Error Zone - Chương 87

Readers thân mến, Eka đang sửa lại bộ này, nếu bạn đọc thấy lủng củng chỗ nào vui lòng liên hệ Fanpage Team Ekaterina

"Vậy thì hôn má cũng được chứ? Đó đâu phải là chuyện gợi cảm."

"Hôn má?"

Jaemin lúng túng không tìm được câu trả lời. Chẳng phải hôn má là cái hành động mà bọn trẻ con mới làm à?

Jaemin cũng thỉnh thoảng nhận được nụ hôn má từ bố mẹ khi còn rất nhỏ, nhưng cậu đã không còn làm vậy kể từ khi vào tiểu học. Hôn là hành động của người lớn nên không sao, nhưng hôn má ở tuổi mười tám thì thật xấu hổ. Seungpyo thản nhiên giải thích.

"Nếu là một cặp thì đương nhiên phải hôn má rồi. Dù không hôn môi đi chăng nữa."

"Không phải trẻ con nữa mà, xấu hổ chết đi được."

"Có gì mà xấu hổ chứ. Ngay cả những người lớn tuổi hơn chúng ta rất nhiều cũng làm vậy."

Seungpyo nheo mắt lại. Đôi bàn tay to lớn lại ôm lấy hai má Jaemin.

"Cậu đừng nói là đến cái này cũng không được đấy nhé. Có cặp nào mà không được hôn nhau không?"

"Không phải là..."

Seungpyo có vẻ như không thèm nghe những gì Jaemin nói. Khuôn mặt cậu ta tiến sát lại.

Jaemin nhắm chặt mắt. Nhiệt độ cơ thể mà cậu nghĩ rằng mình sẽ không cảm nhận được trong một thời gian, đang đến gần, và hơi thở có phần run rẩy của Oh Seungpyo phả vào gần má, lan đến tận cổ Jaemin.

Chụt. Âm thanh ngứa ngáy phát ra khi môi chạm vào má. Dù có nhiều lần môi chạm môi trong khi hôn, nhưng nó khác với bây giờ.

Chụt, chụt, chụt, chụt. Oh Seungpyo không dừng lại chỉ với một lần. Như thể cậu ta muốn giải tỏa nỗi hận bị cấm hôn, cậu ta liên tục hôn cậu, hầu như không có khoảng trống để rời môi.

Có lẽ nào cậu ta đã nhìn thấu ý định thật sự của mình và đang phản công không? Jaemin hoàn toàn mất tập trung. Vì cảm giác đôi môi mềm mại không ngừng vuốt ve má, cậu vô thức nhúc nhích cơ thể, và cuối cùng quay đầu đẩy Seungpyo ra.

"A, đủ rồi."

Seungpyo cuối cùng cũng buông má Jaemin ra, nhưng đây chưa phải là kết thúc.

"Cậu không hôn tôi à?"

"Gì cơ?"

"Chúng ta hẹn hò mà. Cậu cũng phải hôn tôi chứ."

Nghe thấy những lời đó, Jaemin chỉ lặng lẽ há hốc miệng. Bị làm những trò trẻ con này đã là một cực hình rồi, mà cậu ta còn bảo cậu phải làm tương tự ư?

Nhưng Oh Seungpyo rất kiên quyết. Không cần phải giải thích dài dòng, ánh mắt, biểu cảm và khí chất tỏa ra từ bờ vai rộng lớn của cậu ta đã nói lên tất cả. Rằng cậu ta đang nghiêm túc.

Jaemin nắm chặt tay đến mức cậu không để Seungpyo nhận ra. Cậu chắc chắn đang thử cậu. Để xem liệu những lời Jaemin nói thích cậu ta có phải là thật hay không.

Giống như Jaemin đã nghi ngờ lời tỏ tình của Seungpyo và tìm ra ý đồ đen tối của cậu ta, Seungpyo cũng có thể nghi ngờ sự chấp thuận của Jaemin. Không giống như kế hoạch ban đầu, cậu ta không thể phá vỡ tinh thần của cậu, và thay vì đạt được điều gì đó, cậu ta lại không thể hôn hay làm tình, nên có lẽ cậu ta đang cố gắng hành hạ và trút giận lên Jaemin.

Nếu cậu nói không thích ở đây, cậu sẽ bị nghi ngờ, nên cậu không có lựa chọn nào khác. Jaemin nhắm chặt mắt như người đang nuốt một viên thuốc đắng và đột ngột đưa mặt ra. Đó là một lựa chọn để nhanh chóng kết thúc một hành động khó chịu, nhưng vì điều đó mà cậu thậm chí còn không xác định được rõ má của Seungpyo ở đâu.

Chụt, cùng với âm thanh đó, cảm giác chạm vào môi cậu mềm mại hơn và êm ái hơn so với những gì cậu mong đợi. Vì cảm giác quen thuộc đó, Jaemin giật mình mở to mắt. Seungpyo cũng mở to mắt và nhìn Jaemin một cách khó hiểu, rồi cười nhếch mép một cách gian xảo.

"Quả nhiên là bạo dạn thật."

"Cái gì cơ?"

"Tôi bảo hôn má mà cậu lại đi thẳng vào môi luôn."

Jaemin cau mày. Cậu không ngờ rằng nơi cậu nhắm mắt lao vào lại là môi cậu ta.

Cậu cảm thấy nghi ngờ. Dù có nhắm mắt thì cậu cũng đã ước lượng vị trí và di chuyển một cách đại khái rồi mà... Có lẽ nào Oh Seungpyo đã di chuyển mặt và đưa môi ra khi cậu đang nhắm mắt không? Khi cậu đang cảnh giác nhìn khuôn mặt trơ trẽn của cậu ta, Seungpyo thản nhiên nói tiếp.

"Hôn má tôi nữa đi."

"Hôn môi rồi còn gì."

"Cậu thích tôi mà, sao lại lạnh lùng vậy? Chúng ta đã quyết định hẹn hò rồi còn gì."

Cậu ta nói đúng nên cậu không thể cãi lại. Theo lời cậu ta nói, họ vừa trao đổi lời thích và quyết định hẹn hò từ hôm nay, nên dù cậu không thích đến chết đi được thì cậu cũng nên tốt bụng hơn một chút so với bình thường.

Jaemin thả lỏng hàng mày và nở một nụ cười gượng gạo.

"Không phải là tôi lạnh lùng, mà là tôi không quen với những chuyện này cho lắm."

"Làm nhiều rồi cũng quen thôi. Bộ nụ hôn đầu cậu quen ngay từ đầu à? Giờ ăn trưa sắp hết rồi. Nhanh lên."

Hãy cố gắng nhịn đến khi kỳ thi cuối kỳ kết thúc. Jaemin siết chặt môi một cách gượng gạo và thề.

Oh Seungpyo cũng chắc hẳn đã lên kế hoạch cho tất cả những hành động này để thắng cuộc cá cược, nên cậu cũng quyết định sẽ chiều theo cậu ta cho đến lúc đó. Sau khi bảo vệ được vị trí nhất trường một lần nữa và phá tan dã tâm của Oh Seungpyo, rồi nói với cậu ta rằng lời tỏ tình của cậu cũng là giả, thì biểu cảm của Oh Seungpyo khi bị phản công chắc chắn sẽ rất đáng xem.

Nhớ đến nhân vật trong câu thành ngữ liếm mật nằm gai, người đã liếm mật đắng mỗi đêm trước khi đi ngủ để không đánh mất ý chí phục thù, Jaemin lại đưa môi ra.

Khuôn mặt nhẵn nhụi và săn chắc của Oh Seungpyo với xương gò má đẹp trai hơi nhô ra, làn da rám nắng nhẹ vì thường xuyên tiếp xúc với ánh nắng đầu hè, càng lúc càng tiến gần hơn trong tầm mắt. Đôi mắt đen láy và hàng mi mà cậu đã nhìn đến chán chê và đã trao cho nhau vô số nụ hôn, hôm nay lại có cảm giác như của một người khác.

Cậu luôn nghĩ rằng trong ánh mắt của Oh Seungpyo luôn có một chút gai nhọn hướng về cậu ngay cả khi họ ôm nhau và hôn nhau thật lâu, nhưng hôm nay cậu lại không chắc nữa. Ngay cả khi lời tỏ tình là giả dối, thì liệu lời nói có ảnh hưởng đến tâm trạng của một người hay không, cậu có cảm giác rằng Oh Seungpyo đang thực sự nhìn cậu một cách ấm áp.

'Chỉ là do tâm trạng thôi.'

Jaemin nhắm mắt và áp môi mình lên má Oh Seungpyo. Chụt, cảm giác khác với những nụ hôn bình thường ở đầu môi rơi xuống một cách ngắn gọn thật xa lạ.

Cậu và cậu ta đã từng chà xát cả dương vật vào nhau rồi, vậy mà cái tiếp xúc nhỏ nhặt như việc áp môi lên má này là cái quái gì mà lại khiến tim cậu nóng bừng một cách vô cớ vậy? Jaemin tha thiết mong rằng nhiệt độ không lan đến cả khuôn mặt và nhanh chóng đứng thẳng người.

Oh Seungpyo vừa nhận được nụ hôn cậu ta đòi hỏi, ngơ ngác đứng đó một lúc, rồi cong môi cười khúc khích như một đứa trẻ.

"Tôi biết lý do tại sao cậu muốn reset lại rồi."

"Tại sao?"

"Những chuyện gợi cảm cũng tốt, nhưng nếu hẹn hò bình thường thì phải bắt đầu từ những việc này chứ. Hôn và nắm tay."

Seungpyo đột nhiên đưa tay ra và nắm lấy tay Jaemin. Jaemin giật mình cố gắng hất ra, nhưng những ngón tay dài nhanh chóng đan vào nhau. Bàn tay đan chặt vào nhau không dễ dàng buông ra.

Trong khi Jaemin bối rối chỉ chớp mắt, Seungpyo nở một nụ cười tươi hơn nữa.

"Ý cậu là cậu cũng muốn làm những chuyện này đúng không?"

"Không, tôi..."

"Tôi không thể nắm tay cậu ở ngoài đường, nhưng ở đây thì được mà."

Không phải mà. Jaemin muốn gào lên và phủ nhận, nhưng người đã đồng ý với lời tỏ tình và nói rằng từ hôm nay sẽ hẹn hò là chính cậu. Vào ngày đầu tiên hẹn hò với người mình thích, lại không cho người ta nắm tay thì ngay cả bản thân cậu cũng thấy không hợp lý.

Vì không biết nên nói thích hay không thích, nên cậu lặng lẽ buông tay cho cậu ta nắm, và Seungpyo đã đón nhận nó như thế nào, lại một lần nữa cậu ta làm ra vẻ xấu hổ một cách ghê tởm. Sau đó, cậu ta nhấc tay lên và hôn nhẹ lên đầu ngón tay của Jaemin theo thứ tự.

Đầu ngón tay chạm vào môi có cảm giác ngứa ngáy, Jaemin siết chặt miệng vì cảm giác mà cậu chưa từng cảm nhận trước đây. Một cảm giác chóng mặt nhẹ nhàng ập đến. Như thể cậu ta là một người phát điên vì muốn hôn thêm dù chỉ một chút, khiến cậu nghẹn ngào không nói nên lời.

Việc Seungpyo đột nhiên cắn vào ngón tay cậu trên đường xuống từ vòng đu quay ở công viên giải trí đột nhiên hiện lên trong đầu cậu. Không được. Nếu cậu nhớ lại những chuyện đó nữa thì sẽ nguy hiểm mất.

"Giờ ra thôi."

Jaemin nói như thể đang chạy trốn. Bàn tay chạm vào môi Seungpyo vẫn bị giữ chặt. Jaemin vội vàng chữa cháy.

"Chúng ta vẫn đang chuẩn bị cho kỳ thi cuối kỳ mà."

"...Ừm, thì đúng là vậy."

Cuối cùng Seungpyo cũng buông tay và lẩm bẩm một cách tiếc nuối. Jaemin tiếp tục nói.

"Tôi muốn làm tốt bài kiểm tra lần này dù không liên quan đến cá cược."

"Tôi cũng vậy."

"Cứ tiếp tục thế này trong giờ ăn trưa thì tôi thấy không thoải mái."

"wow...Cậu đúng là học sinh gương mẫu."

Oh Seungpyo lẩm bẩm càu nhàu, nhưng có vẻ như cậu ta không hề khó chịu. Ngược lại, cậu ta còn nhìn tôi với ánh mắt kỳ lạ như thể đang hài lòng và nói tiếp.

"Vậy thì cuộc cá cược lần này của chúng ta hoàn toàn đổ bể rồi à?"

Thay vì gật đầu ngay lập tức, Jaemin nhìn thẳng vào mắt Seungpyo.

Khác với Seungpyo mạnh dạn đặt điều kiện phải quan hệ tình dục nếu thắng cuộc cá cược ngay từ đầu, Jaemin vẫn chưa từng đề cập đến bất kỳ điều kiện nào cả. Có lẽ Seungpyo không nhận ra, nhưng Jaemin cũng đã ấp ủ một điều ước muốn được thực hiện nếu giữ vững vị trí số một.

Nhưng tình hình đã trở nên rối ren như thế này rồi, ngay cả khi thắng cược, có lẽ cũng khó mà nói ra điều kiện ban đầu. Jaemin hơi ủ rũ, nhún vai.

"Tùy cậu thôi. Hoặc là đổi điều kiện rồi chơi tiếp."

"Tôi nghĩ nên tiếp tục cá cược thì hơn. Lần trước nhờ cá cược mà cả hai ta đều tăng điểm mà."

Nói xong, cậu ta cong mắt, cười nhếch mép.

"Hay là đừng đổi điều kiện, cứ giữ nguyên như cũ không phải tốt hơn sao? Chỉ khi có điều kiện khiến cậu lo lắng thì cậu mới chăm chỉ học hành chứ."

"Rồi lại cứ gọi tôi ra ngoài làm phiền như hôm nay."

"Tôi sẽ không làm thế nữa."

"Dù sao thì cũng không được. Cậu hiểu ý tôi chứ. Đã hiểu rồi thì đừng bướng bỉnh nữa."

"Vậy thì tôi sẽ suy nghĩ lại về điều kiện. Cậu cũng chưa nói với tôi là cậu muốn nhận gì nếu thắng cược mà."

Seungpyo không lằng nhằng thêm nữa mà lùi lại. Nhưng cậu ta cũng không quên để lại một câu đầy ẩn ý.

"Ngoài tình dục ra thì chắc chắn còn nhiều việc khác có thể làm mà."

Thật là một tên lúc nào cũng làm người khác khó chịu đến tận cùng. Jaemin lầm bầm trong lòng, hé mở cánh cửa phòng tư liệu. Khi bước vào thì hành lang còn yên tĩnh, bây giờ đã khá ồn ào rồi.

Ngay cả trong lúc đó, vẫn có những khoảng trống. Khi tiếng bước chân của lũ bạn qua lại bỗng im bặt và một khoảnh khắc yên ắng tìm đến, Jaemin vội vàng ra hiệu.

"Ra đây."

Cả hai nhanh chóng rời khỏi phòng tư liệu. Lộ trình tiếp theo đã được định sẵn. Giả vờ như chưa từng nói chuyện với nhau, họ bước đi trên hành lang, rồi tản ra mỗi người một ngả đến đích đến của mình, có thể là lớp học, sân vận động hoặc căng tin, vậy là xong.

Nhưng cuộc sống thường ngày đã thay đổi kể từ khi Jaemin nhận ra. Seungpyo dường như không có ý định đi con đường khác với Jaemin, cậu ta dính chặt lấy Jaemin, thậm chí còn khoác vai một cách tự nhiên và hỏi.

"Cậu định về lớp luôn à?"

"Này, bọn  đang nhìn kìa."

Jaemin giật mình thì thầm, Seungpyo lại chớp mắt vẻ khó hiểu.

"Mấy đứa làm thế này có thiếu gì đâu? Đằng nào thì bây giờ cũng không được hôn nữa, nên cũng chẳng có gì phải ngại."

"Nhưng tự nhiên dính lấy nhau thì lạ lắm."

"Có gì lạ đâu? Nếu ai hỏi thì cứ bảo là bọn mình mới thân nhau từ hôm nay."

Jaemin muốn hỏi lại rằng điều đó có hợp lý không, nhưng Seungpyo dường như nói thật lòng. Đối mặt với thái độ đường hoàng đó, Jaemin cũng thấy ngại khi cãi lại. Cậu nghĩ rằng có lẽ mình đã quá để ý đến ánh mắt của người khác. Thật ra thì người ta cũng chẳng mấy quan tâm đến chuyện của người khác.

Jaemin vừa cố gắng trấn an bản thân như vậy, vừa cảm nhận được ánh mắt liếc nhìn của những đứa trẻ đi ngang qua trên hành lang, đó không phải là ảo giác. Cả hai đều chỉ là những học sinh trung học bình thường, nhưng dù sao đi nữa, họ cũng là những học sinh đứng đầu trường, nên cũng khá nổi bật. Nếu họ đột nhiên trở nên thân thiết, có lẽ sẽ khơi gợi sự tò mò của mọi người về việc đã xảy ra chuyện gì.

Nhưng việc chịu đựng ánh mắt của lũ bạn có vẻ dễ dàng hơn là việc gỡ cái tay dai dẳng của Oh Seungpyo đang khoác lên vai mình. Chắc hẳn cậu ta đang cố tình gây khó dễ cho mình bằng cách này hay cách khác sau khi thất bại trong việc tỏ tình giả.

Jaemin khẽ thở dài, im lặng bước nhanh hơn, và ngay khi đến lớp, cậu đã cảnh cáo.

"Tôi sẽ học bài, đừng làm phiền."

"Tôi cũng học bài đấy?"

Oh Seungpyo sau khi rời khỏi phòng tư liệu đã trở lại là một tên đáng ghét hay mỉa mai mỗi khi nói chuyện. Hôm nay, vẻ ngoài đó của cậu ta không hề đáng ghét chút nào, ngược lại còn khiến Jaemin cảm thấy vô cùng vui mừng. Vì cứ hễ hai người ở riêng với nhau thì cậu ta lại nói những lời sến súa khiến Jaemin không thể nào thích ứng được.

Hai người dính lấy nhau dai dẳng cuối cùng cũng tản ra và ngồi vào chỗ của mình. Gạt bỏ những câu chuyện hỗn loạn và những tình huống kỳ quặc, Jaemin hít một hơi thật sâu để ổn định tinh thần. Cậu đã không thể thả lỏng chút nào trong suốt thời gian ở bên cạnh Seungpyo vì phải nói dối một tên ranh ma. Nhịp tim vốn đang loạn nhịp của cậu dường như cuối cùng cũng trở lại bình thường.

Đúng lúc Jaemin vừa cố gắng tìm lại sự bình yên thì điện thoại lại rung lên báo hiệu tin nhắn đến. Tin nhắn đến từ hộp thư đến SNS, nên người gửi chắc chắn là Seungpyo. Vừa nãy còn nói chuyện chán chê rồi, còn gì để nói nữa chứ.

'Có nên bỏ qua không?'

Jaemin do dự một lúc, nhưng cuối cùng vẫn chạm vào màn hình điện thoại. Cậu không thể loại trừ khả năng Seungpyo sẽ trực tiếp đến chỗ cậu và làm ầm ĩ nếu cậu không xác nhận tin nhắn.

Trên màn hình có hai tin nhắn xếp hàng cạnh nhau do Seungpyo gửi.

[  Ngày mai chúng ta cùng ăn trưa nhé]

[Hôm nay cậu mang hoa quả rồi nên ngày mai tôi sẽ mang cơm hộp]

Cơm hộp á? Jaemin kinh ngạc, vội vàng trả lời.

[Ăn cơm ở trường là được rồi, cơm hộp làm gì]

[Cơm ở trường đông người quá, tôi muốn ăn riêng với cậu thôi]

[Cậu biết làm cơm hộp à?]

[Làm thì sẽ được thôi, có gì khó đâu]

[Cậu từng nấu ăn à?]

[Này tôi sống với anh trai nên cũng biết làm chút ít]

Jaemin ngập ngừng trả lời với tâm trạng nửa tin nửa ngờ. [Cơm hộp/do Oh Seungpyo/làm]. Oh Seungpyo, nấu ăn, cơm hộp... Giống như ép những từ không thể cùng tồn tại vào nhau vậy, thật gượng gạo. Giống như một câu sẽ được đưa ra làm đáp án sai trong đề thi vậy.

Ngoài hương vị ra thì liệu nó có thể được gọi là món ăn hay không? Oh Seungpyo vẫn chỉ là đối thủ của cậu, cậu không thể tin vào cơm hộp do kẻ địch làm ra và thoải mái ăn nó được. Nếu ăn phải cơm hộp không rõ nguồn gốc mà bị đau bụng thì cậu cũng chẳng biết kêu ai. Jaemin quyết định đưa ra một phương án thay thế.

[Nếu cậu nhất định muốn ăn cơm hộp thì tôi sẽ nhờ dì giúp việc]

[Sao chứ, tôi cũng làm được mà]

[Đồ ăn của dì ngon mà, cậu cũng ăn thử rồi biết chứ]

Seungpyo im lặng, có lẽ cậu ta đồng ý rằng tay nghề nấu ăn của người giúp việc rất tuyệt vời. Thấy vậy, Jaemin lập tức tiếp tục nhắn tin.

[Để tôi mang cơm đi]

[Được thôi]

[Lại chỉ nhận như thế này]

Những trái tim giả tạo lại bay lượn phấp phới. Không hiểu sao Jaemin lại cảm thấy bực mình vì bị lôi kéo vào chuyện này. Cậu nhìn xuống điện thoại với ánh mắt lạnh lùng hơn trước.

Không biết có phải Seungpyo nhận ra tâm trạng của Jaemin hay không mà cậu ta cứ liên tục gửi những tin nhắn tán gẫu vô nghĩa.

[Tôi vừa mới biết đấy]

[Tên tôi là Oh Seungpyo, tên cậu là Ryu Jaemin]

[Thì sao?]

[Cậu biết nếu chỉ lấy họ của hai đứa thì sẽ thành "lỗi" không?]

[Người ta còn nói thế này này]

[Tình yêu giống như một lỗi vậy]

[Thế nào?]

[hợp tên của bọn mình cũng đỉnh thật đấy]

[Muốn chết không?]

[ Sự tồn tại của cậu là một lỗi trong cuộc đời tôi, đồ khốn.] Jaemin muốn trả lời như vậy, nhưng cậu biết rằng nếu bị mắc mưu của tên đó thì cậu sẽ thua. Jaemin cố gắng kìm nén cơn giận đang sôi sục trong lòng, chỉ gửi lại một tràng dài những phụ âm vô nghĩa [ㅎㅎㅎㅎㅎ].

{giải thích xíu :오류 (o-ryu)Từ này có nghĩa là lỗi, sai lầm, hoặc sự cố. Trong tiếng Anh, nó có thể tương đương với "error," "mistake," "fault” / 오승표 (Oh Seung-pyo) / 류재민 (Ryu Jae-min) }

 

 

Bình luận
Đăng ký mới
Báo Lỗi Truyện!
Mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo đúng sẽ được thưởng 50 coin. Báo sai sẽ bị trừ 50 coin.
Donate Ủng hộ Team
Premium Chapter
hoặc 0 coin
Nếu không có mật khẩu mở chương bạn sẽ bị trừ coin!
Bạn có chắc chắn thực hiện hàng động này!
Đăng nhập
Nếu không đăng nhập được hãy dùng chức năng quên mật khẩu để lấy mật khẩu mới!
Quên mật khẩu
Mật khẩu mới và link xác nhận sẽ được gửi tới địa chỉ email! Mật khẩu mới chỉ có hiệu lực sau khi bạn xác nhận!
Thông báo