Error Zone - Chương 91

Readers thân mến, Eka đang sửa lại bộ này, nếu bạn đọc thấy lủng củng chỗ nào vui lòng liên hệ Fanpage Team Ekaterina

[Chúng ta lại ra ngoài ăn trưa cùng nhau nhé

Nếu không phải cơm hộp cậu tự làm cũng được, tôi mua trên đường đến cho

Không thể cứ nhờ dì cậu mãi được]

Những tin nhắn vô tư không ngớt gửi đến từ Oh Seung Pyo, cậu không hề biết về sự hỗn loạn trong lòng Jae Min.

[Cậu không có ô đúng không?

Lần sau đi học thêm tôi cũng dùng chung ô với cậu nhé

Tuyệt đối không được đi với ai khác đấy]

Câu 'tuyệt đối không được đi với ai khác' được gửi kèm với một biểu tượng cảm xúc thể hiện hình chữ X bằng cách bắt chéo hai cánh tay. Jae Min hoàn toàn không có tâm trạng đáp lại cái giọng điệu thoải mái đó, nhưng cậu phải nhanh chóng giải quyết tình hình ngay bây giờ.

Tiết 5 còn chưa bắt đầu mà Jae Min đã có vẻ mệt mỏi như thể đã trải qua cả một ngày dài. Cậu lặng lẽ bấm bàn phím trên điện thoại.

[Tôi đã suy nghĩ rồi

Trước kỳ thi chúng ta cứ như trước khi hẹn hò đi

Tôi lo lắng vì không thể chuẩn bị cho kỳ thi theo kế hoạch

Chúng ta vẫn quyết định tiếp tục chơi trò cá cược mà]

Điều kiện thắng cuộc là được quan hệ tình dục đã biến mất, khiến trò cá cược dường như mất đi ý nghĩa với Oh Seung Pyo, nhưng dù sao thì trò cá cược vẫn tiếp tục.

Jae Min tự kiểm điểm về sự tính toán sai lầm của mình. Thà là cứ giữ lại điều kiện cuối cùng của trò cá cược, thì Oh Seung Pyo đã cố gắng hết sức để đánh bại cậu, và nếu bận ôn thi thì cậu ta đã không làm phiền cậu bằng những trò bắt chước yêu đương như rủ cậu đi ăn cơm hay cùng nhau che ô.

Nếu vậy thì những cảm xúc kỳ lạ như hôm nay đã không đến với Ryu Jae Min ngay từ đầu.

Khi mồi nhử là tình dục đã bay mất, Oh Seung Pyo đã thay đổi chiến lược, cậu ta tập trung vào việc kéo Jae Min xuống hơn là cố gắng giành chiến thắng. Thật rõ ràng cái ý đồ đen tối của cái tên cứ liên tục rủ rê cậu làm cái này, làm cái kia khiến cậu phát điên.

Biết người biết ta trăm trận trăm thắng, vậy mà cậu đã mắc bẫy ngay cả khi biết rõ ý đồ của kẻ địch. Cậu đã trở thành một kẻ ngốc bị chính mưu mẹo của mình trói chân, nên cậu không thể trách ai khác. Jae Min không muốn gán cho những trò đùa nhạt nhẽo của Oh Seung Pyo bất kỳ ý nghĩa nào, nhưng cậu thực lòng cảm thấy tất cả những tình huống hiện tại đang bao quanh cậu như một lỗi sai.

Thà là cậu cứ hoang mang và bối rối trước lời tỏ tình giả dối của Oh Seung Pyo, rồi mất tập trung như những câu chuyện tỏ tình giả dối khác trên mạng, thì cậu đã không cảm thấy bản thân mình tồi tệ đến thế này. Cậu định phản công bằng cách giả vờ chấp nhận lời tỏ tình giả dối, nhưng rồi lại thực sự một mình nảy sinh những ý nghĩ khác, đây là một câu chuyện đáng xấu hổ đến mức cậu không thể than thở với ai trên mạng được.

'Tôi không muốn thích cậu.'

Jae Min nghiến răng, siết chặt chiếc điện thoại trong tay. Cậu chưa từng thích ai đó, nên cậu không thể chắc chắn, nhưng cậu muốn tin rằng nếu cậu cố gắng thì cậu có thể từ từ xoa dịu những cảm xúc này. Mối quan hệ giữa cậu và Oh Seung Pyo cũng không phải là yêu đương thật sự, cả hai vẫn chỉ đang ở một giai đoạn có vẻ hơi đặc biệt hơn một chút thôi mà.

Khi Jae Min vừa kết thúc việc tự nhủ, cậu đã nhận được tin nhắn trả lời từ Seung Pyo.

[Thì ra đang trong thời gian thi mà tôi hơi làm lố thật

Nhưng tôi đã kiềm chế lắm rồi đấy]

Tôi chẳng tò mò muốn biết nếu cậu không kiềm chế thì sẽ như thế nào đâu. Jae Min chỉ nhìn chằm chằm vào màn hình điện thoại với vẻ mặt vô cảm. Những tin nhắn liên tục hiện lên.

[Thôi được rồi, vậy thì bữa cơm để sau nhé

Nhưng cậu vẫn phải dùng ô của tôi đi]

Jae Min theo phản xạ liền viết tin nhắn trả lời.

[Tôi cũng có ô mà]

Ngay khi cậu vừa nhấn nút gửi, tin nhắn trả lời đã đến ngay lập tức.

[Thật á??

Hôm nay đâu có dự báo mưa đâu

Hay cậu cũng định mang theo vì đang mùa mưa?]

[

Giờ tôi phải học bài nên đừng nhắn tin nữa]

[Vậy ngày mai tôi cũng phải mang theo ô nhỏ hơn mới được kekeke]

Tin nhắn của Seung Pyo cũng kết thúc ở đó. Jae Min úp điện thoại xuống và mở sách ra.

"Các em, không thấy thầy vào à? Trật tự nào!"

Tiết 5 bắt đầu như thể muốn cắt đứt những ý nghĩ hỗn tạp đang tràn lan trong đầu Jae Min. Jae Min thở ra một hơi dài như thể cậu vừa nín thở, và nhìn chằm chằm vào bục giảng với vẻ mặt tỉnh táo hơn bình thường.

Cậu không muốn Oh Seung Pyo tiếp tục cướp đi thời gian, thể lực và tinh thần của mình nữa. Tình huống đã trở nên rối tung, không có ai để nhờ giúp đỡ, nên cuối cùng cậu chỉ có thể tự mình xốc lại tinh thần.


Cơn mưa mà cậu nghĩ là sẽ tạnh nhanh, lại không tạnh. Vì mưa cứ trút xuống mãi cho đến tận giờ tan học, nên hôm nay những lời oán trách của mấy đứa lại vang lên từ khắp nơi.

Dù sao thì cũng chỉ mới vài ngày kể từ khi mấy đứa bị dính mưa bất ngờ, nên hôm nay cũng có khá nhiều đứa đã chuẩn bị ô trước. Những đứa không có ô thì bám lấy những người bạn chu đáo hơn mình, nài nỉ che cho ít tóc đi mà, hoặc xin đi chung. Oh Seung Pyo mang theo một chiếc ô to như dù che nắng, cậu đương nhiên đã trở thành mục tiêu của nhiều đứa.

"Oh Seung, cho tôi đi chung với. Cái ô này chắc dựng lên trên bàn ngoài trời ở cửa hàng tiện lợi cũng được ấy chứ."

"Này, đông thế này thì nhiều quá rồi."

"Oẳn tù tì xem ai bị loại."

Bản thân Seung Pyo không hề nói gì, nhưng lũ kia lại ồn ào tranh giành nhau chiếc ô to tướng như thể đang chia nhau lãnh thổ. Oh Seung Pyo chống chiếc ô màu đỏ xuống đất như một cây gậy và bắt đầu sải bước đi.

"Ai theo sau chậm nhất thì bị loại."

"Này, đợi với!"

Khi Oh Seung Pyo chân dài bước đi nhanh chóng, mấy đứa đang tranh giành nhau liền ùa nhau đuổi theo cậu. Jae Min ngơ ngác nhìn bóng lưng của Oh Seung Pyo rời đi với vài người lẽo đẽo theo sau như tiếng sáo của người thổi sáo trong truyện cổ tích, rồi từ từ chuẩn bị tan học.

Trong lúc cậu đang chậm rãi thu dọn đồ đạc, một người bạn cùng lớp đã che ô cho cậu hôm trước hỏi.

"Ryu Jae Min, hôm nay cậu có ô không? Nếu không có thì đi chung với tôi nhé?"

"À, cảm ơn cậu. Nhưng hôm nay tôi cũng mang theo rồi."

"Vậy à? Vậy tôi đi chung với bạn khác nhé."

"Ừ, mai gặp."

Cậu cố tình kéo dài cái việc chỉ cần cho vài cuốn sách cần thiết vào cặp là xong. trong lúc đó, từng người một rời đi, và lớp học dần trở nên vắng vẻ. Cuối cùng, người bạn còn lại cuối cùng cùng với Jae Min hỏi khi bước ra khỏi cửa.

"Ryu Jae Min, cậu không về à?"

"Tôi phải về chứ."

Jae Min đeo cặp lên rồi bước ra ngoài. Người bạn cùng đi liếc nhìn Jae Min dò xét rồi chìa chiếc ô trong tay ra hỏi.

"Có phải tại cậu không có ô nên mới ra muộn thế không? Tôi có này."

"Tôi cũng có. Người nhà bảo sẽ lái xe đến đón nên tôi đang đợi."

"À, vậy à? Vậy tôi về trước nhé."

"Ừ, cảm ơn cậu."

Một nửa là sự thật, một nửa là lời nói dối. Lời nói nhà sẽ lái xe đến đón là thật, nhưng cậu không cần phải đợi. Chiếc xe đã đến trước cổng trường từ lâu rồi.

Đã đến trước cổng trường

Jae Min đã nhắn lại với người lái xe [Tôi ra ngay đây] cho tin nhắn đến từ 10 phút trước, nhưng cậu vẫn cố tình hành động thật chậm chạp. Với một tia hy vọng mong manh rằng cơn mưa có thể tạnh trong lúc đó.

Khi đến trước cửa tòa nhà, tiếng mưa trở nên lớn hơn. Đứng trước những hạt mưa đang trút xuống như thác, Jae Min thở dài một cách bất lực. Ai mà ngờ được trời sẽ mưa liên tục cho đến hết giờ học chứ.

Giờ mà nói thật là mình không có ô và xin đi chung với người khác thì Jae Min lại cảm thấy áy náy với Oh Seung Pyo, vì cậuta đã dặn dò cậu không được đi với ai khác, nên cậu đã bỏ lỡ tất cả những cơ hội để trú mưa.

Cậu ta đã rời trường trước rồi nên khả năng bị phát hiện là thấp, nhưng nếu cậu ta biết sự thật rằng cậu đã nói dối là có ô và về nhà cùng với một người khác, thì đó sẽ là cái cớ để cậu ta lại cằn nhằn và làm phiền cậu.

Jae Min thở ngắn một hơi rồi giơ cặp lên che đầu. Cậu chỉ còn cách chạy đến chỗ xe. Khi đến học thêm, Oh Seung Pyo có thể lại càu nhàu vì cậu bị ướt, nhưng nếu cậu chần chừ thêm nữa thì cậu sẽ không thể tránh khỏi việc đi muộn.

Jae Min định bước đi thì bỗng giật mình dừng lại trước khi lao vào màn mưa. Cậu nheo mắt lại và nhìn về phía trước.

Nếu cậu không nhìn nhầm thì có một chiếc ô lớn màu đỏ đang băng qua sân vận động đầy mưa. Jae Min như bị màu sắc đó thôi miên, không thể tiến cũng không thể lùi, đứng im lặng phía sau màn mưa.

Khi đến gần tòa nhà của trường, chủ nhân của chiếc ô ngẩng đầu lên. Cậu ta có vẻ đã phát hiện ra Jae Min nên vẫy tay.

"Ryu Jae Min! Sao giờ cậu mới ra vậy?"

Cậu ta cất cao giọng gọi Jae Min. Jae Min không trả lời mà chỉ lặng lẽ nhìn Oh Seung Pyo đang tiến lại gần. Cậu ta nhảy thoăn thoắt mấy bậc thang nối từ sân vận động lên tòa nhà với vẻ mặt tươi cười vô tư lự.

"Tôi vừa gặp anh lái xe nhà cậu và nói chuyện với anh ấy."

"...Tại sao cậu và anh ấy lại? Còn những mấy đứa khác vừa nãy đi cùng cậu thì sao?"

"Đưa đến cổng trường là được rồi chứ. Tụi nó tự đi mua ô rồi bắt xe buýt. Tôi thấy xe đến đón cậu nên tôi nghĩ cũng nên chào hỏi anh lái xe, nên tôi đã bắt chuyện với anh ấy. Nhưng anh ấy lo cậu lâu quá không ra, nên tôi bảo tôi sẽ đi xem có chuyện gì không."

"......"

"Sao cậu lâu thế? Có chuyện gì à?"

Seung Pyo nhìn Jae Min một lượt rồi cau mày như thể cảm nhận được điều gì đó bất thường.

"Này, ô của cậu đâu?"

Hazzz, Jae Min thở dài một cách bất lực rồi đáp.

"Không có."

"Cậu bảo có mà."

"Tôi làm mất rồi."

Một lời biện minh tùy tiện, ai nghe cũng biết là nói dối.

Jae Min cúi gằm mặt xuống, lặng lẽ nhìn những gợn sóng tròn nhỏ liên tục hình thành do những hạt mưa. Không nằm ngoài dự đoán, Seung Pyo im lặng một lúc rồi đánh trúng trọng tâm vấn đề.

"Có phải cậu nói dối vì không muốn đi chung ô với tôi không?"

Jae Min vẫn không ngẩng mặt lên, không giấu giếm mà trả lời.

"Ừ."

"Tại sao?"

"Chỉ là... Tôi thấy hơi phiền phức."

Tách, tách. Tiếng mưa rơi xen vào giữa hai người bỗng trở nên đặc biệt lớn. Jae Min không chịu nổi bầu không khí gượng gạo nên lặng lẽ nuốt khan một ngụm nước bọt. Đột nhiên cả chân và vai cậu trở nên nặng nề như thể trọng lực vừa tăng lên.

Đó là sức nặng của sự thất bại. Cậu muốn cố gắng cầm cự cho đến khi kỳ thi cuối kỳ kết thúc để giữ thăng bằng cho vở kịch lố bịch này, nhưng chỉ sau hai ngày, cậu đã giơ cờ trắng đầu hàng.

Hừ, lần này Seung Pyo là người thở dài trước. Cậu ta nghiêng ô che thêm một chút rồi cộc lốc mở miệng.

"Có phải tại tôi hôn cậu vào buổi trưa không?"

"......"

"Tôi xin lỗi rồi mà. Từ giờ tôi sẽ không làm thế bên ngoài nữa đâu."

Jae Min im lặng quay mặt đi. Cậu không hề khó chịu vì chuyện ban ngày, nhưng Oh Seung Pyo đã tự đưa ra lý do nên cậu không cần phải giải thích dài dòng thêm. Jae Min nhân cơ hội nói thêm.

"Và tôi muốn trước khi thi xong chúng ta cứ như trước đây thôi."

"Tôi biết rồi. Tôi sẽ không làm lố nữa."

Seung Pyo có vẻ hơi nhụt chí, lầm bầm. Lúc này Jae Min mới hoàn toàn ngẩng đầu lên. Khi ánh mắt cả hai chạm nhau, chiếc ô màu đỏ lớn đột ngột nhô lên cao hơn trên đầu cậu.

"Dù sao thì giờ cũng phải đến học thêm thôi."

Jae Min quên cả trả lời, chỉ chăm chú nhìn Seung Pyo. Dù chỉ đang diễn trò thích cậu, nhưng việc cậu ta không ngại mưa lớn cố ý quay lại đón cậu khiến cậu có chút bất ngờ.

Như vậy có vẻ như... Cậu ta thực sự quan tâm đến cậu. Cả hai im lặng nhìn nhau, Seung Pyo khẽ cười và nói thêm.

"Nhưng tôi đi nhờ xe nhà cậu luôn được không? Giờ mà đi xe buýt thì tôi muộn mất."

...Không, không có gì đáng ngạc nhiên cả. Oh Seung Pyo từ trước đến nay luôn rình mò, muốn đi nhờ xe nhà cậu.

Jae Min thờ ơ gật đầu.

"Ừ. Đi cùng đi."

"Tuyệt vời, xe Benz."

Jae Min không còn cách nào khác đành phải đứng sát cạnh cái tên đang cười toe toét như trẻ con. Đi cạnh nhau với vẻ mặt xịu xịu, cuối cùng cậu lại bật cười.

Cậu đã lừa dối bố mẹ một cách trơ trẽn như thế nào mà giờ chỉ lừa mỗi Oh Seung Pyo thôi cũng đã khiến cậu lo lắng đến vậy. Cậu đã phát ngán với những trò gian xảo của Oh Seung Pyo đến mức nào rồi chứ.

Hầu như không có ai đi bộ trên sân vận động vì mấy đứa đã về gần hết. Seung Pyo đang bước những bước chân dính đầy nước, đột nhiên như bị ma xui quỷ khiến hỏi.

"Cậu phải mượn ô của ai đó rồi ra chứ, sao cậu lại đứng đó?"

Jae Min không trả lời ngay được vì cạn lời, mắt Seung Pyo dần mở to.

"Đừng bảo là vì tôi bảo cậu không được đi chung ô với ai khác nên cậu mới thế nhé?"

"Hả?"

"Oa, thật á..."

Jae Min còn chưa trả lời mà Seung Pyo đã tự mình cảm động đến mức không nói nên lời, cậu ta bịt miệng lại. Chỉ cần cậu im lặng thôi thì cậu ta sẽ tự mình tạo ra một lý do hợp lý. Trong sự hớ hênh của Oh Seung Pyo cũng có những điểm tốt.

Seung Pyo hỏi với giọng điệu dịu dàng đến rợn người, như thể đang dỗ dành một đứa trẻ.

"Cậu định để bị ướt hết vì trời mưa à?"

"Chỉ đến cổng trường thôi mà..."

Jae Min lảng tránh, cậu không cố sửa lại hiểu lầm, Seung Pyo lại gật gù như thể đã tự mình hiểu ra mọi chuyện.

"Từ giờ tôi sẽ nghe lời cậu."

"...Ừ."

Tốt rồi. Cứ để cậu ta tự mình ảo tưởng thôi….

Jae Min lẩm bẩm trong lòng và bước về phía trước. Từ tòa nhà của trường đến cổng trường chỉ một đoạn ngắn. Khi cậu mở cửa xe, người lái xe đang đợi cậu vừa nhìn điện thoại vừa quay đầu lại.

"Ơ, Jae Min. Sao hôm nay em muộn thế? Anh định gọi điện rồi đấy, vì cả hai đứa mãi không ra."

"Cậu ấy bảo là không có ô. May mà em đã quay lại ạ."

Seung Pyo nhanh nhảu trả lời khi đứng bên cạnh. Người lái xe nhìn cả hai rồi hỏi.

"Hôm nay có cả bạn đi cùng à?"

"Vâng, tụi em học thêm cùng nhau ạ."

"Ừ, mau lên xe đi."

Cả hai chen chúc nhau lên hàng ghế sau. Seung Pyo tựa người vào lưng ghế rồi thì thầm với Jae Min.

"Ghế này xịn thật."

Jae Min không thể tán thành lời khen đó. Cậu thường đi xe này nên không có cảm xúc gì đặc biệt, có lẽ là vì cậu chỉ đi xe của bố mẹ một cách máy móc, nên cậu vẫn chưa có hứng thú đặc biệt với ô tô.

Nhưng Seung Pyo đảo mắt nhìn xung quanh quan sát nội thất xe, rồi ghé mặt lại gần tựa đầu vào phần tựa đầu ghế phụ và hỏi người anh đang lái xe đủ thứ chuyện.

"Anh, xe này cũng có HUD đúng không?"

"Ừ, anh đang dùng đây. Chắc ở chỗ em không nhìn thấy đâu. Em quan tâm đến xe phết nhỉ?"

"Sau này em đỗ đại học bố em bảo sẽ mua cho em một chiếc."

"Đừng tin quá. Nhiều bố mẹ chỉ nói thế thôi chứ không mua đâu."

"Không mua em cũng sẽ bắt mua cho bằng được. Em tốt nghiệp xong em sẽ đi thi bằng lái ngay."

Người lái xe có vẻ thân với Seung Pyo hơn cả Jae Min, người mà ngày nào anh cũng gặp, vì đây là lần đầu tiên Seung Pyo bắt chuyện với anh ấy. Jae Min ngạc nhiên nhìn hai người nói chuyện rôm rả rồi quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ. Những giọt nước đọng trên kính khiến khung cảnh bên ngoài vốn dĩ đã rõ nét trở nên mờ ảo và méo mó.

Oh Seung Pyo đúng là một tên kỳ lạ. Cậu ta chẳng có điểm gì phù hợp với cậu cả. Ngay cả khi ban nãy cậu ta vờ như đã nhìn thấu lòng dạ của Jae Min và suy diễn đủ thứ, thì thực tế là chẳng có gì đúng cả, điều đó đã chứng minh cho điều đó.

Cậu ta ồn ào, nổi bật, vô dụng, được nhiều người yêu thích nên luôn đứng giữa đám đông, không hợp tính, không hợp ý, không hợp sở thích, và ngay từ đầu cho đến tận gần đây, cậu ta chỉ toàn nói những lời làm cậu bực mình.

"Thời gian thi đúng là kỳ lạ thật. Có cảm giác thời gian trôi rất nhanh, nhưng cũng có cảm giác thời gian không trôi tí nào. Ước gì thi xong nhanh nhanh."

Jae Min nhớ đến lời than thở của một người bạn mà cậu đã nghe lướt qua vào ban ngày. Oh Seung Pyo chính là con người giống như thời gian thi cử vậy. Thật kỳ lạ khi điều này có thể xảy ra, nhưng cậu  vừa khó chịu vừa thoải mái với cậu ta đến lạ. Có lẽ đó là lý do tại sao Jae Min cứ buồn ngủ mỗi khi ngồi cạnh Oh Seung Pyo.

Trong lúc Jae Min tựa đầu vào cửa sổ và ngủ gật, tay của Seung Pyo đã chạm vào tay cậu đang đặt hờ trên ghế xe. Lúc đầu hai người chỉ chạm nhẹ vào nhau bằng đầu ngón tay như thể sợ vô tình chạm phải, nhưng khi Jae Min không phản ứng gì, Seung Pyo đã từ từ dùng cả lòng bàn tay che lên mu bàn tay Jae Min.

Quyết tâm không làm lố của cậu ta đã không kéo dài được vài phút. Nhưng Jae Min quá mệt mỏi để bảo cậu ta bỏ tay ra, nên cậu đã giả vờ ngủ và mặc kệ cậu ta.

Cậu thực sự mong kỳ thi kết thúc nhanh chóng. Cậu muốn kết thúc tất cả những lời tỏ tình giả dối mà cả hai đã trao cho nhau, những cuộc hẹn hò giả dối để tiếp tục những lời tỏ tình giả dối đó, và chấm dứt khoảng thời gian hỗn loạn đã rối tung lên. Khi đó, bông hoa vừa nở trong cậu ngày hôm nay có lẽ cũng sẽ lụi tàn một cách lặng lẽ như một loài hoa chỉ nở một ngày. Như thể nó chưa từng nở.

Jae Min hơi buồn bã, hàng lông mày cậu hơi nhíu lại. Cậu đã có điều muốn nói khi kỳ thi cuối kỳ kết thúc và cậu thắng Oh Seung Pyo trong trò cá cược này để làm phần thưởng cho chiến thắng, nhưng giờ có lẽ cậu sẽ không bao giờ có cơ hội nói nữa.

Một người vừa khó chịu vừa thoải mái, tính cách, tâm hồn và sở thích không hợp nhau, nhưng dù vậy vẫn có nhiều khoảnh khắc vui vẻ khi ở bên nhau. Mặc dù không phải là ý định của cậu, nhưng cậu ta lại là bạn cùng lớp duy nhất biết về bí mật mà Jae Min không có ý định nói với ai cả.

'Tôi không muốn thích cậu.'

Có vẻ như lời nói của cậu rằng cậu và cậu ta không phải là bạn, rằng cả hai chẳng là gì của nhau, đã khiến Oh Seung Pyo rất khó chịu, nên Jae Min muốn sửa lại câu chuyện đó khi kỳ thi này kết thúc.

Trước đây cậu đã nghĩ như vậy, nhưng bây giờ thì không. Vì vậy, từ giờ hãy làm bạn với tôi nhé.

...Nhưng có lẽ giờ cậu sẽ không bao giờ có thể trở thành bạn của Oh Seung Pyo được nữa.

"Ryu Jae Min, dậy đi. Đến học viện rồi."

"Ừm...."

Jae Min vờ như vừa ngủ say và dụi mắt. Seung Pyo đã xuống xe trước và lại mở to chiếc ô màu đỏ. Jae Min với vẻ mặt uể oải như thể cơn buồn ngủ vẫn chưa tan hết bước đến bên cạnh cậu ta.

Kỳ thi cuối kỳ đầu tiên của năm học đã đến rất gần.

Bình luận
Đăng ký mới
Báo Lỗi Truyện!
Mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo đúng sẽ được thưởng 50 coin. Báo sai sẽ bị trừ 50 coin.
Donate Ủng hộ Team
Premium Chapter
hoặc 0 coin
Nếu không có mật khẩu mở chương bạn sẽ bị trừ coin!
Bạn có chắc chắn thực hiện hàng động này!
Đăng nhập
Nếu không đăng nhập được hãy dùng chức năng quên mật khẩu để lấy mật khẩu mới!
Quên mật khẩu
Mật khẩu mới và link xác nhận sẽ được gửi tới địa chỉ email! Mật khẩu mới chỉ có hiệu lực sau khi bạn xác nhận!
Thông báo