúng ta đúng là học sinh trung học mà.”
“Ừ. Vì chúng ta đúng là học sinh trung học. Những học sinh bình thường không hẹn hò như chúng ta đâu.”
“Học sinh bình thường không hôn nhau à?”
‘Sao mình cứ có cảm giác mình bị ngắt lời liên tục thế này?’ Jaemin tạm thời hít sâu một hơi. Có lẽ vì linh cảm được cuộc trò chuyện sẽ không diễn ra theo ý mình, biểu cảm của Seungpyo có phần nghiêm trọng hơn.
“Chắc là có chứ. Nhưng quá trình chúng ta hẹn hò khác với bình thường mà. Nếu chúng ta hẹn hò, tôi muốn chúng ta bắt đầu lại từ đầu. Những nụ hôn cũng chỉ là để giải tỏa căng thẳng khi học thôi. Nếu muốn trở thành một cặp đôi yêu nhau chứ không chỉ là giải tỏa căng thẳng, thì có lẽ chúng ta nên thay đổi một chút so với bây giờ. Vì vậy tôi không muốn hôn hay làm những chuyện gợi cảm khác trong thời gian tới.”
…chỉ là chém gió. Dù là nụ hôn để giải tỏa căng thẳng, hay nụ hôn giữa một cặp đôi hẹn hò, thì nụ hôn vẫn là nụ hôn. Jaemin không nghĩ rằng cần phải cố tình phân biệt hai loại nụ hôn đó.
Nhưng đối với Oh Seungpyo luôn nghĩ đến việc vuốt ve môi và mò mẫm cơ thể cậu mỗi khi có cơ hội, thì đề nghị này có thể trở thành một loại máy dò nói dối. Vì sự bình tĩnh của cậu không hề bị lung lay trước lời tỏ tình giả dối, nên có lẽ Oh Seungpyo đang thầm cười đen tối rằng kế hoạch tỏ tình của cậu ta đã thất bại, nhưng ít nhất cậu ta có thể thoải mái làm những gì mình muốn.
Nhưng nếu cậu chặn luôn cả những nụ hôn thường xuyên và những cái ôm ấp vuốt ve, chứ đừng nói đến chuyện làm tình như trong điều kiện cá cược? Oh Seungpyo sẽ không đạt được gì cả. Tất cả những kế hoạch tầm thường sẽ tan thành mây khói. Vẫn chưa muộn. Ngay bây giờ cậu ta có thể bỏ hết tất cả và đầu hàng rằng đó chỉ là một trò đùa, cậu có thể cười xòa cho qua.
"Hmm..."
Jaemin lặng lẽ chờ đợi phản ứng của cậu ta. Seungpyo dường như không muốn dễ dàng thừa nhận thất bại đến cùng, nên cậu ta có vẻ đang vắt óc suy nghĩ.
Sau đó, cậu ta thở dài một hơi, rồi gật đầu với vẻ mặt trở nên điềm tĩnh như thể đã được giải thoát khỏi những lo lắng.
"Tôi hiểu ý cậu rồi."
"..."
"Cậu muốn reset lại đúng không? Vì chúng ta đã trở thành một cặp rồi."
"Ừ."
"Thật ra tôi vẫn muốn tiếp tục hôn cậu lắm. Cậu có vẻ cũng thích mà."
"...Thì đúng là thích. Thích thật, nhưng ý tôi là hãy cố gắng nhịn một chút."
Nghe thấy điều đó, Seungpyo có vẻ mặt đầy trìu mến như một người chủ nhìn chú chó cưng đáng yêu của mình. Đây lại là phản ứng gì nữa đây? Jaemin không thể nào đoán được nội tâm của cậu ta, và chỉ duy trì một nụ cười gượng gạo, Seungpyo lại gật đầu một lần nữa.
"Thật lòng mà nói thì cậu dâm thật đấy."
"...Cậu đang kiếm chuyện à?"
"Thấy cậu nói sẽ cố gắng nhịn... Tôi là người thích cậu trước, nên tôi không thể cãi lại được."
Oh Seungpyo đang nói những điều vô nghĩa với vẻ mặt đáng thương. Không rõ cậu ta có thật lòng hay đang bực mình nên cố tình chọc tức cậu, nên cậu chỉ thận trọng quan sát biểu cảm của cậu ta. Seungpyo hỏi.
"Vậy từ hôm nay chúng ta là ngày đầu tiên à?"
"Cậu muốn làm gì thì làm đi."
"Tôi sẽ lên kế hoạch hẹn hò. Cuối tuần này chúng ta đi chơi đi."
"Chuyện đó cũng phải sau khi thi cuối kỳ xong."
"À, đúng rồi."
Cậu ta than thở như thể vừa quên mất sự tồn tại của kỳ thi cuối kỳ, rồi liên tục xác nhận.
"Khoan. Vậy thì cuộc cá cược lần này cũng vô hiệu à? Dù tôi thắng thì cũng không được làm tình?"
"Trong lúc hẹn hò mà lại quyết định chuyện đó bằng kết quả cá cược thì có hợp lý không? Chúng ta còn định nhịn cả hôn, thì chuyện làm tình chắc chắn còn lâu lắm mới có."
"Đúng là vậy."
Seungpyo thở dài đến nỗi mặt đất như sụt xuống. Cậu đã bảo cậu ta nên thành thật nói rằng đó chỉ là một trò đùa ngay bây giờ, nhưng cậu ta lại dai dẳng hơn cậu nghĩ. Cậu cảm thấy sự ngoan cố muốn tiếp tục cuộc chiến lừa bịp này đến cùng của cậu ta, xem ai sẽ là người chiến thắng.
Seungpyo đã cúi đầu, lại nhìn cậu, tiến lại gần với khuôn mặt hơi hờn dỗi.